Sa tế cay, lòng người ấm

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp

Sa tế cay, lòng người ấm

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Cảnh Sơn khàn giọng: "Không, không cần cảm ơn..."
Quý Ly che mũi miệng, yên lặng đứng phía sau nhìn hắn rang ớt. Từng khối cơ bắp nổi hằn lên theo động tác đảo xẻng, bờ lưng hắn thật rộng rãi.
Mùi hăng nồng trong bếp dần tản đi. Sau khi rang ớt xong, Lục Cảnh Sơn liền ra ngoài. Quý Ly bước lên, bỏ ớt vào cối giã nát.
"Quý ca nhi, ta đã thái sợi nấm kê tùng theo lời con rồi." Vân Xuân Lệ bưng chậu gỗ bước vào bếp. Vừa bước vào, nàng đã bị mùi ớt kích thích, suýt chút nữa không nhịn được mà hắt xì: "Mô Phật, sao lại hăng mũi thế này! Mau ra ngoài hít thở đi, con muốn ngạt mũi hay sao!"
Lục Cảnh Lê nín thở chạy ào ra ngoài, kéo theo Quý Ly. Hai người đứng trong sân. Quý Ly mỉm cười, giơ chiếc khăn tay ướt đang cầm cho Vân Xuân Lệ và Lục Cảnh Lê xem.
"Con không sao, Cảnh Sơn ca cho con cái này rồi, đã thế còn giúp con giã ớt."
Vân Xuân Lệ nhìn chiếc khăn ướt trong tay y. Khóe môi nàng muốn cong lên nhưng lại cố đè xuống, "Hay lắm, còn tưởng là đồ đầu đất cơ đấy!"
Ngược lại, Lục Cảnh Lê lại "ồ" lên một tiếng, khiến Quý Ly giật mình.
"Cảnh Sơn ca hình như mỗi lần ngửi thấy mùi này đều bị nổi mẩn hay sao ấy!"
Quý Ly giật mình, mí mắt run rẩy, vội vã hỏi nghĩa nương: "Nghĩa nương? Cảnh Sơn ca không ngửi được mấy mùi này sao?"
Vân Xuân Lệ cười xòa, phất phất tay tỏ vẻ không sao: "Đàn ông như nó có gì đâu mà phải lo, nổi mẩn thôi mà, đừng lo."
Lục Cảnh Lê lại nói: "Nương đệ thích ăn cay, mỗi lần làm sa tế ở nhà, Cảnh Sơn ca ngửi thấy đều sẽ bị nổi mẩn, nhìn y như mắc bệnh ấy, cũng hơi đáng sợ."
Vân Xuân Lệ trừng mắt, làm bộ muốn đánh cậu: "Bệnh cái gì mà bệnh! Nói năng không kiêng kỵ gì cả. Nếu mà mắc bệnh thật, đến lúc đó muốn khóc cũng chẳng được!"
Lục Cảnh Lê xùy xùy không nói lời xui xẻo nữa, chỉ có Quý Ly vẫn còn lo lắng. Người này cũng thật là, nếu không ngửi được mùi ớt thì thôi, hà cớ gì phải giúp mình chứ.
Dù trách, nhưng trong lòng Quý Ly lại ngọt lịm.
Quý Ly nhân lúc mùi ớt cay trong bếp đã tản đi bớt, vội quay lại bếp, làm nóng một chảo dầu. Y thả nấm kê tùng xuống chiên đến vàng đều, sau đó đổ thêm nửa nồi thịt băm đã xào sẵn, cuối cùng là bột ớt và các loại gia vị. Y cứ xào đều như thế, hương thơm men theo khe hở cửa sổ bay xa, theo gió tản đi khắp nửa thôn.
Vân Xuân Lệ đang ngồi trong sân thì có người trong thôn thò đầu qua tường rào hỏi. Đó là Lý Lão Tứ, nhà ông có hơn mười mẫu ruộng, có thể nói là phú hộ trong thôn. "Nương Cảnh Sơn à, nhà ngươi làm món ngon gì thế, ở xa thế này mà ta đã ngửi thấy mùi thơm rồi, khiến con sâu đói trong bụng ta cồn cào cả lên rồi này."
Vân Xuân Lệ đang nhặt trứng gà trong chuồng, đã nhặt được bốn quả rồi. Nàng cười thích thú nói với Lý Lão Tứ: "Cái gì mà món ngon món dở chứ, nào ngon bằng đồ nhà ngài đâu. Chẳng qua Quý ca nhi nhà ta rảnh rỗi, làm một món sa tế mà thôi, cũng chỉ là món ăn kèm thôi ấy mà."
Lý Lão Tứ khịt khịt mũi, mùi lại càng nồng hơn. Ông nuốt nước bọt hai ba cái: "Có làm dư không, bán ta một chút, mang về nhà làm món ăn kèm cũng không tồi."
Vân Xuân Lệ không quyết định được: "Hay ngài vào đây đợi ta một chút, ta đi hỏi Quý ca nhi xem đã làm xong chưa."
Lý Lão Tứ vui vẻ đồng ý, đẩy cửa rào vào, nhặt chiếc ghế ngồi ngay trong sân, giương mắt trông chờ.
Vân Xuân Lệ bước vào bếp, đặt trứng gà vào cái nồi sành, rồi nói với Quý Ly chuyện người trong thôn muốn mua sa tế lúc nãy.
Quý Ly vừa hay mới rang xong đậu nành và đậu phộng, đổ vào sa tế khuấy đều. Nghe thế, y lập tức gật đầu: "Nghĩa nương, vậy chúng ta cứ bán thôi, giá vẫn là ba mươi văn một hũ."
Vân Xuân Lệ bước ra ngoài nói với Lý Lão Tứ. Quả nhiên, cái giá này đối với người trong thôn mà nói thật sự là một số tiền lớn. Nhưng từ trước đến giờ, ông lại là người thích ăn, trong nhà cũng gọi là dư dả. Ông sờ mũi, "Cho ta thử trước được không?"
Nếu ăn không ngon, rồi còn tiêu hết ba mươi văn tiền mua về, há chẳng phải lỗ to sao.
Ông vừa nói xong, Quý Ly đã bưng một chiếc đĩa nhỏ ra. Y mỉm cười, chủ động đưa cho Lý Lão Tứ một đôi đũa.
"Mua hay không không quan trọng. Đây là lần đầu ta làm món này, không biết mùi vị thế nào, nhờ ngài nếm thử rồi góp ý giúp ta."
Cách nói này của Quý Ly vừa nhẹ nhàng dễ nghe vừa khéo léo. Lý Lão Tứ liền ừ một tiếng, nhận lấy đôi đũa, chấm một ít sa tế trong đĩa rồi nếm thử. Vị cay nhưng không gắt, hậu vị đậm đà, mùi thơm của nấm kê tùng hòa cùng đậu phộng, đậu nành và thịt băm, tất cả tạo nên một hương vị ngon đến khó cưỡng.
Lý Lão Tứ chép chép miệng, cứ như vẫn còn ăn chưa đã. Ông giơ ngón cái với Quý Ly: "Tay nghề nấu ăn của Quý ca nhi đúng là tuyệt! Chỉ đĩa sa tế này đã đủ cho ta ăn ba bát cơm! Nào, bán ta một hũ."
Lý Lão Tứ nhanh chóng thanh toán ba mươi văn tiền, phấn chấn xách hũ sa tế rời đi. Vân Xuân Lệ nhìn tiền đồng trong tay mình, hai mắt vui đến híp lại: "Việc làm ăn này được!"
Quý Ly mỉm cười, nhưng trong lòng lại cứ canh cánh chuyện của Lục Cảnh Sơn, không biết vết mẩn đỏ trên người hắn có nghiêm trọng không.
Lý Lão Tứ xách hũ sa tế đi quanh thôn. Gặp ai quen, ông cũng dừng lại trò chuyện, tiện tay mở nắp hũ ra để đối phương ngửi thử mùi thơm, khoe khoang một hồi rồi mới đủng đỉnh quay về.
Qua lời kể của ông, không ít người trong thôn kéo đến nhà họ Lục, cũng muốn mua thử một hũ sa tế xem sao.
Người làm nông quanh năm vất vả, ít khi có món ăn đậm đà, thơm ngậy mùi dầu mỡ. Chỉ cần ngửi thoáng qua hương thơm của sa tế, ai cũng không khỏi nuốt nước miếng. Mặc dù giá ba mươi văn có hơi cao, nhưng với một hũ lớn bên trong đầy thịt băm, đậu nành và đậu phộng, nhiều người cảm thấy vẫn đáng giá. Món này có thể dùng làm đồ nhắm hoặc ăn kèm cơm, nếu tiết kiệm thì một nhà bốn năm người cũng đủ ăn được vài bữa.
Vân Xuân Lệ và Quý Ly thấy có tám chín người muốn mua, nhanh nhẹn chuyển sa tế mới làm xong ra cái bàn giữa sân. Lục Cảnh Lê rửa hũ, Quý Ly chia sa tế, Vân Xuân Lệ thu tiền, bận rộn cả một buổi mới xong.
Đợi mọi người trong thôn hào hứng xách sa tế ra về, ba người mới coi như nhẹ nhõm. Túi vải trong tay Vân Xuân Lệ đã chất đầy tiền đồng, nặng chình ịch.
"Chỉ mới bán trong thôn mà đã được chừng này rồi, nếu lên trấn bán, ắt hẳn sẽ càng nhiều nữa." Lục Cảnh Lê vui vẻ reo lên.
Thế nhưng Quý Ly vẫn không yên lòng về chuyện của Lục Cảnh Sơn. Hồi nãy bán một lúc lâu, bấy giờ mặt trời cũng đã lặn, chỉ trễ một chút nữa thôi là trời sẽ tối đen.
"Nghĩa nương, con qua nhà Trương đại phu một chuyến ạ." Quý Ly cởi tạp dề xuống, vuốt vuốt y sam rồi nói với Vân Xuân Lệ.
Lục Cảnh Lê bên cạnh thắc mắc: "Quý Ly ca ca khó chịu ở đâu vậy? Vậy đệ đi với huynh nhé."
Vân Xuân Lệ là người từng trải, nàng vừa nghe đã biết Quý Ly đi vì ai. Nàng cười ẩn ý gật đầu: "Ừ, đi nhanh về nhanh nhé." Sau đó kéo Lục Cảnh Lê lại: "Nào, lại đây giúp ta đốt lò, trời tối rồi, phải mau làm cơm thôi."
Quý Ly cầm theo một hũ sa tế nhanh nhẹn ra cửa, đi đường vội vàng. Cuối cùng, y cũng kịp đến nhà Trương đại phu khi trời còn sáng.
Nghe Quý Ly miêu tả lại triệu chứng, Trương đại phu thong dong nói: "Chuyện nhỏ thôi. Ta có làm một ít thuốc mỡ, về nhà chỉ cần bôi lên chỗ nổi mẩn, đến ngày hôm sau sẽ khỏi hẳn thôi."
Quý Ly vội vàng cảm ơn, nhân tiện đưa cho Trương đại phu hũ sa tế mình mang theo: "Trương đại phu có ân cứu mạng với ta, ta còn chưa từng cảm tạ ngài. Ta thật sự không có gì để báo đáp, đây là sa tế nhà tự làm, Trương đại phu cứ ăn thử, nếu thích lần sau ta lại mang sang cho ngài nhé."
Trương đại phu thấy y chân thành, lại hiểu lễ nghĩa, ăn nói thấu tình đạt lý, thế là càng có ấn tượng tốt với Quý Ly. Ông nhận lấy hũ sa tế trong tay y, lại đưa một ống trúc cho y: "Ngươi là một ca nhi tốt, không uổng công Cảnh Sơn cứu ngươi. Về nhà đi, nếu cần gì cứ lại đây tìm ta."
Quý Ly cảm ơn rối rít, cẩn thận cất thuốc mỡ vào tay áo rồi ra về khi ánh hoàng hôn còn le lói. Cũng may, y kịp về đến nhà trước khi trời tối hẳn.
Bữa tối do Vân Xuân Lệ chuẩn bị. Nàng nấu một nồi cháo gạo kê thơm lừng, kèm theo một đĩa rau xào và một đĩa trứng chiên hành. Trứng do gà nhà đẻ, được chiên vàng ươm, chỉ cần nhìn thôi đã thấy thèm.
"Quý ca nhi, hôm nay con cực khổ nhất, trứng này nghĩa nương cố ý chiên cho con đó, nào, ăn nhiều vào nhé." Vân Xuân Lệ gắp một đũa trứng gà bỏ vào chén Quý Ly.
"Nghĩa nương cũng ăn ạ." Quý Ly cắn cắn đũa, nghiêng đầu nhìn Lục Cảnh Sơn đang ăn cơm. Hôm nay, hiếm khi thấy hắn mặc áo dài tay, nhưng ở cổ vẫn lộ ra vài vết mẩn đỏ. Lúc gắp thức ăn, ở cổ tay cũng sẽ thoáng hiện vài nốt.
Quý Ly hơi có chút tội lỗi trong lòng.
Sau khi ba người họ ăn xong bữa cơm, Quý Ly còn đang rửa bát. Vân Xuân Lệ đột nhiên than hôm nay làm mệt, rồi về phòng nghỉ ngơi trước. Nói xong, nàng liền đi thẳng về phòng thổi tắt đèn.
Quý Ly bước ra khỏi phòng bếp, thấp thỏm gõ cửa phòng củi của Lục Cảnh Sơn.
Một ca nhi như mình mà lại nửa đêm gõ cửa phòng của một hán tử, thật là...
Vừa gõ vừa nghĩ ngợi lung tung, mặt Quý Ly đỏ bừng, trong lòng bối rối hoảng loạn. Y vừa muốn xoay người về phòng, nhưng trong lòng lại lo lắng cho vết mẩn đỏ trên người hắn, y phải lấy hết can đảm mới có thể tiếp tục đứng trước cửa phòng.
Chớp mắt, Lục Cảnh Sơn đã mở cửa. Thấy người đứng ngoài là Quý Ly, hắn hơi nhướng mày: "Quý ca nhi, đệ... có chuyện gì sao?"
Quý Ly mím môi, mặt đỏ bừng, cụp mi đáp: "Có phải huynh bị nổi mẩn rồi không? Lê ca nhi nói từ trước đến giờ huynh không chịu được mùi cay."
Lục Cảnh Sơn không ngờ dù đã cố gắng giấu đi những vết mẩn đỏ trên người, vẫn không tránh khỏi lời nói nhanh nhảu của Lục Cảnh Lê. Hắn đưa tay gãi đầu, cười gượng: "Không sao đâu, qua hai ngày là khỏi, đệ đừng bận tâm."
Quý Ly lấy thuốc mỡ của Trương đại phu từ trong tay áo ra, khẽ bảo: "Thuốc này đệ lấy từ chỗ Trương đại phu, sau khi bôi lên, ngày hôm sau sẽ khỏi hẳn."
Lục Cảnh Sơn không ngờ Quý Ly lại vì mình mà đi tìm thuốc, trong lòng trào dâng một cảm giác khó diễn tả. "Cảm ơn đệ, vất vả đệ phải đi một chuyến rồi." Nói rồi, hắn vươn tay nhận lấy ống trúc từ tay Quý Ly.
Không ngờ, Quý Ly bất ngờ nắm lấy đầu ngón tay của Lục Cảnh Sơn. Lục Cảnh Sơn giật mình, cảm giác tê rần toàn thân, đầu ngón tay lại nóng rực như bị lửa đốt.
Trong lòng hắn thầm cảm thán: "Tay đệ ấy thật mềm mại!"
Quý Ly buông tay, gò má đỏ bừng, giọng nói như run nhẹ: "Đệ, ý đệ là... vết mẩn đỏ sau lưng, chắc huynh không tự bôi thuốc được... để đệ... đệ giúp huynh."
Lục Cảnh Sơn hơi ngẩn ra. Lưng hắn vốn rộng và cường tráng, tay quả thật không thể với tới hết được. Mặc dù vết mẩn có chút ngứa, nhưng hắn vẫn cố nhịn. Hắn chớm mở miệng định từ chối, nhưng ánh mắt bất giác rơi xuống khuôn mặt của Quý Ly.
Gò má y đỏ rực, vành tai cũng ửng hồng, ánh mắt khẽ cụp xuống. Khoảnh khắc ấy, không biết sao lời nói ra lại biến thành: "Vậy thì... vậy thì... có hơi không ổn lắm..."
Hàng mi dài của Quý Ly rung nhẹ, giọng nói cũng nhỏ hơn: "Chúng ta là huynh đệ, vậy thì... có thể mà."
Hầu kết của Lục Cảnh Sơn lăn lên xuống mấy lần. Hắn im lặng hồi lâu rồi khàn giọng nói: "Vậy... đành làm phiền Quý ca nhi."
Ánh trăng sáng rõ hơn khi hạ chí gần kề. Trong sân, Lục Cảnh Sơn ngồi yên, để trần nửa thân trên, bờ vai rộng lớn như được tắm trong ánh trăng bạc.
Quý Ly đứng phía sau, ánh mắt cụp xuống, nhìn bờ lưng rắn rỏi của Lục Cảnh Sơn. Đường nét cơ bắp cân đối, từng thớ thịt mạnh mẽ nhưng không thô ráp. Đó là một vẻ đẹp đầy sức hút, khiến người ta không kiềm được mà thầm khen: đúng là một hán tử cường tráng.
"Có thể sẽ hơi lạnh." Quý Ly thì thầm.
Lục Cảnh Sơn thấp giọng: "Không sao." Mặc dù giọng hắn rất đều đặn, nhưng âm cuối lại hơi run, để lộ hơi thở có phần hỗn loạn của hắn.
Quý Ly nhẹ nhàng mở ống trúc, dùng đầu ngón tay lấy một chút thuốc mỡ màu nâu, hương thuốc dịu nhẹ lan tỏa trong không khí.
Đầu ngón tay y chạm khẽ lên lưng Lục Cảnh Sơn. Thuốc mỡ mang theo cảm giác mát lạnh, nhưng không hiểu vì sao, khoảnh khắc chạm vào lại khiến Lục Cảnh Sơn khẽ giật mình, nhịp tim dường như rối loạn, đập mạnh hơn trong lồng ngực.
Mặt Quý Ly đỏ bừng, hơi thở trở nên nóng bức. Làn da dưới đầu ngón tay y thật rắn chắc, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống, khiến lòng bàn tay như bị nung nóng.
Ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống sân, phủ lên hai người một tầng sáng mờ ảo. Không ai nói lời nào, sự yên lặng lan tỏa, làm đêm càng thêm huyền ảo và tĩnh lặng.