Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Màn kịch hoàn hảo
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nam ca cuối cùng vẫn không thể liên lạc được với Mạnh Hạo.
Chúng tôi bị nhồi nhét vào thùng sau của một chiếc xe tải lớn, có bạt che kín.
Ngồi trên ghế, tôi không ngừng nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, cố gắng tìm kiếm một chút sơ hở trên gương mặt anh ta, nhưng thật đáng tiếc, không có bất kỳ dấu vết nào.
Hứa Tình nắm chặt tay tôi, tựa đầu vào vai rồi thì thầm: "Trịnh Lâm, tớ xin lỗi..."
Tôi lắc đầu, an ủi Hứa Tình: "Cậu là bạn của tớ, người bạn tốt nhất... Không sao đâu mà..."
Trên đường đi, chúng tôi bị đổi xe đến ba lần.
Khi đổi sang chiếc xe thứ tư, một người đàn ông bước lên. Đó chính là kẻ đã ép tôi uống nước ở trấn Nam Tán.
Trên tay gã ta đeo một chiếc đồng hồ. Đó chính là chiếc mà tôi đã thấy Mạnh Hạo để lại trên taxi – một chiếc đồng hồ thông minh có chức năng ghi âm và quay lén.
Vừa lên xe, gã ta vỗ vai Mạnh Hạo: "Anh dùng đồng hồ để thanh toán mà lại để quên ở quầy lễ tân khách sạn à? Mạnh Hạo, chẳng lẽ anh thật sự yêu con nhỏ này rồi sao? Nhìn bộ dạng hồn xiêu phách lạc, làm gì cũng lơ đãng của anh kìa, trước giờ anh đâu có như vậy?"
Gã ta nhìn tôi từ đầu đến chân, nở một nụ cười đầy dâm tà.
Ngay khoảnh khắc đó, dường như có một luồng điện xẹt qua đầu tôi, khiến sống lưng lạnh buốt, nhưng đầu óc lại trở nên cực kỳ tỉnh táo.
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra hôm đó.
Trong phòng khách sạn, khi Mạnh Hạo xông vào, trên tay anh ta quả thật không đeo đồng hồ. Nếu chiếc đồng hồ này dùng để theo dõi tôi, vậy thì khi vào phòng, anh ta cố ý tháo nó ra để tránh bị giám sát hoặc nghe lén.
Lúc đó, câu nói quan trọng nhất mà Mạnh Hạo đã nói chính là: "Cẩn thận Hứa Tình."
Mạnh Hạo cố tình để lại chiếc đồng hồ.
Anh ta cố tình tiết lộ với tôi rằng số điện thoại ảo kia là của Nam ca.
Tại sao lại như vậy?
Tôi mở mắt, nhìn chằm chằm Mạnh Hạo. Đôi đồng tử anh ta sâu thẳm, đen trắng rõ ràng, bên trong lại vô cùng trong sạch.
Trong lòng tôi không ngừng suy đoán lý do.
Sau khi loại trừ tất cả các khả năng, cuối cùng, tôi chỉ có thể nghĩ đến một khả năng duy nhất…
Vừa nghĩ đến đó, trái tim tôi lập tức run lên dữ dội, nước mắt không kìm được mà trào ra.
Tôi cắn chặt môi, cố gắng không để mình bật khóc lần nữa.
Nam ca cười tít mắt, bóp lấy má tôi: "Sao thế? Nhìn thấy bạn trai nên khóc rồi à? Ha, nói đi thì cũng phải nói lại, Hạo Tử cũng thương cô thật đấy. Lúc trước, có một vị cao tầng đã từng đề nghị bắt cô về để tống tiền gia đình cô. Dù sao thì nhà cô cũng có tiền, kiếm một tỷ tệ chẳng phải vấn đề gì to tát… Nhưng sau đó, chúng tôi cần tuyển nhân tài ngành y, Hạo Tử lại nói cô rất thông minh, hơn nữa còn là sinh viên y, có thể vừa bắt cóc đòi tiền chuộc, vừa tận dụng tri thức của cô, cuối cùng lại có thể bán luôn nội tạng của cô. Một mũi tên trúng ba đích! Ha ha ha ha…"
Tôi lạnh lùng nhìn Nam ca, giọng điệu vô cảm: "Xem ra vị cao tầng của các người thật sự rất hiểu tôi."
Ông ta khựng lại một chút rồi lập tức phản ứng: "Không phải hiểu cô, mà là hiểu rất nhiều kẻ có tiền. Bảo vệ khu nhà cô ở là người của bọn tôi, hàng xóm xung quanh cũng có không ít người của chúng tôi thuê nhà."
Nụ cười trên môi Nam ca càng lúc càng nham hiểm, ông ta chậm rãi ghé sát vào tôi: "Nếu Hạo Tử không đưa cô đến Myanmar thì bọn tôi đã trực tiếp bắt cóc cô rồi xóa sạch dấu vết. Chúng tôi tìm rất nhiều kẻ cùng đường, bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối để bọn chúng làm chuyện này. Nhưng giờ thì sao, cô lại có thể sống thêm vài năm nữa đấy, vui không?"
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt vẩn đục của ông ta rồi bất ngờ đâm mạnh đầu vào người ông ta, đẩy ông ta ra xa: "Cút."
Nhưng trong tận đáy lòng tôi vẫn còn một nghi vấn lớn…
Kẻ cao tầng đó có phải là phụ nữ không?
Có phải…
Tôi quay đầu nhìn về phía Hứa Tình đang ngồi cạnh.
Trên gương mặt cô ấy tràn ngập nỗi sợ hãi.