Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp
Chương 74: Suy Đoán Về Hôn Sự
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quầy thịt buôn bán rất tốt, nhiều thím hay tiểu ca nhi đến mua thịt đông đúc. Có người mua sườn heo, có người mua đùi sau, hoặc mua ba chỉ nhiều nạc, đủ loại yêu cầu. Một cô nương như Lý Trang lại có thể khéo léo xử lý hết, không hề nao núng chút nào.
Quý Ly và Lê ca nhi đứng một bên quan sát Lý Trang xắn tay áo lên, thắt quanh eo chiếc tạp dề màu xanh đậm, đôi tay cầm con dao nhọn mổ thịt, ra tay dứt khoát. Cô xẻ từng miếng thịt heo gọn gàng, thả lên cán cân cân thử, trọng lượng gần như chính xác. Vừa nhìn là biết cô có tay nghề thực thụ.
Lê ca nhi cảm thán:
"Trang cô nương đúng là giỏi thật đấy! Làm việc còn nhanh gọn hơn đàn ông, việc buôn bán nhiều thế mà một mình cô ấy có thể xử lý đâu ra đó."
Quý Ly chỉnh mớ rau trên sạp cho thẳng thớm, đồng ý nói:
"Trang cô nương đúng là cô nương tốt, nếu ai cưới được nàng ấy chắc chắn là người có phúc!"
Những người đến mua nhìn sang, thấy sạp bán rau dại của Quý Ly, thế là cũng có hứng thú, ai nấy cũng hỏi thăm:
"Rau này trông mới nhỉ, giá thế nào đấy?"
Quý Ly báo giá:
"Bằng giá bên ngoài thôi ạ, hai văn một bó, bó nào cũng tươi xanh mới hái đấy ạ. Phần thân bên dưới con đã bỏ rồi."
Một vị thím khom lưng xuống cầm lấy bó rau tề ngắm nghía, đúng là tươi thật, phía trên còn đọng sương sớm. Rau này trông cũng rửa sạch sẽ, nhìn ổn hơn mấy sạp ngoài kia nhiều.
"Được đấy, cho ta hai bó."
Quý Ly rút hai cọng rơm ra cột lại, đặt vào giỏ đi chợ của thím ấy:
"Dạ đây ạ, về nhớ ăn liền nhé, kẻo lại héo đấy ạ."
Những người khác cũng vây lại lựa mấy bó rau, bất giác bọn họ đã bán sạch rau dại mang theo. Chỉ còn chừa lại hai bó ngải cứu, hai người Quý Ly đã dọn xong sạp, lại có thêm một ca nhi qua mua một bó rau, cậu bèn tặng luôn bó rau còn lại cho người ta.
Hai người thu dọn, thịt heo chỗ Lý Trang vẫn còn lại một ít, đành phải ở lại bán tiếp.
Quý Ly cười nói:
"Thế mà bọn con lại bán nhanh hơn cô rồi."
Lý Trang cầm quạt bồ đuổi ruồi muỗi, nghe thế liền bảo:
"Nhanh thế đã bán xong rồi à, được đó, thế thì được về sớm rồi."
Quý Ly và Lê ca nhi cảm ơn nàng:
"Còn phải cảm ơn cô đã cho chúng con ké chỗ bán. Người mua thịt chỗ cô nhiều, nhờ thế mớ rau dại của con mới bán được."
Nói thêm vài câu, Lý Trang bèn bảo:
"Hai người về đi. Hôm nay cha ta sẽ qua nhà cảm ơn chuyện hôm qua đấy, ta còn phải bán thêm một lúc nữa."
Quý Ly chào:
"Thế bọn con đi nhé."
Về đến nhà, Thiệu thị bưng một đĩa sủi cảo nhân rau tề từ bếp đi ra, trông thấy hai người liền vui vẻ chào:
"Hai con về rồi à, hôm nay buôn bán thế nào?"
Lê ca nhi đặt cái sọt rỗng xuống dưới mái hiên, hào hứng kể:
"Bán hết rồi ạ. Con và Quý Ly ca ca bán được một trăm hai mươi văn lận."
Thiệu thị cũng vui theo:
"Thế thì tốt. Không uổng công hai đứa cực khổ cả ngày, cứ giữ lấy làm tiền tiêu nhé."
Lê ca nhi nhìn sủi cảo trong tay bà, thắc mắc:
"Hôm nay có lễ gì hả nương, sao nhà mình lại ăn sủi cảo!"
Ở thôn, sủi cảo được coi là thứ hiếm thấy trên bàn ăn của nông dân, lâu lâu mới ăn một lần. Món này phải dùng bột mì làm vỏ, thịt tươi làm nhân, bận rộn cả ngày trời mới làm được một mẻ sủi cảo.
Thiệu thị giải thích:
"Đồ tể Lý qua đây, còn mang theo miếng sườn heo to nữa. Ông ấy bảo đến cảm ơn chuyện hôm qua mấy đứa bênh vực cho Lý Trang, bảo vệ danh tiếng của nàng. Ông ấy đem phần lễ nặng thế này, ta phải gói sủi cảo trả lễ cho người ta chứ."
Quý Ly cười:
"Hôm nay trên trấn bọn con còn gặp Trang cô nương ấy ạ. Nàng cho bọn con mượn sạp bán rau, có nghe nàng bảo hôm nay đồ tể Lý sẽ qua nhà mình."
Thiệu thị bảo:
"Trong bếp còn chừa một đĩa cho mấy đứa đó. Đĩa này ta đem vào cho họ. Hôm nay đồ tể Lý cứ kéo cha Lê ca nhi uống rượu mãi, nói đi nói lại, nói mãi không ngừng, ta phải vào trông chừng."
Nói xong liền bưng đĩa vào nhà chính.
Trưởng bối chiêu đãi khách, bọn Quý Ly không tiện theo vào, cậu và Lê ca nhi cùng đi vào phòng bếp, lấy sủi cảo ngồi trên bàn ăn.
Lê ca nhi thích ăn sủi cảo lắm, lấy một đĩa giấm nhỏ, cứ thế chấm từng miếng ăn ngon lành. Quý Ly ăn từng miếng nhỏ, nhưng đầu óc lại rối bời.
Cậu cứ cảm giác đồ tể Lý chắc chắn muốn nói chuyện gì đó, nhưng nghĩ mãi lại chẳng ra.
Lê ca nhi ăn hết nửa bát sủi cảo rồi cho phần còn lại vào giỏ, Quý Ly tất nhiên biết cậu định đi đâu. Cậu cười trêu chọc:
"Sao, thương Đỗ Dương chưa ăn nên đem qua cho hắn à."
Lê ca nhi đáp:
"Bảo đảm hắn vẫn đang phụ ca ca cày ruộng thuê cho người ta cho xem. Cơm cũng chẳng thèm ăn. Viên nhi chắc ăn ở nhà huynh rồi, đợi hắn về nhà chỉ có một mình chắc chắn chỉ ăn qua loa cho xong, không ăn uống đàng hoàng."
Quý Ly lại gắp thêm mấy cái từ đĩa, đưa đĩa qua:
"Đàn ông ăn nhiều, chỗ đó của em chắc không no bụng đâu, mang cả chỗ này đi nữa."
Lê ca nhi cũng không khách khí, nhận đĩa bỏ vào cùng:
"Vậy đệ thay Đỗ Dương cảm ơn huynh hì hì, sau này hắn còn phải gọi huynh một tiếng anh dâu đó."
Quý Ly gọi cậu lại:
"Chưa gả đi đã lo nghĩ cho người ngoài rồi, sau này không biết lo nghĩ đến mức nào nữa."
Lê ca nhi thè lưỡi, làm mặt xấu rồi xách giỏ chạy.
Quý Ly ngồi một mình trong bếp ăn nốt mấy miếng sủi cảo rồi tự về nhà. Trên đường vừa đi vừa nghĩ lung tung.
Sắp về đến nhà, cậu chợt nhớ lại hôm Tiếu ca nhi kết hôn, đồ tể Lý kéo Lục Cảnh Sơn ra nói muốn gả Lý Trang cho hắn, chỉ là lúc đó hắn đã hiểu lòng mình, chuyện này không thành.
Đại bá nương nói hôm nay đồ tể Lý đến nhà bà, mang theo miếng sườn lợn lớn, còn kéo đại bá Lục Minh Hà nói chuyện uống rượu không ngừng, hành động này, chẳng lẽ...
Cậu đang nghĩ, Lục Cảnh Sơn đã lặng lẽ đi lên từ phía sau, thấy phu lang đứng trước cửa thẫn thờ không biết đang nghĩ gì, hắn bèn nghịch ngợm ôm lấy eo cậu từ phía sau, kéo cậu vào lòng.
Quý Ly giật mình, kêu lên một tiếng, vội quay đầu nhìn, nhận ra là chồng mình, liền xấu hổ nhéo vào tay Lục Cảnh Sơn, trách móc:
"Sao chàng đi không có tiếng động gì vậy, làm người ta sợ chết!"
Lục Cảnh Sơn cười hề hề, miệng áp sát tai phu lang, thổi nhẹ vào vành tai:
"Đang nghĩ gì thế, từ đầu đường đã thấy em đứng thẫn thờ ở đây rồi, đi sau lưng em cả một đoạn mà em cũng chẳng hay biết."
Quý Ly mím môi, tiến lại gần hơn, nói nhỏ với chồng về suy đoán của mình:
"Hôm nay đồ tể Lý đến nhà Lê ca nhi, nói là để cảm ơn chuyện hôm qua bọn mình giúp Lý Trang đó."
Lục Cảnh Sơn ừm,
"Đồ tể Lý này cũng khéo cư xử nhỉ, còn chủ động đến nhà cảm ơn."
Quý Ly nói nhỏ:
"Em nghĩ không chỉ vì cái đó thôi đâu. Em đoán chắc đồ tể Lý còn đến vì chuyện Trang cô nương nữa, ông ấy muốn nói chuyện hôn sự cho cô ấy."
Lục Cảnh Sơn dừng lại, lúc này mới hiểu ra:
"Ý em là ông ấy muốn gả Lý Trang cho Cảnh Phong?"
Quý Ly gật đầu, vội nói:
"Em chỉ đoán bừa thôi, thấy rất giống, nhưng biết đâu không phải thì sao."
Lục Cảnh Sơn cười cười, ôm lấy thân hình mềm mại của phu lang:
"Chuyện này chỉ hai vợ chồng mình nói chơi thôi, người khác không biết đâu."
Quý Ly áp mặt vào ngực rộng rắn chắc của chồng, nói nhỏ:
"Trang cô nương này là cô nương tốt, rất đáng lấy làm vợ. Danh tiếng không tốt cũng không phải lỗi của nàng. Cũng bởi vì trong nhà không có đàn ông chống đỡ, có mỗi mình nàng phải lo toan mọi việc trong ngoài, không mạnh mẽ sao có thể chịu đựng được lời ra tiếng vào của người ngoài. Nói thẳng ra, cũng vì hoàn cảnh ép buộc thôi, sao lại biến thành chằn tinh không thể lấy được chứ? Thật vô lý!
Lục Cảnh Sơn cười cười, vỗ nhẹ vào mông phu lang:
"Người ngoài nói gì mình có quản được đâu em, mình cứ qua lại bình thường với nàng. Nếu em muốn biết đồ tể Lý có ý đó không, tối nay đợi nương về là biết thôi, đại bá nương hễ có chuyện gì, người đầu tiên bà ấy tâm sự không phải là nương sao."
Quý Ly gật đầu:
"Nếu đúng thật như thế, đại bá nương mà đồng ý thì tốt quá. Lý Trang là người giỏi giang, chắc chắn có thể quán xuyến gia đình tốt hơn, nhưng, còn phải xem ý của Cảnh Phong ca nữa."
Lục Cảnh Sơn nhận lấy cái giỏ trong tay cậu, mở cổng sân, cười nói:
"Đừng nghĩ nữa, tối nay chúng ta ăn gì, ta cày ruộng cả buổi chiều rồi, đói meo rồi đây. Giờ em mau nghĩ xem làm món gì ngon cho chồng em mới quan trọng đó."
Quý Ly cười nói:
"Đến mùa xuân rồi còn lo không có đồ ngon à? Không phải chàng muốn ăn rau mùa xuân sao, vậy nhất định phải ăn 'sơn gia tam thúy' thôi!"
Lục Cảnh Sơn nghe vậy cười hài lòng:
"'Tam thúy' này được, giòn ngon chảy cả nước miếng. Thế nhưng nguyên liệu lại khó tìm, hôm nay phu lang nguyện ý làm, ta có lộc ăn rồi!"
Quý Ly cười xách giỏ về bếp, Lục Cảnh Sơn ngoan ngoãn đến trước bếp nhóm lửa.
Lửa cháy bùng, củi trong bếp nổ lách tách. Quý Ly đun một nồi nước, lấy lọ muối rắc ít muối mịn vào, khuấy thành nước muối.
Cậu lần lượt cắt măng giòn, nấm mèo, chồi câu kỷ thành sợi rồi cho vào nước muối chần. Ba thứ này là rau mùa xuân đúng vụ nhất: nấm mèo là nấm mới nhú trong rừng mùa xuân này, nhỏ nhắn, mũ nấm không to, chạm vào mềm nhũn non nớt; măng xuân mới nhú từ sườn núi, chỉ to bằng ngón tay giữa, dài bằng bàn tay; chồi câu kỷ là mầm non mới nhú, lứa đầu tiên.
Ba thứ kết hợp với nhau là món ăn theo mùa hiếm có, bên ngoài có tiền cũng khó mà ăn được, trong núi phải tìm khắp nơi mới có đủ.
Sau khi chần măng giòn, nấm mèo và chồi câu kỷ, vớt ra để ráo nước, cho dầu vừng, hạt tiêu, một ít muối mịn, cuối cùng nhỏ vài giọt xì dầu và giấm thơm vào trộn đều. Thơm nức mũi!
Món này có thể ăn trực tiếp với cơm như rau trộn, nhưng Lục Cảnh Sơn lại thèm mì. Mấy ngày nay hắn cùng Lục Cảnh Hồng đi cày thuê khắp nơi, là công việc nặng nhọc, bụng dạ tự nhiên cần những món ăn chắc bụng.
Quý Ly liền nhào bột mì, cán mì, kéo sợi mì to bằng ngón tay út, rồi dùng "tam thúy" làm nước sốt trộn với mì ăn, thơm ngon không cưỡng được.
Lục Cảnh Sơn nhận bát mì đầy, ngồi ngay trước bếp ăn ngấu nghiến, Quý Ly thấy hắn ăn ngon thế, lại cho thêm một thìa dầu ớt vào.
Cổng sân mở, Vân Xuân Lệ về rồi, Quý Ly vội gọi bà vào ăn cơm.