Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp
Sắm Tết trên trấn
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sắp Tết, không khí chợ Tết trên trấn vô cùng náo nhiệt. Các thương lái từ Bắc vào Nam tề tựu, mang đến vô vàn đặc sản, hàng hóa độc đáo. Dòng người đi chợ Tết chen lấn, tấp nập, bởi đây là khoảng thời gian chợ đông đúc nhất trong năm và chỉ họp duy nhất trong hai ngày 28 và 29 tháng Chạp.
Đêm 30 Tết, nhà nhà đóng cửa nghỉ Tết, mãi đến Rằm tháng Giêng mới mở cửa trở lại. Ai nấy đều tranh thủ đi thăm người thân hoặc ở yên trong nhà đón cái Tết đoàn viên trọn vẹn.
Vì thế, để chuẩn bị một cái Tết ấm no, nhà nào cũng tranh thủ hai ngày này lên trấn sắm sửa cho đủ đầy.
Vì cần phải lên trấn, từ canh Năm hai người Quý Ly và Lục Cảnh Sơn đã rục rịch thức dậy. Sau khi ăn sáng xong, Lục Cảnh Sơn mang bí đỏ trong phòng chứa củi ra, nhân dịp chợ Tết hôm nay bán được giá hơn.
Quý Ly về phòng lấy hộp tiền ra, cẩn thận tính toán xem nên mang bao nhiêu là đủ: dây pháo, giấy đỏ, đường mạch nha, muối, nước tương, còn phải thêm một hũ dầu nữa – các món ăn ngày Tết đều cần nhiều dầu, tốn kém lắm đây...
Càng nghĩ càng thấy đủ thứ phải mua, ai cũng nói ăn Tết tốn tiền lắm, ngẫm lại mới thấy đúng thế thật. Năm đầu tiên thành thân, Quý Ly nắm chặt số bạc trong tay, giờ mới thấm thía rằng sắm Tết đúng là tiền ra như nước. Thế nhưng kiểu gì cũng phải đầy đủ, cực khổ cả năm chẳng phải chỉ để trông ngóng mấy ngày này thôi sao, không thể nào tằn tiện được.
Quý Ly lấy hai lạng rưỡi bạc từ trong hộp tiền ra để lát nữa sắm đồ Tết, chừng này chắc đủ rồi.
Lúc ra ngoài, Lục Cảnh Sơn đã mang được bảy tám quả bí đỏ ra ngoài rồi. Thấy Quý Ly bước ra, hắn nói:
"Mang khăn quàng cổ theo đi, gió lạnh thổi buốt mặt và tai bây giờ."
Quý Ly cười bảo:
"Dạ, sẵn dịp trên trấn mở chợ Tết, em trang điểm chút vậy."
Nói xong liền vui vẻ về phòng lấy đồ.
Lục Cảnh Sơn bất giác cười hạnh phúc. Năm mới, hắn vẫn chưa tặng gì cho tân phu lang của mình. Mấy ngày trước hắn liền vào thôn tìm mua một con thỏ, lấy lông thỏ trắng muốt ra tặng Quý Ly. Thế là y tự may thành một chiếc khăn quàng cổ, lông tơ mềm mịn, nhìn thôi cũng thấy ấm áp vô cùng.
Quý Ly trân trọng lắm, mấy ngày nay không nỡ dùng.
Lúc Quý Ly ra ngoài lần nữa, trên cổ quàng thêm một chiếc khăn lông thỏ trắng muốt mềm mại, càng làm tôn lên vẻ trắng trẻo, nhỏ nhắn của y:
"Đẹp không?"
Lục Cảnh Sơn gật đầu khen:
"Đẹp lắm, năm sau nhà mình nuôi một đàn thỏ đi. Lúc đó sẽ may cho em thêm một bộ quần áo nữa, em mặc càng đẹp."
Quý Ly đồng ý:
"Được ạ. Mùa xuân này mình mua vài con về nuôi đi, dù gì cũng phải cắt cỏ cho gà vịt trong nhà mà, một công đôi chuyện."
Hai người còn đang bàn kế hoạch chăn nuôi sau xuân, Đỗ Dương đã đánh xe lừa tới rồi. Anh nhanh nhẹn nhảy xuống, còn bế theo Viên nhi đang ngái ngủ, cất lời:
"Viên nhi ham ngủ, còn đang ngủ ngon lắm, đành phiền Vân thẩm trông nom giúp ta vậy."
Quý Ly đón lấy Viên nhi đang say ngủ, cười đáp:
"Nương ta thích lắm, đợi nhé, để ta bế em vào trước."
Quý Ly quay người bế Viên nhi vào phòng Vân Xuân Lệ. Sau khi đặt em bé ngủ yên, lúc ra ngoài thì Lê ca nhi cũng đã đến.
Cậu vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài, khuôn mặt ngái ngủ, liếc nhìn Đỗ Dương bên cạnh thấy huynh ấy cúi mặt, mím chặt môi, liền tò mò hỏi:
"Huynh không buồn ngủ sao?"
Đỗ Dương lắc đầu, thành thật đáp:
"Ta quen dậy sớm rồi, trước đây ở bến tàu Canh Tư đã phải dậy rồi."
Lê ca nhi ừ một tiếng, mím môi không nói nữa. Sau khi đàn gà trong chuồng gáy vang một tiếng, cậu mới khẽ hỏi:
"Vậy... huynh đã ăn sáng chưa?"
Đỗ Dương xoa xoa đầu ngón tay bên đùi:
"Chưa, mà không ăn cũng được."
Hồi ở bến tàu, ngủ còn không đủ giấc, mở mắt ra là phải bắt đầu làm việc, lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi mà ăn sáng. Bến tàu không cung cấp bữa sáng, muốn ăn phải tự bỏ tiền mua bánh. Lúc đó anh đang phải dành dụm trả nợ, đương nhiên không nỡ tiêu tiền vào việc ăn uống.
Lê ca nhi nghe huynh ấy bảo đến bữa sáng cũng không ăn, trong lòng không khỏi sốt ruột:
"Huynh có ngốc không vậy! Lên trấn phải mất hai canh giờ, huynh còn đánh xe lừa chở đầy một xe củi, đợi bán hết củi xong chắc cũng trưa rồi, đến lúc đó không phải đói hoa mắt ra à!"
Nghe giọng mắng mỏ của Lê ca nhi, Đỗ Dương cười tủm tỉm, không nói gì, để cậu dạy bảo.
Lê ca nhi nói một thôi một hồi, thấy huynh ấy sao mà ngốc nghếch thế không biết, khẽ lườm một cái, rút từ trong tay áo ra một gói giấy dầu:
"Ta mang cho Viên nhi đó, nhưng con bé chưa dậy, vậy thôi... cho huynh ăn đó."
Đỗ Dương sửng sốt, nhận lấy gói giấy dầu còn hơi ấm, bên trong là một chiếc bánh hành:
"Cho ta sao?"
Vành tai Lê ca nhi đỏ ửng, cậu cao giọng:
"Không ăn thì thôi, dù sao tay nghề nấu nướng của ta cũng chẳng tốt, làm dở lắm!"
Nói xong cậu định giật lại chiếc bánh trong tay Đỗ Dương.
"Ta ăn! Ta ăn!" Đỗ Dương lập tức nhét chiếc bánh vào miệng, cắn một miếng lớn, ăn ngon lành, má phồng lên, vừa nhai vừa cười nói không rõ lời:
"Đệ nấu ăn ngon quá, đây là chiếc bánh ngon nhất ta từng ăn đó!"
Lê ca nhi thấy dáng vẻ ngốc nghếch của anh, không nhịn được khẽ nhếch môi, cười mắng:
"Ngốc thế không biết!"
Đi họp chợ phải đi sớm, bốn người trong màn đêm lạnh giá cất bước lên đường. May hôm nay không có tuyết, việc đánh xe cũng nhẹ nhàng hơn.
Đỗ Dương và Lục Cảnh Sơn ngồi phía trước xe lừa, Quý Ly và Lê ca nhi ngồi phía sau, dựa vào một bó củi lớn.
Ban đầu Lục Cảnh Sơn không yên tâm lắm về tay nghề đánh xe của Đỗ Dương, định gặp đoạn đường khó đi sẽ giành lấy roi tự mình đánh xe.
Không ngờ tay nghề của Đỗ Dương rất tốt, xe chạy vừa êm ái vừa nhanh nhẹn. Gặp địa hình cua rẽ hay xuống dốc, anh lập tức quát lên, khiến con lừa chạy chậm lại.
Trời vừa sáng, họ đã đến được trấn. Lúc này các tiểu thương trên phố mới bắt đầu bày sạp, người cũng không quá đông.
"Ta và Đỗ Dương đi tìm một chỗ để bán hàng, bán xong sẽ đến tìm hai đệ. Hai đệ cẩn thận một chút, hôm nay đông người, nếu có việc gì thì đến phố Tây tìm bọn ta!" Lục Cảnh Sơn nói với Quý Ly.
Quý Ly khoác tay Lê ca nhi đáp:
"Dạ, em biết rồi, chàng đi đi."
Lục Cảnh Sơn và Đỗ Dương liền thúc xe đi.
Quý Ly vừa đi vừa nói:
"Chúng ta đi xem chỗ bán kẹo trước, Tết đến rồi, phải mua ít kẹo ngọt. Tết này mấy đứa nhóc đến chúc Tết cũng có cái mà ăn."
Lê ca nhi bên cạnh gật đầu, nhưng mắt lại bị thu hút bởi những bức tranh Tết bên cạnh. Trên những bức tranh Tết ngũ sắc sặc sỡ có chim khách đậu trên cành, có cá chép vượt Long Môn, còn có Thần Tài ôm thỏi vàng, được vẽ vô cùng sinh động.
"Quý ca nhi, chúng ta mua hai bức về đi, nhìn thôi đã thấy không khí Tết rồi." Quý Ly liền đi hỏi chủ sạp giá cả, vừa nghe giá ba mươi văn một bức, cả hai lập tức từ bỏ ý định, số tiền đó có thể mua được mấy cân thịt lợn rồi.
Hai người khoác tay nhau đi dạo thêm một chút. Lúc này trời đã sáng hẳn, người trên phố cũng đông hơn, tiếng rao hàng, tiếng ồn ào vang vọng không ngớt, còn có mấy đứa nhóc nghịch ngợm đòi mua đồ ăn ngon, bị cha nương mắng, đứng khóc lóc ăn vạ giữa phố.
Quý Ly và Lê ca nhi đều rất ít khi đi dạo, thấy nhiều thứ mới lạ và hay ho, nhất thời cũng không muốn rời đi, chen lấn vào đám đông trước các sạp hàng để xem náo nhiệt.
Tiếng chiêng trống vang lên, gánh xiếc bên đường bắt đầu biểu diễn. Có đứa bé vẽ mặt hoa nhào lộn, có người mặc trang phục thần tiên đi cà kheo, thậm chí còn có người phun lửa, khiến đám đông xung quanh vỗ tay tán thưởng không thôi. Lê ca nhi thích thú mà xem, không nhịn được mà chen vào sâu hơn.
Quý Ly vừa định tìm cậu, thì vừa hay đến tiết mục thưởng tiền. Ai thích thì thưởng ba năm văn tiền, một số người không nỡ cho tiền liền rời đi. Nhiều người xem lần lượt tản ra, khiến Quý Ly bị khuất tầm nhìn. Khi đám đông tan hết, y cũng không còn thấy bóng dáng Lê ca nhi đâu nữa.
Phía bên này, Lục Cảnh Sơn và Đỗ Dương đang bày sạp ở phố Tây, một người bán bí đỏ, một người bán củi, đều là những mặt hàng bán chạy vào dịp cuối năm.
Lần lượt có vài vị khách đến, xem trúng mấy quả bí đỏ trước mặt Lục Cảnh Sơn. Lục Cảnh Sơn cũng từng có kinh nghiệm buôn bán, nhanh chóng báo giá:
"Hai văn một cân, một quả ước chừng mười cân, nhưng chắc chắn nặng hơn mười cân, ta cứ tính chẵn hai mươi văn một quả."
Khách hàng thấy Lục Cảnh Sơn thật thà, báo giá cũng hợp lý, liền bảo Lục Cảnh Sơn bổ bí đỏ ra để kiểm tra ruột bên trong, thấy màu sắc vàng ươm, đúng là một quả bí đỏ ngọt.
Lục Cảnh Sơn cười nói:
"Bên trong còn lấy được nửa cân hạt bí nữa, về nhà rang lên, Tết này cũng tiết kiệm được chút tiền mua hạt rang." Thế là khách lại càng hài lòng, một lúc mua hai quả. Người khác thấy vậy, đều xúm lại hỏi giá cả, Lục Cảnh Sơn nhất thời bận rộn không kịp ngơi tay.
May có Đỗ Dương bên cạnh đến giúp, chỉ một nhát đã chia xong một quả bí đỏ, lần lượt chia cho hai vị khách. Gặp phải khách nhờ gọt vỏ, anh cũng kiên nhẫn dùng dao chặt củi gọt vỏ sạch sẽ, không hề lãng phí bí đỏ.
Bí đỏ của Lục Cảnh Sơn bán hết, quay lại thấy Đỗ Dương dùng dao chặt củi khéo léo như vậy, không khỏi giơ ngón tay cái khen:
"Đệ có chút tài đấy."
Đỗ Dương cười:
"Chặt củi nhiều quá, lúc dùng dao đệ cũng nghĩ ra vài cách tiết kiệm sức lực."
Lúc này cũng có người đến hỏi mua củi của Đỗ Dương. Củi huynh ấy chặt đều tay, to nhỏ đồng đều, đều là củi cứng chắc, tốt hơn nhiều so với củi của người khác bán ở chợ.
Người đến mua là một phụ nữ, bà hỏi:
"Mang về nhà ta được không?"
Đỗ Dương cũng không mặc cả thêm một hai văn tiền công vận chuyển với bà ấy, nhanh nhẹn vác củi lên, nói:
"Thẩm cứ dẫn đường đi."
Trước khi đi, anh hẹn với Lục Cảnh Sơn gặp nhau ở đầu cầu cổng trấn.
Lục Cảnh Sơn dọn sạp xong liền đi tìm Quý Ly. Khi tìm thấy Quý Ly, cái giỏ trong tay y đã đầy ắp các món đồ. Lục Cảnh Sơn lập tức đỡ lấy các món đồ nặng trong tay phu lang, hỏi:
"Còn cần mua gì nữa không?"
Quý Ly đếm ngón tay suy nghĩ:
"Còn phải mua ít giấy đỏ, ban nãy ta vừa hỏi giá câu đối và chữ Phúc, đắt quá, mười văn một đôi. Thôi thì mua ít giấy đỏ về vậy."
Lục Cảnh Sơn nói:
"Ừ, dân làng đều mua giấy đỏ về nhờ lão tiên sinh trong làng viết. Năm nào ông ấy cũng viết cả."
Ở thôn Tú Thủy có một nhà họ Tôn, lão tiên sinh thời trẻ đỗ tú tài, dạy học ở trường học trong trấn, là người có học vấn nhất trong thôn này. Cứ đến Tết là có rất nhiều người xếp hàng nhờ ông ấy viết câu đối.
Quý Ly gật đầu:
"Vậy có thể tiết kiệm được một khoản tiền mua câu đối rồi đó. Để em nghĩ xem, còn cần mua gì nữa không."
Lục Cảnh Sơn nắm tay y:
"Còn một món nữa chưa mua đấy."
Quý Ly quay đầu nhìn hắn giữa dòng người xô đẩy, Lục Cảnh Sơn siết nhẹ tay y, thấp giọng nói:
"Theo ta."