Nhất Kiếm Trảm Thương Khung
Vân Phi
Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi luyện hóa xong viên Thăng Khí đan đầu tiên, linh lực trong đan điền của hắn tăng lên rõ rệt. Trần Tình tạm ngừng tu luyện, hắn bước ra khỏi phòng, định ra ngoài trấn dạo chơi một lát.
“Không biết gia gia và mọi người đã về làng an toàn chưa.” Đang suy nghĩ vu vơ, đột nhiên, lầu dưới bỗng vang lên tiếng huyên náo. “Tránh ra! Dám cản đường Vân thiếu gia nhà ta, muốn tìm chết sao?!”
Tiếng quát lớn truyền đến, tiếp đó là tiếng bàn ghế xô lệch, khách khứa xì xào bàn tán.
Một lát sau, Trần Tình bước xuống lầu thì thấy một nhóm năm sáu người. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên y phục sang trọng, tay phe phẩy quạt ngọc, vẻ mặt kiêu ngạo. Hắn trông khoảng mười bảy, mười tám tuổi nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ kiêu căng, ngạo mạn. Theo sau hắn là bốn tên tùy tùng vạm vỡ, ánh mắt hung tợn, lưng đeo trường đao, tỏa ra khí thế bức người.
Sự xuất hiện của đám người này lập tức khiến không khí náo nhiệt của tửu lâu trở nên căng thẳng.
Một thiếu niên không nhịn được tò mò, hỏi đại hán bên cạnh.
“Đám người này là ai mà lại dám đến đây gây sự? Đây là nơi làm ăn của Dương lão bản, chẳng lẽ không sợ đắc tội ông ta sao?”
“Suỵt! Nói nhỏ thôi! Ngươi không biết đám người này là ai à?” Tên đại hán kia đưa tay lên làm động tác im lặng, vẻ mặt vô cùng kiêng dè. “Kẻ đứng đầu kia chính là Thiếu chủ Trấn Vân Thủy, con trai cưng của trưởng trấn, Vân Phi đấy.”
Vân Phi! Thiếu niên kia hít vào một hơi. Dù hắn mới đến Trấn Vân Thủy vài ngày gần đây, nhưng cái tên này hắn cũng đã nghe mọi người nhắc đến không ít lần.
Đại hán kia ngừng một chút rồi nói tiếp: “Nghe nói hắn mới mười bảy tuổi đã đạt đến Luyện Khí tầng năm đỉnh phong, chỉ nửa bước nữa là bước vào tầng sáu. Bình thường hắn cậy thế cha là trưởng trấn, hung hăng càn quấy, tiếng xấu đồn xa."
“Ta còn nghe nói những người đắc tội với hắn đều đã biến mất, tám chín phần mười là đã bị xử lý rồi.”
Thiếu niên kia nuốt nước bọt, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn kỹ đám người kia, sợ sẽ rước họa vào thân.
Trần Tình đi tới cũng không mấy bận tâm, hắn né sang một bên, định tiếp tục đi ra cửa nhưng đã bị chặn lại.
“Tên nhà quê kia, gặp Vân thiếu gia nhà ta mà không biết hành lễ sao?” Một tên tùy tùng đi theo Vân Phi nhảy ra chặn đường quát.
Trần Tình khẽ nhíu mày, nhưng giọng điệu vẫn bình thản: “Ngươi nói lớn tiếng như vậy làm gì? Ta đâu có bị điếc, hay là ngươi có bệnh?”
“Ngươi!” Tên tùy tùng kia tức đến đỏ mặt, suýt chút nữa đã rút đao ra liều mạng với Trần Tình. Nhưng không có lệnh của Vân thiếu gia, hắn cũng không dám làm càn. Dù sao đây cũng là địa bàn của Dương lão bản.
“Còn không mau tránh ra, ngươi cái gì mà ngươi!” Trần Tình phất tay đẩy tên tùy tùng kia sang một bên, bình thản bước qua, tiếp tục đi ra ngoài.
Mọi người xung quanh nhìn cảnh này mà há hốc mồm, không ngờ thiếu niên trước mắt lại liều lĩnh đến vậy.
Bốp! Bốp! Bốp!
Tiếng vỗ tay vang lên, Vân Phi quay người nhìn về phía Trần Tình đang bước đi, cười lạnh nói: “Tốt lắm, tốt lắm! Hôm nay nếu không phế bỏ tên nhãi nhép này, ta còn mặt mũi nào mà ở Trấn Vân Thủy này nữa? Khá lắm một tên hạ nhân dám không xem ta ra gì. Người đâu, bắt hắn lại, đánh gãy hai chân hắn rồi bắt hắn quỳ trước mặt bổn thiếu gia mà hành lễ!” Vân Phi phất tay ra lệnh.
Rõ!
Đám tùy tùng nhận được lệnh, không còn kiêng nể gì nữa, tản ra bao vây Trần Tình ở giữa. Trường đao trong tay lóe sáng, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Trần Tình lúc này cũng dừng lại, nhìn quanh một vòng, không khỏi thở dài, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo.
Hắn nào có trêu chọc ai, chỉ muốn ra ngoài dạo chơi thôi mà họa lại tự tìm đến.
“Còn không mau quỳ xuống dập đầu tạ tội với Vân thiếu gia!” Tên tùy tùng lúc nãy lại quát lên.
“Ngươi tự đi mà dập.” Nói rồi Trần Tình giơ chân tung một cước. Tên tùy tùng kia không ngờ Trần Tình lại ra tay trước, không kịp phản ứng, bị đá trúng ngực, bay xa đụng đổ một đống lớn bàn ghế, nằm rên rỉ dưới đất.
Ba tên còn lại lúc này mới kịp phản ứng, lập tức cầm đao trong tay chém về phía Trần Tình.
Trần Tình cũng rút thanh kiếm mà gia gia đã đưa ra để đón đỡ.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng kim loại chát chúa vang lên. Trần Tình lùi về sau vài bước. Dù là tùy tùng nhưng đám người này cũng có thực lực không tồi, đều là Luyện Khí tầng bốn.
Trần Tình một chọi ba chẳng những không sợ mà còn hưng phấn, ánh mắt sáng rực. Hắn còn đang lo lắng không có người để kiểm tra thực lực của mình sau khi tu luyện thần quyết kia.
Trần Tình thét dài một tiếng, dồn lực vào thanh kiếm rồi bắt đầu phản công. Hắn nhắm thẳng vào một tên tùy tùng đang lao tới, chém ra một kiếm.
Tên kia đang đà lao tới cũng bổ ra một đao đối chọi, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn há hốc miệng. Trường đao trong tay bị chém gãy vụn, cả cánh tay tê rần. Chưa kịp hoàn hồn, hắn đã bị một cước trời giáng đá trúng mặt, bay xuống đất bất tỉnh nhân sự.
Trần Tình cũng không khỏi bất ngờ trước độ sắc bén của thanh kiếm mà gia gia đã đưa cho. Hắn cười ha hả, tiếp tục vung kiếm chém thẳng về phía hai tên tùy tùng còn lại.
Từng kiếm từng kiếm chém ra khiến hai tên kia chỉ có thể bị động đón đỡ, trường đao trong tay cũng đã rạn nứt.
Sau mười mấy chiêu kiếm, hai tên kia cũng nằm la liệt trên đất rên rỉ, trên người đầy vết kiếm lớn nhỏ, mất đi sức chiến đấu.
Chỉ trong chốc lát, bốn tên tùy tùng Luyện Khí tầng bốn đã bị đánh bại hoàn toàn. Cùng một cấp độ nhưng chênh lệch thực lực thật sự rất lớn.
Bọn chúng nào ngờ tên thiếu niên trông có vẻ yếu đuối trước mặt này khi đánh nhau lại khủng bố đến vậy.
Trần Tình hài lòng thu kiếm, nở một nụ cười trêu tức nhìn về phía tên Vân Phi vẫn đang đứng ngây người đằng kia, rồi quay người tiếp tục bước ra cửa.
“Đứng lại!” Vân Phi hét lên một tiếng.
“Đánh người của ta rồi mà còn muốn bỏ đi à? Hay lắm, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết đắc tội Vân Phi ta sẽ có kết cục như thế nào.”
Nói rồi hắn lao tới như một cơn gió, khí tức Luyện Khí tầng năm đỉnh phong tỏa ra, vung nắm đấm đánh thẳng vào lưng Trần Tình.
Trần Tình quay người, cũng không rút kiếm mà dùng nắm đấm nghênh đón.
Ầm!
Hai nắm đấm va chạm vào nhau, cả hai cùng lùi lại phía sau. Vậy mà lại cân tài ngang sức.
Phải biết Trần Tình chỉ mới bước vào Luyện Khí tầng bốn mà thôi.
Mọi người xung quanh cũng nhận ra điều này, bắt đầu bàn tán chỉ trỏ. Vân Phi đứng một bên nghe được, tức đến mặt mũi đỏ bừng lên.
Quá mất mặt rồi! Đường đường là con trai Trấn trưởng, còn hơn người ta một cảnh giới, lại ra tay đánh bất ngờ vậy mà không chiếm được thượng phong.
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, tiếp tục lao lên, vận linh lực toàn thân truyền vào cánh tay phải. Một vòng tròn linh lực màu vàng bao phủ lấy nắm đấm, đánh tới.
“Bạo Hổ Quyền.”
Trần Tình cảm nhận được khí tức kinh người kia cũng không dám chủ quan. Hắn rút kiếm, lập tức vận chuyển linh lực truyền vào thân kiếm, toàn thân bộc phát sức mạnh. Hắn chuẩn bị chém ra một kích, dự định lấy công làm thủ để chặn lại đòn tấn công đang ập tới.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng quát từ phía xa truyền đến khiến hắn khựng lại.
“Dừng tay!”
Một đại hán trung niên từ bên ngoài chạy vào, vẻ mặt khó coi. Đó chính là Đinh chưởng quỹ - Đinh Hạo mà Trần Tình đã gặp trước đó. Ông ta lúc nãy vừa đi ra ngoài giải quyết một số việc, lúc trở về thì nghe tin có người đến gây sự liền vội vàng chạy đến.
Vân Phi mặc dù nghe thấy tiếng quát của Đinh chưởng quỹ nhưng vẫn không có dấu hiệu dừng lại, tiếp tục lao đến. Nắm đấm bổ xuống trước mặt Trần Tình, hắn nở nụ cười hưng phấn, tưởng tượng cảnh đầu lâu Trần Tình bị hắn một quyền đánh nát, không khỏi cười ha hả. “Chết đi.”
Một thoáng mất tập trung, động tác của Trần Tình đột nhiên chậm lại nửa nhịp. Trần Tình lúc này đã không kịp đón đỡ, chỉ có thể nghiêng đầu sang một bên né tránh.
Bỗng một bóng dáng che chắn trước mặt hắn, ngăn chặn đòn tấn công.
Ầm!
Vân Phi bị đánh bay ra ngoài, ngã vật trên mặt đất, cánh tay lúc này đau nhức không chịu nổi.
Hắn ôm cánh tay lập tức bò dậy, tức giận nói: “Đinh chưởng quỹ, ngươi đây là ý gì?”
Ánh mắt Đinh Hạo sắc bén nhìn thẳng vào Vân Phi: “Lúc nãy ta bảo dừng tay, Vân thiếu gia đây không nghe thấy sao?”
“Chiêu thức đã đánh ra, nói dừng là dừng sao được? Đinh chưởng quỹ, chẳng lẽ ngươi tính xen vào chuyện này sao?” Vân Phi tức giận nói.
“Vân thiếu gia đây là Thanh Sương Các, không phải nhà của ngài. Ngài đến đây gây sự còn bắt nạt khách nhân của bổn các, chẳng lẽ không muốn ta nhúng tay sao?” Đinh Hạo nhướng mày, khí thế tỏa ra ép về phía Vân Phi khiến hắn phải lùi lại vài bước.
“Hừ.” Vân Phi hừ lạnh, chỉ thẳng vào Trần Tình: “Thiệt hại ở đây ta sẽ bồi thường, nhưng tên kia thì phải giao cho ta. Hắn dám vô lễ, không đặt ta vào mắt. Nếu giờ ta bỏ qua, chẳng phải mất hết thể diện sao?”
Trần Tình nghe những lời của Vân Phi chỉ cười nhạt một cái, không nói gì. Đừng nói chỉ là con trai của Trấn trưởng, cho dù Trấn trưởng có đến đây mà càng quấy như vậy hắn cũng không để vào mắt.
Đinh Hạo lập tức khoát tay: “Không được. Thiếu niên kia là khách nhân của bổn các, ta có trách nhiệm phải bảo vệ. Nếu Vân thiếu gia còn tiếp tục gây sự, ta đây cũng sẽ không nương tay đâu.”
Vân Phi cau mày, mặc dù không cam lòng nhưng nhìn thấy thái độ kiên quyết của Đinh chưởng quỹ, hắn cuối cùng chỉ “hừ” lạnh một tiếng, rồi nhìn về phía Trần Tình:
“Hôm nay ta nể mặt Đinh chưởng quỹ, tạm thời tha cho ngươi. Chuyện này chưa xong đâu, tốt nhất ngươi đừng rời khỏi đây, nếu không…!”
Hắn cũng không nói hết, mặc kệ bốn tên tùy tùng đang nằm rên rỉ dưới đất, lấy ra một xấp ngân phiếu ném cho Đinh chưởng quỹ rồi phất tay áo bỏ đi.
Đinh chưởng quỹ nhìn theo, khẽ thở dài. Ông gọi người dọn dẹp một chút, sau đó quay sang Trần Tình, giọng điệu hòa nhã hơn:
“Tiểu hữu, người kia thân phận đặc biệt, ta cũng không tiện làm khó dễ, mong cậu đừng chê trách.”
Trần Tình chắp tay cười nói: “Đinh chưởng quỹ nói quá lời, ta phải cảm ơn ngài mới đúng. Cũng may có ngài cứu giúp, nếu không cái mạng nhỏ của ta hôm nay cũng xong rồi.”
Đinh Hạo cười ha hả nói: “Chuyện nên làm mà thôi! Dù sao chuyện ở đây cũng do ta quản lý không tốt. Tiền ở trọ ăn uống của tiểu hữu ở đây ta sẽ miễn phí một tháng, coi như đền bù cho tiểu hữu, cậu thấy sao?” Nói rồi ông còn lấy một tấm ngân phiếu một vạn ngân lượng đưa cho Trần Tình. “Đây là tiền thuê trước đó, xin trả lại tiểu hữu.”
Trần Tình vui vẻ nhận lấy nói: “Thế thì tốt quá, đa tạ Đinh chưởng quỹ.”
Hắn cùng Đinh chưởng quỹ tán gẫu thêm vài câu, xong liền trở về phòng mình.
Trần Tình cũng không đi dạo nữa. Bây giờ mà ló mặt ra khỏi Thanh Sương Các thế nào cũng bị tên Vân Phi kia kiếm chuyện. Thà ở trong đây tu luyện vẫn tốt hơn.
Ngồi trong phòng tu luyện, dưới ánh đèn lờ mờ, Trần Tình hít sâu một hơi, nhớ lại màn đối chiến với tên Vân Phi kia. Hắn âm thầm lắc đầu, kinh nghiệm chiến đấu của hắn còn quá ít, dễ bị phân tâm. Nếu không nhờ Đinh chưởng quỹ kịp thời can thiệp, có lẽ hắn đã bị trọng thương.
Hắn siết chặt nắm đấm. Chuyện hôm nay coi như một lời cảnh tỉnh. Nếu không mạnh hơn, loại phiền phức như Vân Phi sẽ còn xuất hiện mãi.
Hắn thu lại suy nghĩ, lấy ra bình Thăng Khí Đan kia, nuốt vào một viên rồi bắt đầu luyện hóa.
Trần Tình biết rõ, thế giới tu chân là một thế giới mà nắm đấm quyết định tất cả. Mối thù với Vân Phi, hay bất cứ mối nguy nào rình rập bên ngoài, chỉ có thể được giải quyết bằng thực lực tuyệt đối.
“Luyện Khí tầng năm... ta sẽ sớm đạt tới.” Hắn thầm nhủ. Với tốc độ tu luyện hiện tại, hắn tin rằng ngày đó sẽ không còn xa nữa.