Nhất Kiếm Trảm Thương Khung
Chương 15: Âm Mưu
Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại phủ Trưởng trấn, bữa tiệc tối chiêu đãi các đệ tử Vân Ẩn Cốc đã kết thúc. Lưu Đức được Vân Bá Nhân sắp xếp nghỉ ngơi trong một căn phòng xa hoa thuộc phủ đệ.
Lúc này, Lưu Đức ngồi trên ghế bành, tay cầm ly trà nóng nhấp một ngụm, ánh mắt âm u, lắng nghe sư đệ đứng sau lưng báo cáo.
“Ngươi nói Tuyết sư muội lại đi tranh giành một cục đá với một thiếu niên trong trấn? Hơn nữa còn thua cuộc?”
Lưu Đức nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc. Trong ấn tượng của hắn, Tuyết sư muội luôn lạnh lùng, trầm tĩnh, chưa từng bận tâm đến chuyện vặt vãnh, càng hiếm khi chủ động tiếp xúc với nam tử khác. Vậy mà lần này nàng lại xông ra giữa phố xá đông đúc, công khai giành giật một cục đá với một thiếu niên xa lạ, cuối cùng còn thua cuộc.
Hành động khác thường ấy khiến hắn hoàn toàn không thể lý giải nổi. Chẳng lẽ cục đá kia có gì đặc biệt?
“Đúng vậy, thưa sư huynh. Sư tỷ thậm chí còn đi theo tên thiếu niên ấy đến tận một quán rượu trong trấn. Nhưng không biết vì sao nàng lại đột ngột thay đổi ý định rồi rời đi. Đệ cố chạy theo sau, nhưng chỉ một lát đã hoàn toàn mất dấu.”
“Có lẽ nàng đã phát hiện ra ngươi, nhưng kỳ lạ là tại sao nàng không dùng vũ lực cướp đi? Chẳng lẽ nàng sợ bị lộ thân phận ảnh hưởng đến thanh danh Vân Ẩn Cốc?” Lưu Đức nghi hoặc hỏi tiếp. “Có điều tra tên thiếu niên kia không?”
Tên sư đệ kia lập tức đáp: “Đệ đã điều tra rồi. Hắn tên Trần Tình, mới đến trấn này không bao lâu. Tu vi chỉ ở Luyện Khí tầng bốn. Vài ngày trước hắn từng xảy ra xung đột với Vân Phi, con trai của Trưởng trấn Vân.”
“Vân Phi sao? Gọi hắn đến đây ta có việc muốn hỏi.” Lưu Đức phất tay ra hiệu.
“Vâng! Sư huynh!” Tên sư đệ kia lập tức đi ra ngoài.
Lưu Đức đứng lên, tiến đến bên cửa sổ nhìn bầu trời đêm, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lùng, khó dò, chẳng ai biết trong lòng hắn đang suy nghĩ gì.
Trong phòng của Vân Phi, hắn uống hơi quá chén trong tiệc rượu, bây giờ đang nằm ngủ say như chết trên giường, bên cạnh còn có hai nha hoàn đang hầu hạ.
Tiếng gõ cửa vang lên, một nha hoàn liền bước ra mở cửa, người đến chính là tên sư đệ khi nãy.
“Vân Phi đang ở đâu, Lưu sư huynh bảo hắn đến gặp có việc.”
Nhìn thấy người trước mặt mặc trang phục của đệ tử Vân Ẩn Cốc, nha hoàn kia lập tức run lên, cúi đầu nói: “Xin ngài chờ một lát, tiểu tỳ sẽ đi gọi Vân thiếu đến ngay.”
Nói rồi, nàng liền chạy nhanh vào trong, lay Vân Phi dậy.
“Vân thiếu! Vân thiếu! Đệ tử Vân Ẩn Cốc gọi ngài có việc, mau dậy đi.”
Vân Phi nửa tỉnh nửa mơ mở mắt, định quát mắng một trận vì dám phá giấc ngủ ngon của mình, nhưng nghe đến ba chữ Vân Ẩn Cốc hắn liền bật dậy nhanh chóng, cơn say cũng vơi đi một nửa. “Ngươi nói có người của Vân Ẩn Cốc tìm ta?”
“Đúng vậy! Còn đang đợi bên ngoài.” Nha hoàn kia gật đầu nói.
Vân Phi nghe đến đây, lập tức vội vàng mặc quần áo chạy như bay ra ngoài, còn suýt chút nữa vấp phải bàn ghế mà ngã.
Vừa ra đến cửa liền thấy một đệ tử Vân Ẩn Cốc đang đứng đợi, hắn vội vàng khom lưng cười nói: “Trời đã muộn, không biết đại nhân đến đây tìm tiểu nhân có việc gì?”
Đệ tử kia nhìn bộ dạng của Vân Phi không khỏi khinh thường, giọng điệu cao ngạo nói: “Lưu sư huynh muốn gặp ngươi, mau đi theo ta.”
Nói rồi, hắn liền rời đi, chẳng thèm đợi Vân Phi đồng ý hay không.
Vân Phi ngây người một lát, nhưng rất nhanh liền mừng rỡ, vội vàng đuổi theo sau.
Trong phòng Lưu Đức, tên sư đệ kia dẫn Vân Phi vào, cung kính nói: “Sư huynh, đệ đã dẫn Vân Phi đến.”
Lưu Đức quay sang gật đầu, tiến lại ghế bành ngồi xuống.
Vân Phi tiến lên cúi người hành lễ: “Tiểu nhân tham kiến Lưu công tử!”
“Ừm! Đêm khuya gọi ngươi đến đây, có chuyện muốn nhờ ngươi giúp, không làm phiền ngươi chứ?” Lưu Đức nhấp một ngụm trà, ánh mắt liếc sang Vân Phi rồi lạnh nhạt nói.
Vân Phi cúi thấp người, vẻ mặt đầy hứa hẹn: “Lưu công tử khiêm tốn quá lời. Được phục vụ người Vân Ẩn Cốc là vinh hạnh của tiểu nhân. Công tử cứ việc sai bảo, mọi việc trong trấn này, không có việc gì tiểu nhân không thể lo liệu. Dù là việc cỏn con hay mệnh lệnh lớn, tiểu nhân xin dốc hết sức mình.”
Lưu Đức vỗ tay một cái: “Haha! Tốt! Hôm nay, một kẻ không có mắt dám tranh giành đồ với người Vân Ẩn Cốc ta, ta cần ngươi tìm hắn lấy lại món đồ, nếu có thể dạy hắn một bài học thì càng tốt.”
Vân Phi tỏ vẻ tức giận: “Là ai gan lớn đến vậy dám giành đồ với quý Cốc? Công tử yên tâm, tiểu nhân sẽ cho hắn biến mất khỏi cõi đời, đem món đồ về cho công tử.”
“Kẻ này có lẽ ngươi biết, hắn tên Trần Tình, trong tay giữ một cục đá, là vật Vân Ẩn Cốc chúng ta cần.”
Vân Phi sửng sốt, rồi chợt mừng rỡ vỗ ngực: “Công tử yên tâm, chuyện này giao cho tiểu nhân, sẽ không làm ngài thất vọng.”
“Được! Ta chờ tin tốt của ngươi, giờ ngươi về nghỉ ngơi đi.” Lưu Đức phất tay.
“Tiểu nhân xin cáo lui.” Vân Phi lui ra ngoài, lòng như mở cờ: Trần Tình a Trần Tình, chọc ta thì cũng thôi đi, đằng này lại còn chọc đến người Vân Ẩn Cốc, lần này xem ta xử lý ngươi thế nào!
Nhìn Vân Phi lui ra, ánh mắt Lưu Đức mang theo tia suy tính, nói với sư đệ bên cạnh: “Ta có một kế hoạch, ngày mai ngươi dẫn thêm một sư đệ đi theo, làm theo kế hoạch này, tiện thể bàn bạc thêm với tên Vân Phi kia một chút, tránh để hắn làm hỏng chuyện.” Lưu Đức lập tức trình bày kế hoạch của mình cho tên sư đệ kia, xong xuôi mọi chuyện hắn lại tiếp tục dặn dò: “Nhớ làm gọn gàng, đừng làm lớn chuyện, sư muội mà biết thì sẽ không hay.”
“Vâng, thưa huynh!”
“Ừm! Ngươi lui ra đi, ta cần nghỉ ngơi.”
“Sư đệ xin cáo lui!” Tên sư đệ cúi đầu rời đi, cánh cửa khẽ khép lại. Trong phòng chỉ còn Lưu Đức ngồi một mình, ánh mắt lặng lẽ dõi ra ngoài khung cửa sổ, như đang mong chờ màn kịch sắp sửa bắt đầu. Khóe môi hắn khẽ nhếch, giọng trầm thấp vang vọng trong không gian tĩnh lặng: “Tuyết sư muội… chờ ta một chút. Ta sẽ đem cục đá kia về cho nàng.”
Trần Tình lúc này hoàn toàn không hề hay biết có kẻ đang âm thầm tính kế mình. Hắn vẫn ung dung bước đi giữa dòng người tấp nập. Trên lưng hắn, Phượng Tâm Vân đã ngủ say, miệng còn ngậm chặt xâu kẹo hồ lô vừa mua. Nước dãi từ khóe miệng nàng chảy xuống, thấm ướt cả một mảng lớn vạt áo sau lưng hắn.
Vừa mới lúc trước thôi, tiểu nha đầu này còn vô cùng tinh nghịch, chạy nhảy khắp nơi, tỏ ra hứng thú với đủ thứ mới lạ trên phố. Hắn dắt nàng đi qua từng sạp hàng, mua cho nàng mấy bộ y phục nhỏ xinh với đủ kiểu dáng, lại thêm vô số món ăn vặt thơm ngon khiến nàng thích thú cười khúc khích không ngớt.
Trần Tình véo nhẹ má nàng, rồi bước nhanh trở về Thanh Sương Các.
Về đến nơi, hắn nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, còn mình thì đi vào phòng tu luyện.
Ánh mắt hắn đảo quanh căn phòng tu luyện đơn sơ, thấy chiếc giường gỗ cùng bộ chăn mỏng đặt gọn gàng ở một góc liền thở phào.
“Cũng may trong phòng này còn có giường chiếu, nếu không thì đêm nay ta thật sự không biết ngủ ở đâu.
Trần Tình tiến đến bên giường nằm xuống, nhớ lại những chuyện ngày hôm nay, một nụ cười ấm áp khẽ nở trên môi, đôi mắt dần khép lại, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Một đêm cứ thế trôi qua. Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, chiếu lên gương mặt tuấn tú của Trần Tình. Hắn mở mắt, ngồi dậy vươn vai, nhanh chóng bước xuống giường và đi ra ngoài.
Hắn vừa bước ra khỏi phòng tu luyện thì thấy tiểu nha đầu ngồi trên giường nhìn hắn. Gương mặt nàng vẫn còn ngái ngủ.
“Tiểu nha đầu, ta ra ngoài một chuyến. Ngươi ở đây nhớ phải ngoan, đừng đi lung tung.”
Phượng Tâm Vân dụi mắt, giọng ngái ngủ: “Ra ngoài? Ta đi với!”
“Không được.” Trần Tình lắc đầu. “Ta đi kiếm việc làm, dẫn theo một tiểu nha đầu thì làm gì được?”
Phượng Tâm Vân bĩu môi, vẻ không cam lòng: “Ngươi ra ngoài một mình chán lắm. Ta đi theo, biết đâu lại giúp được gì đó thì sao!”
“Không được là không được.” Trần Tình nghiêm giọng.
Nàng chỉ khẽ cười tinh nghịch, đôi mắt sáng lên vẻ tinh quái, ẩn chứa ý đồ.
“Được thôi, vậy ngươi cứ đi đi.” Nàng nói, rồi bỗng biến thành một tia sáng đỏ, nhanh như chớp lao về phía Trần Tình. Một luồng ánh lửa đỏ cuộn tròn lại, thu nhỏ dần rồi biến mất, chỉ để lại một ấn ký hình chim nhỏ khắc lên bắp tay phải của hắn.
Trần Tình ngẩn người, một cảm giác kỳ lạ lan dọc toàn thân.
Bỗng, một giọng nói non nớt quen thuộc vang vọng trong đầu khiến hắn kinh hãi: “Giờ thì cho ta đi theo được rồi chứ, hì hì. Không ai phát hiện ra ta đâu!”
“Ngươi ở đâu sao ta không nhìn thấy?” Trần Tình không nhận ra trên tay mình đã có thêm một hình xăm, vẫn nhìn quanh căn phòng tìm kiếm bóng dáng tiểu nha đầu.
Phương Tâm Vân nhìn bộ dạng ngơ ngác của hắn, không nhịn được cười nói: “Trên cánh tay phải của ngươi đấy! Khanh khách!”
Trần Tình liền xắn tay áo lên, lộ ra một hình xăm con chim nhỏ đỏ rực, hắn đưa tay chạm vào vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc mà hỏi: “Ngươi làm sao làm được?”
Trong đầu hắn, giọng Phượng Tâm Vân vang lên với vẻ đầy kiêu ngạo.
“Bổn tọa là Phượng Hoàng cao quý, có chuyện gì mà bổn tọa không làm được!”
Trần Tình tặc lưỡi, sau đó quan sát hình xăm một hồi lâu. Hắn híp mắt, thốt ra một câu suýt nữa làm tiểu nha đầu tức điên lên. “Nhìn kiểu gì cũng thấy giống một con gà, Phượng Hoàng chỗ nào chứ!”
Phượng Tâm Vân hừ một tiếng: “Đó là vì ta còn nhỏ nên nhìn hơi giống gà thôi. Ngươi chờ đi, sau này ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là Phượng Hoàng chân chính!”
Trần Tình cười ha ha, không trêu chọc tiểu nha đầu này nữa. Hắn rửa mặt qua loa, đeo thanh kiếm vào, rồi bước ra khỏi Thanh Sương Các.
Phía bên kia con đường, trong một con hẻm nhỏ tối tăm, hai bóng người đang ẩn mình theo dõi.
Một kẻ trong số đó trầm giọng nói: “Ngươi đi báo cho công tử biết mục tiêu đã xuất hiện, ta ở đây tiếp tục theo dõi hắn.”
Kẻ còn lại gật đầu liền rời đi.
Lúc này, Trần Tình vẫn thong dong đi dạo phố, hoàn toàn không hay biết nguy hiểm chết người đang chờ mình phía trước.