Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp
Tình làng nghĩa xóm
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một bên, Đỗ Dương đang lau dọn bụi bặm trong căn nhà. Căn nhà đã lâu không có người ở, khắp nơi đều bám đầy bụi và giăng kín mạng nhện.
Anh đặt một chiếc ghế đẩu trước cửa cho muội muội Viên Nhi ngồi. Cô bé ngoan ngoãn ngồi xuống, tay cầm nửa chiếc bánh bao chay, gặm từng miếng nhỏ, không hề khóc lóc, quấy phá hay chạy nhảy lung tung.
Đỗ Dương đã quen với cuộc sống khó khăn, điều kiện có tệ đến mấy anh cũng chịu được. Nhưng muội muội anh thì không thể, anh không để cô bé vào trong phòng.
Viên Nhi ngoan ngoãn chống cằm, đôi mắt to tròn nhìn ca ca mình bận rộn dọn dẹp. Cứ hễ Đỗ Dương ngẩng đầu nhìn ra cửa, thấy anh nhìn mình, bé lại cười toe toét, nói ngọng nghịu:
"Ca ca, ca ca, ôm, ôm."
Đỗ Dương dỗ dành:
"Viên Nhi ngoan nhé, lát nữa ca ca bế muội."
Anh ngẩng đầu nhìn những lỗ hổng trên mái nhà, không ít ngói đã bị rơi mất. Anh lo rằng nếu có mưa to, đến tối hai huynh muội sẽ bị lạnh cóng mất.
Đang lúc anh còn đang băn khoăn không biết tính sao, Lục Cảnh Sơn liền bước vào. Hắn đứng trước nhà, gõ hai tiếng vào cánh cửa:
"Đỗ Dương huynh đệ đúng không?"
Đỗ Dương thấy hắn cao to khỏe mạnh, trên mặt lại có vết sẹo, không khỏi giật mình. Nhưng dù sao anh cũng từng bôn ba bên ngoài ba năm, ít nhiều cũng có kinh nghiệm, liền bước ra hỏi:
"Đúng vậy, không biết huynh là ai?"
Lục Cảnh Sơn nở nụ cười, chỉ tay về phía ngôi nhà bên cạnh:
"Ta ở ngay bên cạnh, tên Lục Cảnh Sơn. Nghe thẩm Lưu nói, năm sau ngươi định tìm ta xây nhà."
Đỗ Dương nghe vậy mới yên tâm, vội chào hỏi:
"Thì ra là Lục công! Thật thất lễ quá, căn phòng này ta vẫn chưa kịp dọn dẹp, chắc để khi khác mời huynh vào ngồi nhé. Huynh đến có việc gì không?"
Mặc dù anh nhỏ hơn Lục Cảnh Sơn hai tuổi, nhưng trông rất chững chạc, trưởng thành, là một người có thể gánh vác gia đình.
Lục Cảnh Sơn nói:
"Căn phòng này lâu ngày không có người ở, ta nghĩ ngươi mới dọn vào chắc cũng không kịp sửa sang gì, định qua giúp một tay, xem ngươi có cần hỗ trợ gì không."
Đỗ Dương không ngờ mình mới tới thôn Tú Thủy liền gặp được người tốt, anh vui mừng lắm:
"Vậy thì tốt quá! Ta còn đang lo lắng không biết mời ai đến sửa nóc nhà và cửa sổ đây này! Nếu Lục công sẵn lòng giúp ta, thế thì huynh muội ta không cần phải chịu lạnh nữa rồi!"
Lục Cảnh Sơn hào sảng nói:
"Không cần gọi ta là Lục công gì cả, nghe lạ lẫm lắm. Cô cô ngươi lúc đó đã giúp nhà thẩm ta một việc lớn, tất nhiên ta phải hỗ trợ thôi. Cứ gọi Cảnh Sơn ca là được rồi."
Đỗ Dương cũng nhanh chóng đồng ý:
"Vậy đệ gọi huynh là Cảnh Sơn ca."
Lục Cảnh Sơn bước vào kiểm tra xung quanh. Hắn không chỉ nói đến việc phải lấp lại mái nhà, mà tường cũng cần phải trát lại lớp bùn mới. Hắn nói:
"Hai người chúng ta chắc chắn không thể làm xong trong hôm nay, ta gọi thêm mấy huynh đệ tới phụ một tay cho nhanh."
Đỗ Dương vô cùng cảm kích, ngay cả họ hàng ruột thịt cũng chưa chắc đã giúp đỡ nhiệt tình như vậy. Người nhà họ Lục lại nhiệt tình đến thế, quyết định chuyển đến thôn Tú Thủy của anh đúng là sáng suốt.
Lục Cảnh Sơn nói với Lục Cảnh Hồng một tiếng, anh lập tức nhanh chóng đến giúp đỡ. Nhà họ Lưu có ơn với anh, chuyện của người thân bên ngoại của họ, anh tất nhiên phải hỗ trợ.
Chẳng mấy chốc, Lục Cảnh Sơn, Lục Cảnh Hồng và Lục Cảnh Phong cùng xuất hiện, họ còn mang theo đầy đủ dụng cụ để sửa nhà.
Đỗ Dương thấy hơi hổ thẹn:
"Xin lỗi mọi người, trong nhà không có lấy một chén trà nóng để mời, chỉ đành mời các huynh mai mốt lại đến ăn bữa cơm nóng vậy."
Lục Cảnh Hồng khoát tay một cách vui vẻ:
"Thôi, chuyện nhỏ ấy mà, không đáng nhắc tới. Huống chi trước đây nhà cô cô đệ đã từng cho ta mượn xe lừa, chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để ta phải giúp một tay rồi. Ta thấy đệ cũng là người thẳng thắn, chất phác. Giờ đã đến thôn Tú Thủy, lại làm hàng xóm với huynh đệ ta, vậy từ nay về sau chúng ta cũng là bạn bè rồi, sau này còn hỗ trợ lẫn nhau."
Đỗ Dương cười rạng rỡ:
"Vậy thì tốt quá, đệ vừa đến đây đã có thể kết giao huynh đệ, sau này ắt hẳn cũng có người giúp đỡ."
Bốn người đàn ông cùng nhau ở trong sân nhặt đá, lợp lại ngói. Chẳng mấy chốc, họ đã dọn dẹp xong cái sân đầy cỏ dại. Lê ca nhi xách giỏ đến đưa nước cho họ.
"Lại đây uống chút nước đi! Quý Ly ca ca đun nước trà, nghĩ rằng mọi người làm việc chắc chắn sẽ khát, còn làm cả bánh đậu xanh cho mọi người lót dạ nữa nè."
Vừa nói, cậu vừa đẩy cửa bước vào. Lục Cảnh Hồng và những người khác đều đang ở trong nhà, trong sân chỉ có Viên Nhi ngồi đó. Cô bé ngồi trước cửa như một cục bột nhỏ, cười tươi toe toét với Lê ca nhi.
Lê ca nhi thấy vậy, mắt cười híp lại, khóe miệng cong lên:
"Ôi, cục bột nhỏ nhà ai thế này?"
Một bóng người từ trong nhà đi ra, bước tới trong ánh sáng ngược:
"Nhà ta đấy."
Lê ca nhi ngẩng lên nhìn, một chàng trai cao lớn vạm vỡ đứng ở cửa. Trông anh ta có vẻ không bằng tuổi ca ca nhà mình, nhưng giữa hai hàng lông mày toát lên vẻ chín chắn, trầm tĩnh, là khí chất được tôi luyện bởi cuộc sống.
Chỉ mới liếc nhìn một cái, Lê ca nhi vội vàng cúi xuống, vành tai hơi ửng hồng:
"Ta... ta mang nước đến cho các ca ca nhà ta."
Đỗ Dương gật đầu:
"Làm phiền tiểu ca nhi rồi."
Ở bên này, Quý Ly đang nướng một ít khoai lang chờ Lê ca nhi về ăn. Y ngóng mãi mà chẳng thấy cậu đâu, trong khi lúc vừa ra cửa cậu còn nằng nặc đòi ăn cơ mà.
Một lúc sau, Quý Ly mới thấy Lê ca nhi trở về, trên tay còn bế một bé gái bụ bẫm, hồng hào. Y cười nói:
"Không phải đi đưa nước trà à, sao còn bế một cô nhóc về thế này?"
Lê ca nhi đặt Viên Nhi lên giường, đưa cho em một quả quýt đỏ, cười nói:
"Đây là con của nhà mới chuyển đến bên cạnh. Ca ca của cô bé đang cùng mấy ca ca nhà đệ sửa nhà, bụi bặm lắm. Để em ấy một mình ngồi trước cửa trông cô đơn quá, đệ thấy tội nên bế về đây chơi. Đợi bên kia sửa nhà xong rồi sẽ đưa cô bé về."
Quý Ly vốn cũng thích trẻ con, liền đặt kim chỉ trong tay xuống, bẻ một miếng khoai lang nướng đưa lên miệng cô bé, cười nói:
"Cái này ngọt lắm, nếm thử một chút đi."
Viên Nhi mở miệng nhỏ ngoan ngoãn nếm thử một miếng, cảm nhận được vị ngọt liền vui sướng nheo mắt lại.
Cả Quý Ly lẫn Lê ca nhi nhìn vậy cũng thấy vui, không ngừng khen cô bé là một bé gái ngoan ngoãn, đáng yêu.
Vân Xuân Lệ từ bên ngoài bước vào, liền trông thấy một bé gái nhỏ đang ngồi trên giường nhà mình, ôm khoai lang nướng ăn ngon lành, khóe miệng dính đầy vết đen, ngoan ngoãn không khóc không quấy phá.
"Ôi, bé gái này đâu ra thế, trông yêu thế không biết."
Nàng cũng là người yêu trẻ con, từ trước đến giờ trong nhà ngoài đứa bé trong bụng Tiếu ca nhi ra, nhà họ Lục đã hơn mười năm không có đứa trẻ nào chào đời. Đến tuổi này rồi, nàng chỉ muốn ngắm nhìn những đứa trẻ bụ bẫm đáng yêu thế này thôi.
Nàng không nhịn được mà bế bé lên. Viên Nhi vốn dạn dĩ, được người lạ bế cũng không sợ, ngược lại còn ôm cổ Vân Xuân Lệ cười khúc khích.
Điều đó khiến lòng Vân Xuân Lệ mềm nhũn ra, miệng liên tục nói sau này có thời gian cứ đến nhà bà chơi.
Quý Ly nhìn thấy, trong lòng cũng vui, vô thức sờ lên bụng mình, không biết bản thân và Lục Cảnh Sơn khi nào mới có đứa con của riêng mình, như vậy trong nhà sẽ càng thêm náo nhiệt.
Đến tối, nhóm đàn ông cuối cùng cũng hoàn thành công việc trở về. Đàn ông với nhau, làm việc cả một ngày, chẳng mấy chốc đã xưng huynh gọi đệ thân thiết. Về nhà ăn cơm còn muốn kéo Đỗ Dương đi cùng.
Đỗ Dương thấy ngại, không muốn ăn không nhà người ta, nên đã mang con thỏ rừng bắt được mấy hôm trước đến, rồi mới theo về nhà Lục Cảnh Sơn.
Trong bữa ăn, Vân Xuân Lệ cười nói với Đỗ Dương rằng sau này cứ qua lại với nhà nàng nhiều hơn, nếu có chỗ nào cần giúp đỡ cứ nói thẳng. Nàng thích Viên Nhi, ngày thường cứ dắt cô bé đến chơi cùng nàng cho vui.
Đỗ Dương cũng không khách sáo, cười đáp:
"Cháu là đàn ông, đúng là chăm sóc cho Viên Nhi không được chu đáo. Cháu vừa phải ra ngoài kiếm tiền, lại không thể để con bé một mình ở nhà, sau này chắc chắn sẽ làm phiền Vân thẩm thẩm nhiều."
Vân Xuân Lệ cười nhẹ, nói:
"Có gì mà phiền đâu, ta vui mà. Dù sao giờ cũng rảnh rỗi, với lại Viên Nhi hợp với ta lắm."
Đỗ Dương nói thẳng:
"Vậy cháu cũng không thể để Vân thẩm phí sức không công được. Cháu sẽ trả tiền trông nom theo tháng cho thẩm, nếu thẩm không nhận, lòng cháu cũng khó chịu lắm, chỉ đành tìm các thẩm thẩm khác giúp đỡ rồi."
Vân Xuân Lệ từ chối không được, đành phải đồng ý, mỗi tháng cũng không lấy nhiều, chỉ nhận năm mươi văn thôi.
Sau bữa cơm, Đỗ Dương dẫn Viên Nhi về. Quý Ly nói với Lục Cảnh Sơn:
"Đỗ Dương này là người đáng để kết giao, tính tình ngay thẳng thành khẩn, không chiếm lợi lộc của người khác, đúng là một người đàn ông tử tế."
Lục Cảnh Sơn chua lòm, phu lang nhà mình lại đang khen người đàn ông khác trước mặt mình:
"Vậy có bằng tướng công của em không? Tối qua em còn ôm cổ ta mà bảo 'tướng công tốt' cơ mà, hôm nay đã đi khen người khác tốt rồi."
Quý Ly da mặt mỏng, đưa tay đánh hắn một cái, trách:
"Chẳng đứng đắn gì cả."
Con người Lục Cảnh Sơn chín chắn, nghiêm nghị ngày xưa đâu mất rồi?
Kỳ thực điều Quý Ly muốn nói là, dù mới gặp Đỗ Dương ngày đầu tiên, nhưng y cảm thấy đây là người không tệ. Trong bữa ăn, anh ta ngồi đối diện với Lê ca nhi, nhưng Quý Ly lại chú ý thấy Lê ca nhi trong lúc gắp thức ăn, cử chỉ có vẻ thu liễm hơn hẳn, thoáng lộ ra vẻ đoan trang, duyên dáng lạ thường.
Đông chí vừa qua, sắp bước vào tháng Chạp rồi. Đợi sau khi ăn cháo lạp bát, thì chính là Tết. Giờ mà nói là gần Tết cũng không sai.
Đồ Tết phải bắt tay vào chuẩn bị rồi. Gà vịt nhà nuôi đã có thể làm thịt ăn được, nhưng lợn thì vẫn phải đi mua. Con lợn nhà nuôi đã giết làm cỗ trong tháng Chín khi xây nhà mới rồi, bây giờ phải đi tìm hỏi những nhà nuôi lợn xem họ có con nào muốn bán không.
Lục Cảnh Sơn đang chẻ củi trong sân, lau mồ hôi nói:
"Vừa hay hôm qua Cảnh Hồng ca cũng nói với ta là muốn mua lợn. Ta nghĩ hai nhà chúng ta cùng mua một con, mỗi nhà chia nửa con, cũng đủ ăn rồi."
Quý Ly suy nghĩ rồi gật đầu:
"Vậy là đủ rồi, nhà mình chỉ có ba người, ăn cũng chẳng bao nhiêu. Vậy chiều chàng cứ đi hỏi thử xem sao."
Lục Cảnh Sơn gật đầu:
"Nếu không có ai, ta sẽ đi hỏi nhà Đồ tể Lý xem sao. Thúc ấy đi thu mua lợn khắp các nhà, chắc chắn biết nhà nào có lợn ngon."
Những việc giao thiệp với mọi người như thế này, Quý Ly giao phó hết cho hắn, bản thân y chỉ cần lo liệu tốt việc nhà cửa là được. Quý Ly ra vườn hái lá cải thảo, chuẩn bị làm một vại dưa cải muối chua cay để dành. Khẩu vị Lục Cảnh Sơn nặng, mùa đông chỉ trông vào món cay này để ăn uống ngon miệng, mỗi sáng có nó ăn với cháo, hắn ăn được cả hai ba bát.
Lục Cảnh Sơn thu xếp củi đâu vào đấy rồi ra ngoài, đi tìm Lục Cảnh Hồng để mua lợn. Đi ngang qua sân nhà Đỗ Dương bên cạnh, thấy anh ta đang dỗ muội muội ăn sáng. Người đàn ông to khỏe co mình trên chiếc ghế đẩu nhỏ, dùng thìa sứ dỗ Viên Nhi ăn. Nhưng Viên Nhi chẳng nể mặt ca ca mình chút nào, ngoảnh mặt qua lại nhất quyết không chịu ăn.
Lục Cảnh Sơn nhìn thấy bật cười, đứng ngoài cổng cười khẽ:
"Đỗ Dương huynh đệ, đang đút cơm à."
Đỗ Dương rút thìa lại, cười ngượng ngùng.
Còn Viên Nhi, hai bím tóc trên đầu cô bé bị bện lệch một trái một phải, nhìn là biết tay người bện tóc vụng về đến mức nào. Viên Nhi vừa thấy Lục Cảnh Sơn, mếu máo, rồi bật khóc òa lên:
"Cơm, cơm, khó ăn."
Lục Cảnh Sơn bật cười, không biết bữa cơm khiến Viên Nhi khóc vì khó ăn kia phải khó ăn đến mức nào. Viên Nhi đứng dậy, chập chững chạy đến trước chân Lục Cảnh Sơn:
"Cảnh Sơn thúc thúc, bế."
Lục Cảnh Sơn một tay bế cô bé lên, dỗ dành:
"Vậy thúc thúc dẫn cháu đi tìm thẩm thẩm nhé, thẩm thẩm có đồ ăn ngon."
Đỗ Dương đặt bát xuống, thở dài:
"Đệ là đàn ông, có tài nấu nướng gì đâu. Khó ăn cỡ nào cũng nuốt trôi được, chỉ là làm khổ Viên Nhi thôi. À, Cảnh Sơn ca, huynh định đi đâu thế?"
Lục Cảnh Sơn nói:
"Đến nhà Cảnh Hồng ca, đi mua lợn chung với huynh ấy, để giết thịt ăn Tết ấy mà."
Đỗ Dương đứng dậy:
"Vậy để đệ đi cùng mọi người, vừa hay phụ một tay."
Giết lợn kiểu gì cũng phải cần nhiều đàn ông, nghĩ vậy, Lục Cảnh Sơn gật đầu:
"Được, đệ đi với ta, ít người quá thì không giữ được lợn đâu."
Viên Nhi ôm cổ Lục Cảnh Sơn nói:
"Muốn tìm Lê ca ca cơ!"
Lục Cảnh Sơn cười:
"Được, dẫn cháu đi tìm Lê ca ca."
Từ khi Viên Nhi đến thôn Tú Thủy, cô bé thân nhất với Lê ca nhi, lúc nào rảnh cũng đòi tìm cậu chơi. Lê ca nhi tính tình ngây thơ, một người lớn một nhỏ, vậy mà lại rất hợp với nhau.