Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Mạnh Hạo hy sinh, Hứa Tình lộ diện
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người bên cạnh Trịnh Viện cũng nhận ra điều bất thường ở Mạnh Hạo.
Tên thuộc hạ lập tức xông tới, toan cạy miệng Mạnh Hạo: “Là xyanua, đại tỷ!”
Mạnh Hạo nghiến chặt răng, hất đầu ra sau, tránh để hắn ta cạy miệng. Các cơ cổ anh căng cứng, khiến những vết phồng rộp trên da vỡ ra, mắt anh đỏ ngầu, tưởng chừng sắp nổ tung.
Trịnh Viện thấy vậy, rút ra một con dao, không chút do dự đâm thẳng vào bụng Mạnh Hạo.
“Ư…”
Cổ họng tôi bật ra tiếng nấc nghẹn.
Môi tôi run rẩy, nước mắt từng giọt rơi xuống mu bàn tay.
Tôi sắp không nhìn thấy anh ấy nữa rồi, Mạnh Hạo à…
Tôi sắp không còn thấy anh ấy nữa rồi.
Lưỡi dao sắc lẻm như kéo thợ may, rạch một đường dài từ bụng lên đến xương sườn Mạnh Hạo.
Máu tươi tuôn xối xả, Mạnh Hạo đau đớn đến mức cằm run lên bần bật.
Người đàn bà đó quá độc ác, đúng là một con quỷ đội lốt người.
Mắt tôi nhức nhối, ngón tay tôi ướt đẫm thứ chất lỏng dính nhớp, lúc này tôi mới giật mình nhận ra—mình đã tự cào rách cả da thịt.
Lúc này, tên thuộc hạ đang cố cạy miệng Mạnh Hạo bỗng hét lớn:
“Đại tỷ, Mạnh Hạo bắt đầu nói rồi! Hắn đang nói thật! Thuốc của đại tỷ có tác dụng rồi! Hắn nói trong đại bản doanh này vẫn còn một cảnh sát chìm nữa— hắn… chết tiệt, hắn ta tắt thở rồi, đại tỷ!”
Mắt tôi bỗng tối sầm lại.
Tôi nhắm chặt mắt, toàn thân lảo đảo, không dám mở ra.
Không…
Không…
Không thể nào…
Mạnh Hạo…
Không thể nào như vậy được…
Không thể…
Tôi quỵ xuống bên cửa kính, nhìn chằm chằm vào con dao vẫn ghim chặt trên bụng Mạnh Hạo, trông thật chói mắt và đáng sợ.
Anh ấy cúi gằm đầu, bị treo lơ lửng trên cây, máu đặc sệt từ khóe miệng anh không ngừng nhỏ xuống.
Anh ấy đang đợi tôi cứu.
Đang đợi tôi…
Ha…
Anh ấy đang nhìn tôi kìa…
Tôi cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung.
Đôi mắt tôi dần mất đi tiêu cự.
Tôi lẩm bẩm:
“Xin lỗi, Mạnh Hạo… Xin lỗi anh…”
Anh ấy bị treo trên cây, bụng bị rách toang…
Tất cả số máu đó, đều là của anh ấy…
Anh ấy từng nói, anh ấy là cảnh sát chìm, nguyện dùng mạng sống để bảo vệ nhân dân…
Sao có thể chết như vậy được?
Làm sao có thể?
Nước mắt tôi rơi không thể kiểm soát được, tôi lê bước chân trần về phía trước, cả người tôi loạng choạng.
Mơ hồ giữa cơn choáng váng, đột nhiên, có một người xuất hiện, chắn trước mặt tôi.
Là Hứa Tình.
Cô ta mặc áo blouse trắng, đứng đó.
Toàn thân cô ta toát ra vẻ lạnh lùng, khác hẳn với trước đây.
Cô ta không còn điên điên khùng khùng nữa.
Hứa Tình nhìn tôi, ra lệnh cho thuộc hạ phía sau: “Tiêm thuốc an thần cho cô ta, tinh thần cô ta hiện tại rất không ổn định.”
Tôi cúi đầu nhìn Hứa Tình, tôi cong môi cười khẩy: “Nhìn dáng vẻ vô tình này của cô, chắc hẳn cô đã gia nhập tổ chức buôn bán này từ lâu rồi đúng không? Cô đang làm việc cho ai? Nam ca hay Trịnh Viện?”
Hứa Tình hoàn toàn không để ý đến tôi, chỉ liếc nhìn những kẻ đứng sau lưng.
Hai tên thuộc hạ lập tức xông tới, kẹp chặt lấy tôi, lôi tôi về phòng bệnh.
Giống như Mạnh Hạo bị treo ngoài kia.
Tôi hoàn toàn không có khả năng phản kháng.
Tôi bị trói vào giường, bị tiêm một loại thuốc an thần không rõ tên vào người.
Tôi cố gắng giãy giụa chống cự.
Nhưng rất nhanh, cơ thể tôi dần mất hết sức lực.
Hứa Tình đứng bên giường, nét mặt vô cảm.
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta: “Cô đã lừa Mạnh Hạo, khiến Mạnh Hạo tưởng rằng cô chỉ bị sang chấn tinh thần. Thực chất, cô chỉ dùng điều đó để che giấu mục đích thật sự của mình. Cô đâu có phát điên vì sự xuất hiện của tôi đâu, cô đang lừa cả Mạnh Hạo… lừa cả tôi!”
Hứa Tình thản nhiên đáp: “Đúng, tôi đã lừa Mạnh Hạo. Anh ta nghĩ tôi bị cảnh tượng tàn khốc trong đại bản doanh làm cho khiếp sợ. Nhưng thực chất, tôi luôn là người của mẹ cô. Bà ấy muốn cô trở thành nhân cách thứ hai, còn tôi thì đóng vai tâm thần để kích thích cô. Tôi đã đọc ‘Nhật ký Thẩm Châu Ngôn’ trong phòng sưu tầm của Nam ca, cùng với bản đánh giá tinh thần và phương pháp điều trị của cô. Giờ thì Mạnh Hạo đã chết, tôi cũng chẳng cần phải diễn nữa.”
Cô ta nói mà không mang chút cảm xúc nào, tựa như một cỗ máy vô tri vô giác.
Tôi không hiểu, tại sao một Hứa Tình từng vui vẻ, từng coi tôi như chị em, giờ lại trở thành như thế này.
Tôi nhìn cô ta, nhưng không sao nhìn thấu.
Mắt tôi đỏ hoe, nghẹn ngào hỏi: “Nhưng… cô và Mạnh Hạo quen nhau từ nhỏ mà, Hứa Tình! Anh ấy đã chết rồi, bị treo ngoài kia, Hứa Tình… cô có nhìn thấy không?”
Cơn đau đầu lại ập đến, như thể có hàng chục con dao đang khuấy tung bên trong đầu tôi.
Tôi ôm chặt lấy đầu, toàn thân run lên không ngừng.
Đau quá…
Lại có tiếng nói vang lên trong đầu.
Giọng nói ấy ngày càng rõ ràng, ngày càng mạch lạc.
Tôi thấy một gương mặt ôn hòa— đó là Thẩm Châu Ngôn.