Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp
Chương 51
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những tia nắng mai xuyên qua khung cửa sổ, vài chú chim sẻ ríu rít trên mái hiên. Quý Ly khẽ trở mình, chậm rãi mở mắt. Khi ngước nhìn ra ngoài, y thấy mặt trời đã lên cao ba sào tre, mới giật mình nhận ra mình đã thức dậy muộn.
Vừa cử động đã thấy toàn thân đau nhức kinh khủng, đến nỗi y phải nhíu cả mày lại. Đợi y mặc đồ xong xuôi, Lục Cảnh Sơn lúc này mới bước vào.
"Sao em không ngủ thêm tí nữa?"
Quý Ly không khỏi liếc hắn một cái, Lục Cảnh Sơn ngại ngùng gãi đầu, hắn biết rõ nàng đang trách mình.
Giờ đây hai người đã thành thân, lại còn từng gắn bó thân thiết với nhau, nên mỗi cử chỉ, động tác đều toát lên vẻ thân mật, tự nhiên.
Lúc ra khỏi phòng, Vân Xuân Lệ đã nấu xong bữa sáng, giờ nàng đang ngồi dưới mái hiên đan dây thừng. Thấy Quý Ly bước ra, người từng trải nhìn là hiểu ngay, nàng cười cười, khiến Quý Ly đỏ bừng mặt vì ngượng:
"Bữa sáng vẫn đang hâm nóng trong nồi đấy, Quý ca nhi ăn đi nhé."
Quý Ly gật đầu vâng dạ, ngại ngùng đáp:
"Cảm ơn nương, con dậy muộn, còn để nương phải nấu ăn cho con."
Vân Xuân Lệ cười xòa một tiếng:
"Người một nhà mà khách sáo làm gì, ai nấu chẳng như nhau. Hơn nữa, con cũng vất vả rồi, ngủ được thêm chút nào hay chút đó."
Quý Ly mắc cỡ lắm, y đưa tay véo một cái rõ đau lên Lục Cảnh Sơn đứng bên cạnh. Hắn chỉ biết đứng đấy cười ngốc nghếch, Quý Ly đành phải xoay người đến phòng bếp ăn sáng.
Vân Xuân Lệ bất lực liếc thằng ngốc nhà mình, lớn tướng thế này, e đêm qua cũng chẳng biết nhẹ nhàng gì với Quý Ly nhà người ta. Lúc nãy nàng chỉ nhìn thoáng qua đã thấy trên cổ Quý Ly chi chít những vết xanh tím, nhìn thôi cũng thấy rợn người.
Quý Ly nhấc nắp nồi, vừa định bưng nồi lên thì Lục Cảnh Sơn đã bước đến:
"Nóng, để ta."
Hắn đặt chén lên bàn, rồi mở hũ lấy một đĩa dưa chuột muối cho Quý Ly ăn với cháo. Quý Ly ăn một chén cháo thơm ngọt, cơn giận cũng vơi đi một nửa.
Trên bàn vẫn còn một đĩa trứng chiên hành do Vân Xuân Lệ làm riêng cho Quý Ly, rất hợp để ăn kèm với cháo. Một bữa sáng ngon miệng bổ dưỡng kết thúc, Quý Ly dường như cảm thấy đau nhức toàn thân cũng giảm đi đáng kể.
Ăn xong, Lục Cảnh Sơn nhanh nhẹn dọn chén bát đi rửa. Quý Ly kéo chiếc ghế đẩu ra, ngồi đan dây thừng với Vân Xuân Lệ dưới mái hiên.
Giờ đây nhà mới đã xây xong, hôn lễ cũng đã cử hành, họ chỉ cần cùng nhau sống tiếp những ngày tháng tốt đẹp sắp tới, cùng nhau chuẩn bị lương thực cho mùa đông.
Vân Xuân Lệ cười bảo:
"Hôm nay ta sẽ khai hoang mảnh vườn trong nhà mình, chúng ta tranh thủ gieo hạt giống cho xong, kịp thu hoạch trước mùa đông."
Mảnh vườn ở nhà mới rộng rãi, ở giữa lát một con đường bằng gạch xanh, hai bên là ruộng vườn trồng rau cỏ. Tường cũng được xây bằng gạch, cao khoảng hai trượng, vừa chắc chắn che gió, vừa đảm bảo riêng tư, người ngoài không thể nhìn thấy bên trong.
Sau này Quý Ly có gội đầu cũng có thể thoải mái mà hong tóc trong sân.
Quý Ly nghe xong, đánh giá mảnh vườn rồi gật gù nói:
"Vậy chúng ta trồng cà rốt nhé, rau cải mình cũng trồng thêm một ít để sau này còn muối dưa. Mấy chỗ rìa vườn mình trồng ít hành, tỏi, rau thơm, còn mấy chỗ sát tường thì trồng rau hẹ, mùa đông có thể gói một mẻ sủi cảo khao cả nhà."
Vân Xuân Lệ thấy y chưa gì đã tính toán đâu vào đấy, gật gù tán thành:
"Được được. Cứ theo lời con mà làm nhé, lát nữa ta sẽ qua chỗ Lưu đại thẩm mua ít hạt giống về trồng. Giờ con và Cảnh Sơn đã thành gia lập thất, sau này mọi chuyện trong nhà tất nhiên do con làm chủ. Bọn ta cứ theo lời con là được rồi."
Quý Ly mím môi:
"Con chưa lo việc nhà bao giờ, chỉ sợ làm không tốt."
Vân Xuân Lệ khuyên:
"Nào có ai sinh ra đã biết làm mọi việc đâu. Cứ lo liệu một thời gian là sẽ quen thôi. Ngày xưa lúc ta mới gả cho cha Lục Cảnh Sơn, lúc đó cũng chỉ có một căn nhà đất, trong hũ chỉ có mười mấy văn tiền. Cha hắn bảo ta lo liệu chuyện nhà, ta còn hỏi ngược, nhà này có gì mà ta quản lý chứ? Chỉ sợ mở toang cửa, trộm cũng chẳng thèm vào ngó một cái."
Quý Ly bị chọc cười bởi lời kể dí dỏm của nàng, mắt cong cong:
"Nương giỏi thật đấy, thế mà gây dựng nên được cơ ngơi như ngày nay."
Vân Xuân Lệ cười:
"Chỉ cần chăm chỉ chịu khó, cũng chẳng đến nỗi chết đói đâu. Lúc ấy cha Cảnh Sơn rất cần mẫn làm việc, ta chỉ việc chăm lo việc nhà, nuôi gà nuôi heo, tối thì thắp đèn dệt vải. Chăm chỉ ba năm cuối cùng cũng xây được nhà mới, mua được hai mẫu ruộng tốt, cuộc sống cũng khởi sắc hơn nhiều."
Quý Ly gật đầu tán thành:
"Vậy con cũng học theo nương, cả nhà chúng ta phải cùng nhau phấn đấu cho một cuộc sống tốt đẹp hơn."
Vân Xuân Lệ vui vẻ nói:
"Con là đứa tháo vát, nay nhà mình xây được căn nhà tốt thế này, trong đó có một nửa là công lao của con. Cái nhà này để con lo liệu, chắc chắn sẽ đâu vào đấy!"
Rửa bát xong Lục Cảnh Sơn liền quay lại, nói với Quý Ly:
"Ngày mai ta lên nha môn làm việc nhé. Hôm qua sư thúc nói ta, quan phủ đang định sửa lại Thiện Tế Đường. Nếu ta nhận việc, một ngày cũng kiếm được 100 văn, chúng ta cũng sớm ngày tích được thêm tí tiền."
Song hỷ lâm môn đúng là chuyện tốt, nhưng tiền ra như nước, tiền tiết kiệm của cả nhà cũng đã vơi đi gần hết. Bây giờ kinh tế cũng không dư dả, chẳng còn lại bao nhiêu. Đã cuối thu, chẳng mấy chốc sẽ đến mùa đông. Chỉ riêng ăn uống thôi cũng đã tốn tiền, hai tháng nữa lại là Tết, vậy nên họ phải kiếm tiền càng sớm càng tốt để có một cái Tết ấm no.
Quý Ly thấy tướng công nhà mình vì kế sinh nhai của gia đình mà chăm chỉ lo toan như thế, y mừng lắm:
"Dạ, chàng ra ngoài làm việc kiếm tiền nuôi gia đình, vậy để em lo liệu mọi chuyện trong nhà. Giờ mình có mua thêm heo con về nuôi cũng không kịp nữa. Ngày mai em sẽ lên trấn bán gà vịt trong nhà, mua ít gà giống, như vậy cũng kịp có thịt ăn vào mùa đông."
Lục Cảnh Sơn không ý kiến gì thêm, chỉ nói:
"Nghe em hết."
Hắn vác cuốc ra ngoài, chuyện đồng áng không thể lơ là được.
Quý Ly đan xong dây thừng thì dùng chúng xỏ lõi bắp lại với nhau rồi phơi dưới mái hiên. Y đang chuẩn bị lương thực cho mùa đông, lát nữa còn phải phơi ớt – mùa đông ăn cay, cơ thể cũng ấm hơn. Phải đan thêm dây thừng nữa mới đủ để phơi rau. Nếu không chuẩn bị trước, đến lúc đó e là chỉ ăn được mỗi cải chua thôi.
Xong việc bên này, Quý Ly vào nhà thay bộ y phục đang mặc, bỏ vào chậu để đem đi giặt. Vân Xuân Lệ mang cái cào ra vườn xới đất.
Vị trí của nhà mới đúng là rất tốt. Trước cửa là một dòng suối, khỏi phải đi một chặng xa ra bờ sông để giặt đồ.
Suối trong vắt thấy đáy, phía dưới có rất nhiều cỏ nước đang đung đưa lả lướt theo dòng chảy. Nếu là mùa hè, chắc chắn sẽ có rất nhiều cá con. Quý Ly trải quần áo lên một tảng đá, tách một ít bồ kết, vò dưới nước đến khi ra bọt rồi dùng chày gỗ bắt đầu giặt đồ.
Cuối thu đầu đông, nước suối đã khá se lạnh. Tay Quý Ly bị lạnh đến mức đỏ ửng, nhưng cũng may, giặt một hồi lại đổ mồ hôi. Y dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, cố gắng giặt cho xong chậu đồ.
Sân nhà rộng rãi, dựng hai sào tre là có thể phơi đồ được rồi. Đợi Quý Ly phơi xong, Vân Xuân Lệ đã xới được nửa mảnh vườn.
Quý Ly lau khô tay, định qua phụ với nàng. Vân Xuân Lệ lại xót cho Quý Ly còn chưa thoải mái, không nỡ để y làm việc nặng nhọc. Thế là nàng bảo y đi:
"Quý ca nhi à, cứ để nương làm cho. Con ra trước bảo đại bá nương cho ít hạt giống rau đi. Nhà nàng trồng nhiều rau, mình lấy một ít về trồng."
Quý Ly tháo tạp dề xuống, vuốt phẳng quần áo:
"Nương ơi, con đi đây ạ. Tranh thủ trồng để còn có rau ăn."
Vân Xuân Lệ cào thêm một cuốc, cười nói:
"Đi đi."
Quý Ly xách giỏ đi đến nhà Lục Cảnh Hồng, trên đường bắt gặp mấy đứa nhóc đang chơi cối xay gió. Cối xay gió được làm từ lá cây ghép lại, cố định trên thân tre, rồi mượn sức gió mà xoay tròn.
Nhìn có vẻ vui lắm, tiếng cười như chuông bạc tan theo gió thu, Quý Ly bất giác cũng mỉm cười theo. Nhìn bọn trẻ một hồi, thấy chúng chạy nhảy sát ruộng, y không khỏi nhắc nhở:
"Cẩn thận kẻo ngã đấy!"
Bọn trẻ trong thôn đều thích Quý Ly, càng huống hồ hôm qua còn được chiêm ngưỡng "tân phu lang" Quý Ly, nhận biết bao nhiêu là kẹo cưới từ y.
"Dạ biết rồi ạ, Cảnh Sơn thẩm."
Miệng thì thưa dạ nhưng chân vẫn chạy nhanh như thế. Một đám nhóc sải chân chạy ra đầu thôn, theo sau là mấy chú chó canh nhà, bọn chúng từ trước đến nay vẫn thích rong đuổi theo sau chủ nhân nhỏ nhà mình đi khắp nơi trong thôn.
Quý Ly xách giỏ bất lực nhìn đội ngũ người chó lẫn lộn chạy xa dần. Đúng là cái tuổi trêu chó chọc mèo, chẳng bao giờ nghe lời người lớn. Nhưng thế cũng hay, trẻ con mà, phải tranh thủ lúc chưa lớn mà tha hồ chơi bời một trận chứ.
Lúc bước vào nhà Lục đại bá, trong nhà chỉ có Tiếu ca nhi và Lê ca nhi. Quý Ly đặt giỏ xuống, ngồi xuống ghế đẩu bên cạnh, hỏi mọi người đâu rồi?
Tiếu ca nhi đang ngồi trong sân thêu khăn tay, vừa luồn chỉ vừa cười nói:
"Tướng công và Cảnh Phong ra ruộng đào khoai lang. Còn cha nương thì ra ruộng kê nhổ cỏ rồi, tháng sau có thể thu hoạch được."
Lê ca nhi ngồi xổm bên vườn rau, đào rau giống cho Quý Ly:
"Quý Ly ca ca, huynh có lấy rau diếp ngồng không? Rau diếp ngồng đệ trồng lá xanh mướt rượt luôn đấy."
Quý Ly gật đầu bảo:
"Có chứ, đệ cứ cho nhiều vào, mùa đông còn có cái mà ăn."
Lê ca nhi đồng ý ngay:
"Dạ, để đệ lựa cho ca thêm vài loại rau nữa."
Dứt lời, cậu liền ngoan ngoãn ngồi xổm trong vườn, cẩn thận lựa rau cho Quý Ly. Vườn rau trong nhà vốn do cậu chăm sóc, cây nào cây nấy xanh tươi mọng nước.
Ngồi thêu được nửa chiếc khăn tay trên ghế, Tiếu ca nhi không khỏi ngáp một cái:
"Mấy ngày nay ta còn định thêu vài chiếc khăn tay đem lên trấn bán, cũng coi như có thêm thu nhập, sớm ngày mua thêm một mảnh ruộng nữa. Thế mà chẳng hiểu sao càng thêu càng uể oải buồn ngủ."
Quý Ly bật cười:
"Gấp làm gì, đừng ép bản thân quá sức. Thêu thùa vốn là chuyện tốn thời gian mà. Cảnh Hồng ca đã nhìn trúng mảnh ruộng nào rồi à?"
Tiếu ca nhi gật đầu kể:
"Chàng ấy nhìn trúng hai mẫu ruộng phía tây bờ sông, gần bãi sông, tưới tiêu cũng tiện lợi. Đất đai từ ven sông mà, phì nhiêu dễ trồng trọt."
Quý Ly:
"Đúng là tốt thật, mua xong có thể trồng được biết bao lương thực."
Tiếu ca nhi bĩu môi:
"Thế nên ta mới muốn thêu khăn tay đấy. Vốn định nhân dịp Trung Thu lên trấn bán đây này. Lễ lớn như vậy dễ bán lắm chứ."
Quý Ly suýt quên mất Tết Trung Thu, nghe cậu nhắc mới nhớ vài ngày nữa là đến Trung Thu rồi.
"Ta quên mất. Tết Trung Thu không thể qua loa được."
Tiếu ca nhi chọc y:
"Người mới thành hôn, trong lòng nào nhớ chuyện gì khác ngoài tướng công của mình chứ."
Quý Ly cũng không vừa:
"Lẽ nào người thành hôn lâu như ngươi trong lòng không còn chỗ cho Cảnh Hồng ca nữa sao? Còn thêu khăn cả ngày, thay người ta chia sẻ gánh nặng nữa chứ. Đi đâu tìm được phu lang thương tướng công như vậy đây chứ."
Tiếu ca nhi bật cười, kéo ghế lại gần, thì thầm bên tai Quý Ly vừa mới thành hôn:
"Đêm qua sao rồi? Có nghe lời ta dặn không đấy?"
Quý Ly cụp mi, mặt ửng hồng:
"Ngươi nói gì vậy, ta quên rồi."
Tiếu ca nhi cười lém lỉnh:
"Chắc là ăn phải trái đắng rồi đây. Cảnh Sơn ca cao to như thế, không đè hư ngươi đã là ơn phước lắm rồi."
Quý Ly ngượng chín mặt, cố mạnh miệng nói:
"Làm gì có chuyện đó."
Tiếu ca nhi vẻ mặt đầy ẩn ý nhìn y, người từng trải nói lời thấm thía:
"Thôi được rồi, ngươi vừa bước vào, ta đã thấy chân ngươi run lên kia kìa."
Quý Ly đứng bật dậy, tay chân chả biết để đâu, vừa ngại vừa xấu hổ:
"Ừm... Ta đi xem Lê ca nhi đào cây giống cái đã."
Y vừa chạy đi, Tiếu ca nhi đã che miệng cười thành tiếng.