Nhất Kiếm Trảm Thương Khung
Chương 19: Kế Hoạch Của Lưu Đức
Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, mắt Ninh Vũ sáng rỡ, hắn lau vệt máu nơi khóe miệng, vui vẻ đáp: “Không muộn! Không muộn chút nào, rất đúng lúc!”
Hắn quay đầu, nhìn thấy Thanh sư đệ đang bước nhanh tới, trong tay còn ôm một người, bèn tò mò hỏi: “Chuyện bên kia giải quyết thế nào rồi?”
“Sư huynh cứ yên tâm, đệ đã ra tay thì làm sao có sai sót, mọi việc đều diễn ra theo đúng kế hoạch.” Thanh sư đệ vỗ ngực nói. Hắn tên Thanh Thiên Lạc, tu vi Luyện Khí tầng chín, cũng là sư đệ thân tín của Lưu Đức.
“Lão An Thanh Sơn cũng đang đuổi theo, lát nữa sẽ tới.” Hắn nói tiếp, sau đó đảo mắt nhìn quanh một lượt. Kẻ chết, người bị thương nằm la liệt khắp nơi, Vân Phi vẫn đang ẩn nấp một góc để trị thương. Chỉ còn lại một thiếu niên trẻ tuổi cùng Ninh Vũ đứng đó. Trong lòng đã có chút phỏng đoán, nhưng hắn vẫn nghi hoặc hỏi: “Ninh sư huynh, Trần Tình đâu rồi?”
Ninh Vũ liếc nhìn Trần Tình đang đứng phía bên kia, vẻ mặt có chút khó coi, khẽ ho một tiếng, chỉ tay nói: “Hắn ở đằng kia.”
Thanh Thiên Lạc có chút khó tin. Theo thông tin hắn biết, Trần Tình mới chỉ ở Luyện Khí tầng bốn. Vân Phi cùng Ninh Vũ dẫn theo một đám người vây bắt hắn, vậy mà đến giờ Trần Tình vẫn còn đứng vững ở đằng kia, chẳng lẽ đã xảy ra biến cố gì?
“Thanh sư đệ, tên này có chút quỷ dị, hắn bây giờ đã là Luyện Khí tầng chín rồi, mau giúp ta một tay bắt hắn lại.” Ninh Vũ thúc giục. Hai kiếm vừa nãy đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng hắn. Bây giờ bảo hắn một mình tiến lên, hắn thà để kế hoạch thất bại cũng không dám làm.
“Tầng chín ư?” Thanh Thiên Lạc trợn mắt, khó tin nhìn Ninh Vũ. Làm sao một kẻ từ Luyện Khí tầng bốn lại biến thành tầng chín nhanh như vậy? “Chuyện gì đã xảy ra?”
“Cứ bắt hắn lại trước đã, ta sẽ giải thích sau! Nếu An Thanh Sơn chạy tới mà chúng ta vẫn chưa bắt được hắn, mọi chuyện sẽ rất khó giải quyết.” Ninh Vũ trầm giọng nói.
“Được!”
Thanh Thiên Lạc thấy vẻ mặt Ninh Vũ đầy e ngại, trong lòng càng thêm nghi hoặc về sự biến hóa của Trần Tình. Hắn đặt nữ tử kia dưới gốc đại thụ, sau đó rút thanh kiếm bên hông ra, bước đến đứng song song với Ninh Vũ, chuẩn bị ra tay.
Trần Tình đứng một bên, vừa cảnh giác vừa nhanh chóng tìm cách thoát khỏi nơi đây. Tiểu nha đầu đã sắp không cầm cự nổi nữa.
“Làm sao bây giờ?” Lúc này hắn có chút hốt hoảng. Nhìn thấy hai tên kia đang chuẩn bị tiến tới, hắn không còn giữ được bình tĩnh nữa.
“Chỉ có thể chiến đấu thôi, ta còn có thể cầm cự trong thời gian nửa nén nhang, ngươi mau chóng giải quyết cho ổn thỏa!” Phượng Tâm Vân lên tiếng. Nàng không khuyên Trần Tình bỏ chạy, dù sao cũng chỉ có nửa nén nhang, thà liều một lần biết đâu sẽ có bất ngờ.
“Được!”
Trần Tình hạ quyết tâm, nắm chặt thanh kiếm trong tay, nhìn chằm chằm vào hai kẻ đối diện. Nhưng khi nhìn thấy kẻ vừa mới đến là một kiếm tu, ánh mắt Trần Tình chợt lóe lên, như đã có kế hoạch.
Ninh Vũ và Thanh Thiên Lạc trao đổi ánh mắt, sau đó cùng nhau tiến lên. Khí tức Luyện Khí tầng chín điên cuồng tỏa ra, nghiền ép về phía Trần Tình.
Thanh Thiên Lạc lao đến như một mũi tên. Hắn từ nhỏ đã tu kiếm đạo, yêu kiếm như mạng sống. Hắn vung tay lên, thanh kiếm sắc bén mang theo tiếng gió rít, lao thẳng vào Trần Tình.
Ninh Vũ bên kia cũng dồn linh lực vào lòng bàn tay, vận dụng vũ kỹ, một chưởng kinh thiên vỗ ra.
Trần Tình dựng thẳng thanh kiếm, ánh mắt khóa chặt Thanh Thiên Lạc đang lao tới, hoàn toàn phớt lờ thế công của Ninh Vũ.
Bỗng toàn thân hắn lóe lên ánh sáng bạc tinh khiết, khí tức kinh khủng tỏa ra. Vạn Kiếm Thánh Thể được kích hoạt, thanh kiếm cũ kỹ trong tay lóe sáng chói mắt. Hắn hét lên một tiếng, vận dụng toàn bộ sức mạnh, nhún người nhảy ra, chém ra một kiếm kinh thiên về phía Thanh Thiên Lạc.
Thanh Thiên Lạc bỗng chốc khựng lại, kiếm trong tay hắn đột nhiên mất đi sự khống chế. Thế công đang dồn ép cũng tan biến. Hắn kinh hãi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhìn thấy một kiếm kinh thiên của Trần Tình đang chém tới, hắn không kịp suy nghĩ nhiều, trở tay dựng thanh kiếm lên để đón đỡ.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Thanh Thiên Lạc như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, trên không còn phun ra một ngụm máu, ánh mắt tràn ngập sợ hãi. Thanh kiếm trong tay hắn đã rạn nứt. Phải biết đây là một thanh hạ phẩm linh khí quý giá, hắn vừa mới đổi được ở Vân Ẩn Cốc, còn chưa sử dụng được mấy lần đã bị phế bỏ.
Ninh Vũ cũng bị khí thế kia của Trần Tình làm cho khiếp sợ, thế công cũng chậm lại.
Trần Tình nhân cơ hội lách người né tránh.
Ninh Vũ một kích không trúng, cũng không dừng lại mà tiếp tục tấn công, dồn ép Trần Tình liên tục về phía sau.
Thanh Thiên Lạc cũng đã bò dậy, nhìn thanh kiếm trong tay đã bị phế bỏ. Ánh mắt căm phẫn nhìn Trần Tình, tiếp tục gia nhập cuộc chiến.
Trần Tình lấy một địch hai, lúc đầu còn rơi vào thế hạ phong. Nhưng sau đó, hắn chỉ nhắm vào Thanh Thiên Lạc mà đánh tới, khiến cho đội hình đối phương rối loạn.
Thanh Thiên Lạc cũng phiền muộn không thôi. Khi đối chiến với Trần Tình, hắn luôn có một cảm giác sợ hãi khó tả, chiêu thức đánh ra không thể phát huy được hết toàn lực.
Nếu không nhờ Ninh Vũ nhiều lần ra tay cứu giúp, có lẽ hắn đã chết dưới kiếm của Trần Tình.
Trần Tình đang đánh hăng thì linh lực cuồng bạo mà Phượng Tâm Vân truyền cho hắn nhanh chóng rút đi, tu vi đang ở tầng chín bỗng nhiên cấp tốc rơi xuống.
Trần Tình thầm hô không ổn, hắn nhanh chóng tách ra, lùi về phía sau, giãn khoảng cách với hai kẻ kia.
Ninh Vũ và Thanh Thiên Lạc cũng thở phào một hơi. Không biết tại sao Trần Tình đột nhiên lại rút lui, nếu cứ tiếp tục đánh thế này, cả hai sẽ lâm vào nguy hiểm.
Nhưng rất nhanh, Ninh Vũ đã cảm giác có điều không đúng. Khí tức của Trần Tình đang ngày càng yếu đi. Hắn cười ha hả, bởi chỉ có hắn biết thực lực hiện tại của Trần Tình là mượn nhờ ngoại lực.
Hắn làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội này, cấp tốc lao lên tung ra một chưởng.
Tu vi Trần Tình nhanh chóng thụt lùi, bây giờ đã rơi xuống tầng bảy. Cơn đau nhức toàn thân ập đến, hắn không kịp né tránh, bị một chưởng của Ninh Vũ đánh trúng ngực.
Cơn đau xé lòng truyền đến, Trần Tình cả người bị đánh bay, thân thể đâm nát một cây đại thụ mới ngừng lại.
Phốc!
Hắn phun ra một ngụm máu, cả người uể oải nằm trên đất.
“Trần Tình, ngươi không sao chứ?” Phượng Tâm Vân lo lắng hỏi, giọng nghẹn ngào như sắp bật khóc.
“Ta không sao!” Trần Tình cố gắng chống kiếm đứng dậy, lại phun ra một ngụm máu, thân thể lảo đảo như sắp ngã quỵ. Toàn bộ xương sườn bên trong đã bị đánh gãy nát.
Nhìn bộ dạng suy yếu của Trần Tình, Ninh Vũ lập tức tiến lên, bồi thêm một cước.
Phốc!
Trần Tình lại phun thêm một ngụm máu, té ngã trên đất, ý thức đã trở nên mơ hồ.
Ninh Vũ ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ áo Trần Tình, gằn giọng nói: “Nói mau, ngươi để cục thạch đầu kia ở đâu?”
“Có chết cũng không nói cho ngươi!” Trần Tình suy yếu thều thào.
“Khốn kiếp!” Ninh Vũ nổi giận, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
Hắn nhìn Trần Tình, nở một nụ cười xảo trá: “Nếu ngươi không nói, sau khi ta giết ngươi xong, ta sẽ dẫn người đến đồ sát cả làng của ngươi, già trẻ lớn bé đều không tha, ngươi thấy sao?”
“Ngươi dám!” Trần Tình phẫn nộ, ánh mắt gằn lên tơ máu, nhìn chằm chằm Ninh Vũ.
Ninh Vũ vỗ vỗ mặt Trần Tình, châm chọc nói: “Không nỡ sao? Vậy còn không mau khai ra ngươi đã để nó ở đâu?”
Trần Tình há miệng, phun ra một ngụm nước bọt pha lẫn máu huyết vào mặt Ninh Vũ.
Ở khoảng cách quá gần, Ninh Vũ không kịp né tránh, bị nước bọt của Trần Tình phun trúng. “Ngươi…! Muốn chết!” Ninh Vũ tức giận bóp lấy cổ hắn, ánh mắt lóe lên vẻ tàn độc.
Gương mặt Trần Tình đỏ bừng lên, máu tươi trong miệng lại tiếp tục trào ra.
Trần Tình biết, nếu hắn chưa nói ra tung tích cục thạch đầu, thì mạng sống của hắn vẫn còn có thể giữ lại. Còn về việc làng của hắn bị uy hiếp, Trần Tình tin tưởng rằng gia gia của hắn sẽ có cách đối phó.
Lúc này, Thanh Thiên Lạc bước tới, gấp gáp nói: “Ninh sư huynh, không còn nhiều thời gian đâu. Có nên thực hiện tiếp bước cuối cùng hay không?”
Ninh Vũ trầm ngâm, lâm vào suy nghĩ. Bây giờ vẫn chưa biết được tung tích của cục thạch đầu, việc có làm theo kế hoạch hay không cũng không còn quá quan trọng. Nhưng dù sao cũng đã bắt An Tú Lệ đến đây rồi, diễn xong màn kịch này để tạo danh tiếng cho Vân Ẩn Cốc cũng không tệ.
Hắn buông Trần Tình ra, ánh mắt lướt qua Vân Phi đang ẩn mình trị thương đằng kia.
“Thanh sư đệ, ngươi qua gọi Vân Phi lại đây, ta có chuyện muốn dặn dò hắn.”
Trần Tình nằm trên đất, khó khăn hít vào từng hơi. Linh lực của Phượng Tâm Vân đã hoàn toàn rút đi, hắn bây giờ không thể cử động. Chỉ có thể mặc cho bọn Ninh Vũ bày đặt.
Vân Phi được Thanh Thiên Lạc gọi lại, vết thương trên ngực đã được cầm máu nhưng gương mặt vẫn còn trắng bệch.
“Ninh đại nhân có gì dặn dò?”
Ninh Vũ nhìn sang Vân Phi, lấy từ trong ngực ra một viên thuốc đưa tới: “Ngươi đem viên thuốc này cho An Tú Lệ uống vào. Đợi nàng tỉnh lại, nói cho nàng biết là ngươi vô tình phát hiện có người bắt nàng đi, ngươi đã nhờ vả bọn ta đến ứng cứu nàng. Cố gắng làm cho nàng tin tưởng, tuyệt đối không được để nàng có bất kỳ nghi ngờ nào, rõ chưa?”
“Ninh đại nhân cứ yên tâm, việc này cứ giao cho ta.” Vân Phi lập tức cầm lấy viên thuốc, chạy đến chỗ An Tú Lệ, cho nàng uống vào.
Lúc này, Thanh Thiên Lạc cũng lấy ra một bộ y phục đã chuẩn bị sẵn, giống y đúc bộ y phục hắn đang mặc, thay cho Trần Tình. Sau đó, hắn cũng tự đổi một bộ y phục khác.
Ninh Vũ nhìn thấy Trần Tình nằm bất động như đã cam chịu số phận, khóe môi khẽ nhếch: “Lát nữa, ngươi hãy tự nhận rằng mình đã bắt cóc An Tú Lệ, giở trò xấu xa với nàng. Nếu việc này ngươi làm tốt, khiến ta vui vẻ, ta sẽ tha cho ngôi làng của ngươi được yên bình, ngươi thấy sao?”
Trần Tình im lặng không nói, hắn nhắm lại đôi mắt. Mặc dù trong lòng phẫn nộ nhưng không thể làm gì. Cảm giác bất lực khiến hắn như muốn buông xuôi tất cả, hắn hận mình quá nhỏ yếu, không thể nắm giữ vận mệnh trong tay mình.
Phượng Tâm Vân cũng im lặng không lên tiếng, không biết nàng đã kiệt sức khi giúp Trần Tình hay là cũng buông xuôi giống như hắn.
Nhìn mọi thứ đã chuẩn bị xong, Ninh Vũ hài lòng mỉm cười, chờ đợi An Thanh Sơn đuổi đến.
Những thứ bọn hắn bày ra đều là kế hoạch của Lưu Đức. Hắn tạo ra màn kịch này nhằm mục đích vừa tạo tiếng tốt cho đệ tử Vân Ẩn Cốc, vừa danh chính ngôn thuận đoạt lại cục thạch đầu, tặng lại cho sư muội của mình. Nàng sẽ không hay biết hắn dùng thủ đoạn đê tiện cướp đoạt, chỉ nghĩ đó là một sự trùng hợp, từ đó nàng sẽ cảm kích hắn. Nhất cử lưỡng tiện, một công đôi việc.
Nhưng kế hoạch lại đi lệch dự tính của hắn, cục thạch đầu vẫn chưa có tung tích. Ninh Vũ chỉ đành thực hiện kế hoạch tiếp theo, tạo ra một vở kịch anh hùng cứu mỹ nhân. Sau đó, hắn sẽ mượn danh nghĩa của Vân Ẩn Cốc, quang minh chính đại bắt Trần Tình trở về cho Lưu sư huynh xử lý.