Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp
Tiểu Tuyết Đến, Ấm Áp Chuẩn Bị Đón Đông
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùng mười tháng mười một, tiết Tiểu Tuyết đã đến.
Cỏ cây úa tàn, đất trời tiêu điều, nhiệt độ hạ xuống đột ngột. Vạn vật như co mình lại trước cái lạnh giá.
Khi Quý Ly dậy nấu bữa sáng, mở cửa đã thấy những bông tuyết đầu mùa lất phất bay trong sân. Vì là trận tuyết đầu năm nên tuyết rơi không dày lắm. Phủ Xuyên Giang vốn ít khi có tuyết nên Quý Ly cũng chẳng mấy khi được nhìn thấy. Đến lúc Lục Cảnh Sơn thức dậy, vẫn thấy tiểu phu lang đứng ngẩn người dưới mái hiên ngắm tuyết trắng xóa.
Hắn bước tới nắm tay Quý Ly để hơ ấm, cười bảo:
"Tuyết rơi rồi, trời chính thức vào đông. Em nhớ mặc thêm áo, nếu ra ngoài nhớ khoác thêm áo bông."
Quý Ly khẽ rùng mình vì lạnh, mỉm cười:
"Tuyết đẹp quá! Trắng xóa thế này, nếu tuyết dày, mình có thể nặn người tuyết nữa đó."
Lục Cảnh Sơn xoa đầu y:
"Phải đợi thêm ít lâu, đến tiết Đại Tuyết mới đủ. Giờ mới là Tiểu Tuyết, tuyết chưa dày đâu. Đến lúc đó ta sẽ dẫn em đi chơi ném tuyết!"
Nghe lời tướng công đã hứa, Quý Ly bỗng mong tiết Đại Tuyết đến thật nhanh. Nhưng giờ y phải nhanh tay chuẩn bị bữa sáng cho Lục Cảnh Sơn thôi. Trời lạnh phải ăn nóng mới đủ sức đi làm.
Nhóm bếp lên, Quý Ly dùng trứng trộn bột mì mới xay – thứ bột trắng tinh Vân Xuân Lệ đi xay tuần trước. Giờ nhà khá giả hơn, không cần trộn với bột mì thô để ăn nữa. Hai bao bột mì trắng mịn chất đầy đủ dùng cả mùa đông.
Chiếc bánh trứng vàng ruộm vừa chín tới, Quý Ly thái hai củ khoai tây xào chua cay với ớt xanh. Nồi cháo bí đỏ kỷ tử cũng vừa sánh đặc lại. Trong lúc Lục Cảnh Sơn rửa mặt, y còn phi thơm hoa hồi, ớt xanh, bạch chỉ, đậu khấu cùng vừng để làm món đậu phộng ngâm dầu ớt.
Lục Cảnh Sơn ngồi vào bàn, húp vội một bát cháo nóng hổi. Hơi ấm ngọt bùi từ cháo bí lan tỏa khiến hắn thở dài khoan khoái. Quý Ly phết dầu ớt lên bánh trứng, thêm dưa chuột muối tự làm, rồi khoai tây xào, cuộn lại thành chiếc bánh nóng hổi. Lục Cảnh Sơn đón lấy, cắn vài ba miếng đã hết sạch. Vị chua cay đậm đà, bánh thơm phức, ngon không tả xiết.
Thấy hắn ăn ngon miệng, Quý Ly lấy giấy bọc dầu gói mấy cái còn lại:
"Chàng mang theo đi, khi đói còn có cái mà ăn."
Lục Cảnh Sơn làm việc ở nha phủ, tuy bữa trưa đã có người lo nhưng cũng chỉ được một bữa. Đến chiều đói bụng, hắn vẫn phải tự mua thêm thức ăn.
Lục Cảnh Sơn rất thích ăn bánh Quý Ly làm, cất gói bánh vào túi vải, sau đó từ biệt phu lang để đi làm. Trời đã sáng rõ, hắn phải đi ngay thôi.
Quý Ly tiễn hắn ra cổng, ân cần dặn dò hắn:
"Tuyết rơi đường trơn lắm, chàng đi đứng cẩn thận. Về muộn cũng không sao, bọn em sẽ ở nhà đợi chàng."
Lục Cảnh Sơn ngoái đầu nhìn lại phu lang dịu dàng, săn sóc của mình thêm một lần nữa rồi mới bước đi.
Quý Ly cùng Vân Xuân Lệ dùng bữa sáng xong bắt tay ngay vào công việc. Tiểu Tuyết đến, cũng tức là đã báo hiệu cho sự khởi đầu của mùa đông rồi.
Họ phải muối dưa, dự trữ rau khô, phơi cá khô. Mùa đông hiếm cá tươi, nhưng cá khô thì để được lâu, nấu canh hay chiên xào đều rất ngon.
Quan trọng nhất là giã bánh dày. Thứ bánh gạo nếp dẻo thơm này sẽ vô cùng hữu dụng trong những ngày đông giá rét.
Trong thôn có người nuôi cá, hôm nay đúng dịp họ mở bán cá, ai đến sớm còn kịp mua được cá tươi rói. Hai người liền tranh thủ xách chậu đi mua cá.
Việc mở ao bắt cá là một sự kiện lớn, lại vô cùng nhộn nhịp đông người. Dân quê ai mà chẳng thích hóng chuyện. Mua hay không là một chuyện, chủ yếu là đi cho biết với người ta.
Lúc Quý Ly đến, cả đống người vây quanh ao cá. Nước trong ao đã được xả cạn gần hết, chủ ao cá còn mời hẳn mười mấy người đàn ông tay chân nhanh nhẹn đến để bắt cá.
Vô số con cá quẫy đành đạch dưới đáy ao, bị mấy người làm công dùng lưới vây bắt. Lúc thu lưới, những con cá vẫy đuôi tưng bừng sức sống, khiến những người vây quanh còn phải thốt lên đầy kinh ngạc. Thậm chí còn có vài con nặng đến mười mấy cân. Ai muốn mua cá to đều tranh nhau xem thử, loại này chủ yếu để thờ cúng tổ tiên hoặc cầu may mắn.
Trong lớp bùn lầy còn lác đác vài con cá. Đám thanh niên bắt đầu dọn dẹp ao, những con cá bị chết ngạt sẽ được bán với giá rẻ. Mấy gia đình có điều kiện kém hơn thường kiên nhẫn chờ đến cuối để mua được cá rẻ.
Hôm nay nhà nào cũng mua cá về muối, người mua đông như trẩy hội, nên cũng không tránh khỏi việc gặp người quen trong thôn.
Đại thẩm nhà họ Lý ở đầu ngõ đang chọn cá, thấy hai người họ liền bắt chuyện:
"Vân thẩm đi mua cá với Quý ca nhi đấy à? Cá hôm nay tươi lắm, mang về phơi khô là chuẩn nhất. Có điều giá thì đắt hơn mọi khi một chút."
Vân Xuân Lệ hỏi:
"Bà mua nhiều thế, bao nhiêu một cân vậy?"
Đại thẩm giơ tay ra hiệu:
"Tám văn một cân."
Vân Xuân Lệ gật đầu:
"Đắt hơn hai văn thật."
"Biết làm sao được, hôm nay là tiết Tiểu Tuyết mà, phải mua cá về muối thôi."
Hai người nói chuyện thêm vài câu, đại thẩm vội về phơi cá, trước khi đi còn khen Quý Ly mấy lời.
Đợi bà đi, Quý Ly và Vân Xuân Lệ bàn bạc với nhau nên mua bao nhiêu con cá. Vân Xuân Lệ cười:
"Con muốn mua bao nhiêu thì cứ tùy ý, ta tin tưởng con mà."
Quý Ly mỉm cười:
"Vậy mua mười lăm con đi ạ, năm sáu ngày ta ăn một lần."
Vân Xuân Lệ đồng ý:
"Mười lăm con là vừa phải. Dù sao cũng không tốn quá nhiều tiền, hôm nay mua luôn ở đây cho tiện, khỏi phải chạy lên trấn một chuyến để tiết kiệm vài ba đồng bạc."
Hiện tại, Lục Cảnh Sơn làm việc ở nha phủ đã mang về nhà được bảy tám lạng bạc. Quý Ly ở nhà thêu khăn cũng kiếm được ba lạng. Cộng thêm hoa màu từ ruộng nương, số tiền này đủ cho một mùa đông ấm no.
Quý Ly lấy túi tiền ra tìm người quản lý để đặt mua cá. Nhiều tiểu phu lang trong thôn nhìn y với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Thông thường, sau khi kết hôn, tiền nong trong nhà đều do mẹ chồng quản lý. Các tiểu ca nhi như bọn họ không được giữ tiền, càng không có tiền riêng. Mỗi khi cần mua gì đều phải xin phép tướng công hoặc mẹ chồng. Thấy Quý Ly trẻ tuổi đã được giao quản lý gia đình, lại thấy cách y tự tin móc túi tiền như thế, ai nấy đều hiểu tướng công y hoàn toàn tin tưởng giao phó tài chính cho y. Phúc phận như vậy, ai mà chẳng ao ước?
Mua cá xong, Quý Ly và Vân Xuân Lệ bưng chậu cá về nhà, ngồi giữa sân mổ bụng, đánh vảy, làm sạch từng con. Ướp muối với nước tương và các loại gia vị, rồi xâu dây treo dưới mái hiên đợi gió phơi khô.
Vừa treo xong mẻ cá, Thiệu thị dẫn Lê ca nhi đến, trong chậu của nàng cũng đầy cá tươi:
"Tiếu ca nhi dạo này nghén nặng, ngửi mùi tanh là nôn ọe ngay. Ta không dám làm ở nhà, đành phải mang sang đây vậy."
Vân Xuân Lệ trêu chọc nàng:
"Được thôi, treo ở đây coi như cá nhà ta nhé!"
Thiệu thị giả vờ đánh tay nàng:
"Ta đâu có tiếc mấy con cá này! Vả lại, muội có bao giờ chiếm phần hơn nhà ta đâu, toàn thấy muội nhường đồ ngon cho nhà ta thôi!"
Trong lòng nàng hiểu rõ sự tốt bụng của Vân Xuân Lệ. Tình cảm hai người chẳng phải dạng thường mà luôn nương tựa vào nhau mà sống.
"Nhân tiện, ta phải cảm ơn Cảnh Sơn nhà muội đã xin cho Cảnh Hồng một chân làm phu khuân vác ở nha môn. Chỉ cần làm hai tháng là đủ tiền mua ruộng rồi."
Vân Xuân Lệ xắn tay áo giúp làm cá:
"Người nhà với nhau, nói gì lời cảm ơn chứ."
Quý Ly vui vẻ hỏi:
"Cảnh Hồng ca đã mua đất rồi ạ?"
Lê ca nhi vừa phụ Quý Ly rửa lá rau để muối dưa, vừa tiếp lời:
"Mua rồi! Hai mẫu đất bãi sông lần trước đệ kể đó. Hôm qua đã giao khế đất rồi, giờ thì thành ruộng nhà ta rồi đó!"
Quý Ly xoa muối lên mặt lá, cũng vui lây theo:
"Cảnh Hồng ca giỏi thật, chăm chỉ lại chịu khó. Giờ thêm hai mẫu đất tốt, tổng cộng hẳn bảy tám mẫu rồi ha? Nếu chăm lo tốt thì mỗi vụ thu hoạch cũng kha khá. Cuộc sống đúng là sẽ khấm khá lên thôi."
Thiệu thị hãnh diện vì con trai lắm, mấy hôm nay cứ cười tươi như hoa vậy:
"Nó đâu được như Cảnh Sơn có nghề trong tay, có thể kiếm việc trên trấn. Cảnh Hồng chỉ biết dùng sức lực để kiếm cơm, nên mua thêm ruộng đất cũng là một cách để sống ổn định."
Vân Xuân Lệ trêu:
"Tỷ nuôi đứa nào cũng giỏi cả! Giờ Tiếu ca nhi lại có thai, sắp được bế cháu rồi. Sau này chắc chắn tỷ là người sướng nhất rồi nhé!"
Bốn người vừa làm vừa cười nói rôm rả. Đến hoàng hôn, sân nhà đã phủ kín cá khô trên giàn tre, dưới mái hiên treo đủ loại rau phơi, cùng hai vại to đựng dưa muối – một khung cảnh ấm no đúng kiểu một gia đình nhà nông hạnh phúc.
Việc giã bánh dày thì đàn bà và tiểu ca nhi khó mà lo nổi. Họ chỉ vo gạo nếp mới, đồ cho chín, rồi đợi đàn ông về sẽ trộn đường và cho vào cối đá giã nhuyễn.
Quý Ly nấu một nồi nước ngọt giải khát cho mọi người. Bên trong có dùng mật hoa quế tự tay làm từ mùa thu. Giờ uống vào vừa thơm ngọt lại vừa ấm bụng.
Khi màn đêm buông xuống, trăng treo lơ lửng lưng chừng núi, những người đàn ông cũng trở về. Lục Cảnh Sơn cùng Lục Cảnh Hồng thay nhau giã bánh dày. Một người dùng chày đá nện đều, người kia liên tục đảo tay cho gạo thật dẻo. Mùi thơm ngào ngạt khiến bụng ai nấy cũng đói cồn cào.
Giã hơn một canh giờ, khối nếp trong cối đã biến thành một khối bột trắng dẻo quánh. Nặn thành từng nắm nhỏ, rồi ép khuôn tròn thành những chiếc bánh xinh xắn.
Phơi khô xong là có thể bảo quản được hàng tháng. Đến lúc cần, chỉ việc nướng trên lò than. Vỏ bánh nứt ra từng đường rạn vàng ruộm, dùng tay bẻ ra còn kéo được sợi tơ dài. Mùa đông mà ăn cái này thì ngon hết biết. Hoặc có thể nhúng với trứng, rồi chiên ngập dầu. Lớp vỏ được chiên giòn rụm, rưới thêm một lớp đường đỏ, thì ngon tuyệt cú mèo luôn!
Tối hôm đó, Lục Cảnh Hồng mang mẻ bánh dày vừa mới giã xong về cho Tiếu ca nhi đang ở nhà. Cả ngày, huynh ấy chỉ nhớ thương mãi phu lang nhỏ nhà mình cùng đứa con trong bụng, quả là một tướng công ân cần chu đáo. Trong khi đó, những người khác ngồi ngoài sân thưởng thức miếng bánh dày đầu tiên của năm nay. Đây là thứ gạo họ đã dày công gieo trồng, tưới bón suốt mấy tháng trời mới có được.
Miếng bánh dẻo thơm nóng hổi tan trong miệng, trong lòng ai nấy cũng căng tràn niềm mãn nguyện. Đây chính là thành quả lao động cực khổ của họ. Cả năm vất vả lam lũ, cũng chỉ vì miếng ăn ngon lành nơi đầu lưỡi này mà thôi.