Trên bờ biển hoang vắng, giữa tiếng sóng vỗ rì rào và bờ cát trải dài, Omega tìm thấy một Alpha. Anh ta bị thương nặng, nằm thoi thóp, chiếc đuôi cá tuyệt đẹp giờ chi chít những vết rách tàn nhẫn.
Một tháng ròng rã, Omega kiên nhẫn chăm sóc, dùng hết tấm lòng để xoa dịu những vết thương, biến chiếc đuôi cá từng rách nát ấy trở lại vẻ sáng bóng, lộng lẫy ban đầu.
Khi Alpha hoàn toàn bình phục, lần đầu tiên Omega nghe thấy giọng nói của hắn. Dưới hình dáng con người, không còn chiếc đuôi cá lấp lánh, Alpha nhìn cậu bằng ánh mắt vô cảm, buông một câu hỏi thẳng thừng, lạnh lùng: “Làm tình không? Cậu có quyền quyết định số lần.”
Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy, Alpha lại cất giấu một bí mật ngọt ngào: chiếc đuôi cá tưởng chừng vô tri lại cực kỳ mẫn cảm. Đến nỗi, Omega từng phải dè dặt không dám tùy tiện chạm vào. Cho đến một kỳ mẫn cảm nọ, khi "cá nhỏ" của anh ôm lấy chiếc đuôi nóng hầm hập, đôi mắt long lanh hỏi: “Em có thể hôn đuôi anh không?”
Kết cục, chàng tiên cá tôi nhặt được không tan thành bọt biển, mà trở thành chồng tôi.
Truyện Đề Cử






