Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử
Chương 8: Người Đến Người Đi
Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Nhị Cẩu về nhà dọn dẹp quần áo và vài món đồ cá nhân. Tối đến, Trương Cảnh bước vào phòng thì thấy đống đồ của Nhị Cẩu vẫn còn chất lù lù trên giường, chưa được xếp gọn.
Nhị Cẩu về sớm hơn, đang ngồi xếp bằng chơi game, nghe tiếng cửa liền ngước lên, lắp bắp hỏi: “Cảnh Cảnh, đã về rồi à?”
Trương Cảnh đá nhẹ vào chân cậu ta: “Ý cậu là sao? Định dọn sang ở nhà tôi luôn hả?”
Nhị Cẩu gật gù: “Ừ, vì tôi phát hiện… ôm ngủ rất thoải… mái.”
“Đi đi,” Trương Cảnh cười mắng, “Muốn ôm thì đi tìm bạn gái mà ôm. Nhớ tôi là gay đấy, đừng có mơ.”
Nhị Cẩu lắc đầu, mặt mày vô cùng trơ tráo nói: “Chỉ ôm cậu thôi.”
Trương Cảnh nhét đồ vào tủ, trêu: “Cậu không sợ nửa đêm tôi ‘hấp diêm’ cậu à?”
Nhị Cẩu ngửa mặt cười ha hả: “Làm, làm đi. Vừa hay kết thúc đời độc… thân. Bị Cảnh Cảnh đẹp trai như vậy ‘làm’ thì cũng không sao.”
Trương Cảnh miệng thì chửi, lòng lại thấy ấm áp. Có Nhị Cẩu ở đây, không khí trong phòng luôn rộn ràng. Thực ra, nếu Nhị Cẩu chú ý hơn khi nói chuyện, cậu ta có lẽ đã không còn cà lăm. Nhưng khi thả lỏng, cậu ta cũng chẳng ép bản thân phải hoàn hảo. Trương Cảnh đã quen với giọng nói lắp bắp ấy, nghe đến mức thành thân thuộc.
Trước kia, ba người trong phòng thường trêu đùa, nhại giọng Nhị Cẩu. Cậu ta lúc nào cũng vui vẻ, chẳng buồn, chỉ cười xong rồi mắng lại mọi người.
Nhưng có lần Trương Cảnh tình cờ nghe thấy vài thành viên hội học sinh nhại giọng Nhị Cẩu bằng giọng điệu mỉa mai, châm chọc. Cậu lập tức mặt sầm, xông vào đánh nhau một trận tơi bời.
Nhị Cẩu vừa nói vừa lục đồ: “Tôi mang, mang nồi theo, nấu mì cho cậu ăn được.”
Trương Cảnh ngồi xuống, vò đầu cậu ta, hỏi: “Ở nhà tôi, cậu có trả tiền thuê không?”
Nhị Cẩu: “Không trả.”
Trương Cảnh nhíu mày: “Tại sao?”
Nhị Cẩu lắc đầu: “Tôi đã không đòi cậu… phí ở chung rồi.”
Trương Cảnh kẹp cổ cậu ta, cười hỏi: “Tôi thấy lạ thật, cún con của tôi ngũ quan tuấn tú, sự nghiệp ổn định, lại biết quan tâm người khác. Sao nhiều năm rồi vẫn chưa có ai để ý tới?”
Nhị Cẩu vùng ra, ậm ừ: “Ai, ai mà biết.”
Sáng hôm sau, Trương Cảnh phải đi chụp ngoại cảnh. Khách hàng đã duyệt phương án của công ty sản xuất, quyết định quay ngay hôm nay. Dù chỉ là quảng cáo xe điện đơn giản, nhưng muốn có hình đẹp cũng không hề dễ.
Chụp quảng cáo, nói dễ thì dễ, nói khó thì khó. Với người có cảm xúc tốt, vài phút là xong. Nhưng nếu không đạt được trạng thái, cả ngày cũng không xong nổi một cảnh. Nhất là quay ngoại cảnh, phải phối hợp nhiều yếu tố, nhân sự đông đúc. Mỗi lần quay đều phải chuẩn bị mất nửa ngày.
Lần này Trương Cảnh vẫn là người phụ trách. Sáng sớm sáu giờ, cậu ra khỏi nhà, bất ngờ thấy trời đã sáng rõ. Hóa ra ngày đã dài thế này mà lâu nay cậu chẳng để ý. Ánh bình minh khiến tâm trạng dễ chịu lạ kỳ, dù chẳng hiểu vì sao.
Diễn viên quảng cáo là một người mẫu lạ mặt, rất xinh, dáng cao, khách hàng lập tức đồng ý. Nhưng Trương Cảnh thấy khó chịu. Quảng cáo xe điện dành cho nữ, sao lại chọn người chân dài thế? Lên hình chắc chắn không ăn nhập, không tự nhiên bằng một cô gái nhỏ nhắn, dịu dàng.
Cậu liền hỏi đạo diễn: “Còn diễn viên nào khác không ạ? Em nhớ trong phương án ban đầu không phải người này.”
Người mẫu kia nghe vậy liền liếc Trương Cảnh bằng ánh mắt sắc lạnh.
Đạo diễn cười xòa: “Đúng vậy, người trước hẹn rồi nhưng bị bỏng tay, mấy hôm nay phải ở nhà bôi thuốc. Chi bằng quay cô này, từng làm vài lần rồi, tìm cảm giác cũng nhanh.”
Trương Cảnh lắc đầu: “Không phải vấn đề cảm giác. Anh thấy không, chân cô ấy dài quá, xe thì nhỏ, lên hình sẽ không cân xứng.”
Đạo diễn liếc khách hàng, lưỡng lự: “Từ tiên sinh, anh thấy sao? Nếu thấy không ổn, mình đổi người. Nhưng hôm nay không quay được thì phải dời sang hai ngày nữa.”
Trương Cảnh cau mày: “Hôm nay không tìm được người khác ạ?”
Đạo diễn định nói, thì khách hàng họ Từ khoát tay: “Thôi, đừng rắc rối. Quay cô ấy đi, tôi thấy cũng được.”
Trương Cảnh lặng người, không nói thêm. Khách hàng đã đồng ý, cậu chẳng cần phải cố. Nhiệm vụ của họ là đề xuất ý tưởng, sản xuất sản phẩm, khách hài lòng là được. Còn chuyện khác, không liên quan.
Nhưng Trương Cảnh không ngờ người mẫu kia… không biết lái xe điện.
Nghe thì buồn cười, nhưng có thật. Trang điểm xong, mặc đồ xong, cô ta mới ấp úng nói: “Tôi… chưa từng lái xe điện bao giờ.”
Vì không biết lái, nên ngồi lên xe mà run rẩy, nụ cười cũng gượng gạo. Chụp cả buổi mà không ra được tấm nào ổn.
Trương Cảnh gần phát cáu. Đã đến giờ ăn trưa, mà vẫn phải đau đầu: là để cô ta học lái, hay cứ để tạo dáng, còn lại xử lý bằng hậu kỳ?
Lúc Kiều Hy gọi điện, Trương Cảnh đang cáu kỉnh hỏi đạo diễn: “Nếu làm tất cả bằng hậu kỳ thì cần gì quay? Dùng máy tính mà dựng luôn đi!”
Cậu nghe máy, giọng vẫn gắt: “Alo?”
Kiều Hy nghe xong cười khẽ: “Sao giận dữ vậy?”
Trương Cảnh mím môi: “Xin lỗi… Em chưa bình tĩnh lại.”
“Không sao,” Kiều Hy nhẹ giọng, “Đang ở đâu thế?”
“Đang quay quảng cáo.”
“Ăn cơm chưa?”
Trương Cảnh uống một ngụm nước, ngồi xổm xuống: “Chưa, lát nữa xong mới ăn.”
Kiều Hy lại hỏi: “Bao giờ xong?”
Trương Cảnh ngồi xổm, lắc đầu: “Chưa biết.”
Kiều Hy thở dài: “Ở đâu vậy, em nói cho anh biết?”
Trương Cảnh nói địa điểm, rồi vội thêm: “Anh cứ làm việc của anh đi, em còn bận.”
Nghe bên kia đáp lại, Trương Cảnh cúp máy, nhét điện thoại vào túi. Cậu nhìn đoàn người trước mặt, đầu đau như búa bổ. Không chỉ vì đôi chân dài của người mẫu kia gập lên xe điện trông thật kỳ cục, mà còn vì cô ta… không biết đi xe.
Công ty sản xuất này do khách hàng chỉ định, Trương Cảnh lần đầu hợp tác. Cậu quyết định xong việc này sẽ không làm lại. Chim sẻ làm sao hiểu được chí của chim bằng?
Giữa chừng, Bạch Kỳ gọi hỏi tiến độ. Trương Cảnh ra một bên nghe máy vài phút, rồi quay lại ngồi xem người mẫu học lái xe điện. Trong khoảnh khắc đó, cậu bỗng hiểu vì sao mình là gay.
Khi Kiều Hy xuất hiện, Trương Cảnh đang ngồi thừ trên ghế. Âm thanh từ phía trên khiến cậu giật mình.
Cậu bật dậy, ngỡ ngàng: “Sao anh tới đây?”
Kiều Hy giơ túi lớn: “Tới đưa cơm cho em.”
Trương Cảnh lúng túng, cười trừ: “Anh cứ tới tận đây làm gì, em không nói chắc anh cũng không tìm được. Làm phiền anh quá, thật sự không ngờ…”
Kiều Hy cười dịu: “Anh đã nói rồi mà, em phải tập quen với việc sai khiến anh.”
Trương Cảnh xin phép đạo diễn rồi vào xe cùng Kiều Hy. Anh đưa cậu một chai nước: “Anh không biết em thích ăn gì, mua đại vài món. Em chọn cái nào hợp khẩu vị.”
“À… Em không kén, ăn gì cũng được.” Thật ra Trương Cảnh rất bối rối. Nếu cậu là con gái, có lẽ đã cảm động rơi nước mắt. Nhưng cậu không phải. Có lẽ vì mối quan hệ còn xa lạ, nên cảm xúc duy nhất cậu có là sự lúng túng.
Kiều Hy không phải người nói nhiều. Anh chỉ thỉnh thoảng hỏi vài câu, tranh thủ lúc Trương Cảnh ăn để trò chuyện.
Sau khi ăn xong, Trương Cảnh vẫn khẽ nói: “Ừm… Cảm ơn anh.”
“Anh bảo rồi, đừng khách sáo,” Kiều Hy mỉm cười, “Em nghĩ quan hệ của chúng ta là gì? Dù bây giờ chưa có gì, nhưng tương lai có thể có. Thay vì nói cảm ơn, anh hy vọng lần sau em sẽ thẳng thắn hơn: nói với anh em đang ở đâu, muốn ăn gì.”
Trương Cảnh quay mặt ra cửa sổ, đầu ngón tay khẽ cào cào lòng bàn tay: “Thật ra…”
Kiều Hy cười, ngắt lời: “Trực giác bảo anh rằng, giờ anh nên dừng em lại.”
Trương Cảnh liếc anh một cái, gật đầu: “Ừm.”
Kiều Hy nhìn cậu rất lâu, ánh mắt khiến Trương Cảnh bồn chồn. Anh thở dài, cười khổ: “Cậu bé đẹp trai, anh rất thích em.”
“…”
“Anh không biết em có thấy anh già không. Anh đã hỏi Bạch Kỳ, em hai tám, anh hơn em tám tuổi.”
Trương Cảnh vội lắc đầu: “Không phải vậy, không phải vì chuyện đó.”
“Anh chỉ muốn nói…” Kiều Hy nắm lấy tay Trương Cảnh, “Người lớn tuổi có cái lợi riêng. Anh có thể không lãng mạn như giới trẻ, nhưng anh có thể đối xử với em tốt hơn những người cùng tuổi.”
Trương Cảnh thực ra chẳng nghe anh nói gì nữa. Cậu chỉ cảm thấy tay mình bị bóp chặt, khó chịu tột độ. Cậu chỉ muốn rút tay ra, để gió thổi bay cảm giác ấy đi ngay lập tức.
Kiều Hy véo nhẹ tay cậu, cười: “Em cứ làm việc tiếp đi. Chiều nay anh còn phải về làm. Dù rất muốn ở lại bên em.”
Trương Cảnh vội lắc đầu: “Không cần, anh về đi làm đi. Cảm ơn anh.”
Kiều Hy thở dài bất lực: “Đừng khách sáo. Anh về đây.”
Trương Cảnh mở cửa xe: “Bye.”
Khi chiếc xe của Kiều Hy khuất dần, Trương Cảnh bỗng nghĩ: trái tim mình thật sự rất lạnh. Cậu thuộc kiểu người vô tâm, chuyện gì cũng giấu kín.
Cậu quay lại sân, vừa ngẩng đầu thì thấy một chiếc xe dừng ngay trước mặt. Quý Đông Huân tựa vào cửa xe, ánh mắt lạnh lùng, mặc áo sơ mi trắng, khoác áo gió đen, gương mặt như điêu khắc vẫn đẹp đến chói chang. Trái tim Trương Cảnh như bị bóp nghẹt, kèm theo cảm giác tội lỗi không tên. Đây là phản ứng vô thức, ăn sâu vào xương tủy, không thể giấu diếm.
Thật nực cười.
Trương Cảnh đứng yên tại chỗ, nhắm mắt lại.
Cậu thầm nghĩ: trái tim mình không phải nguội lạnh, mà là ngọn lửa trong ấy đã cháy hết rồi.
Khi mở mắt, người và xe đều đã đi mất. Cậu đặt tay lên ngực, tim vẫn đập thình thịch.
Lúc trở lại, người mẫu chân dài cuối cùng cũng biết lái xe điện. Quay ba lần liên tiếp, lần nào cũng có lỗi. Đạo diễn đến hỏi: “Hay là dùng tạm ba đoạn này? Cắt ghép lại cũng được, dù hơi tốn công hậu kỳ.”
Trương Cảnh nhìn khách hàng: “Hỏi ý khách, em không có ý kiến.”
Cả ngày quan sát, cậu nhận ra người khách này chỉ là nhân viên được công ty cử đến cho có lệ. Về quảng cáo, chẳng biết gì, chỉ đi theo cho xong việc. Loại người này, Trương Cảnh khó lòng hợp tác. Với họ, những yêu cầu cao trong quay phim chỉ là “rảnh rỗi sinh nông nỗi”.
Khách hàng gật đầu. Trương Cảnh nhẹ nhõm.
Trước khi rời đi, cậu cố ý tìm chỗ rửa sạch tay. Nếu không, cậu không thể chạm vào xe. Mỗi lần sờ vào, sẽ thấy bực bội, khó chịu.
Hôm nay đúng là xui xẻo. Người ta từ xa tới đưa cơm, cậu không thể quát mắng. Nhưng sau khi Kiều Hy nắm tay, Trương Cảnh quyết định sẽ tìm cơ hội xin lỗi anh một cách nghiêm túc.
Trước đây cậu không quá nhạy cảm như vậy. Không phải vấn đề tâm lý cậu có chấp nhận Kiều Hy hay không, mà là về mặt sinh lý, cậu không thể chịu được.
Hai người trưởng thành ở bên nhau, không thể không có tiếp xúc thể xác. Nhưng ngay cả cái nắm tay thôi, cậu cũng không thể chịu đựng.
Đã đến mức này, chi bằng đừng làm phiền người ta. Rõ ràng là không thể yêu đương được.
Về công ty, Bạch Kỳ hỏi: “Xong rồi hả?”
“Ừ.” Trương Cảnh ngồi phịch xuống ghế, “Anh ghi sổ giúp em, lần sau đừng hợp tác với công ty sản xuất đó nữa. Toàn người ngu.”
“Biết rồi, xong việc này thì bye bye.” Bạch Kỳ đưa ba bộ hồ sơ, “Công ty hôm trước em đi đàm phán, anh làm xong thiết kế sơ bộ rồi. Có ba phương án, lát nữa em mang qua cho họ chọn.”
Trương Cảnh bừng tỉnh: “Công ty nào?”
Bạch Kỳ nhíu mày: “À, Quý gì ấy nhỉ? Công ty đó.”
Ánh mắt Trương Cảnh khẽ chớp, mặt vẫn thản nhiên: “À, là họ. Em biết rồi.”
“Vất vả rồi.” Bạch Kỳ rót nước, “Ngày mai đi đi, nếu họ ưng ba hướng đó thì ký hợp đồng luôn.”
Trương Cảnh uống một ngụm: “Ok.”