Nhất Kiếm Trảm Thương Khung
Tuyết Khuynh Thành Ra Tay Cứu Chữa
Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Tình trong cơn đau đớn dữ dội do thương thế quá nặng, cảm thấy cơ thể mình chao đảo theo từng bước chân nhẹ nhàng của nàng. Ở khoảng cách gần, mùi hương cơ thể thoang thoảng dễ chịu của nàng tỏa ra, khiến hắn tham lam hít từng hơi.
Trần Tình bị thương nặng thế này cũng do tu vi tăng lên quá đột ngột, cơ thể không chịu nổi áp lực, dẫn đến toàn thân bị thương tổn. May mắn là vẫn chưa bị phế bỏ tu vi.
Hắn cố gắng mở mắt, chỉ thấy cảnh vật và cây cối lướt qua như một cơn gió lốc. Hắn thầm kinh ngạc trước thực lực của nàng, quá nhanh, quá mạnh mẽ.
Sau một canh giờ, nữ tử che mặt đã đưa Trần Tình về đến Vân Thủy Trấn, rồi đi thẳng vào một căn phòng trọ đơn sơ mà nàng đã thuê từ trước.
Nàng tuyệt nhiên không ở cùng nhóm người Lưu Đức trong Vân gia. Ánh mắt đeo bám cùng cảm giác khó chịu mà Lưu Đức mang lại khiến nàng vô cùng phiền phức và chán ghét.
Nàng đặt Trần Tình nằm ngay ngắn trên giường, sau đó lấy ra một hộp gỗ đàn hương từ trong túi trữ vật.
Vừa mở hộp, một mùi hương dễ chịu tỏa ra. Bên trong là một linh quả tròn trịa, màu xanh thẫm, xung quanh có bảy chiếc lá mỏng mọc đối xứng, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, ẩn chứa sinh cơ cực kỳ dồi dào.
Đây chính là Huyền Nguyên Thất Diệp Quả, một loại linh dược tam cấp hạ phẩm. Thời gian trưởng thành phải mất hơn năm trăm năm, cực kỳ quý hiếm.
Công dụng của nó có thể chữa lành kinh mạch bị tổn thương và tái tạo xương cốt. Ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng có thể dùng trực tiếp để phục hồi thương thế. Đặc biệt, nó là nguyên liệu chính để luyện thành Huyền Nguyên Chữa Thương Đan, khi đó hiệu quả trị liệu sẽ tăng lên gấp bội.
Nàng cầm Huyền Nguyên Thất Diệp Quả lên, không hề do dự dùng linh lực tinh thuần cắt thành từng miếng nhỏ, nhẹ nhàng đút vào miệng Trần Tình.
Hiện tại, Trần Tình đã tỉnh táo hơn rất nhiều so với trước, điều này là nhờ tác dụng của viên đan dược nàng đã cho hắn dùng khi còn ở trong rừng. Tuy nhiên, thương thế của hắn quá mức trầm trọng, nên tới giờ hắn vẫn không thể cử động được.
Nhìn thấy mỹ nữ băng sơn này chuyên tâm chăm sóc mình, đút cho mình từng miếng linh quả, Trần Tình trong lòng cũng dấy lên một cảm giác lâng lâng khó tả.
Nữ tử che mặt thấy Trần Tình nhìn mình không rời mắt cũng có chút lúng túng, nhưng động tác vẫn không dừng lại, tiếp tục đút những miếng linh quả còn lại cho hắn.
Trần Tình khó khăn nhai nuốt, cảm giác thanh mát tràn ngập khoang miệng. Nhưng chỉ trong chốc lát, luồng sinh cơ khổng lồ ẩn chứa trong linh quả bùng phát mạnh mẽ như nước lũ, luân chuyển đến toàn bộ tứ chi bách hài của hắn, chữa lành các kinh mạch bị tổn thương và tái tạo lại xương cốt đã gãy nát.
Trần Tình trợn to mắt, toàn thân hắn co giật dữ dội, cảm giác đau đớn, nóng rát lan khắp cơ thể.
Aaaaa…!! Hắn rên rỉ thành tiếng.
Các vết rách trong kinh mạch được chữa lành với tốc độ có thể cảm nhận bằng mắt thường, nhưng vẫn tiếp tục căng trướng lên như muốn nổ tung. Xương cốt ở ngực phát ra tiếng "rắc rắc" liên hồi, những mảnh vỡ được hàn gắn lại một cách kỳ diệu. Luồng sinh cơ còn dư vẫn tiếp tục lan tỏa, chữa lành lục phủ ngũ tạng của hắn.
Nhìn thấy phản ứng dữ dội của Trần Tình, nữ tử nhíu chặt đôi mày liễu. Nàng lập tức truyền thêm một luồng linh lực ôn hòa, tinh tế vào cơ thể hắn, trấn áp nguồn linh lực quá mức bạo liệt kia, cố gắng giảm bớt gánh nặng và hỗ trợ cơ thể hắn hấp thụ linh dược một cách chậm rãi, ổn định hơn.
Sau một canh giờ, cuối cùng dược lực cũng đã hoàn toàn tiêu hao hết. Nàng thở ra một hơi, lau đi mồ hôi lấm tấm trên trán, nhìn Trần Tình lúc này đã kiệt sức, chìm vào giấc ngủ say.
Nàng đi đến một chiếc ghế tựa đã được bố trí sẵn trong phòng, nhắm mắt đả tọa điều tức, chờ Trần Tình tỉnh lại.
Không biết đã qua bao lâu, Trần Tình khẽ mở mắt. Cảm giác đầu tiên là một luồng sức sống ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Hắn cử động các ngón tay, rồi thử co duỗi chân, không còn cảm giác đau đớn đến thấu xương như trước nữa.
Thương thế của hắn đã gần như hoàn toàn hồi phục. Tu vi còn tinh tiến một bước lớn, đã gần đạt đến đỉnh phong tầng năm.
Trần Tình biết rõ đây là công hiệu nghịch thiên của linh quả mà nữ tử kia đã cho hắn ăn. Hắn thầm cảm kích vô vàn.
Hắn chống tay ngồi dậy, động tác rất nhẹ nhàng, sợ làm phiền nữ tử đang ngồi điều tức bên cạnh.
Tâm trí Trần Tình chợt nhớ lại cảnh nàng đã tận tay đút linh quả cho mình, sự dịu dàng và lo lắng toát ra từ đôi mắt băng lãnh kia, khiến trái tim hắn không khỏi rung động.
Mặc dù Trần Tình không phát ra tiếng động, nhưng nữ tử kia vẫn cảm nhận được. Nàng mở mắt, đôi mắt lạnh lùng như sao băng nhìn thẳng vào Trần Tình.
“Ngươi tỉnh rồi.” Giọng nàng vẫn lạnh nhạt, nhưng lại ẩn chứa một chút quan tâm.
“Ta... ta tỉnh rồi. Đa tạ cô nương đã cứu mạng, còn tặng linh dược quý giá giúp ta chữa trị thương thế.” Trần Tình đứng dậy, hơi cúi đầu tỏ lòng biết ơn.
Nữ tử khẽ lắc đầu: “Không cần khách sáo. Ngươi cũng vì bị ta liên lụy nên bị thương, ta cứu ngươi là chuyện nên làm.”
Trần Tình ngước lên nhìn nàng, ánh mắt có chút phức tạp: “Dù sao, ân cứu mạng này, ta xin ghi nhớ. Chỉ là, đến giờ ta vẫn chưa biết danh tính của cô nương.”
Nàng im lặng một lát, dường như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, nàng từ tốn đáp lời:
“Ngươi gọi ta là Tuyết Khuynh Thành là được.”
Trần Tình lẩm nhẩm cái tên, mặc dù hắn không thể nhìn thấy diện mạo thật sự của nàng, nhưng qua cặp mắt kia, hắn cũng có thể đoán được nàng là một mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành.
Hắn chân thành nói: “Tuyết Khuynh Thành… Một cái tên rất hay, rất hợp với người xinh đẹp như cô nương đây.”
Tuyết Khuynh Thành khẽ liếc hắn một cái, không nói gì.
“Vậy ta có thể gọi là Khuynh Thành tỷ được không?” Trần Tình mong đợi hỏi.
“Tùy ngươi!” Tuyết Khuynh Thành lãnh đạm nói, rồi tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Trần Tình cười hì hì tiến lại gần, tò mò hỏi.
“Khuynh Thành tỷ, tỷ nói tại tỷ nên ta mới bị người khác tính kế, chuyện này là như thế nào?”
Tuyết Khuynh Thành nghe hắn hỏi, nàng mở mắt ra, ánh mắt có chút phức tạp.
“Chuyện này ta cũng không rõ ràng. Có lẽ vì hôm trước ta gặp ngươi hỏi mua cục thạch đầu kia, Lưu sư huynh biết được nên đã xảy ra hiểu lầm, tưởng ngươi cướp đi cục thạch đầu của ta. Hắn tính tình có hơi quái dị một chút, đợi ta trở về làm rõ ràng mọi chuyện, sẽ không còn ảnh hưởng tới ngươi nữa.”
Trần Tình nghe mà có chút cạn lời. Chuyện chỉ cỏn con như vậy mà lại bày ra cả một kế hoạch để cướp đoạt thạch đầu của hắn. Hắn có cảm giác chuyện này không chỉ đơn giản như vậy, tên này lòng dạ thật không đơn giản.
“Chuyện này ổn chứ? Ta tới đây cũng là muốn tham gia tuyển chọn của Vân Ẩn Cốc... nhưng hình như Lưu sư huynh kia không thích ta cho lắm.” Trần Tình có chút bất đắc dĩ, còn chưa vào tông môn đã đắc tội người trong đó. Hắn đang do dự có nên tiếp tục tham gia tuyển chọn hay không.
Tuyết Khuynh Thành điềm đạm đáp: “Ngươi không cần lo lắng. Lúc tuyển chọn ta cũng sẽ có mặt chủ trì, hắn không dám làm càn đâu, ngươi cứ việc tới đăng ký.”
Trần Tình gật đầu. Có lời nàng nói, hắn cũng thấy an tâm phần nào.
Đột nhiên, Tuyết Khuynh Thành đứng dậy, bước nhanh ra ngoài.
“Bây giờ, ta cần phải đến An gia giải quyết một số chuyện. Ngươi cứ ở lại đây tịnh dưỡng cho hoàn toàn hồi phục, hoặc trở về Thanh Sương Các kia cũng được, tùy ngươi lựa chọn.”
Đến khi Trần Tình kịp lấy lại tinh thần thì nàng đã khuất bóng. Hắn thở phào một hơi, sự cao quý và băng giá toát ra từ Tuyết Khuynh Thành như một luồng áp lực vô hình, khiến hắn không khỏi căng thẳng khi ở bên cạnh.
Hắn bước đến bên giường ngồi xuống. Chiếc giường đơn sơ vẫn còn thoang thoảng mùi hương của Tuyết Khuynh Thành, khiến hắn chìm đắm trong sự luyến tiếc và say mê. Đột nhiên hắn nhớ đến một chuyện quan trọng, vội xắn tay áo lên, xoa vào hình xăm nhỏ trên cánh tay, giọng quan tâm hỏi.
“Tiểu nha đầu, ngươi vẫn ổn chứ?”
Đợi một lúc lâu cũng không có tiếng đáp lại.
Trần Tình trong lòng không khỏi lo lắng, cũng không biết làm cách nào có thể dò xét tình trạng của tiểu nha đầu này, chỉ có thể thỉnh thoảng lại hỏi một câu chờ nàng trả lời.
Tại An gia, đám người An Thanh Sơn cũng đã dẫn giải những người còn sống trở về quản thúc, cho họ uống chút đan dược ổn định thương thế. Dù sao trong số đó có Vân Phi - nhi tử của Trấn trưởng, lại còn có hai đệ tử ngoại môn của Vân Ẩn Cốc bị thương nặng. Ông không dám bỏ mặc không cứu.
Trong thư phòng của An Thanh Sơn, ông đang ngồi trên ghế, chau mày suy tư. Bên cạnh là An Tú Lệ đang đứng, nét mặt nàng vẫn còn sự hoang mang và uất ức.
“Cha! Chuyện này là như thế nào? Tại sao lại xuất hiện cả đệ tử thân truyền của Vân Ẩn Cốc, còn nói cái gì là kế hoạch của ai đó? Chẳng lẽ kẻ bắt cóc kia là người tốt sao?” An Tú Lệ khó hiểu nói. Nàng không biết tại sao mình lại bị cuốn vào tranh đấu của người khác, lại còn bị lừa như kẻ ngốc.
An Thanh Sơn thở dài, ông làm sao biết được sự tình lại phức tạp như vậy. Chỉ có thể lên tiếng an ủi, giọng điệu xen lẫn lo lắng và bất lực:
“Lệ nhi, con đừng nóng vội! Đừng vội nói những lời hồ đồ. Hiện giờ mọi chuyện còn chưa rõ ràng, chúng ta không thể đoán mò. Tuyết cô nương đã hứa sẽ đến đây giải thích mọi chuyện. Đến lúc đó mọi việc sẽ sáng tỏ mà thôi.”
Ông dừng lại một chút, nhìn thấy gương mặt tái nhợt của con mình, có chút đau lòng nói.
“Con mau trở về phòng tĩnh dưỡng đi. Mọi chuyện còn lại, cứ giao cho cha xử lý.”
An Tú Lệ mặc dù không muốn nhưng vẫn gật đầu, khom người tạm biệt cha mình rồi quay người rời đi.
An Thanh Sơn nhìn nữ nhi đã rời đi, ông ngả người tựa lưng trên ghế, hai tay day day trán.
“Aizz… Đột nhiên lại vướng vào chuyện phức tạp của tông môn lớn. Chuyện này e rằng không thể dễ dàng kết thúc.”