"Đóa sơn chi này... tặng cậu. Nó rất hợp với chiếc váy cậu đang mặc." Tôi gãi mái tóc ngắn cũn, vụng về giấu đi sự bối rối sau đôi gò má ửng hồng. Khoảnh khắc ấy, đôi mắt luôn u sầu của cô gái đối diện bỗng bừng sáng, đôi tay khẽ vươn ra như muốn đón lấy chút dịu dàng hiếm hoi giữa thực tại tăm tối. Nhưng sự lãng mạn ngắn ngủi ấy đã bị dập tắt bởi tiếng bát đĩa đổ vỡ tan tành và lời chửi rủa đầy khinh miệt của Hạ Sính: "Chó hoang ở đâu ra mà dám sủa bậy ở đây? Cút!" Nước canh nóng bỏng xối thẳng xuống người, rát cháy như thép nung, nhưng tôi vẫn đứng đó, bất động. Giữa sự sỉ nhục và đòn roi, tôi không lùi bước, bởi đoá hoa ấy nhất định phải trao được đến tay người.