Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử
Chương 73: Trả Lại Ác Nhân
Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Đông Huân tỉnh dậy trước, Trương Cảnh cũng định ngồi dậy theo nhưng anh giữ tay cậu, nhẹ nhàng xoa nhẹ. Trương Cảnh hừ một tiếng trong vô thức rồi ngủ tiếp.
Anh chỉnh điện thoại về chế độ im lặng, đặt lên đầu giường rồi bước xuống giường.
Kể từ sau khi hai người trút bỏ nỗi lòng, trạng thái của Trương Cảnh luôn ổn định—ăn ngon ngủ kỹ, không cần lo lắng bất cứ điều gì. Anh đã hoàn toàn yên tâm về cậu, chỉ còn một mối hận là tên Khương Khải kia vẫn chưa bị trừng trị.
Mỗi lần nghĩ đến lời của bác sĩ tâm lý, thần kinh Quý Đông Huân lại nhói đau. Nỗi đau mà Trương Cảnh từng phải chịu, anh nhất định phải trả lại cho Khương Khải gấp đôi.
"Mày tên gì ấy nhỉ? Quý… Quý gì?" Khương Khải hé mắt nhìn Quý Đông Huân, căn phòng tối quá khiến gã không thể nhìn rõ đối phương.
Quý Đông Huân nhìn xuống gã, lạnh lùng thốt ra ba chữ: "Quý Đông Huân."
"Đúng, Quý Đông Huân." Khương Khải nhắm mắt lại: "Nhớ ra rồi."
Quý Đông Huân mím môi, ánh mắt sắc lạnh như hai lưỡi dao nhìn gã như nhìn một con vật.
"Được lắm, dám tố giác tao." Khương Khải bật cười: "Đáng tiếc, cảnh sát chỉ giam tao mười mấy ngày, có phải mày hận không thể phán tao thêm tám mười năm không?"
Quý Đông Huân không trả lời, giơ chân đạp vào miệng gã, giọng lạnh như băng: "Câm miệng."
Anh vừa đạp vừa nói: "Thế giới này chẳng có ai muốn một tên ghê tởm như mày sống yên ổn. Vậy thì... đừng sống nữa."
Khi rút chân ra, Khương Khải đưa tay lau mặt, đột nhiên cười điên cuồng: "Mày muốn giết tao?"
Quý Đông Huân lạnh lùng nhìn gã, gã ta lại nói: "Được thôi."
Cuộc đời gã như bãi bùn lầy, giờ đây gã cười đến chảy nước mắt, nhưng trong mắt lại thoáng nét nhẹ nhõm—nhẹ nhõm vì sắp được giải thoát.
Quý Đông Huân lấy đôi găng tay trắng, động tác thong thả, không thèm nhìn gã đến một cái.
"Sao tôi có thể để cảnh sát giam anh tám năm mười năm chứ?" Anh ngồi xuống, lấy một ống tiêm nhỏ trong túi ra.
"Cảnh sát giam anh thì vẫn sẽ thả anh ra thôi. Anh nghĩ tôi sẽ cho anh cơ hội làm tổn thương em ấy thêm lần nữa à?"
"Đây là cái gì?" Khương Khải thoáng nhìn thứ trong tay Quý Đông Huân, cười yếu ớt: "Tiễn tao lên đường cơ à?"
"Anh quen loại này mà. Tôi đích thân ra nước ngoài mua về cho anh đấy, độ tinh khiết gấp mấy lần thứ anh từng dùng trên người em ấy." Quý Đông Huân nhàn nhạt nói: "Anh cứ nằm đây hưởng thụ đi. Chỗ này là nhà máy cũ bỏ hoang của chúng tôi, đến chó cũng không bén mảng, không ai làm phiền anh đâu."
Anh đẩy kim vào cánh tay gã: "Năm ngày sau tôi sẽ thả anh ra. Đừng lo, anh sẽ không chết được đâu."
"Chờ đến khi anh ra khỏi đây..." Gã nhếch môi: "Thì tôi sẽ đưa anh đến bệnh viện tâm thần nào đó, để anh không còn lo lắng về phần đời còn lại nữa. Đời này của anh sẽ sống dưới mí mắt tôi."
Lúc này, trong mắt Khương Khải mới thoáng hiện nỗi sợ hãi, thất thanh hỏi: "Đó là gì?"
Quý Đông Huân cụp mắt xuống: "Chính là thứ hồi đó anh cho em ấy uống đấy, chỉ có điều liều lượng cao gấp sáu lần mà thôi."
Khương Khải hé miệng, vung tay muốn thoát khỏi tay Quý Đông Huân: "Mày giết tao luôn đi."
"Vậy thì lại không vui rồi." Quý Đông Huân chậm rãi đẩy thuốc vào: "Nhân lúc còn tỉnh táo, hồi tưởng quãng đời anh một chút đi. Sau hôm nay, anh sẽ biết... rốt cuộc thế nào mới gọi là kẻ điên thực sự."
"Trên người anh mang tiền án hút m* t**, người khác chỉ nghĩ anh hút đến phát điên. Sau này anh sẽ bị gán mác tâm thần phân liệt, dù có nhớ ra được gì đi chăng nữa thì cũng chẳng ai tin lời kẻ mất trí. Nếu gặp may mắn tỉnh lại, hãy nhớ rằng tôi đã có thể khiến anh điên một lần... thì cũng có thể khiến anh điên cả trăm lần."
Quý Đông Huân bơm hết thuốc vào người Khương Khải. Sắc mặt gã trở nên nhăn nhó, nở nụ cười tự giễu. Tiếng cười khàn và dữ tợn. Anh đứng lên, nhặt điện thoại của gã trên mặt đất, bước ra cửa mà không quay đầu nhìn.
Căn phòng không cửa sổ, ánh sáng cuối cùng bị cánh cửa chặn lại, chìm trong bóng tối triền miên.
Quý Đông Huân tháo găng tay, ngước mặt lên ánh nắng chói chang.
Điện thoại trong túi rung lên, anh nhìn qua, môi nở nụ cười.
"Alo?"
"Anh đang làm gì đó?" Giọng Trương Cảnh hơi lười biếng: "Tối qua tiêu hao thể lực nhiều quá, em vừa ngủ dậy đã là buổi trưa rồi."
"Heo con." Quý Đông Huân cười thấp giọng: "Lát nữa anh về, muốn ăn gì nào?"
"Cái gì cũng được, miễn là anh nấu." Trương Cảnh ngáp rồi cười: "Bây giờ em không nhìn thấy anh là khó chịu toàn thân."
"Ừa, để anh về nấu cho em ăn nhé."
"Lát nữa anh về tự mở cửa nha, em ngủ thêm chút nữa, không ra mở cửa cho anh được. Anh nấu xong rồi bưng lên giường cho em càng tốt, em lười quá."
Quý Đông Huân phì cười: "Được rồi."
Anh cúp điện thoại, liếc xéo cánh cửa sau lưng, phủi cổ tay áo rồi bước đi.
Về đến nhà, Trương Cảnh vẫn khoanh chân ngồi trên thảm chơi điện thoại. Quý Đông Huân hỏi: "Em không ngủ nữa à?"
"Không ngủ nữa, ngủ lắm đau đầu." Trương Cảnh tắt TV bằng điều khiển, vỗ ghế sofa bên cạnh: "Chẳng phải mai là cuối tuần sao? Nhị Cẩu hẹn em?"
"Hẹn em đi đâu?" Quý Đông Huân ngồi xuống.
"Muốn em mang cậu ấy đi đua xe, muốn ngồi yên sau lưng em để hong gió." Trương Cảnh không thể cầm được: "Em cũng không hiểu sao cậu ấy lại nghiền ngồi sau lưng em thế không biết."
Quý Đông Huân cười: "Thôi đi đi."
Trương Cảnh ngẩng đầu nhìn anh: "Anh... chẳng phải anh không cho em đi đua xe à?"
Quý Đông Huân sờ mặt cậu: "Dạo này chẳng phải em đã ổn định rồi à? Muốn đi thì cứ đi."
"Ổn định cái gì." Trương Cảnh sờ mũi: "Anh biết tại sao em không ngủ nữa không? Mười phút trước em gặp anh."
Quý Đông Huân nhướng mày.
Trương Cảnh tiếp: "Em vừa mở cửa thì thấy anh liếc mắt đưa tình với em, em còn hỏi sao anh không tự mở cửa mà bấm chuông. Anh nói không mang chìa khóa, em nhìn bên cạnh không thấy, rõ ràng anh cầm đi rồi mà."
Quý Đông Huân cười, nhéo chóp mũi cậu.
"Em mới nghĩ đây chính là bảo bối thứ hai của em, em nói đến thì vào đi, anh ấy chưa về nên anh chơi với em được. Vừa rồi anh vừa mở cửa, em nói bảo bối của em về rồi nên anh ấy đi mất."
Quý Đông Huân cúi đầu hôn cậu, Trương Cảnh ấn đầu anh xuống, dùng sức hôn một trận.
Lúc ở nhà, hai người không tránh khỏi ảo giác. Dù bên ngoài cậu rất cẩn trọng, nhưng khi Quý Đông Huân không nên xuất hiện, cậu sẽ không nói chuyện. Cậu còn chủ động nói với anh: "Em sắp xếp vai vế cho hai người rồi, anh là lão đại đấy."
Quý Đông Huân nấu xong cơm, Trương Cảnh ăn hai chén.
"Anh sắp nuôi không nổi sức ăn này rồi." Quý Đông Huân múc canh cho cậu.
"Ừa, em béo rồi." Dạo gần đây Trương Cảnh không nôn nữa, khẩu vị rất tốt, ngủ cũng ngon, tăng mấy cân. Cậu nói: "Em béo lên không đẹp trai nữa thì anh cũng đừng bỏ em đấy."
"Béo?" Quý Đông Huân nhéo cánh tay cầm thìa của cậu: "Em còn kém xa hồi trước nhiều lắm, gầy quá."
Trương Cảnh nói: "Khuôn mặt đẹp trai này của em vẫn như hồi đó đấy."
Quý Đông Huân gật đầu cười: "Ừa, vẫn đẹp trai như vậy."
"Anh cũng thế mà." Trương Cảnh lại nhìn anh say đắm: "Anh đẹp trai hơn trước, mặc vest, đầu tóc gọn gàng, khí chất cấm dục này luôn khiến em muốn lột sạch anh ra."
"..." Trương Cảnh vừa uống canh vừa cười híp mắt.
Cuộc sống như vậy thật tốt biết bao.
Ngày giỗ cha mẹ Trương Cảnh, Quý Đông Huân theo cậu đến nghĩa trang.
Trương Cảnh đứng trước bia mộ, không biết nói gì. Cuối cùng cậu cười lên, hắng giọng: "Con sống rất vui vẻ."
"Tất cả đều rất tốt, tâm tình cũng tốt, thân thể cũng tốt." Trương Cảnh nhìn di ảnh cha mẹ trên hai bia mộ dính liền, nói: "Hai người cũng tốt đúng không ạ."
Cậu nghiêng đầu nhìn Quý Đông Huân, thấy anh mím môi không nói gì, trong mắt thoáng nét xấu hổ.
Cậu nắm tay anh hỏi: "Biểu tình của anh sao thế?"
Quý Đông Huân lắc đầu.
Trương Cảnh lắc cánh tay đang nắm, cười: "Gặp cha mẹ chồng cũng không cần nghiêm túc như vậy đâu."
Quý Đông Huân nhẹ cười.
"Mọi thứ trên đời là như thế, đừng lúc nào cũng nhớ về chúng, em thật sự đã buông xuống hết rồi, em không hận ai cả."
"Thực ra nghĩ lại, mọi thứ đều do ông trời sắp đặt. Cha mẹ em có tội, hại chết người vô tội và hủy hoại cả gia đình. Cho nên em mới bệnh và không biết bao giờ khỏi. Em gặp được Khương Khải, hắn trả thù em, trút giận lên người em. Không sao, coi như em chuộc tội giúp cha mẹ. Em cũng không vô tội, chẳng có gì vô tội cả. Thời cổ đại, chỉ một người phạm tội đã chu di cửu tộc rồi."
"Anh đừng sầm mặt nữa, cười lên đi nào bảo bối. Em không phải chịu thiệt gì, thật đó."
"Trước đó em đã nói, anh chính là vầng thái dương trong sinh mệnh em. Chẳng cần biết em tuyệt vọng thế nào, hay con đường tối tăm thế nào, chỉ cần có anh bên cạnh, em sẽ không bao giờ thấy khó khăn."
Cậu kéo lỗ tai, cười: "Có thể thượng đế cảm thấy mình đối xử tệ với em quá. Dù cha mẹ em hại chết người, nhưng em đã mồ côi rồi. Em khổ sở như vậy, đúng thật không hợp lý. Cho nên thượng đế mới ban anh xuống bên cạnh em, để anh soi đường, giúp em dũng cảm tiến lên."
Quý Đông Huân nắm chặt tay cậu, mắt hơi đỏ.
Trương Cảnh tiếp: "Đời này em đã làm nhiều chuyện hối tiếc, lớn có nhỏ có. Nhưng chuyện em không hối hận nhất là lần đầu tiên nhìn thấy anh năm đó, em không e dè, thích thì theo đuổi, bắt lấy không buông tay. Đây là chuyện cả đời em tự hào nhất."
Quý Đông Huân im lặng nghe cậu nói, thỉnh thoảng bóp tay cậu, có lúc sờ tai và gáy cậu. Khuôn mặt Trương Cảnh lúc nào cũng mang nụ cười thật sự thư thái.
"Nói cho cùng, người vô tội nhất chính là anh. Anh chẳng làm gì xấu, quyết một lòng yêu một người bệnh thần kinh. Lỡ có ngày người ấy không nhận ra anh, đợi đến khi chìm vào ảo giác, anh chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
"Nhưng biết làm sao được, em không thể để anh đi, em phải giữ chặt anh lại." Trương Cảnh nắm chặt tay Quý Đông Huân, nhìn anh: "Có anh bên cạnh, em mới có nhiệt độ và ánh mặt trời, em thậm chí dũng cảm bước vào thế giới trước mắt, dù là thật hay ảo giác."
Đôi mắt cậu sáng ngời như chứa ánh dương rực rỡ. Nét mặt tuấn tú của Quý Đông Huân phản chiếu trong mắt cậu.
"Dù anh bất bình với cuộc đời mình đi chăng nữa cũng vô ích. Em bao giờ để anh rời đi. Anh sẽ phải chịu đựng nỗi cô đơn bên cạnh kẻ thần kinh..." Trương Cảnh cười, lộ hàm răng trắng, nhướng mày: "Chi bằng kiếp sau đến tìm em để em bù lại cho anh đi?"
Quý Đông Huân nhìn mặt cậu lâu, cuối cùng nhếch môi nhẹ cười: "Được."
Ánh mặt trời buổi trưa vừa phải, ánh sáng dịu nhẹ phủ lên hình ảnh ngày Trương Cảnh gặp Quý Đông Huân ở sân tennis năm đó.
Quý Đông Huân nói: "Lúc đó anh sẽ hỏi em như thế này."
−− "Chào em, anh tên là Quý Đông Huân, em học chuyên ngành gì?"
"Người ta thường nói ‘y bất như tân, nhân bất như cố’, tôi thấy đúng như vậy."
*Lời tác giả:*
Truyện kết thúc, không hậu. Trương Cảnh vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nhưng có thể đối mặt tương lai lạc quan và dũng cảm, như vậy cũng rất tốt mà phải không? Cuộc đời luôn có nhiều điều tiếc nuối, nhưng như vậy đã đủ rồi.