Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp
Lục Cảnh Sơn Được Công Nhận Thợ Mộc, Gia Đình Rộn Ràng Đón Tin Vui
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người công sai quan sát Lục Cảnh Sơn, thấy hắn cao lớn vạm vỡ, một người liền giơ bức vẽ trong tay lên, cẩn thận đối chiếu. Sau khi xác nhận đúng người, họ mới mở giấy tờ.
Người công sai cầm chiếc chiêng, giơ dùi gõ mạnh một tiếng vang dội.
"Lục Cảnh Sơn, thôn Tú Thủy! Hôm qua đã đỗ kỳ thi thợ mộc tại trấn Cát Tường, tay nghề đạt yêu cầu, được quan phủ chính thức công nhận. Từ hôm nay, chính thức ghi tên vào danh sách thợ thủ công của quan phủ!"
Lời tuyên bố vang dội khắp thôn, thôn dân lập tức ồ lên ngạc nhiên. Người thì cảm thán, kẻ thì xì xào bàn tán, ai nấy đều phải kinh ngạc, nhưng phần nhiều đều pha lẫn ghen tị.
Lục Cảnh Sơn nhận lấy giấy tờ, nói:
"Cảm ơn hai vị quan gia, mời hai ngài vào trong uống chén trà mừng!"
Người công sai nhã nhặn từ chối:
"Thôi vậy, còn một nhà nữa ở thôn khác cần phải thông báo, bọn ta phải đi đây. Đây là sổ danh sách thợ thủ công, ngươi hãy điền tên vào đó đi."
Người công sai lấy cuốn sổ ra, chỉ vào chỗ trống trên sổ, ra hiệu Lục Cảnh Sơn điền vào.
Điều này lại khiến Lục Cảnh Sơn hơi ngượng, mặc dù hắn nhận ra biểu tượng nghề mộc nhưng lại không biết chữ để viết tên mình.
Quý Ly đứng bên cạnh, khẽ mím môi:
"Quan gia, có thể để ta dắt tay huynh ấy viết chữ được không?"
Người công sai biết rất nhiều người ở quê không biết chữ, thấy vậy cũng không lấy làm lạ, gật đầu đồng ý:
"Tất nhiên là được."
Quý Ly nhận lấy bút lông, nắm lấy bàn tay thô ráp của Lục Cảnh Sơn, uốn cong những ngón tay to lớn của hắn, giúp hắn cầm bút vững hơn. Y đặt tay lên mu bàn tay hắn, chậm rãi dìu từng nét, viết ba chữ "Lục Cảnh Sơn" lên cuốn sổ.
Viết xong, Lục Cảnh Sơn nhìn tên mình trên cuốn sổ, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Dòng chữ này là kết quả của sự phối hợp giữa hắn và Quý Ly, dù nét bút còn hơi run, kiểu chữ Hành Thư chưa thật sự mềm mại, nhưng vẫn hiện rõ những đường nét đặc trưng của thể chữ này.
Người công sai cho cuốn sổ vào tay áo, rồi rút ra một thỏi bạc, nói:
"Đây là năm lượng bạc do quan phủ ban thưởng."
Thỏi bạc vừa xuất hiện liền thu hút ánh mắt của không ít người. Đúng là thợ mộc có khác, chỉ cần thi đậu đã được thưởng tận năm lượng bạc.
Lục Cảnh Sơn nhận bạc xong liền đưa cho Vân Xuân Lệ, khẽ nói:
"Đa tạ."
Vân Xuân Lệ là người tinh tế, bước lên, nhét một túi vải đựng tiền vào tay người công sai, cười nói:
"Hai vị đã vất vả đường xa, coi như chút lòng thành của gia đình, trên đường nhớ ghé quán trà uống chén nước cho mát."
Người công sai không khách khí, thoải mái nhận lấy. Dù sao cũng là người đỗ kỳ thi thợ mộc của quan phủ, nào tiếc chút tiền trà nước này.
Hai người công sai chắp tay:
"Vậy bọn ta xin phép cáo từ, chúc mừng Lục Công."
Không phải ai được ghi tên vào danh sách thợ thủ công cũng được người công sai tôn trọng gọi thêm một tiếng "Công" như vậy. Chỉ những nghề đứng đầu trong danh sách các nghề thủ công mới có vinh dự này. Mà thợ mộc, tất nhiên xứng đáng được bọn họ gọi là "Lục Công".
Lục Cảnh Sơn cũng hiểu lễ nghĩa, tiễn bọn họ một đoạn đường.
Vân Xuân Lệ phấn khởi lấy kẹo mạch nha ra mời mọi người. Vốn dĩ bà để dành cho năm mới, nhưng giờ có chuyện gì vui hơn thế này đâu?
"Mọi người lại đây ăn kẹo đi!"
Bà vui vẻ mời bà con lối xóm xung quanh.
Quý Ly thì vào bếp đun một ấm nước, còn cố ý thêm ít lá trà cho thơm, rồi bưng ra mời bà con thôn dân.
Bấy giờ nhà họ Lục đã khác xưa, ai mà chẳng tấm tắc khen ngợi.
"Giỏi quá đi mất! Thôn Tú Thủy chúng ta vậy mà có cả thợ mộc rồi đấy!"
"Mẹ Cảnh Sơn à, bà có phúc lắm nhé, sau này chỉ cần ngồi hưởng phúc là được rồi!"
"Nhà bà đúng là giấu tài thật, cả thôn không ai biết Cảnh Sơn có tay nghề, sau này xây nhà hay sửa gì còn phải nhờ nó đấy!"
Vân Xuân Lệ cười tươi rói:
"Cũng chỉ là có thêm một nghề để kiếm cơm thôi, sau này vẫn phải ra đồng làm ruộng. Dù gì lương thực trong nhà cũng không thể bỏ bê được."
Mọi người lại thi nhau khen thêm vài câu, mãi đến khi mặt trời lặn mới dần dần ra về.
Vân Xuân Lệ thấy tất cả đã rời đi thì đứng dậy dọn dẹp bàn:
"Quý ca nhi, hôm nay là ngày vui, lát nữa nhà ta phải làm một bữa thật thịnh soạn. Mời cả nhà đại bá sang, đêm nay cả nhà cùng ăn mừng mới được."
Chuyện vui thế này, tất nhiên cả nhà phải sum vầy ăn mừng. Người ngoài có khen thế nào đi nữa, được mấy phần thật lòng chứ, chỉ có người trong nhà mới thật lòng vui cùng mình mà thôi.
Quý Ly vui vẻ đồng ý:
"Vâng, nghĩa nương, con đi làm cơm nhé! Đêm nay cả nhà mình cùng chúc mừng Cảnh Sơn ca!"
Nhà đại bá vừa nghe tin vui liền kéo cả nhà sang chung vui. Thiệu thị còn mang theo một con gà hun khói, vừa thấy Vân Xuân Lệ liền nắm tay nàng, xúc động nói:
"Khổ trước sướng sau! Khổ trước sướng sau! Cảnh Sơn cuối cùng cũng được vẻ vang rồi!"
Vân Xuân Lệ cười nói:
"Tỷ làm gì mà trang trọng thế, còn mang cả gà sang nữa."
Thiệu thị cười, khóe mắt hơi đỏ:
"Vui chứ sao không! Cháu ta có tiền đồ như thế, một con gà có đáng là bao!"
Lục Cảnh Hồng và Lục Cảnh Phong vừa bước vào liền vỗ vai Lục Cảnh Sơn, phấn khởi nói:
"Tối nay phải uống thêm vài chén đấy! Chúc mừng đệ đỗ nghề mộc!"
Lục Cảnh Sơn cười vang:
"Được thôi, dư sức!"
Quý Ly cũng vui đến không kìm lòng được, tay chân thoăn thoắt làm việc, miệng còn ngân nga một khúc ca dao Giang Nam.
Lê ca nhi nhóm lửa, cười trêu chọc:
"Quý Ly ca ca vui quá nhỉ, còn hát nữa cơ. Chắc sau này có gả cho người ta cũng chẳng vui bằng hôm nay đâu ấy chứ!"
Quý Ly trừng mắt nhìn cậu, hơi ngượng ngùng. Gả đi ư, chỉ sợ y còn vui hơn nữa ấy chứ.
"Đừng có trêu ta nữa, lo nhóm lửa của đệ đi. Đêm nay đệ có phần đấy!"
Lê ca nhi nghe vậy, càng hăng hái nhóm lửa hơn. Ngọn lửa bùng lên đỏ rực, cháy vừa phải, không quá lớn cũng không quá nhỏ.
Sau khi làm nóng dầu, Quý Ly cho hạt tiêu, ớt khô, tỏi và gừng vào phi thơm, rồi đổ thịt gà đã chặt sẵn vào xào đều trên lửa lớn. Khi thịt săn lại, y rưới nửa chén rượu vàng dọc theo mép chảo, cuối cùng thêm ớt xanh, ớt đỏ băm nhỏ cùng nước tương, khiến món ăn lên màu đẹp mắt, hương thơm lan tỏa hấp dẫn.
Nghĩ đến đêm nay chắc chắn sẽ uống rượu, Quý Ly rang một đĩa lạc rang muối. Lạc chín dần dưới lửa lớn, lớp vỏ nổ lách tách, lấy vài hạt ăn thử, giòn tan và bùi béo.
Tiện thể, y tận dụng luôn miếng thịt ba chỉ mua hôm qua. Thịt được cắt khúc vừa ăn, làm nước màu từ đường phèn rồi thêm hoa hồi, vỏ quế, sau đó đổ một bát tương đậu nành vào. Đậy nắp nồi, kho chung với khoai tây, chỉ nửa canh giờ là đã ăn được, vừa đưa cơm vừa tan chảy trong miệng.
Cuối cùng y xào một món rau cho đỡ ngán, thêm một đĩa đậu phụ trộn hành lá. Lúc bày món ra bàn, quả thật khiến người ta hoa cả mắt.
"Đêm nay cứ ăn thoải mái nha!"
Vân Xuân Lệ vui vẻ mời mọi người dùng bữa.
Lê ca nhi không đợi được nữa, nhấc đũa gắp ngay một miếng thịt kho tàu, cậu thèm món này lắm rồi.
"Ngon quá!"
Vân Xuân Lệ gắp cho Quý Ly một miếng thịt gà:
"Quý ca nhi vất vả rồi, con ăn nhiều vào nhé."
Quý Ly mỉm cười, bắt đầu dùng bữa.
Phụ nữ ca nhi không uống rượu, mấy hán tử nhà Lục Cảnh Sơn mang hũ rượu ra ngoài. Họ muốn uống cho thỏa thích, đêm nay nhất quyết uống cho say mới thôi.
"Nào, Cảnh Sơn, bát này đệ phải uống đó, ta vui lắm đó!"
Lục Cảnh Hồng uống đến líu lưỡi, cứ kéo Lục Cảnh Sơn nói mãi không dứt.
Tửu lượng của Lục Cảnh Sơn khó mà đoán được, sắc mặt hắn vẫn không hề thay đổi. Đã lâu rồi hắn chưa vui đến thế, không cần nhiều lời, trực tiếp uống cạn bát rượu Lục Cảnh Hồng đưa.
Lục Cảnh Phong uống đến đỏ bừng từ mặt xuống cổ, chàng mơ màng nằm sấp trên bàn.
"Đại bá, con mời người chén này."
Lục Cảnh Sơn rót thêm một bát rượu, nghiêm túc nói:
"Mấy năm nay may mà có người giúp đỡ nhà con, con rất biết ơn!"
Vành mắt Lục Minh Hà đỏ ửng, ông nặng nề vỗ lên vai Lục Cảnh Sơn, cảm thán:
"Nay con đã có tiền đồ, ta đây coi như không hổ thẹn với cha con, cũng đáng với một tiếng đại bá của con. Sau này con phải chăm chỉ, hiếu thảo với nương con, sớm ngày cưới vợ lập gia đình."
Lục Cảnh Sơn nghe đến câu cưới vợ, bất giác quay đầu nhìn Quý Ly, trái tim bỗng ấm áp:
"Vâng ạ!"
Bữa cơm này kéo dài hai canh giờ, ba hán tử nhà đại bá uống đến nỗi thần trí mơ màng, bước đi loạng choạng. Lê ca nhi và Thiệu thị vội vàng đỡ mấy hán tử say mèm về nhà.
Vân Xuân Lệ gom bát đĩa vào bếp, Quý Ly đang định giúp một tay, bà đã xua tay bảo y đi:
"Đêm nay con nấu ăn đã vất vả rồi, để ta rửa cho, con đi nghỉ đi."
Quý Ly không giúp được gì, đành bước ra khỏi bếp. Về đến sảnh chính đã thấy Lục Cảnh Sơn nằm sấp trên bàn, có vẻ đã say lắm rồi.
Y lo Lục Cảnh Sơn ngủ ở đây sẽ va vào đâu đó, lỡ đâu lát nữa lại ngã thẳng từ trên ghế xuống đất thì sao. Thế là y bước lại gần, đưa tay lay lay cánh tay thô to, vạm vỡ của Lục Cảnh Sơn:
"Cảnh Sơn ca, huynh về phòng ngủ đi."
Lục Cảnh Sơn hàm hồ ồ lên một tiếng, lại đổi đầu sang hướng khác, tiếp tục gối lên cánh tay ngủ. Đôi đũa trên bàn bị động tác của hắn làm rơi xuống đất.
Quý Ly hết cách, ngồi xổm xuống nhặt đũa lên. Y nghiêng người lại gần hắn, Lục Cảnh Sơn say xỉn rất yên tĩnh, không ồn ào hay làm bậy, hai má hơi ửng hồng, còn khẽ bĩu môi để thở.
Quý Ly tỉ mỉ ngắm nhìn hắn, khóe môi bất giác cong lên. Y nhìn ra ngoài, thấy Vân Xuân Lệ đang bận rộn trong bếp, thế là càng lớn gan, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn.
Lục Cảnh Sơn nhiều năm dãi nắng dầm mưa, làn da hắn thô ráp, nhưng lại mang một vẻ nam tính rắn rỏi, đặc biệt là vết sẹo trên mặt. Lần đầu gặp, Quý Ly từng thấy nó có phần đáng sợ, nhưng giờ đây, y lại cảm thấy... cũng không tệ.
Ngón tay y khẽ lướt qua vết sẹo, cảm nhận đường nét gồ ghề kéo dài xuống tận khóe môi Lục Cảnh Sơn. Quý Ly khẽ mím môi, hàng mi run rẩy, gương mặt dần tiến lại gần hơn. Chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau, hơi thở quấn quýt, hòa lẫn mùi rượu vương trên người Lục Cảnh Sơn. Không hề khó chịu, ngược lại còn khiến Quý Ly có chút ngây ngất, cảm giác ánh đèn dầu trước mắt cũng trở nên mơ hồ.
Quý Ly lấy hết can đảm, hai tai đỏ bừng, khẽ chạm môi mình lên môi trên của hắn. Khoảnh khắc môi chạm môi, cả người y run lên, vội vã xấu hổ tách ra.
Vừa rời đi, Lục Cảnh Sơn trên bàn khẽ cử động, còn khẽ nhấp môi dưới một cái, khiến Quý Ly giật mình suýt nhảy dựng lên. Một tiểu ca nhi như y lại nhân lúc hán tử uống say mà hôn trộm người ta.
"Cảnh Sơn ca, đệ dìu huynh về phòng nghỉ ngơi nhé."
Quý Ly bước lại nắm lấy cánh tay hắn, định kéo hắn dậy.
Lục Cảnh Sơn cuối cùng cũng có chút ý thức, hắn cố gắng mở to đôi mắt hơi đỏ, cả người rõ ràng vẫn chưa tỉnh táo.
Quý Ly nhẹ nhàng dỗ hắn:
"Nào, về phòng ngủ nhé."
Lục Cảnh Sơn loạng choạng đứng dậy, Quý Ly vội vàng đỡ lấy hắn. Hắn say đến mức chẳng buồn giữ sức, cả thân người nặng trĩu đổ ập lên y. Cơ ngực rắn chắc áp sát lưng Quý Ly, đầu hắn thuận thế vùi vào vai y, hơi thở nóng rực phả lên hõm cổ, khiến toàn thân tiểu ca nhi nóng bừng, suýt nữa ngã quỵ.
Phải dìu một hán tử cao to như vậy, Quý Ly vô cùng khó nhọc mới đưa được hắn đến cửa sảnh chính. Chỉ một chút sơ ý, Quý Ly đã khiến hắn ngã nhào ra ngoài, đầu đập mạnh vào khung cửa, kêu "bốp" một tiếng rõ ràng.
"Huynh... huynh không sao chứ?"
Quý Ly hoảng hốt, vội vàng chạy lại xem hắn thế nào.
Cú ngã ấy khiến Lục Cảnh Sơn tỉnh táo hơn đôi chút. Hắn xoa xoa đầu, ánh mắt mơ màng nhìn chằm chằm vào khung cửa, không nhịn được thốt lên tiếng hít hà đau đớn.
Ngay sau đó, hắn tự động ôm đầu, lảo đảo đi về phía phòng ngủ của Quý Ly.
"Cảnh, Cảnh Sơn ca!"
Quý Ly vội vàng đuổi theo.
Lục Cảnh Sơn bước vào phòng, nhấc chăn lên, tự giác cởi giày, thậm chí còn chỉnh lại cho ngay ngắn trước khi đặt xuống đất. Rồi hắn ngả người xuống giường, đắp chăn cẩn thận và ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.
Quý Ly:
"..."
Căn phòng này trước đây là của Lục Cảnh Sơn, bây giờ hắn uống say, nên bất giác quay lại phòng cũ để nghỉ ngơi.
Quý Ly lại gần đắp chăn cho hắn, thổi tắt đèn rồi ra ngoài.
Vân Xuân Lệ đã rửa xong bát đĩa, nghe Quý Ly kể lại, cười đến không ngậm được miệng:
"Thằng ngốc này, chắc là say đến mức không tìm được phòng mình. Ngày mai nghĩa nương sẽ dạy dỗ nó giúp con, đêm nay đành để con chen chúc chung giường với ta nhé."
Quý Ly cười đáp:
"Dạ, vậy đêm nay con ngủ cùng nghĩa nương."