Chương 10: Trấn Vân Thủy

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 10: Trấn Vân Thủy

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Tình nhìn thấy những xe hàng nối dài, chất đầy lúa gạo và thịt tươi. Đặc biệt, hơn chục xe chở xác dã thú đã được sơ chế sạch sẽ khiến hắn không khỏi kinh ngạc, khẽ thốt lên:
“Số lượng này quả thực quá lớn!”
Bình thường, ba tháng dân làng mới vào trấn một lần để trao đổi chút tài nguyên tu luyện và vũ khí. Lần đi gần nhất mới chỉ hơn mười ngày trước.
Đoàn lần này có khoảng ba, bốn mươi người đều là những người ưu tú nhất trong làng được chọn lựa, đều đã tu luyện qua, có người đạt tầng ba, người tầng bảy, ai nấy đều phấn khởi. Mong chuyến này có thể đổi được vài món vừa ý.
Trần Lão đi một vòng, chào hỏi, dặn dò và phân công công việc cho từng người. Sau đó, ông gọi Trần Tình lại, ném cho hắn một thanh kiếm và một túi đồ.
“Cầm lấy, đi đường có binh khí hộ thân cũng an tâm hơn.”
Trần Tình đưa tay đón lấy, suýt chút nữa mất thăng bằng mà ngã nhào.
“Nặng thật...” hắn khẽ kêu lên, nhìn thanh kiếm trong tay, ước chừng nặng gần trăm cân.
Trần Tình rút kiếm ra: lưỡi dài ba thước, thân thép mờ đi vì thời gian, trông hơi cũ kỹ. Chuôi kiếm quấn da đen đã sờn, cầm rất chắc tay. Hắn múa vài đường kiếm để làm quen, gương mặt lộ rõ vẻ thích thú.
Thấy hắn không chê thanh kiếm cũ kỹ đó, Trần Lão khẽ mỉm cười:
“Thanh kiếm này tuy không tốt lắm, nhưng theo ta từ khi ta còn trẻ. Giờ ta cũng đã có tuổi rồi, nhớ sử dụng cẩn thận. Nếu để mất là ngươi đừng hòng yên thân đâu.”
Trần Tình rùng mình, vội tra kiếm vào vỏ, ôm chặt vào ngực như bảo bối. Mọi người xung quanh thấy vậy đều bật cười lớn.
Bình minh dần hé rạng. Trần Lão cùng mọi người lần lượt leo lên những con ngựa khỏe mạnh, dẫn đầu và hô lớn:
“Xuất phát!”
Đoạn đường từ làng đến trấn không quá xa, nếu thúc ngựa phi nhanh cũng chỉ mất khoảng hai canh giờ.
Nhưng do di chuyển cần phải kéo theo những xe hàng nặng nề nên thời gian kéo dài hơn gấp đôi.
Trên đường khá an toàn. Trước đây, dân làng đi đổi hàng thường xuyên gặp bọn giặc cỏ quấy phá, nhưng chỉ cần cho chúng một chút lợi lộc là yên ổn. Còn hôm nay, đoàn người đông đảo, ai nấy đều có thực lực phi thường, nên bọn giặc cỏ cũng không dám manh động.
Cuối cùng, sau nửa ngày, đoàn xe đã đến lối vào trấn.
Trấn Vân Thủy nằm bên một con sông lớn uốn lượn, với khoảng vạn nhân khẩu. Đây là trung tâm giao thương của các làng lân cận. Nhà cửa bằng gỗ và ngói cũ xen kẽ, những con đường lát đá trải dài. Dù là giữa trưa nhưng vẫn tấp nập người qua lại, tiếng rao hàng vang vọng từ các sạp. Quán trà, tiệm rèn, lò bánh san sát nhau; khói bếp hòa quyện cùng hương trà bay thoang thoảng, mang một vẻ bình dị nhưng đầy sinh khí.
Đoàn xe tiến vào, kéo theo lượng hàng hóa đầy ắp khiến người trong trấn phải trố mắt nhìn.
Trần Tình lần đầu đến nơi đông đúc như vậy hết nhìn đông lại nhìn tây, thích thú ngắm nhìn những món hàng lạ mắt được bày bán. Không khí mới mẻ khiến hắn phấn chấn khôn nguôi.
“Gia gia, bây giờ chúng ta đi đâu để trao đổi số hàng này?” hắn hỏi.
Trần Lão cười đáp: “Ta có quen một ông chủ tính tình rất tốt, lần nào chúng ta cũng bán hàng cho hắn. Giá cả lại rất phải chăng.”
Lão chỉ về phía đông: “Ngươi thấy căn nhà lớn nhất đằng kia không? Đó chính là cửa hàng của hắn, tên Thanh Sương Các.”
Đoàn người kéo đến trước cửa hàng ba tầng lớn đó. Tầng một và tầng hai là quán ăn, nhà trọ; tầng ba chuyên bán một ít đan dược và binh khí cấp thấp.
Hộ vệ thấy Trần Lão mang đến nhiều xe hàng như vậy liền vội chạy vào bẩm báo. Rất nhanh, một tiếng cười sang sảng vang vọng:
“Lão Trần! Ta nhớ lão mới mười mấy ngày trước thôi mà? Bây giờ còn mang nhiều hàng đến như vậy, định vét cạn ngân lượng của ta sao?”
Người bước ra là một trung niên hơi béo, gương mặt phúc hậu, nụ cười hòa ái. Đó là Dương Quách Nghĩa, ông chủ của Thanh Sương Các.
Trần Lão cũng cười lớn: “Đâu dám, ta chỉ mang chút ít hàng, sao có thể sánh bằng đại phú hào như Dương lão bản. Cửa hàng của ngươi lúc nào cũng đông khách thế này, thật đáng mừng!”
Cả hai vừa gặp nhau đã cười nói thân mật, tỏ rõ mối quan hệ không tệ.
Dương lão bản quay người vào trong hô lớn:
“A Đinh! Mau cho người đến phụ giúp, chuyển toàn bộ xe hàng này vào kho kiểm kê!”
Một chưởng quỹ trung niên lập tức chạy ra, dẫn theo người phụ giúp dân làng di chuyển hàng hóa.
Dương lão bản nhìn sang Trần Tình, thấy hắn đang tò mò ngó nghiêng thì bật cười: “Đây có phải thằng cháu mà ngươi vẫn thường nhắc đến không? Đã trưởng thành thế này rồi sao?.”
Trần Tình vội bước lên, cúi mình hành lễ: “Vãn bối Trần Tình, bái kiến Dương lão bản.”
“Haha, tốt lắm! Cùng vào trong nghỉ ngơi, ăn chút gì đi, hôm nay ta mời!” Dương lão bản cười sảng khoái, dẫn đầu bước vào quán.
Trần Lão cũng cười lớn, cùng Trần Tình theo sau.
Bước vào bên trong Thanh Sương Các, không khí ồn ào, náo nhiệt. Gian chính rộng rãi, bàn ghế gỗ lim bóng loáng, khách ra vào tấp nập. Tiếng nói cười xen lẫn tiếng chén đũa va chạm vang lên không ngớt. Mùi thịt quay, rượu nồng và bánh hấp quyện vào nhau, tạo nên một hương vị khó tả.
Trần Tình đảo mắt nhìn quanh, thấy mấy vị tu sĩ mặc áo bào đang ngồi ở góc uống rượu luận pháp. Có người cười sang sảng, có người vung tay múa chân khoe bản lĩnh. Họ tụm năm tụm bảy chè chén say sưa. Hắn hơi sững sờ, đây là lần đầu tiên được chứng kiến cảnh náo nhiệt như vậy.
Dương lão bản vừa vào đã gọi to: “Tiểu nhị! Mang lên cho ta ba phần đặc sản của quán, thêm một bình rượu thượng hạng!”
Một lát sau, mấy đĩa thức ăn nóng hổi được bưng ra. Nào là thịt dã thú nướng thơm lừng, cá sông kho đậm vị, rau rừng xào tỏi, thêm bát canh linh nấm tỏa hương ngọt dịu. Mỗi món đều có ba phần, rất nhanh đã chất đầy cả một bàn lớn.
Trần Tình nuốt nước miếng, tay cầm đũa gắp liên tục mấy miếng thịt, ăn ngấu nghiến như hổ đói. Từ sáng đến giờ hắn chưa ăn gì vào bụng, giờ mùi thơm ấy khiến hắn không thể chờ thêm được nữa.
Dương lão bản thấy vậy bật cười ha hả: “Tuổi trẻ đúng là có khác, ăn thật khỏe!”
Trần Lão xua tay, cười nói: “Thằng nhỏ này từ bé đã thế. Thấy gì ngon là cứ ăn như thể chết đói. Người ngoài nhìn vào còn tưởng ta bạc đãi nó không bằng.”
Dương lão bản cầm vò rượu lên rót cho mỗi người một chén. Mùi rượu thơm nồng khiến Trần Tình cũng phải dừng đũa.
“Đây coi như là rượu ngon nhất ở chỗ ta. Mỗi ngày chỉ bán ra 20 vò. Nay các ngươi may mắn, ta vừa nhập về một số lượng lớn nên cứ thoải mái uống.”
Ba người nâng chén uống cạn, Trần Lão không khỏi tấm tắc khen rượu ngon, không khí thêm phần vui vẻ. Vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, tiếng cười xen lẫn mùi rượu thơm lan tỏa khắp bàn ăn.
Khi đã ăn gần xong, Dương lão bản lau miệng, nghiêng người hỏi: “Lần này các ngươi mang đến những gì? Ta thấy có rất nhiều dã thú nha.”
Trần Lão khẽ gật đầu, kể lại việc dã thú bạo loạn hôm trước, khiến cả làng phải hợp lực săn bắt.
Lúc này, chưởng quỹ bước vào, đưa cho Dương lão bản một tờ danh sách. Hắn mở ra xem, gật gù.
“Lúa khô ba ngàn cân, khoai sắn một ngàn cân.
Hai trăm con hung thú cấp một, chín mươi hung thú cấp hai, năm mươi hung thú cấp ba, hai mươi lăm hung thú cấp bốn và ba hung thú cấp năm, còn có một con cấp sáu.
Một xe chứa tinh huyết các loại dã thú. Thêm vài rương dược thảo khô.”
Dương lão bản đặt tờ giấy xuống, ánh mắt sáng rực: “Không tệ, không tệ. Vậy mà có thể săn được một con cấp sáu quý hiếm. Loài này thường ẩn mình trong rừng sâu, hôm nay lại chạy ra ngoài, chắc chắn hôm đó đã xảy ra một trận bạo loạn không nhỏ.”
Hung thú được chia làm chín cấp. Cấp một yếu nhất, cấp chín mạnh nhất. Mỗi cấp tương ứng với cảnh giới của tu sĩ, nhưng khi chiến đấu cùng cấp, hung thú luôn chiếm ưu thế nhờ thân thể và thể lực to lớn, khả năng phòng ngự đáng sợ nhờ lớp da dày, nhiều con còn có tốc độ nhanh.
Trên cấp chín, chúng không còn được gọi là hung thú nữa mà là linh thú, tương đương với tu sĩ cảnh giới Trúc Cơ.
“Mong Dương lão bản vẫn ra giá công bằng như mọi khi, thế là ta mãn nguyện rồi.” Trần Lão mỉm cười.
Dương lão bản khoát tay: “Đương nhiên, giao tình bao năm nay, ta đâu tính thiệt ai bao giờ. Lát nữa ta sẽ cho người đem ngân phiếu lại, bây giờ ta có việc phải đi trước. Hai ông cháu cứ ở đây thoải mái, người trong làng các ngươi ta cũng đã sắp xếp chỗ nghỉ ngơi rồi, cứ yên tâm.” Nói rồi hắn đứng dậy chắp tay cáo từ.
Trần Lão và Trần Tình cùng đứng dậy đưa tiễn.
Một lát sau, Đinh chưởng quỹ quay lại, tay cầm một xấp ngân phiếu dày. Cười nói rồi đưa cho Trần Lão.
“Đây là số ngân lượng bán được từ mấy xe hàng kia, xin gửi Trần lão.”
Trần Lão vội vàng nhận lấy. Nhìn sấp ngân phiếu kia, lão ngồi cười hắc hắc không ngớt. Đây cũng là lần giao dịch lớn nhất mà lão từng thực hiện ở đây.
Trần Tình nhìn thấy gia gia mình đếm tiền vui vẻ như vậy, cũng bạo gan nói:
“Gia gia, nhiều ngân phiếu như vậy, cho ta vài tờ tiêu xài đi.” Nói rồi, hắn vươn tay ra.
Trần Lão hất tay hắn ra, cười mắng: “Cái này không có phần của ngươi đâu, lúc sáng ta cũng cho ngươi một ít để phòng thân rồi. Muốn có tiền thì tự đi mà kiếm lấy.”
Lão nhanh chóng cất đống ngân phiếu kia vào trong ngực, cảnh giác nhìn thằng cháu mình.
“Đồ keo kiệt!” Trần Tình khinh bỉ nhìn gia gia mình, bất đắc dĩ đành ngồi xử lý nốt đống đồ ăn thừa còn lại trên bàn.