Nhất Kiếm Trảm Thương Khung
Chương 23: Đăng Ký
Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba ngày trôi qua thật nhanh, cuối cùng cũng đến ngày Vân Ẩn Cốc chiêu mộ đệ tử.
Người từ khắp nơi đổ về Trấn Vân Thủy. Các gia đình có con cháu tư chất tốt đều dẫn đến quảng trường phủ Trấn Trưởng, xếp thành hàng dài hàng nghìn người chờ đợi.
Trần Tình cũng đứng trong số đó. Sáng nay hắn vừa đột phá Luyện Khí tầng sáu, khí tức còn chưa ổn định đã vội vã đến xếp hàng.
Hắn quan sát một vòng, thấy đa số mọi người ở đây đều có tu vi Luyện Khí tầng bốn, tầng năm, nên cũng yên tâm hơn rất nhiều.
Lúc này, một đoàn người gồm khoảng chục kỵ mã chạy tới. Người dẫn đầu là một thiếu niên trẻ tuổi, gương mặt kiên nghị, lưng đeo trường thương sắc bén.
Đám đông vừa thấy người đến liền lập tức xôn xao bàn tán.
“A! Dương Sĩ Liên, con trai của Dương Lão Bản đến rồi!”
“Chính là người dẫn đầu đoàn kỵ mã kia sao?”
“Đúng vậy! Hắn năm nay mới mười bảy tuổi mà đã đạt Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong rồi!”
“Lợi hại thật!”
Trần Tình nghe đám đông chỉ trỏ bàn tán, cũng tò mò nhìn theo.
Dương Sĩ Liên nhảy phắt xuống ngựa, ánh mắt đảo một vòng liền bắt gặp Trần Tình cũng đang nhìn mình. Hắn cười lớn một tiếng, vẫy tay rồi bước nhanh tới.
“Ha ha! Trần huynh đệ! Ta là Dương Sĩ Liên! Nghe danh đã lâu, nay mới có cơ hội diện kiến, thật là vinh hạnh!”
Trần Tình sửng sốt, khóe miệng khẽ giật, thầm nghĩ: Mình đã gặp hắn bao giờ đâu? Tại sao hắn lại nhận ra mình? Còn biết cả tên của mình nữa?
Hàng ngàn câu hỏi đang dồn dập trong đầu Trần Tình. Mặc dù có chút đề phòng, nhưng hắn vẫn cố nặn ra một nụ cười đáp lại.
“Dương huynh quá lời rồi, xin hỏi chúng ta đã quen biết nhau từ bao giờ?”
Dương Sĩ Liên không hề để ý đến hình tượng, hắn khoác vai Trần Tình, cười vang nói:
“Nhớ lần Trần huynh đệ cùng gia gia đến Thanh Sương Các của ta để giao dịch không? Lúc đó ta cũng có mặt ở đó, vốn định cùng phụ thân ra tiếp đón, nhưng không may lại có việc gấp phải xử lý nên đành rời đi trước. Mấy lần sau ta có ý định đến bái phỏng nhưng đều không gặp được. Mãi đến bây giờ mới có cơ hội gặp mặt!”
Trần Tình nửa tin nửa ngờ, nhưng dù sao đây cũng là con trai của Dương Lão Bản, mà Dương Lão Bản với gia gia mình lại thân thiết đến vậy, chắc không có vấn đề gì.
Hắn nhìn sang Dương Sĩ Liên, cũng thoải mái hơn đôi chút, cười hỏi: “Dương Lão Bản dạo này vẫn khỏe chứ?”
“Cha ta ư? Lão khỏe như trâu ấy mà! Vẫn tròn vẫn béo như trước. Đừng lo cho lão!”
Trần Tình có chút cạn lời. Hắn lắc đầu cười khổ, có ai lại đi nói cha mình như vậy trước mặt người khác đâu chứ.
Nhờ sự cởi mở của Dương Sĩ Liên, hai người rất nhanh đã nói chuyện vui vẻ với nhau.
Không lâu sau, tiếp tục có một đoàn kỵ mã chạy đến, lần này lên đến hai ba mươi người. Dẫn đầu là một nam tử khôi ngô, thân hình cao lớn, trên lưng còn đeo một cặp song đao, trông vô cùng bá khí.
Dương Sĩ Liên một bên bĩu môi nói: “Chỉ là đi tuyển chọn thôi, có cần gióng trống khua chiêng, mang nhiều người đến như vậy không?”
“Tên này là ai?” Trần Tình tò mò nghiêng đầu nhìn sang hỏi.
“Hắn tên Đỗ Nhật Hào, con trai trưởng của ông chủ Đỗ bến cảng phía bắc. Hắn lớn hơn ta một tuổi, tu vi lại là Luyện Khí kỳ tầng bảy. Suốt ngày cứ tìm ta đòi luận bàn, phiền chết bổn đại gia.”
“Tầng bảy sao?” Trần Tình hít nhẹ một hơi.
Đỗ Nhật Hào dứt khoát bước xuống ngựa, đám người liền tách ra một con đường nhường cho hắn. Khi đi ngang qua Trần Tình và Dương Sĩ Liên, hắn dừng lại một chút, mỉm cười nói:
"Ồ, đây chẳng phải Dương nhị công tử sao? Mong rằng lần tuyển chọn này không quá vất vả, để ngươi còn giữ được chút sức lực. Ta vẫn đang chờ được chiến một trận sảng khoái với Dương công tử đây.”
Dương Sĩ Liên tức giận hừ một tiếng, đáp lại:
“Ha! Đỗ Nhật Hào! Ngươi không cần lo lắng! Ngươi cứ chuyên tâm lo cho việc của mình đi. Ta còn đang chờ xem ngươi có qua nổi vòng đầu tuyển chọn hay không đây!”
Đỗ Nhật Hào nhún vai, nụ cười trên môi càng thêm ý vị. Hắn liếc nhìn Trần Tình đứng bên cạnh, ánh mắt dừng lại một chút, rồi lại chuyển sang Dương Sĩ Liên:
“Ta xin nhận lời chúc tốt đẹp của Dương nhị công tử. Mong rằng ngươi cũng đủ sức lọt vào Vân Ẩn Cốc để đến vòng so tài cùng ta quyết đấu một trận.”
Nói xong, Đỗ Nhật Hào không thèm nhìn lại, ung dung bước về phía đầu hàng. Đám tùy tùng cũng nhanh chóng đi theo sau, để lại một khoảng trống nhỏ trong đám đông.
Dương Sĩ Liên siết chặt nắm đấm, vẻ mặt có chút khó coi, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại.
“Hừ! Cái tên Đỗ Nhật Hào này, lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây! Trần huynh đệ, đừng để ý, tên đó chỉ giỏi khoa trương thôi.”
Trần Tình lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Đỗ Nhật Hào, khẽ nói:
“Hắn... khí tức mạnh mẽ hơn nhiều người ở đây. Luyện Khí tầng bảy quả nhiên không tầm thường.”
Dương Sĩ Liên thở dài một tiếng, hạ giọng:
“Đúng vậy. Thiên phú của hắn tốt hơn ta một chút, chiến lực cũng không tầm thường. Nhưng ta sẽ không để hắn vượt qua dễ dàng như vậy đâu!”
Trần Tình gật đầu, vỗ vai Dương Sĩ Liên nói: “Dương huynh, ta tin tưởng ngươi, cố gắng đánh hắn thành đầu heo càng tốt.”
Dương Sĩ Liên bị câu nói của Trần Tình chọc cười, sự khó chịu trước đó tan biến đi không ít. Hắn đấm nhẹ vào ngực Trần Tình một cái: “Được! Ta sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mong đợi của Trần huynh!”
Tiếng chuông lớn ngân vang từ lầu chính phủ Trấn Trưởng. Mọi cuộc trò chuyện, bàn tán trong quảng trường lập tức im bặt. Hàng nghìn người xếp hàng đồng loạt ngước nhìn.
Lúc này, một nam tử mặc y phục màu trắng bước lên đài cao. Trên áo có thêu những đám mây bồng bềnh như ẩn như hiện, rõ ràng là trang phục đặc trưng của đệ tử nội môn Vân Ẩn Cốc.
Hắn giơ tay ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng rồi cất cao giọng: "Ta xin tự giới thiệu. Ta tên Chu Vinh, đệ tử nội môn của Vân Ẩn Cốc. Hôm nay ta được tông môn phái đến Trấn Vân Thủy này để chiêu mộ nhân tài. Mọi người đều có thể tham gia, chỉ cần đạt được ba điều kiện sau:
Thứ nhất, không quá hai mươi tuổi.
Thứ hai, tu vi từ Luyện Khí tầng bốn trở lên.
Thứ ba, có linh căn huyền cấp trở lên, thuộc tính nào cũng được.
Nếu thỏa mãn ba điều kiện, sẽ được vào vòng tiếp theo. Mọi người có thắc mắc gì không?"
Một người bên dưới cả gan lớn tiếng hỏi:
"Xin hỏi quý Cốc làm sao xác định tuổi, tu vi và linh căn? Nếu có người gian lận thì sao?"
Chu Vinh mỉm cười: "Hỏi rất hay!"
Hắn vỗ tay một cái, hai đệ tử khác của Vân Ẩn Cốc khiêng ra một cánh cổng đá đen tuyền, phía trong có một màng sáng lóe ra hào quang nhàn nhạt.
Chu Vinh cũng lấy ra một viên đá đen tuyền lớn bằng bàn tay rồi nói: "Cánh cổng này do luyện khí sư đỉnh cấp trong Vân Ẩn Cốc chế tạo, có thể đo được tuổi và tu vi. Ai không đủ điều kiện sẽ không thể đi qua.
Hắn lại giơ viên đá trong tay lên.
“Còn đây là Trắc Linh Thạch, có thể thể hiện rõ đẳng cấp linh căn qua màu sắc:
Hoàng cấp - màu trắng.
Huyền cấp - màu đỏ.
Địa cấp - màu vàng.
Thiên cấp - màu tím.
Chỉ cần đặt tay lên vận linh lực truyền vào, nếu hiện ra màu đỏ trở lên là thông qua. Nhưng trước hết, phải đi qua được cánh cổng này."
Chu Vinh đảo mắt nhìn quanh: "Mọi người không còn thắc mắc gì chứ? Nếu không, chúng ta bắt đầu đăng ký. Phí đăng ký là một vạn ngân lượng."
Câu nói vừa dứt, cả quảng trường lập tức xôn xao.
“Một vạn ngân lượng?”
"Quá đắt rồi!"
"Chỉ là phí đăng ký thôi mà, có cần đắt như vậy không?”
Không ít người sắc mặt khó coi. Trong đó có Trần Tình, hắn mấy ngày trước đã tiêu hết số ngân lượng trong người. Bây giờ lấy đâu ra để đóng phí đăng ký đây.
Đột nhiên hắn nhìn sang Dương Sĩ Liên bên cạnh, ánh mắt sáng lên như thấy được vị cứu tinh.
Trần Tình lập tức nắm lấy cánh tay Dương Sĩ Liên, siết chặt như sợ đối phương chạy mất, kích động nói:
“Dương huynh! Huynh chính là vị Bồ Tát sống của ta lúc này! Chuyện cấp bách rồi, huynh có thể giúp tiểu đệ một chuyến, cho ta mượn một vạn ngân lượng để đăng ký không? Sau này có cơ hội, tiểu đệ nguyện khắc cốt ghi tâm mà báo đáp!”
Dương Sĩ Liên ngớ người ra trước sự kích động của Trần Tình, nhưng rồi lại cười ha hả.
“Ha ha! Trần huynh đệ chớ lo lắng! Một vạn ngân lượng thôi mà! Ta đây cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu ngân lượng!”
Nói đoạn, Dương Sĩ Liên rút ra một xấp ngân phiếu dày cộm từ trong tay áo khiến bao ánh mắt tham lam ngóng nhìn. Hắn nhanh chóng rút ra tờ một vạn ngân lượng, rồi nhét thẳng vào tay Trần Tình với vẻ hào phóng.
Trần Tình mừng rỡ: “Đa tạ Dương huynh! Tình nghĩa này, ta sẽ không quên!”
Hắn nhanh chóng nộp phí, nhận lấy Thẻ Trúc đăng ký, rồi cùng Dương Sĩ Liên tiến vào khu vực chuẩn bị.
Vì một vạn ngân lượng, số người đến đăng ký cũng bớt đi rất nhiều. Một số thật sự không có ngân lượng để đóng, còn một số thì đang chật vật chạy đi vay mượn.
Trần Tình thầm hô may mắn, nếu không gặp được Dương Sĩ Liên, hắn cũng không biết làm thế nào để có được ngân lượng đăng ký.
Lần lượt từng người đã nộp phí bắt đầu bước qua cánh cổng. Đa số đều thuận lợi, chỉ vài kẻ không tin tà, trà trộn vào thử vận may nhưng vừa chạm vào màn sáng liền bị đánh văng ra, khiến những người xung quanh cười ầm lên.
"Xem kìa, Đỗ Nhật Hào đã đặt tay lên Trắc Linh Thạch rồi!"
“Ha! Là màu vàng! Hắn vậy mà là Địa cấp Linh Căn!”
Ánh vàng chói mắt phát ra từ khối Trắc Linh Thạch, cho thấy hắn mang Địa cấp Linh Căn trong người. Đỗ Nhật Hào hài lòng thu tay lại. Ánh mắt hắn nhìn xuống tìm kiếm bóng dáng Dương Sĩ Liên với vẻ trêu tức.
Dương Sĩ Liên bên dưới siết chặt nắm đấm, căm tức nói: "Cái tên khốn này, chờ tới vòng so tài, xem ta đánh bại hắn như thế nào!"
Trần Tình ở một bên không nói, hắn đang lo lắng Thiên Linh Căn của mình bại lộ, không biết sẽ gây ra cảnh tượng như thế nào.