Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Kế hoạch lật đổ và mật danh Thẩm Châu Ngôn
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vậy ra, 'Thẩm Châu Ngôn' giờ đây là một mật danh?
Mạnh Hạo gật đầu.
Anh ấy siết chặt tay tôi: "Trịnh Lâm, cô không nhận ra sao? Nam ca đã không còn kiêng kỵ chuyện tôi và cô ở bên nhau nữa. Đây chính là dấu hiệu rõ ràng nhất, rằng sớm muộn gì tôi cũng sẽ chết, nên ông ta chẳng còn bận tâm."
Tôi lắc đầu, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống.
Nhìn vào đôi mắt trong suốt của anh ấy, tôi đặt tay lên bờ vai rộng, cuối cùng không kìm được mà nghẹn ngào hỏi: "Nếu anh nhất định phải chết, vậy tại sao còn đưa tôi đến đây? Chỉ vì nếu ở nhà thì tôi cũng sẽ bị giết sao? Nhưng, sao anh có thể chắc chắn rằng khi tôi đến đây, tôi sẽ sống sót? Dựa vào đâu, Mạnh Hạo?"
Ánh mắt Mạnh Hạo lóe lên một tia do dự.
Tôi lập tức nắm bắt tia do dự ấy: "Mạnh Hạo, anh đưa tôi đến đây, có phải còn một lý do khác không? Hơn nữa, lời Hứa Tình nói rằng tôi đã giết Thẩm Châu Ngôn là có ý gì?"
Mạnh Hạo hít một hơi thật sâu, nhìn tôi rồi lại nhìn Hứa Tình.
Cuối cùng, anh ấy giải thích: "Lần đó, cô ta vô tình đi lạc vào phòng chứa đồ của Nam ca và nhìn thấy Nhật ký của Thẩm Châu Ngôn. Cụ thể trong đó viết gì thì tôi cũng không rõ."
Câu trả lời này, đầy sơ hở.
Chưa nói đến việc Nam ca cẩn trọng đến mức nào.
Nhật ký của Thẩm Châu Ngôn là thứ mà Nam ca coi trọng nhất, được cất giấu ở một nơi vô cùng bí mật. Muốn tiếp cận nó thì phải đi vòng qua vô số tiêu bản ngâm Formalin, mà xung quanh các tiêu bản còn có hệ thống báo động, điều đó không hề dễ dàng.
Hai người họ đang lừa tôi.
Hai người họ đang đề phòng tôi.
Hai người họ không tin tôi.
Tôi siết chặt ngón tay, hít một hơi thật sâu: "Vậy tức là, chỉ có Hứa Tình biết sự thật, còn anh thì không hề hay biết?"
Mạnh Hạo gật đầu.
Ở góc tường, Hứa Tình nở một nụ cười quái đản.
Tôi không tiếp tục chất vấn nữa.
Dù sao, Mạnh Hạo đã nói rằng Hứa Tình chỉ bắt đầu trở nên điên loạn kể từ khi tôi xuất hiện.
Dù đầu óc tôi có rối bời đến mức nào, tôi cũng cần tạm thời bình tĩnh lại.
Hiện tại, điều quan trọng nhất là Nam ca.
Tôi phải loại bỏ ông ta.
Sau đó, tôi sẽ kiểm tra chiếc tủ kia, xem rốt cuộc Nhật ký của Thẩm Châu Ngôn đã viết gì về mình.
Mạnh Hạo hỏi tôi có kế hoạch gì không.
Tôi nói với anh ấy: "Khi vào đại bản doanh, tôi đã quan sát qua một chút. Trên bức tường phía đông, ngay phía trên dàn nóng điều hòa có dấu vết bị sét đánh. Trên đó chính là cột thu lôi. Nếu có thể đặt một mảnh kim loại nhỏ lên khung ngoài của dàn nóng thì khi có sấm sét, nó sẽ dẫn điện vào khu vực gần điều hòa. Đến lúc đó, chắc chắn đường dây điện ở đó sẽ bị chập cháy..."
Ánh mắt Mạnh Hạo lóe lên tia sáng, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên: "Trước đây, tôi cũng từng nghĩ đến việc làm cho điện áp không ổn định nhưng bộ ổn áp ở đây lấy mẫu quá thường xuyên. Nếu có biến động nhỏ sẽ bị phát hiện ngay. Trịnh Lâm, em thông minh hơn tôi đấy."
Tôi phản bác anh ấy: "Dù có thông minh đến đâu thì tôi vẫn không biết anh và Hứa Tình đang muốn làm gì. Đầu óc tôi bây giờ rối như tơ vò. Tôi dự định sau khi vượt qua bài kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối của Nam ca thì sẽ thực hiện kế hoạch này. Mạnh Hạo, anh có biết hệ thống điện trong phòng chứa đồ của ông ta kết nối với đường dây điện nào không?"
Mạnh Hạo nhìn tôi, chậm rãi đáp: "Toàn bộ hệ thống điện phía bên phải của tòa nhà đều chung một mạch, bao gồm cả phòng giải phẫu và khu vực có dàn nóng điều hòa... Hơn nữa, tuần sau sẽ có mưa giông."
Tôi gật đầu: "Nhưng tôi phải vượt qua bài kiểm tra nói dối. Nếu chỉ dựa vào bản thân, chắc chắn tôi sẽ không thể vượt qua. Tôi cần thuốc an thần."
Nói xong, tôi liếc nhìn Hứa Tình: "Anh có thể trông chừng cô ấy không? Tôi sợ cô ấy lại đi báo tin."
Mạnh Hạo lạnh nhạt đáp một tiếng "Ừm", ánh mắt anh ấy dịu dàng đến lạ thường: "Trịnh Lâm, em có biết tôi đã đợi ngày này bao lâu rồi không? Cuối cùng tôi cũng có thể an tâm đi gặp ông ta rồi."
"Gặp ông ta? Gặp ai?"
Tôi cau mày hỏi nhưng Mạnh Hạo bất ngờ ôm tôi thật chặt.
Anh ấy đang run rẩy, tôi có thể cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi đang rơi xuống cổ mình.
Bàn tay tôi khựng lại giữa không trung, cuối cùng, tôi cũng vòng tay ôm lấy anh ấy.
Với sự giúp đỡ của Mạnh Hạo, tôi đã lấy được thuốc an thần.
Ngày kiểm tra nói dối.
Nam ca chỉ hỏi tôi hai câu.
Ông ta ngồi xuống, nhìn thẳng vào tôi rồi hỏi: "Trịnh Lâm, cô định trốn đi hay ở lại đây để nắm quyền?"
Tôi kiên định đáp: "Ở lại đây."
Người giám sát bên ngoài phòng điều khiển giơ tay ra hiệu "OK" với Nam ca.
Ông ta mỉm cười cho có lệ rồi hỏi tiếp: "Mạnh Hạo có phải là cảnh sát nằm vùng không?"