8. Chương 8: Cuộc hôn trộm

Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm

Chương 8: Cuộc hôn trộm

Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Mèo Hương
Beta: Doãn Uyển Du
Khi nhìn thấy người trên xe là Phó Ninh Xuyên, Chu Khả thực sự rất ngạc nhiên. Thật ra xe cô ta cũng không có vấn đề gì, chỉ có nắp xe bị trầy xước một chút.
Anh bước xuống xe, tự nhiên đã thấy xe bị tróc sơn.
Chu Khả ở phía trước nghĩ mãi không biết nên nói thế nào, may mà không có chuyện gì lớn xảy ra.
“Anh có muốn đi sơn lại xe không?”
Sau một lúc lâu, Chu Khả mới mở miệng, “Hiện tại đi thôi!”
Thấy trên xe cũng không có Hứa Niệm Hi, vừa lúc có thể nhân cơ机会 này ở cùng với anh.
Nhưng Phó Ninh Xuyên vội vàng đi đón Hứa Niệm Hi, vì vậy đã từ chối, anh một lần nữa kéo cửa xe, không nói một lời mà chuẩn bị rời đi.
Nhưng Chu Khả không chịu: “Đi nhanh như vậy làm gì, lúc nãy là tôi không đúng đụng vào xe anh, theo lý tôi nên trả tiền sửa xe cho anh, giờ chúng ta đi sơn lại đi? Nghe nói gần đây có cửa hàng sửa chữa.”
Chu Khả vẫn không ngừng nói, đáng tiếc Phó Ninh Xuyên không hề có hứng thú nghe cô ta nói, vì vậy lại một lần từ chối, sau đó trực tiếp lên xe.
Thấy anh không để ý đến mình, Chu Khả kiêu ngạo sao cho phép người khác đối xử như vậy, vì thế cô ta tức đến dậm chân, duỗi tay ra phía trước chặn cánh cửa sắp đóng lại.
“Tôi có chuyện muốn nói cho anh biết về Hứa Niệm Hi, tôi nghĩ cực kỳ quan trọng, chắc hẳn anh cũng muốn biết!”
Quả nhiên lời này làm anh dừng lại, Chu Khả thấy anh bất động, đắc ý mà cong cong khóe miệng.
“Phó Ninh Xuyên, anh biết Hứa Niệm Hi trước kia từng có bạn trai không? Anh ta là Lạc Sanh, bọn họ trước kia có thể nói là như hình với bóng, sau khi chia tay, Hứa Niệm Hi còn đau khổ một thời gian dài. Anh xem Hứa Niệm Hi thích Lạc Sanh như vậy, anh không sợ cô ta cưới anh chỉ để chọc tức Lạc Sanh sao?”
Về việc của Lạc Sanh, Phó Ninh Xuyên đã sớm nghe Hứa Niệm Hi nói qua, anh đương nhiên sẽ lựa chọn tin tưởng vợ của mình.
“Hơn nữa, hai người bọn họ vào thời điểm gắn bó keo sơn, chỉ sợ nên làm không nên làm đều đã làm rồi. Hôm trước các người làm kiểm tra sao rồi? Không phải là cưới một người tàn hoa bại liễu* về nhà chứ……”
*ý là người con gái đã từng yêu đương sâu đậm và bị tổn thương do người khác
“Nói xong chưa?” Anh đột nhiên lạnh lùng cắt ngang lời nói, con ngươi đen nhánh nhìn thẳng vào cô ta, Chu Khả như nghẹn lại.
“Tôi nghĩ Chu tiểu thư cũng không có tư cách nói về vợ của tôi như vậy. So với Niệm Hi…”
Phó Ninh Xuyên khởi động xe, dẫm chân ga khẽ hừ một tiếng, “Tôi nghĩ Chu tiểu thư vẫn nên xem lại bản thân mình trước đã.”
Xe rất nhanh đã rời đi, Chu Khả trơ mắt nhìn theo chiếc xe, gương mặt đỏ lên một chữ cũng không thốt lên được.
Mà bên trong xe, gương mặt anh không chút biểu cảm, nắm chặt tay lái, rất nhanh xe đã vào trong khu.
Lần đầu tiên của cô là cho anh, đâu ra tàn hoa bại liễu như vừa nói?
******
Đến nơi, thấy cô đang đứng trước tiểu khu chờ anh, nhìn có vẻ tâm trạng không tốt lắm, cả người có vẻ buồn bực. Phó Ninh Xuyên cúi người mở cửa xe, chờ cô vào ghế phụ lái mới từ từ rời đi.
“Nắp xe phía trước sao lại bị tróc sơn?”
Cô hỏi một cách vô tình, vừa rồi lúc lên xe có liếc mắt thấy phía trước nên hỏi.
“Không sao cả.” Anh cũng không muốn cho cô biết chuyện của Chu Khả, huống chi cũng không cần thiết.
Về đến nhà cũng gần đến giờ cơm chiều, trong nhà còn có nguyên liệu nấu ăn, Phó Ninh Xuyên trực tiếp đến tủ lạnh lấy nguyên liệu để làm mấy món cô thích, đặt trong phòng bếp.
Đầu tiên anh rửa sạch thức ăn, rửa rất cẩn thận và nghiêm túc, đến mức Hứa Niệm Hi từ bên ngoài đi vào cũng không nghe thấy.
Phó Ninh Xuyên nấu ăn với tốc độ rất nhanh, không lâu sau một món chay đã được đặt trên bàn, tiếp theo anh làm món ăn mặn.
Khi làm thịt kho tàu, anh đổ chút dầu vào nồi, liếc mắt thấy cô đang tò mò nhìn bên cạnh, sợ cô bị dầu bắn vào, anh duỗi tay kéo cô lại.
“Sẽ bắn dầu.” Kéo cô đến phía sau, đảm bảo dầu sẽ không bắn vào người, Phó Ninh Xuyên giải thích đơn giản.
Hứa Niệm Hi ngẩn người, ngốc một lúc mới ngây ngốc gật đầu.
Nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn được sắp xếp đâu vào đấy, Hứa Niệm Hi vui vẻ đứng bên cạnh xem. Tuy chính cô cũng biết nấu ăn, nhưng xem người khác làm lại có cảm giác không giống nhau, đặc biệt là trong mắt cô, anh là người đàn ông không dính khói lửa nhân gian.
Phó Ninh Xuyên nấu ăn không chỉ nhanh mà hương vị cũng không tệ. Sau khi đặt hết đồ ăn lên bàn, anh định cởi tạp dề ra nhưng do anh thắt nút chết sau lưng nên không thể tự gỡ được.
Lúc này Hứa Niệm Hi đang đứng trước mặt, anh nhíu mày, sau đó trong lòng xuất hiện ý tưởng, vì vậy tự nhiên nghiêng người: “Giúp tôi cởi ra.”
Cô đang đưa mắt nhìn lung tung, bỗng nghe thấy anh nói, cũng không nghĩ nhiều, theo bản năng liền vươn hai tay vòng lấy eo của anh, ngón tay phía sau gỡ dây áo.
Động tác của cô cực kỳ tự nhiên, Phó Ninh Xuyên đạt được mục đích, khóe miệng khẽ gợi lên, anh dang hai tay, giúp cô dễ cởi hơn, không hề muốn nhắc cô đi vòng ra phía sau để mở.
Nhưng chính cô cũng phát hiện, hơn nửa ngày mà không gỡ được, cộng thêm tầm mắt nóng rực phía trên đỉnh đầu, cô mới phản ứng lại mình vừa làm gì. Đáy lòng âm thầm ảo não, Hứa Niệm Hi thu cánh tay, vòng đến phía sau anh, thành thạo cởi bỏ tạp dề.
“Xong rồi.” Cô ho nhẹ một tiếng, không đợi Phó Ninh Xuyên liền rời khỏi phòng bếp.
Đem tạp dề cất xong, Phó Ninh Xuyên rửa sạch tay, lau khô mới đi ra ngoài, đáy lòng lại suy nghĩ lung tung. Nếu vừa rồi cô không phát hiện thì tốt rồi.
Lúc ăn cơm, hai người thường không nói chuyện phiếm, Hứa Niệm Hi vẫn trầm mặc dùng cơm, chiếc đũa trong tay lay lay hạt cơm, trong chén bỏ vào khối thịt kho tàu.
Đầu không nâng lên, cô nghe thấy nam nhân đối diện nhàn nhạt nói: “Ăn nhiều một chút.”
“Ồ.” Hứa Niệm Hi nghĩ thầm trong lòng. Sau khi cô hoàn hồn, đưa chiếc đũa gắp miếng thịt vào miệng, không thể giải thích tại sao miếng này lại không còn như trước.
Trên bàn cơm một lần nữa lại yên tĩnh, Hứa Niệm Hi thấy anh đã sắp ăn xong, tầm mắt dừng lại trên miếng thịt kho tàu, rốt cuộc cô cũng vươn chiếc đũa, mặt không đổi sắc mà gắp miếng thịt nhanh chóng bỏ vào chén của anh.
Cẩn thận nhìn vào đôi mắt kinh ngạc của anh, Hứa Niệm Hi giật giật khóe miệng, cuối cùng nói: “Anh cũng ăn đi.”
Hứa Niệm Hi tự hỏi cô đã từng làm như vậy trước đây chưa, hôm nay lại ma xui quỷ khiến mà làm, cô cúi gầm mặt, căn bản không dám nhìn vào đôi mắt của Phó Ninh Xuyên, ăn cơm với tốc độ nhanh hơn bình thường.
“Cảm ơn.” Thật lâu sau, cô mới nghe thấy anh nói, giọng nói không giống như bình thường, dường như mang theo một chút ý cười.
******
Hôm nay hai người không ra ngoài tản bộ, Phó Ninh Xuyên vào thư phòng tính toán soạn bài, còn Hứa Niệm Hi đơn giản không có việc gì làm liền cầm quyển sách trong tủ sách đối diện ngồi xuống.
Hai người đều trầm mặc, Phó Ninh Xuyên vừa viết vừa thỉnh thoảng trộm ngắm cô vài lần, tâm trạng vốn sung sướng càng thêm tốt đẹp.
Có giai nhân ở bên làm bạn, sao lại không vui?
Anh tiếp tục soạn bài, cô đọc xong cuốn sách liền lấy di động ra chuẩn bị lên mạng, ai ngờ tiếng chuông đột nhiên vang lên, cô sợ đến mức thiếu chút nữa ném văng điện thoại.
Xoa xoa trái tim, cô cầm lên, nhỏ giọng nói: “Alo.”
Người gọi là Ôn Lộ, ngày mai vẫn là ngày nghỉ, vừa lúc không có việc gì làm liền dự định rủ Hứa Niệm Hi cùng đi mua quần áo, thuận tiện mua cho Diệp Bảo Bảo vài bộ.
Hứa Niệm Hi luôn thích Diệp Bảo Bảo đáng yêu hoạt bát, nên không chút do dự đồng ý. Hai người thảo luận về thời gian và địa điểm rồi gác máy.
Tính toán thời gian dậy vào ngày mai, Hứa Niệm Hi đặt đồng hồ báo phòng ngừa ngủ quên, cô đặt điện thoại xuống và tiếp tục đọc sách. Giọng nói của anh vang lên trong không khí.
“Đi mua quần áo?”
Hứa Niệm Hi gật đầu.
Phó Ninh Xuyên buông bút, mặt mày lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt đen nhánh nhàn nhạt nhìn cô:
“Anh đi cùng em?”
Ng mai anh cũng không có việc gì quan trọng, nếu cô muốn đi mua quần áo, anh là chồng tất nhiên phải đi theo. Mặc dù là đi cùng Ôn Lộ và Diệp Bảo Bảo nhưng cũng không khác gì một cuộc hẹn hò trá hình.
Dứt lời, Hứa Niệm Hi không phản ứng lại, một lúc lâu mới hoàn hồn, cô mím môi, nói:
“Cùng đi?”
Tưởng như không có lý do từ chối, Hứa Niệm Hi miên man suy nghĩ, huống chi trong lòng cô cũng không muốn từ chối.
“Được!”
Được cô cho phép, Phó Ninh Xuyên làm vẻ không hề phản ứng mà cúi đầu tiếp tục viết, thật ra nội tâm vui vẻ đến không kềm chế được.
Mối quan hệ đang đến gần từng bước, còn gì thú vị hơn thế này?
******
Khi Phó Ninh Xuyên viết xong, Hứa Niệm Hi cũng có chút mệt, định lấy áo ngủ đi tắm rửa, nhưng khi đứng dậy lại vô tình đụng vào ghế dựa. Theo bản năng cô đưa tay nắm lấy thứ gì đó, làm eo đụng vào bàn, Hứa Niệm Hi bị đau, đột nhiên được một đôi tay đỡ lấy, tránh nguy cơ ngã xuống đất.
“Đụng vào chỗ nào rồi?” Anh nhanh tay lẹ mắt đỡ cô, tay đặt trên eo cô chậm rãi di chuyển, thấy cô khẽ nhíu mày.
“Đau không?” Anh lập tức hỏi.
Cô gật gật nhẹ. Vừa rồi va chạm lực đạo không mạnh, không chạm vào thì sẽ không đau.
Anh rất nhanh liền cầm một hộp thuốc tới, lấy thuốc mỡ và để cô ngồi cạnh anh, trực tiếp cởi áo trên eo cô.
Cô cả kinh che một chút, nhưng quay lại thấy anh thật sự chỉ là giúp cô thoa thuốc, đành phải mặt đỏ bỏ qua. Những ngón tay mát lạnh của anh được đặt lên lớp da xanh bằng kem, gây đau nhẹ.
Thoa thuốc xong, anh tự nhiên buông quần áo ra, thu hộp thuốc lại.
Không dám dừng lại một giây, Hứa Niệm Hi bỏ chạy ngay cả khi anh nói gì cũng không nghe rõ. Phó Ninh Xuyên ngồi trên ghế, nghe tiếng đóng cửa bật cười.
Người phụ nữ của anh thật đáng yêu làm sao!
******
Sáng sớm, Phó Ninh Xuyên theo đồng hồ sinh học mở mắt ra, chờ anh rửa mặt xong khi rời đi mới phát hiện bên ngoài không hề có động tĩnh.
Chẳng lẽ cô còn chưa dậy?
Nghi ngờ đi đến cửa phòng, Phó Ninh Xuyên nhẹ nhàng gõ cửa, nhưng không nhận được phản hồi, anh bất ngờ mở cửa trực tiếp vào trong, thấy cô vẫn nằm trên giường và ngủ ngon lành.
Anh bước tới và cúi xuống.
Cô vẫn còn trong giấc mơ, đôi mắt khép hờ, hàng mi dài lấp lánh một bóng tinh tế dưới mí mắt, Phó Ninh Xuyên nhìn đến xuất thần, cho đến khi ngón tay chạm vào đôi má ấm áp của cô mới đột nhiên hoàn hồn.
Anh cúi đầu: “Niệm Hi, dậy đi.”
Anh gọi cô rất nhiều lần, mà cô một chữ cũng không nghe thấy. Khi anh gọi lần thứ mười, cô nghiêng người sang một bên, hai tay vô thức ôm lấy cổ anh, và khuôn mặt cô áp vào nút áo trên ngực anh, giống như một con mèo con. Trong nháy mắt trái tim anh mềm mại và hỗn loạn.
Cô lại không cảm nhận được điều đó. Khi anh muốn đẩy cô ra, nhưng đột nhiên lại muốn quay người, đơn giản dừng lại và nhìn thẳng vào cô. Cô ngủ rất sâu, anh vẫn có thể nghe thấy một hơi thở nhỏ.
Anh nhìn chằm chằm vào cô một lúc, đột nhiên cúi người hôn vào khóe môi cô. Nó rất mềm, anh cảm thấy khó khăn khi cúi đầu hết lần này đến lần khác. Khi Phó Ninh Xuyên cảm thấy cô sắp tỉnh lại, anh liền từ từ buông cô ra. Khi đóng cửa lại, Phó Ninh Xuyên dựa vào cánh cửa thở thật sâu, đôi môi anh nở nụ cười như có như không.
Vợ anh không ngờ khi ngủ lại dễ thương như vậy, làm anh muốn ôm lấy cô, hôn cô mãi.