Nhất Kiếm Trảm Thương Khung
Chương 17: Khổ Chiến
Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng cười của Vân Phi vang vọng khắp khu rừng. Hắn chậm rãi bước ra từ sau gốc cây đại thụ, bộ y phục đen sẫm, tay cầm trường kiếm, khóe môi nhếch lên đầy vẻ ngạo nghễ. Phía sau hắn còn có năm tên tùy tùng lực lưỡng, tu vi đều là Luyện Khí tầng sáu.
“Ha ha, Trần Tình, ngươi tưởng bọn hắn thật lòng muốn cùng ngươi đi săn thú à? Chỉ là mồi nhử thôi. Ngươi cũng quá tin người rồi.”
Tên đại hán cùng thư sinh gầy yếu kia vội vàng tiến lại khom người với Vân Phi. “Công tử!”
Vân Phi gật đầu tán thưởng một tiếng: “Làm không tệ!”
Trần Tình nhìn đội hình của đối phương, cũng không hề tỏ ra sợ hãi mà cười nói: “Ngươi nghĩ ta không phát hiện ra âm mưu quỷ kế của ngươi hay sao? Ta theo bọn họ tới đây cũng chỉ muốn gặp ngươi mà thôi. Dù sao ở trong trấn động thủ cũng không tiện.”
Vân Phi hừ lạnh, ánh mắt lóe tia dữ tợn. “Sắp chết tới nơi còn ăn nói ngông cuồng, người đâu bắt hắn lại cho ta, nhớ giữ lại mạng sống của hắn, ta có việc cần dùng.”
Hắn vừa dứt lời, năm tên tùy tùng phía sau cùng tên đại hán và thư sinh kia liền tiến lên bao vây Trần Tình vào giữa, ánh mắt hung tợn, dữ tằn nhìn chằm chằm Trần Tình.
Phượng Tâm Vân truyền âm vào trong đầu hắn, giọng có chút lo lắng: “Này! Ngươi đối phó bọn hắn được chứ, có cần ta giúp một tay không?”
“Tạm thời không cần, mấy tên tép riu này ta đối phó được, ta sợ hắn còn có kế sách dự phòng, ngươi để ý giúp ta một chút.” Hắn mặc dù vừa trải qua một trận chiến với con Hắc Vân Báo kia, tuy có bị thương một chút nhưng chỉ là ngoài da, linh lực tiêu hao cũng không nhiều, phần lớn là dựa vào sức mạnh thể chất mà chiến đấu.
“Được!” Phượng Tâm Vân gật đầu, âm thầm cảnh giác xung quanh.
Trần Tình siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt sắc bén đảo qua bảy kẻ đang bao vây mình.
“Muốn bắt ta? Vậy xem các ngươi có đủ bản lĩnh hay không!” Trần Tình nói xong liền vung lên thanh kiếm trong tay, linh lực vận chuyển khắp cơ thể, phóng nhanh về phía một tên đứng gần hắn nhất.
Tên tùy tùng không ngờ Trần Tình lại chọn hắn ra tay trước, hắn nổi giận gầm lên, cũng chém ra một đao nghênh chiến.
Keng!
Âm thanh kim loại va chạm chói tai vang lên. Lực đạo từ kiếm của Trần Tình mạnh đến mức khiến tên tùy tùng lảo đảo, trường đao tuột khỏi tay, lòng bàn tay tê dại, lùi về phía sau hơn chục bước.
Đẩy lùi tên đầu tiên xong, Trần Tình liếc sang bên trái thấy một tên đang lao tới, hắn xoay người, một cú đá tung ra, nhanh đến mức tên kia không kịp phản ứng.
Tên tùy tùng kia bị đá văng, tiếng xương gãy giòn tan vang lên, ngã vật ra đất, ôm ngực quằn quại đau đớn.
Thấy tình hình không ổn, ba tên tùy tùng còn lại, cùng với đại hán và thư sinh kia lập tức cùng nhau xông lên tạo thành một vòng vây khép kín, mỗi tên đều cầm vũ khí trong tay, tìm sơ hở để cùng lúc ra đòn.
Trần Tình ổn định lại tư thế tiếp tục nhắm vào tên đại hán kia mà đánh tới, dù gì khi nãy tên đại hán kia cũng khổ chiến một trận với con Hắc Vân Báo, bị thương nặng, sức chiến đấu không còn lại bao nhiêu.
Đại hán hoảng hốt, hắn lúc nãy đã chứng kiến được thực lực của Trần Tình, không dám ham chiến, nhanh chóng lùi về phía sau né tránh nhưng đã muộn.
“Phập!”
Một cánh tay bay lên, tên đại hán hét thảm một tiếng, té trên đất rên rỉ.
Trần Tình định tiến lên kết liễu hắn ngay lập tức thì bị ba đòn công kích đánh tới, hắn đành phải lùi lại để tránh né.
Đột nhiên, một cảm giác lạnh buốt lan khắp toàn thân, một mũi giáo sắc nhọn từ phía sau đâm tới, nhắm thẳng vào lưng hắn.
“Tránh sang bên phải! Nhanh!” Tiếng hô gấp gáp của Phượng Tâm Vân vang lên trong đầu.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Trần Tình không kịp nghĩ nhiều, bộc phát toàn bộ linh lực dồn vào đôi chân, nghe theo lời tiểu nha đầu nhanh chóng lách mình sang một bên nhưng vẫn chậm.
Phập!
Mũi giáo đâm thẳng vào vai trái hắn, nhưng chỉ xuyên qua một nửa. Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ vạt áo sau lưng.
Trần Tình đau đến nhăn mặt, cố gắng rút mũi giáo ra, quay về phía sau bổ ra một kiếm.
Xoẹt!
Tên thư sinh bị một kiếm chém ngang ngực, hét thảm bay văng ra ngoài, hắn không ngờ thể chất Trần Tình dị thường như vậy bị một đòn đâm lén toàn lực của hắn lại chẳng hề hấn gì, còn bị phản công lại.
Hắn nào biết thể chất Trần Tình là Thánh Thể còn được thần quyết rèn luyện qua, da thịt, cơ bắp được cường hóa, cứng cáp, mạnh mẽ hơn người thường gấp nhiều lần.
“Nguy hiểm thật!” Trần Tình lau mồ hôi trán, ánh mắt sắc bén nhìn về bốn tên tùy tùng còn lại, khiến bọn hắn có chút chần chừ.
“Cẩn thận một chút, đừng chủ quan, dù sao ngươi cũng kém hơn bọn hắn một cảnh giới, còn lấy ít chọi nhiều, nếu cảm thấy không ổn cứ nói, ta sẽ giúp ngươi một tay!” Phượng Tâm Vân nhắc nhở.
“Ta biết rồi!” Trần Tình gật đầu, hắn lúc này chưa tính nhờ tiểu nha đầu trợ giúp, khó khăn lắm mới có cơ hội tuyệt hảo như vậy để rèn luyện kinh nghiệm chiến đấu, hắn không thể bỏ lỡ được.
Vân Phi đứng bên ngoài quan sát, sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo, hắn không tài nào hiểu nổi một tên Luyện Khí tầng năm lại có sức chiến đấu kinh khủng như vậy.
“Chờ chút! Luyện Khí tầng năm? Chẳng phải vài ngày trước chỉ mới tầng bốn hay sao? Làm sao có thể tăng tu vi nhanh chóng như vậy được? Chẳng lẽ lúc trước đấu với mình hắn đã che giấu tu vi? Chắc chắn là như vậy rồi!” Vân Phi không tài nào giải thích nổi chỉ có thể phỏng đoán như vậy! Hắn nào biết Trần Tình có Thánh Thể còn có Thánh Pháp cơ chứ!
“Các ngươi đứng đờ ra đó làm gì, còn không mau bắt hắn lại.” Hắn nhìn hai bên đang đứng nhìn nhau không động thủ, tức giận hét lớn một tiếng.
“Lên!”
Một tên tùy tùng dẫn đầu xông tới, trường đao trong tay chém ra nhưng Trần Tình đã né tránh được, hắn nhanh chóng lách qua bên phải tên tùy tùng kia chém ra một kiếm.
Tên tùy tùng không kịp né tránh, cánh tay bị kiếm chém trúng. Máu tươi bắn ra, hắn đau đớn kêu lên một tiếng, trường đao trên tay rơi xuống đất.
Ba tên còn lại lúc này cũng đã vọt tới, cùng lúc công kích khóa mọi đường lui của Trần Tình.
Trần Tình ánh mắt lóe lên, nhanh chóng tung ra một cú đá vào tên tùy tùng khi nãy, đá hắn về phía ba tên đang công kích tới, mượn hắn làm bia chắn để lùi lại.
“Aaa!”
Tiếng hét thảm thiết vang lên, tên đó bị đồng bọn không kịp thu đao chém trúng, thân thể bị chém đứt làm đôi, chết ngay tại chỗ.
Trần Tình lui ra phía xa, hắn lúc này cũng có chút thở dốc, chiến đấu liên tục với cường độ cao như vậy dù thể chất hắn có dị thường đến đâu cũng không chịu nổi.
Ba tên kia lấy lại tinh thần liền lập tức đuổi theo.
“Cứ như vậy không ổn, phải kết thúc nhanh chóng thôi!”
Trần Tình đưa ra quyết định, nhún người nhảy lên, hai tay nắm chặt thanh kiếm, linh lực tinh khiết vận chuyển, dốc toàn lực bổ xuống một tên ở giữa đang lao tới.
Keng!
Trường đao của tên kia bị chém vỡ nát, mảnh vụn bắn ra, găm sâu vào ngực, hắn phun ra một ngụm máu lớn, bay văng ra ngoài, nằm bất động. Cùng lúc đó, hai lưỡi đao lóe lên chém thẳng vào người Trần Tình.
Hắn đang ở trên không trung không thể làm gì khác, chỉ có thể cố gắng tránh đi chỗ hiểm yếu.
Xoẹt! Xoẹt!
Máu bắn ra, hông và đùi hắn đều trúng một đao, vết thương không quá sâu lắm nhưng cũng làm hắn đau đến nhăn mặt.
Hai tên tùy tùng kia mừng rỡ, chiến đấu nãy giờ cuối cùng cũng chém trúng được. Nhưng cảnh tượng tiếp theo diễn ra khiến bọn chúng chết lặng.
Trần Tình đạp một chân xuống đất, cả người khụy xuống, hắn vặn eo, trường kiếm trong tay vẽ một vòng cung chết chóc ngang qua về phía sau.
Phốc! Phốc!
Hai tên tùy tùng không thể tin nổi nhìn xuống ngang hông mình, một vết cắt dài gần như chia đôi người bọn chúng, máu tươi tuôn trào, ánh mắt trợn tròn đầy vẻ không tin và sợ hãi, cả hai cùng ngã ngửa ra sau, trút hơi thở cuối cùng.
Trần Tình thở ra một hơi, chống kiếm đứng dậy, ánh mắt lạnh như băng nhìn về Vân Phi đang đứng phía xa.
Lúc này, sắc mặt Vân Phi đã trắng bệch, không còn chút máu, nhìn đám thuộc hạ hắn mang theo kẻ chết, người bị thương, mà tất cả chỉ là một tên Luyện Khí tầng năm gây ra.
"Không... không thể nào!" Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, giống như có ai đó bóp nghẹt cổ họng hắn. Mồ hôi lạnh túa ra, ướt đẫm lưng áo.
Vân Phi điên cuồng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý cho màn trình diễn giết chóc phi lý này. Lẽ nào hắn đã đạt đến tầng bảy? Chỉ giả heo ăn thịt hổ?
Hắn nhìn vào đôi mắt lạnh như băng của Trần Tình đang hướng về phía mình, cảm giác như một con thú săn mồi đang nhìn con mồi đã nằm trong tầm ngắm.
Sự kiêu ngạo ban đầu của Vân Phi đã sụp đổ hoàn toàn. Vẻ ngạo nghễ, nhếch môi khi bước ra khỏi gốc cây đại thụ giờ đã tan biến.
"Trần Tình! Ngươi... ngươi dám giết người của ta? Ngươi có biết ta là ai hay không? Ngươi… ngươi đừng qua đây...!" Vân Phi lắp bắp, cố giữ lại chút uy thế cuối cùng, nhưng vẫn không kìm nén được sự sợ hãi, thân hình run rẩy lùi về phía sau.
Trần Tình không nói một lời, chỉ chậm rãi nhấc kiếm lên, từng bước một, tiến về phía hắn. Khoảnh khắc đó, Vân Phi cảm thấy thời gian như ngừng lại, cái chết đang đến gần trong gang tấc.