Nhất Kiếm Trảm Thương Khung
Chương 31: Kế Phản Kế
Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai ngày trôi qua yên bình. Trần Tình ngồi trên chiếc giường lớn trong khoang thuyền, chuyên tâm tu luyện. Linh thuyền lướt nhẹ trên dòng Mộng Linh Giang uốn lượn – con sông lớn chảy quanh Vân Mộng Sơn Mạch, hai bên bờ là vách đá dựng đứng cùng đại thụ um tùm bao phủ.
Đột nhiên, giọng Phượng Tâm Vân vang lên trong đầu hắn:
"Có biến!"
Ngay lập tức, linh thuyền chấn động mạnh. Các đệ tử Vân Ẩn Cốc vội vàng lao ra khỏi khoang.
"Linh thú tập kích! Mau chóng khởi động linh trận phòng hộ!" Chu Vinh lập tức hét lớn.
Vài đệ tử chạy đến các vị trí điều khiển linh trận. Một màn sáng vàng với những đường văn huyền ảo lập tức bao phủ lấy con thuyền.
Lưu Đức và Tuyết Khuynh Thành cũng bước ra boong thuyền, gương mặt hiện rõ vẻ ngưng trọng.
“Kỳ lạ, sao khu vực này lại xuất hiện Tử Vụ Ngạc?” Tuyết Khuynh Thành khẽ chau mày, nhìn chằm chằm con linh thú khổng lồ.
Lúc này, mọi người cũng đã chạy ra khỏi khoang thuyền. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều không khỏi kinh hãi. Trần Tình cũng khiếp vía, đây là lần đầu tiên trong đời hắn nhìn thấy một quái thú khổng lồ đến vậy.
Phía dưới dòng sông lớn, một con cự ngạc màu tím khổng lồ đang nổi lềnh bềnh, phần lưng nhô lên khỏi mặt nước như một hòn đảo nhỏ. Miệng nó há rộng đầy răng nanh sắc nhọn. Cái đuôi uốn éo, từng đợt quất mạnh vào thân thuyền, khiến linh thuyền chao đảo không ngừng.
Lưu Đức nhìn thấy con cự ngạc, vẻ bình tĩnh thường ngày của hắn cũng biến mất, lập tức hô lớn:
“Các sư đệ lưu ý, đây là Tử Vụ Ngạc, tu vi ít nhất cũng đạt Trúc Cơ hậu kỳ, có thể phun ra khói độc màu tím, hãy cẩn thận tránh né. Ta và sư tỷ sẽ ra ngoài ứng phó. Các ngươi ở trên thuyền cố gắng ổn định trận pháp, lái thuyền đi về hướng Vân Ẩn Cốc càng xa càng tốt.”
“Không cần, một mình ta đi là được. Sư huynh ở lại bảo vệ các sư đệ đi. Ta sẽ nhanh chóng theo sau.”
Không đợi Lưu Đức kịp phản ứng, nàng đã đạp thân pháp phiêu dật, nhảy khỏi linh thuyền lướt nhẹ trên mặt nước. Kiếm trong tay khẽ vung, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ toàn diện bộc phát.
"Băng Phong Vạn Lý!"
Một kiếm chém ra mang theo hàn quang thấu xương, giáng thẳng xuống Tử Vụ Ngạc.
Cự ngạc khổng lồ như cảm nhận được nguy hiểm, đôi mắt đỏ ngầu mở to, há ra hàm răng sắc nhọn, muốn cắn tan kiếm khí bức người.
Nhưng khi vừa chạm vào, không có vụ nổ kinh thiên động địa, cũng không có kình khí bắn ra, mà con Tử Vụ Ngạc kia cấp tốc bị đóng băng.
Băng phong nhanh chóng lan rộng khắp mặt sông, bao phủ lên những cây cổ thụ ven bờ.
Linh thuyền đã nhanh chóng chạy ra xa. Nhưng mọi người vẫn cảm nhận được hàn ý thấu xương, không khỏi khẽ rùng mình. Có người môi đã tím tái, sắc mặt trắng bệch.
Chứng kiến thảm trạng của Tử Vụ Ngạc, một số đệ tử Vân Ẩn Cốc hò reo: "Tuyết sư tỷ uy vũ! Tuyết sư tỷ uy vũ!"
Nhưng đáp lại những lời hô hào của bọn họ là tiếng quát gấp gáp của Tuyết Khuynh Thành truyền tới: "Đi mau! Ta không cầm cự được lâu!"
Lúc này, trán nàng đã rịn mồ hôi, linh lực điên cuồng tỏa ra, cố gắng áp chế băng phong không bị phá vỡ.
Nhưng một tiếng "răng rắc" vang lên, từng vết nứt dài hiện ra trên thân cự ngạc, nhanh chóng lan rộng thành hình mạng nhện.
Lưu Đức cũng biết con cự ngạc này khó giải quyết, cắn răng ra lệnh cho thuyền nhanh chóng lao đi.
Ầm!
Cuối cùng băng phong cũng bị phá vỡ. Tử Vụ Ngạc há miệng gào thét, đồng thời phun ra khí độc màu đen về phía Tuyết Khuynh Thành.
Nàng lập tức đạp trên mặt băng né tránh. Khí độc bắn thẳng lên ven sông, những cổ thụ đang bị đóng băng gần đó cũng bắt đầu tan chảy thành những vũng nước đen ngòm kinh tởm.
Nhờ Tuyết Khuynh Thành kéo dài thời gian, linh thuyền đã an toàn rời xa chỗ cự ngạc tập kích hơn mười dặm đường. Tuy nhiên, thỉnh thoảng bọn họ vẫn nghe thấy chấn động truyền ra từ lòng sông.
Có đệ tử lo lắng cho Tuyết Khuynh Thành tiến lại hỏi: “Lưu sư huynh, bây giờ chúng ta có nên dừng lại đợi Tuyết sư tỷ không?”
“Không cần, sư muội nếu đánh không lại cũng có thể thoát thân. Chỉ cần chúng ta rời xa nơi đó, Tuyết sư muội sẽ nhanh chóng đuổi theo. Ta tin tưởng vào thực lực của nàng. Được rồi, các ngươi mau trở về nghỉ ngơi đi, căng thẳng nãy giờ cũng mệt rồi.”
Mọi người nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, trở về nơi ở của mình.
Lưu Đức đứng trên boong thuyền, nhìn Trần Tình bước đi phía xa, khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia nham hiểm.
Trần Tình trở về nơi ở. Phượng Tâm Vân liền truyền âm vào đầu hắn: “Ngươi cẩn thận tên Lưu Đức một chút. Con cự ngạc kia chính là do hắn dẫn tới.”
“Làm sao có thể?” Trần Tình không thể tin nổi, thốt lên.
“Có gì mà không thể? Lúc nãy hắn đã tiết lộ một ít khí tức của Thú Linh Quả. Đây là loại trái cây cực kỳ có lợi cho linh thú, ăn vào có thể nhanh chóng kết tụ thú đan. Con cự ngạc khi nãy đã đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong rồi.”
“Vậy chẳng phải Tuyết sư tỷ sẽ gặp nguy hiểm sao?”
“Ngươi yên tâm, dù sao nàng ta cũng có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, mặc dù đánh không lại nhưng vẫn có thể chạy thoát. Bây giờ ngươi hãy lo cho bản thân mình trước đi. Ta nghĩ nhanh thôi hắn sẽ phái người tới đối phó với ngươi.”
“Vậy bây giờ phải làm sao? Ta đánh không lại hắn, trốn cũng không được. Haizz… sao hắn cứ luôn nhắm vào ta vậy chứ, đau đầu thật.” Trần Tình day day trán.
Phượng Tâm Vân cười mờ ám nói: “Ngươi có muốn chơi hắn một vố không?”
“Làm thế nào?” Trần Tình mong đợi hỏi, hắn biết tiểu nha đầu này rất lợi hại, chắc chắn có cách giúp hắn.
“Lát nữa hắn chắc chắn sẽ hành động. Tên kia rất cẩn thận, sẽ không tự mình động thủ, nên hắn sẽ phái người âm thầm đến. Ta nghĩ người tới là tên Vân Phi.”
“Vân Phi?” Trần Tình ngẩn người. “Nếu phái một tên đệ tử Luyện Khí tầng chín hay gì đó đến có thể còn bắt được ta. Nhưng tên này thì làm sao có thể? Chẳng lẽ hắn dùng ám chiêu gì?”
“Tới lúc đó chẳng phải sẽ biết sao. Dù sao, tên Vân Phi này có hay không cũng không quan trọng, làm xong mọi việc hắn chỉ cần diệt khẩu là xong. Ngươi cứ yên tâm, có bổn tọa ở đây, ngươi chết không được đâu.”
Nói rồi, nàng truyền âm vào đầu hắn kế hoạch đã nghĩ ra, khiến Trần Tình ánh mắt sáng lên nhưng vẫn cố hỏi một câu: “Ngươi có chắc không? Lúc đó bị hắn bắt lại thì xong đời.”
“Ngươi cứ phối hợp với ta là được, thù lao là viên Thú Linh Quả kia.”
Trần Tình gật đầu nhưng vẫn còn hơi lo lắng.
“Ngươi yên tâm, ta đây là tộc…”
“Ngưng! Ta biết ngươi lợi hại rồi được chưa!”
Đúng như Phượng Tâm Vân dự đoán, Vân Phi đang lén lút tiếp cận khoang thuyền của Trần Tình. Lúc này trời đã khuya, mọi người hoặc đang say giấc hoặc đang tĩnh tu, tiện cho hắn hành động nhất.
Nhìn xung quanh không thấy ai, Vân Phi liền lấy ra một nhánh dây dài khoảng hai tấc, màu tím sẫm, trên thân còn có vài chiếc lá hình tam giác. Đây chính là Túy Thần Đằng mà Lưu Đức đã đưa cho hắn.
Hắn tiếp tục lấy ra một mồi lửa, cẩn thận đốt lên. Mặc dù Túy Thần Đằng còn tươi nhưng lại rất dễ cháy, lượng khói tỏa ra cực kỳ nhiều.
Vân Phi liền vận linh lực bế khí, nhẹ nhàng đặt nhánh Túy Thần Đằng vào khe hở trên vách khoang thuyền của Trần Tình. Nhìn thấy khói hun hút bay vào trong, Vân Phi cười thầm một tiếng, kiên nhẫn chờ đợi.
Trước khi Vân Phi hạ độc thủ, Trần Tình đã được Phượng Tâm Vân cảnh báo. Lúc này hắn đã bế khí nên khói của Túy Thần Đằng không thể làm gì được hắn. Tuy nhiên, hắn vẫn tỏ ra sắc mặt kinh hãi, đang ngồi trên giường đột nhiên ngã xuống đất, không dậy nổi, hoảng hốt kêu lên: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
Vân Phi bên ngoài chờ đợi một lúc, sau đó nghe được tiếng hô kinh hãi của Trần Tình, biết là đã thành công liền đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy Trần Tình không còn sức nằm trên đất, hắn khép cửa lại, dập tắt nhánh Túy Thần Đằng, cười gằn một tiếng: “Haha! Trần Tình, ngươi không ngờ có ngày hôm nay đúng không?”
Hắn tiến lại, ngồi xuống, nắm lấy cổ áo Trần Tình kéo lên, sắc mặt có chút dữ tợn. “Lúc trước ngươi oai phong lắm mà, hết lần này đến lần khác đánh bại ta, còn đâm ta một kiếm suýt nữa lấy mạng ta, sao bây giờ lại thảm hại như chó chết thế này?”
Hắn giơ tay lên tát vào mặt Trần Tình vài cái, đánh đến mức khóe miệng Trần Tình tràn ra máu tươi, xong cười điên dại, nói: “Nói đi, sao ngươi không nói gì? Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó, nếu không phải Lưu công tử cần, ta đã lấy đi cái mạng chó của ngươi rồi!”
Vân Phi lấy ra một sợi dây thừng đã chuẩn bị từ trước, trói Trần Tình lại, bịt luôn miệng hắn, rồi nhẹ nhàng vác Trần Tình rời đi.
Trong một khoang thuyền lớn, Lưu Đức ngồi trên một chiếc ghế to, mỉm cười nhìn xuống phía dưới. Lúc này, Vân Phi đã thành công bắt Trần Tình mang đến đây mà không một ai hay biết.
Trần Tình lúc này bị trói như bánh tét, nằm sõng soài trên mặt đất, miệng bị miếng vải lớn buộc lại, còn dính cả máu tươi.
Lưu Đức hài lòng nhìn Vân Phi, đứng dậy bước lại gần, vỗ vỗ vai hắn: “Tốt lắm, đúng là không làm ta thất vọng.”
Vân Phi đang khom người, chuẩn bị nói vài câu nịnh nọt, bỗng cảm thấy đầu đau nhói, máu tươi chảy ra ướt đẫm khuôn mặt.
“Tại sao?”
Lưu Đức thu tay về như chưa có việc gì, nở một nụ cười bình thản nói: “Nhiệm vụ của ngươi đã xong, cũng nên an nghỉ thôi.”
Vân Phi trợn to mắt, ngã về phía sau, trút đi hơi thở cuối cùng. Đến lúc chết, hắn cũng không hiểu tại sao mình lại bị thủ tiêu. Ánh mắt khó hiểu cùng sự không cam lòng dần dần mờ đi.
Trần Tình chứng kiến cảnh này cũng cảm thấy lạnh sống lưng. Người này quả là quá tâm ngoan thủ lạt.
Lưu Đức ngồi xổm trước mặt Trần Tình, bàn tay mở sợi vải buộc miệng hắn, gương mặt cao ngạo nói: “Trần Tình, ta nghe nói ngươi chỉ mới tu luyện được nửa tháng, đúng không? Ừm, đã Luyện Khí tầng bảy rồi sao? Với tốc độ tu luyện này, hẳn là ngươi có cơ duyên gì đặc biệt? Nếu ngươi chịu chia sẻ, ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống, còn nhận ngươi làm thân tín bên cạnh ta, thế nào?”
Lưu Đức buông lời dụ dỗ. Hắn nghĩ Trần Tình rơi vào tình cảnh này, lại vừa chứng kiến cảnh tượng khi nãy, chắc chắn sẽ thỏa hiệp.
Trần Tình lập tức cười ha hả, giọng điệu chẳng có chút suy yếu nào: “Lưu sư huynh, đừng vội, ta tới đây cũng có một món quà tặng cho huynh!”
Lưu Đức đột nhiên cảm thấy bất an, vừa định lùi lại thì đã trễ.
Hình xăm trên cánh tay Trần Tình lóe sáng, bốc lên một ngọn lửa đỏ rực, đốt rụi sợi dây đang trói hắn. Ngọn lửa bao phủ luôn cả Lưu Đức vào bên trong, tạo thành một quả cầu lửa ngăn cách với bên ngoài.
Lúc này, giọng gấp gáp của Phượng Tâm Vân vang lên: “Nhanh lên! Ta chỉ có thể kiềm chế hắn trong mười hơi thở!”
“Có thể giết hắn không?”
Trần Tình hỏi, lúc này Lưu Đức đối diện đang ngồi bất động, gương mặt đầy sợ hãi.
“Không thể! Trước khi ta phong ấn hắn, hắn đã kịp phản ứng, mở linh lực hộ thể rồi. Mặc dù chưa hoàn toàn, nhưng với tu vi hiện giờ của ngươi thì không có khả năng giết hắn. Mau lên! Lấy túi trữ vật của hắn rồi nhanh thoát đi, ta sắp chịu không nổi rồi!”
Trần Tình vươn tay lấy đi túi trữ vật bên hông Lưu Đức. Nhưng hắn vẫn chưa rời đi, nắm chặt nắm đấm, vận toàn bộ lực lượng Luyện Khí tầng bảy, dùng hết sức bình sinh oanh ra một quyền, nhắm thẳng vào gương mặt tuấn tú của đối phương.
Ầm!
Một tiếng động vang lên bên trong. Lưu Đức văng ra, đập vào vách quả cầu lửa, một bên má sưng lên, khóe miệng còn tràn ra một vệt máu. Ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm Trần Tình.
Trần Tình cười ha hả: “Sư huynh, ta trở về phòng đây, không cần tiễn!”
Nói rồi, dưới chân hắn lóe lên một vòng sáng, thân ảnh dần dần mờ đi rồi biến mất.
Cùng lúc đó, quả cầu lửa lập tức nổ tung, tạo ra chấn động không nhỏ khiến con thuyền lắc lư. Mọi người lập tức tỉnh lại, nháo nhào chạy ra, phát hiện tiếng động vừa rồi phát ra từ chỗ Lưu Đức liền lập tức xôn xao chạy tới xem có chuyện gì.
Trong khoang thuyền của Trần Tình, một ấn ký hình con chim nhỏ được khắc trên đất đột nhiên lóe sáng, như mở ra một cánh cổng. Trần Tình từ trong đó lao ra. Đây là một truyền tống trận khoảng cách ngắn mà trước đó, khi bày kế cho hắn, Phượng Tâm Vân đã vẽ.
Hắn nằm trên đất, tim đập thình thịch nhưng trên mặt lại mang nụ cười đắc ý: “Khà khà, tên Lưu Đức kia bây giờ chắc đang tức điên lên đây mà!”
Lúc nãy bàn tính kế hoạch với Phượng Tâm Vân, hắn tính sẽ dùng kết giới của nàng bao phủ luôn Vân Phi vào trong, sau đó giết chết, cướp túi trữ vật của Lưu Đức rồi rời đi. Không ngờ Lưu Đức lại giúp hắn một tay giết chết tên Vân Phi, hắn đành tặng Lưu Đức một quyền xem như đa tạ.
Giọng Phượng Tâm Vân vang lên có chút suy yếu: “Trước hết hãy để túi trữ vật kia ở chỗ ta. Hắn chắc chắn sẽ không đổ tội cho ngươi, dù sao cũng không có bằng chứng, mà Vân Phi lại chết ở chỗ của hắn. Trừ khi hắn không muốn giữ thể diện nữa mới làm như vậy. Nhưng dù sao ngươi cũng nên cẩn thận một chút!”
Trần Tình gật đầu, bước lại nhặt lấy nhánh dây Túy Thần Đằng đã cháy hết phân nửa, cất đi.
Dù sao đây cũng là đồ tốt, biết đâu sau này cần dùng tới. Sau đó, hắn nhanh chóng bước ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra, hòa nhập vào đám người đang chạy tới chỗ Lưu Đức.
Bên trong khoang thuyền của Lưu Đức, hắn khóe miệng chảy máu nằm trên đất. Bên cạnh là Vân Phi đã cháy đen, đồ đạc trong phòng vì vụ nổ vừa nãy mà tan hoang ngổn ngang. Nếu không có trận pháp phòng hộ của linh thuyền, có lẽ khoang này đã sụp đổ rồi.
Chu Vinh đẩy cửa bước vào, lập tức ngây người một lúc, rồi mới chạy lại đỡ Lưu Đức dậy.
“Sư huynh xảy ra chuyện gì vậy?”
Lưu Đức thấy mọi người đều đến đây, chứng kiến thảm trạng của mình, gương mặt có chút khó coi. Hắn mặc dù phẫn nộ đến mấy cũng không thể nói cho mọi người biết chuyện này là do Trần Tình làm ra.
Chẳng lẽ hắn lại nói rằng Trần Tình xông thẳng đến chỗ mình, ra tay giết chết Vân Phi ngay trước mắt hắn, còn thuận tiện đánh hắn bị thương rồi cướp đi túi trữ vật, sau đó nghênh ngang thoát thân? Nếu thật sự nói ra như vậy, chẳng khác nào tự bôi tro trát trấu vào mặt mình.
Lúc trước, hắn tính toán cướp đoạt cơ duyên xong sẽ tạo một hiện trường giả, vu oan cho Trần Tình giết chết Vân Phi, sau đó sẽ xử lý Trần Tình theo môn quy. Vừa có được cơ duyên, vừa có được sự tín nhiệm của đồng môn. Nhưng không ngờ kế hoạch lại đi chệch dự tính của hắn.
Lúc này, hắn đã được Chu Vinh đỡ đứng dậy, lau máu tươi khóe miệng, khoát tay nói:
“Không có chuyện gì, chẳng biết tên Vân Phi này phát điên cái gì, chạy đến đây liều chết với ta. Cũng vì ta nể tình đồng môn nên nương tay, hắn thừa cơ hội lấy ra một tấm linh phù rồi kích hoạt nổ tung. Cũng may ta phản ứng nhanh nên chỉ bị thương nhẹ. Các ngươi giúp ta dọn dẹp một chút, ta bây giờ phải đi trị thương.”
Lưu Đức bịa ra một câu chuyện chẳng đâu vào đâu, mặc kệ người khác có tin hay không, hắn bước nhanh ra ngoài, đi sang một khoang thuyền khác.
Hắn bây giờ đang kìm nén cơn thịnh nộ trong lòng không thể phát tiết. Khi lướt qua đám người, hắn phát hiện Trần Tình cũng đứng trong đó, đang mỉm cười nhìn mình. Lưu Đức suýt chút nữa tức điên lên, muốn ra tay một phát đập chết cái tên khốn kiếp này. Nhưng hắn vẫn nhịn được, tức tốc rời đi.
Mọi người mặc dù bán tín bán nghi lời Lưu Đức nói nhưng cũng chẳng ai dám thắc mắc. Dù sao Vân Phi có chết cũng chẳng liên quan đến họ. Chỉ cùng nhau phụ giúp dọn dẹp. Trần Tình cũng tham gia, rất nhanh đã làm xong, sau đó mọi người liền trở về khoang thuyền của mình nghỉ ngơi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Ai cũng biết chuyện này chắc chắn có vấn đề, nhưng ai dám can đảm đứng ra chất vấn chứ? Chỉ đành im lặng giả bộ như không biết để tránh rước họa vào thân.