Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử
Chương 69: Hành Trình Tìm Sự Thật
Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ông chủ, chuyện ngài giao trước đó, tôi đã điều tra ra vài điểm rồi.” Giọng nói đầu dây bên kia điện thoại thoáng chút do dự, như thể không dám nói tiếp.
Quý Đông Huân dừng bút, văn kiện trên bàn mới viết được một nửa. Anh ngả người ra ghế, trầm giọng: “Tiếp đi.”
“Vài năm trước, Khương Khải bắt đầu lấy hàng từ một nguồn bí mật. Hắn thường lấy loại bột thông thường, số lượng không quá nhiều. Nhưng hắn cũng từng mua vài loại thuốc khác, chỉ là không rõ dùng vào việc gì hay dùng cho ai.”
Ánh mắt Quý Đông Huân chợt lạnh, giọng khẽ mà sắc: “Thuốc gì?”
“Thuốc mê.” Đầu dây bên kia ngập ngừng một chút rồi mới nói: “Loại thuốc này khiến người dùng rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, sinh ra ham muốn tình dục dữ dội, kéo dài khoảng sáu tiếng. Không gây nghiện, nhưng tổn hại nghiêm trọng đến gan, thận và hệ thần kinh.”
Quý Đông Huân nhắm mắt, chỉ khẽ “Ừ” một tiếng.
“Cách đây vài năm, có người từng lấy một loại thuốc gây ảo giác từ nguồn này. Người cung cấp không dám khẳng định có phải Khương Khải hay không, chỉ nhớ là khoảng bốn, năm năm trước, nhưng cũng không còn chắc chắn nữa.”
Quý Đông Huân bỗng mở mắt, ngón tay siết chặt thành ghế: “Ảo giác?”
“Đúng vậy, thuốc gây ảo giác. Khiến con người rơi vào trạng thái ảo giác dữ dội trong thời gian ngắn, có thể coi như một dạng thuốc phiện. Không gây nghiện nhưng cực kỳ hại não và tinh thần. Hắn chỉ lấy vài lần, mấy năm nay thì không còn. Tôi đã gửi tài liệu chi tiết vào hòm thư của ngài rồi, ngài có thể xem.”
Quý Đông Huân cúp máy, tay siết chặt điện thoại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, hơi thở như nghẹn lại. Anh mở hòm thư, ngón tay ấn chuột run nhẹ.
“Lysergic acid diethyl amide (LSD) — một trong những chất hướng thần mạnh nhất từng được phát hiện, liều dùng tính bằng miligam. Dùng LSD có thể khiến người bình thường trở thành bệnh nhân tâm thần phân liệt trong chốc lát. Các tổ chức y tế từng dùng nó như công cụ nghiên cứu bệnh tâm thần.”
“Ancaloit bán tổng hợp, không màu, không mùi, không vị. Phản ứng ban đầu gồm: cường độ thị giác tăng, màu sắc trở nên rực rỡ (đặc biệt là màu xanh ngọc), cảm xúc bất ổn, ảo giác lặp lại, vật thể xung quanh biến dạng, hình ảnh phóng đại, khoảng cách bị bóp méo, thị giác biến đổi nhanh và vô quy luật. Giai đoạn sau tùy cơ địa, có thể dẫn đến rối loạn tâm thần, tê liệt thần kinh, thậm chí mất ý thức.”
“Độ tinh khiết của LSD trên thị trường chợ đen thường rất thấp. Nó tồn tại dưới dạng viên nén trắng, vô sắc, vô mùi. Dùng quá liều gây tổn thương vĩnh viễn chức năng cơ thể — giảm thị lực, thính lực, tự cô lập bản thân. Nếu lượng đưa vào cơ thể vượt ngưỡng chấp nhận, có thể dẫn đến tâm thần phân liệt kéo dài hoặc đột tử…”
Anh đọc đi đọc lại bốn trang tài liệu hàng chục lần, như thể muốn nhìn xuyên thấu từng con chữ. Hình ảnh Trương Cảnh ngày xưa rạng rỡ, vui vẻ, với Trương Cảnh hôm nay rụt rè, sợ hãi — cứ luân chuyển trước mắt anh. Mắt Quý Đông Huân khô rát, đỏ ngầu, một cơn đau dữ dội từ tim lan ra, khiến anh gần như không thở nổi.
Anh lặng im nhìn màn hình gần một tiếng đồng hồ, rồi cuối cùng nhắm mắt, lấy điện thoại ra bấm số Trương Cảnh.
Trương Cảnh đang in tài liệu dự án, điện thoại vừa reo liền bắt máy: “Alo?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Trương Cảnh lại hỏi: “Anh sao vậy?”
Quý Đông Huân khẽ xoa ngón cái lên điện thoại, mắt đỏ hoe, gọi nhẹ: “Tiểu Cảnh.”
Trương Cảnh chớp mắt: “Dạ.”
Quý Đông Huân lại không nói gì. Trương Cảnh cũng không gặng hỏi. Hai người lắng nghe nhịp thở của nhau, yên lặng nhưng bình yên. Dù không biết anh gọi vì chuyện gì, cậu vẫn thấy ấm áp khi được kết nối.
Tối hôm đó, trước khi ngủ, Trương Cảnh hỏi: “Chiều nay anh gọi cho em ấy, có chuyện gì hả?”
Quý Đông Huân ôm cậu sát vào lòng, mười ngón tay đan chặt, khẽ nói: “Không có gì, chỉ là nhớ em thôi.”
“Ối dào, anh nữa.” Trương Cảnh bị đút cho một viên kẹo ngọt lịm, mắt khép hờ: “Em sắp không nhận ra anh luôn rồi…”
Quý Đông Huân hôn nhẹ lên gáy cậu.
Trương Cảnh cảm nhận được tâm trạng anh hôm nay không ổn, nhưng cũng không hỏi nhiều. Chỉ cần được anh ôm như thế này, cậu thấy rất tốt. Cậu thích nhất là Quý Đông Huân ôm cậu từ phía sau — thứ ôm ấp mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Cậu ngủ một mạch đến sáng, không mộng mị.
Bệnh tật kéo dài đã rèn cho cậu một tinh thần cực kỳ điềm tĩnh. Dẫu hoàn cảnh tồi tệ đến đâu, cậu cũng không hoảng loạn. Ngược lại, dù mọi thứ có tốt đẹp đến mấy, cậu cũng không dám quá lạc quan, sợ khi cơn đau tái phát, nỗi thất vọng sẽ càng sâu hơn.
Hai loại thuốc bác sĩ kê đã được đổi sang loại nhẹ hơn, tác dụng phụ giảm rõ rệt, nên gần đây khẩu vị Trương Cảnh cải thiện đáng kể. Điều này vừa do thay đổi thuốc, vừa nhờ vào chính trạng thái tích cực hơn của cậu.
Dù chưa rõ ràng, nhưng thực sự đang tốt dần lên.
Quý Đông Huân thấy cậu ngày càng khỏe, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn. Nhưng chỉ cần nghĩ đến Khương Khải, anh lại hận đến tận xương, cả ngày không thể nguôi.
“Anh ta đang làm ở đâu?” Quý Đông Huân ngồi trong văn phòng, điện thoại bên tai, hỏi gọn.
“Vậy nói cho họ biết đi.”
Anh gõ nhẹ ngòi bút lên bàn, giọng thản nhiên: “Thông báo với quản lý của anh ta rằng anh ta từng sử dụng ma túy và bị cảnh sát tạm giam mười lăm ngày.”
“Đúng, cứ nói theo sự thật.”
…
Sau cuộc gọi, Quý Đông Huân ngả người ra ghế, nhắm mắt.
Trần Duy gõ cửa, bước vào, đặt một tập tài liệu lên bàn.
“Ngày mai chúng ta có buổi đàm phán giá thầu đầu tiên với công ty này, họ vừa gửi tài liệu qua, ngài xem qua giúp. Vụ này do Phó tổng Cao phụ trách, ngày mai ngài có đi không?”
Quý Đông Huân mở mắt, lắc đầu: “Tôi đi thì anh ta lại không thoải mái. Lần trước tôi tham dự buổi họp nhóm của anh ta, anh ta có ý kiến cũng không dám nói. Cứ để anh ta tự xử lý, tôi không đi.”
“Vâng.” Trần Duy gật đầu.
“Anh Duy, hiện giờ chúng ta cũng đang chuẩn bị phương án hợp đồng với Mỹ Quốc Hoa Sinh, đúng không? Để tôi đi đàm phán cái đó. Bảo Lâm Phong nếu muốn thì đi cùng, Chu Đồng cũng được. Chi tiết để tôi xem qua, rồi anh đặt vé máy bay giúp tôi cho ngày mốt.”
Trần Duy hơi ngạc nhiên: “Hợp đồng đó chúng ta đã quyết định phương án rồi, thực ra chỉ cần Lâm Phong đi là đủ. Ngài…có tiện không?”
Quý Đông Huân nói: “Không sao, để tôi đi. Bên công ty anh giúp tôi giám sát một chút.”
Trần Duy tuy ngạc nhiên, nhưng không hỏi thêm, gật đầu: “Vâng, ngài quyết định xong thì báo tôi.”
Anh biết vài chuyện về Trương Cảnh. Ban đầu khi Quý Đông Huân yêu cầu đặt lịch quảng cáo, Trần Duy còn tưởng chỉ là trò đùa của cậu ấm nhà giàu — trêu chọc người khác cho vui. Nhưng sau đó thấy anh quan tâm Trương Cảnh từng li từng tí, lại biết cậu bệnh tật, nên anh không ngờ Quý Đông Huân lại tự mình đi công tác.
Trương Cảnh vẫn chưa biết chuyện anh sẽ đi. Cậu đang mải mê lên ý tưởng trong phòng làm việc.
“Này, ai nghĩ ra cái này vậy?” Trương Cảnh xem video concept, mắt sáng rực: “Ý tưởng này hay quá, chắc chắn sẽ thành công.”
San San cười: “Nếu em bảo em nghĩ ra thì anh có tin không?”
“Không giống phong cách em.” Trương Cảnh nhấp ngụm cà phê: “Gần đây em mê hoạt hình mà.”
“Anh Cảnh hiểu em quá.” San San nói: “Nếu anh giao cái này cho em, em chắc chắn sẽ làm hai con cừu nhỏ kêu be be liền.”
Trương Cảnh cười: “Thế thì ai?”
“Là Tiểu Mỹ gửi cho em.” San San thành thật: “Cậu ấy xin nghỉ rồi, làm xong gửi cho em, dặn nói là em làm, không cần tiền thưởng. Tại sao thì em không biết.”
Cô nhỏ giọng: “Em cảm giác…dường như cậu ấy muốn nghỉ việc.”
Trương Cảnh ngạc nhiên, liếc nhìn Bạch Kỳ. Lạ thay, Bạch Kỳ cũng ngẩng đầu.
“Cậu ấy nói thế à?” Bạch Kỳ hỏi, giọng đều đều, không chút cảm xúc.
“Cậu ấy không nói gì, em cảm nhận thôi.” San San nhìn Bạch Kỳ có chút dè chừng — tình cảm của Tiểu Mỹ với anh ta giờ không còn là bí mật trong văn phòng.
Bạch Kỳ “Ừm” một tiếng, cúi đầu vẽ tiếp: “Biết rồi, làm việc đi.”
Cả ngày, Trương Cảnh quan sát Bạch Kỳ nhiều hơn, nhưng không thấy gì. Bạch Kỳ luôn bình tĩnh, cảm xúc không hiện ra mặt.
Trương Cảnh nhắn WeChat cho Tiểu Mỹ: “Sao không đi làm? Không thấy cậu là tôi thấy lạ lắm.”
Cả chiều chờ mà không thấy hồi âm. Trương Cảnh cảm giác lần này là thật. Dù sớm muộn gì cũng đến lúc này — cậu ta và Bạch Kỳ là một mối tình vô vọng, càng cố níu kéo càng vô nghĩa.
Tối muộn, Tiểu Mỹ mới trả lời. Lúc đó, Trương Cảnh đang nghe tiếng nước tắm, đầu óc lang thang nghĩ đến những điều không thể nói thành lời.
“Xin lỗi anh Cảnh, em chưa báo trước.”
Trương Cảnh nhắn: “Khi nào đi làm lại? Tôi đợi cậu đấy.”
Tiểu Mỹ: “Anh Cảnh…em muốn nghỉ việc.”
Trương Cảnh: “Sao vậy?”
Tiểu Mỹ: “Mệt quá.”
Trương Cảnh gõ: “Việc nhiều à? Tôi tăng lương cho cậu?”
Tiểu Mỹ: “Ha ha, anh Cảnh, anh hiểu em mà. Lương em còn thấp nữa sao?”
Trương Cảnh thở dài: “Tôn trọng quyết định của cậu. Nhưng thật sự rất tiếc.”
Một lúc lâu sau, Tiểu Mỹ mới hồi âm: “Cảm ơn anh Cảnh. Thực ra nếu em không quá cố chấp, em đã theo đuổi anh mất rồi! Anh đẹp trai thế cơ mà!”
Trương Cảnh: “Vậy đi, đổi ý bây giờ cũng chưa muộn.”
Tiểu Mỹ: “Ha ha ha ha ha ha được.”
Trương Cảnh nhìn dãy “ha ha” cười khẽ. Từ trước đến nay, Tiểu Mỹ luôn là “đảng ha ha”, suốt ngày cười ngặt nghẽo trong văn phòng. Trong nhóm chat, cậu ta luôn là người bật “ha ha” nhiều nhất.
Không biết Bạch Kỳ nghĩ gì. Nếu Tiểu Mỹ thật sự nghỉ, trong lòng anh ta chắc cũng trống vắng.
“Đang chơi gì thế?” Quý Đông Huân lau tóc bước ra, khăn tắm vắt trên cổ, ngồi xuống bên Trương Cảnh.
Trương Cảnh cúi đầu: “Một đồng nghiệp trẻ trong công ty em muốn nghỉ việc, chấm dứt tình yêu đơn phương.”
Quý Đông Huân không hỏi thêm, chỉ xoa đầu cậu: “Tiểu Cảnh, ngày mốt anh có thể phải đi công tác.”
Trương Cảnh ngẩng mặt, chớp mắt: “À.”
Quý Đông Huân cười: “Sớm thôi, một tuần là anh về. Ở nhà đợi anh nhé.”
“Vâng ạ.” Trương Cảnh gật đầu lia lịa: “Vâng ạ.”
Anh ngồi cạnh cậu, xem cậu chơi game, dặn: “Ăn no, ngủ đủ, làm gì cũng được. Nhưng không được đi đua xe.”
“Anh bảo làm gì cũng được mà?” Trương Cảnh cười, ngước lên: “Thế hẹn tình nhân cũng được chứ? Em hẹn năm sáu bảy tám người luôn, cơ hội hiếm có.”
Quý Đông Huân nhếch mày: “Em thử đi.”
“Thế em thử thật nhé?” Trương Cảnh mở WeChat: “Xem lại mấy người cũ xem ai ổn. Cái này không được, nhìn ghét quá. Ồ, cái này cũng dễ thương, anh ta phẫu thuật à? Sao em không nhận ra?”
Quý Đông Huân bật cười, véo tai cậu: “Vậy anh giúp em hẹn luôn?”
“Thôi.” Trương Cảnh khóa máy: “Không làm phiền anh, đợi anh đi rồi em tự hẹn.”
Quý Đông Huân cúi xuống, cười khẽ bên tai cậu: “Thế…anh cũng thử hẹn người da trắng nhé?”
“…” Trương Cảnh ho khan, gạt điện thoại sang một bên: “Thôi, em không hẹn nữa. Chẳng thấy hứng thú gì.”
Quý Đông Huân cười khẽ, hơi ấm bên tai khiến cánh tay Trương Cảnh tê dại.
“Thực ra…anh hơi sợ đi.” Trước khi ngủ, Quý Đông Huân nói.
“Sao vậy?”
“Ngày nào anh cũng ở bên em, trải qua bao lâu mới khiến em mở lòng một chút. Anh sợ đi một tuần, em lại co rúm lại.”
Lông mi Trương Cảnh run nhẹ, rồi cười: “Không thể đâu. Em giờ như đóa hoa nở rồi. Tuy em muốn trở lại làm nụ hoa, nhưng…có cơ hội đâu.”
Quý Đông Huân cười khẽ, ấn nút tắt đèn: “Anh nên ghi âm lại lúc nãy cho em nghe. Không thì khi anh về, em lại chối.”
“Anh không tin em luôn à?” Trương Cảnh lật người, nhìn anh: “Em là ốc sên à, chạm cái là co?”
Quý Đông Huân hôn trán cậu, khẽ nói: “Ngoan nào.”
Trương Cảnh chịu không nổi mỗi khi anh dùng giọng này — mềm mại mà quyến rũ, như dỗ dành đứa trẻ. Nhưng chính điều đó lại khiến trái tim cậu không thể kháng cự. Có lẽ trong lòng người đàn ông nào cũng có một đứa trẻ, và khi người mình yêu thương dùng lời dịu dàng như thế, ai mà không mềm lòng?
Sáng sớm, Quý Đông Huân ra sân bay. Anh vừa thức dậy, Trương Cảnh cũng tỉnh theo. Cậu ngơ ngác ngồi dậy. Quý Đông Huân hôn cậu: “Ngủ tiếp đi.”
Sau khi anh đi, Trương Cảnh không ngủ lại. Cậu nằm trên giường anh, nhìn quanh căn phòng. Bỗng dưng cảm thấy mọi thứ như không thật.
Vài tháng trước, cậu còn thỉnh thoảng mơ thấy anh, tỉnh dậy phải cố ép mình bình tĩnh, giả vờ không để tâm. Làm sao cậu dám mơ rằng một ngày nào đó sẽ thức dậy cùng giường với Quý Đông Huân?
Trương Cảnh bật cười.
Cuộc sống thực sự giống như một bộ phim.
Rất tốt.