Chương 5: Ngày Khai Trương

Nhật Ký Kinh Doanh Nông Trường Hải Sản thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảnh Gia Ngôn nhanh tay lẹ mắt túm lấy cây Đan Mộc Sparta đang định trốn thoát, nắm chặt trong lòng bàn tay, cười gượng gạo: “Ông đang đi vệ sinh hả? Hì hì, đi vệ sinh tốt mà, đi vệ sinh có lợi cho sức khỏe lắm…” Nói xong, cậu lợi dụng lúc đối phương còn chưa kịp định thần lại, vắt chân lên cổ mà chạy.
Chạy ra một đoạn đường thật xa rồi mà vẫn còn nghe thấy tiếng lão già quái dị nhảy dựng lên chửi ầm ĩ.
Cậu thở dài, quay sang hỏi Thương Đông: “Nhóc nói xem, anh còn mặt mũi nào nhờ lão ấy giúp vụ mạng internet nữa không?”
Thương Đông nhìn cậu bằng ánh mắt vô cùng phức tạp: “Đến nước này rồi mà anh còn hy vọng lão giúp sao? Lão không xách đao chém anh là may lắm rồi đấy!”
Cảnh Gia Ngôn cũng buồn rầu không kém: “Nhưng cây Đế Hưu của anh sắp chín tới nơi rồi.”
Cậu suy nghĩ một hồi rồi dứt khoát từ bỏ. Thôi, cùng lắm thì cậu đi dùng ké mạng để mở tiệm! Đại gia đây chấp nhận mỗi tối ra ngồi xổm dưới chân tường nhà lão là được chứ gì!
Cây Đan Mộc Sparta trong lòng bàn tay dần ngừng giãy giụa. Cảnh Gia Ngôn lấy ra xem thì thấy hình nhân gỗ nhỏ đã co hết tay chân lại, biến thành một thanh gỗ bóng loáng. Chỉ có điều hình dáng này có vẻ hơi “kín đáo”, nhìn rất giống phiên bản thu nhỏ của… d**ng v*t…
Cảnh Gia Ngôn ghét bỏ mà ném nó vào không gian hệ thống, quyết định cả đời này sẽ không bao giờ lôi nó ra nữa.
Trong khoảng thời gian này, Cảnh Gia Ngôn đã đọc xong xấp tài liệu về việc mở cửa hàng, thu được kha khá thông tin. Liên Bang luôn khuyến khích kinh doanh nên thủ tục không mấy phức tạp, chỉ có điều hàng hóa mua bán đều phải qua kiểm định.
Loại mà Cảnh Gia Ngôn định bán thuộc về dược liệu, cần phải gửi đến Trung tâm Kiểm định Dược phẩm. Sau khi có báo cáo kiểm định, cậu có thể trực tiếp đăng ký mở tiệm trên Tinh Võng.
Đêm đến, dưới bầu trời tím ngắt của hành tinh hoang phế, một không gian tĩnh mịch bao trùm khắp nơi. Cảnh Gia Ngôn rón rén bò đến bên cạnh cái lều của lão già quái dị.
Cái lều đã được dựng lại, trông hình dáng có hơi khác một chút so với trước, nhưng sóng mạng vẫn cứ là “căng đét”.
Cậu kết nối Tinh Võng, tra được địa chỉ Trung tâm Kiểm định rồi đặt dịch vụ chuyển phát nhanh. Thầm nghĩ, một lần đi “ăn chực” mạng không dễ dàng gì, cậu bèn lướt sang trang mua sắm, mua sắm thêm một ít nhu yếu phẩm.
Hoàn thành nhiệm vụ xong xuôi, cậu vươn vai một cái định về đi ngủ thì đột nhiên cảm nhận được một luồng tinh thần lực cuồng bạo đang dao động.
Lão già quái dị!
Sắc mặt Cảnh Gia Ngôn nghiêm trọng lại, chẳng quan tâm có bị phát hiện hay không, cậu trực tiếp đẩy cửa xông vào.
Lão già quái dị đang nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch đau đớn, tay ôm ngực, đã mất đi ý thức. Cảnh Gia Ngôn lay cục bông trên vai cho tỉnh dậy: “Mau xem xem, lão ấy bị làm sao vậy?”
Đôi mắt tròn xoe của Quán Quán lóe lên ánh bạc, một đoạn thông tin truyền thẳng vào não cậu: Tinh thần lực đang bạo loạn, cơ thể không chịu nổi chấn động mạnh như vậy, đang dần suy kiệt.
Cơ thể suy kiệt… Cảnh Gia Ngôn suy nghĩ một chút rồi lấy ra một nhành cỏ Chúc Dư.
Cỏ Chúc Dư sở dĩ ăn vào không thấy đói là vì nó chứa nhiều năng lượng dồi dào. Không biết có tác dụng với lão già quái dị hay không nhưng Đế Hưu chưa chín, cậu đành đánh liều một phen.
Cậu nhét lá cỏ vào miệng lão già quái dị, lá cỏ lập tức hóa thành nước và chảy vào dạ dày. Sắc mặt lão già quái dị rõ ràng đã tươi tỉnh hơn, hơi thở cũng dần ổn định lại.
Cảnh Gia Ngôn thở phào nhẹ nhõm, vội vàng khép cửa lại rồi đi ra ngoài. Kẻo lát nữa lão tỉnh dậy thấy cậu lại tức đến mức ngất xỉu thêm lần nữa thì khổ.
Nhưng vì chạy quá gấp nên cậu không thấy, lão già quái dị đã từ từ mở mắt, vừa vặn nhìn thấy bóng lưng hớt hải chạy đi của cậu. Cảm nhận hương thơm thanh khiết của thực vật trong miệng và hơi ấm trong lồng ngực, lão già quái dị thẫn thờ một lúc…
Sáng sớm hôm sau, phi thuyền chuyển phát nhanh đã đến lấy hàng. Hiện tại dược liệu mà Cảnh Gia Ngôn có thể bán chỉ có cỏ Chúc Dư và Đan Mộc, cậu gửi tất cả đến Trung tâm Kiểm định.
Cuộc hành trình vạn dặm cuối cùng cũng đã bắt đầu bước đầu tiên. Cậu dẫn bọn trẻ chơi đùa suốt cả buổi sáng, đến buổi chiều thì phát hiện cây Đế Hưu đã chín!
Cũng không hẳn là song hỷ lâm môn, nhưng cũng là chuyện đáng mừng. Dù lão già quái dị chưa chắc đã giúp đỡ, nhưng dù sao cũng là hàng xóm láng giềng, không thể trơ mắt nhìn người ta chết.
Cảnh Gia Ngôn hái quả Đế Hưu xuống nhờ Vân Vân mang sang cho lão già quái dị. Cô bé nhanh chân chạy đi, chẳng mấy chốc đã quay về.
Cảnh Gia Ngôn thấy cô bé đi về tay không thì mừng rỡ hỏi: “Lão ấy ăn rồi à?”
Vân Vân lắc đầu: “Dạ chưa, ông ấy bảo em cứ để đó thôi.”
“Thế cũng được.” Cảnh Gia Ngôn tự nhủ, coi như đền cho cái lán của lão. Xem ra muốn lão làm trợ thủ cho cậu thì không còn hy vọng gì rồi, chỉ không biết phía Trung tâm Kiểm định có thuận lợi hay không thôi…
Tại Trung tâm Kiểm định mà Cảnh Gia Ngôn đang lo lắng, Valen vừa nhận được mẫu vật đầu tiên của ngày hôm nay. Mở tờ thông báo ra, vẻ mặt Valen đầy vẻ chán ghét: “Nông trường Sơn Hải? Xì, chưa nghe danh bao giờ, chắc lại là cái trang trại nhỏ sẽ không trụ được quá mấy ngày… Mới kiểm định lần đầu à?” Gã tùy tiện ném mẫu vật và tờ đơn sang một bên, gác chân lên tiếp tục xem phim.
Một lát sau, Catherine đang bận rộn không ngơi tay bèn ngồi xuống uống nước, vô tình nhìn thấy mẫu vật bị vứt xó, lạ lẫm hỏi: “Mẫu này còn chưa mở niêm phong mà sao đã vứt rồi, có nhầm lẫn gì không?”
Valen mất kiên nhẫn nói: “Chỉ là một cái nông trường nhỏ xíu, lại còn lần đầu gửi tới, chắc chắn sẽ không đạt đâu, lát nữa cứ cấp giấy chứng nhận không đạt là xong.”
Catherine nhíu mày, nhưng đối phương là tiền bối nên cô cũng khó nói gì, đành cẩn thận sắp xếp lại mẫu vật: “Dù sao cũng phải làm cho đúng quy trình, sẵn tôi đang rảnh, để tôi kiểm định giúp cho.”
Valen tiếp tục xem phim, giả vờ như không nghe thấy. Có đứa ngốc đòi làm thêm việc giúp mình, gã mừng còn không kịp.
Catherine đưa mẫu vật vào buồng kiểm định, vừa xem tờ thông tin. Nông trường này gửi hai loại: Cỏ Chúc Dư giúp bổ sung năng lượng, tăng cảm giác no, bồi bổ dạ dày, cái này thì còn bình thường. Nhưng xem này, tác dụng của Đan Mộc là gì vậy? Điều trị suy giảm gen ở trẻ sơ sinh? Chứng bệnh này mà giới y học còn chưa tìm ra phương pháp chữa trị, làm sao một cái nông trường nhỏ có thể nghiên cứu ra thuốc đặc trị chứ!
Catherine lắc đầu, có lẽ đúng như Valen nói, nông trường này nói quá rồi, khả năng cao là sẽ không đạt chuẩn.
Đang mải suy nghĩ, trong văn phòng bỗng vang lên tiếng reo hò: “Bộ trưởng Trình đến rồi!”
Valen đang đắm chìm trong phim ảnh chợt sáng mắt, đứng phắt dậy chỉnh trang lại trang phục, cười nịnh nọt rồi bước tới: “Chào Bộ trưởng Trình, tôi là em họ của Phó bộ trưởng Hall…”
Bộ trưởng Trình nhíu mày định nói gì đó thì một giọng máy móc vang lên: “Kiểm định thông qua! Chất lượng: Cấp 7. Tác dụng: Có thể điều trị suy giảm gen và suy tạng ở trẻ sơ sinh…”
Cả văn phòng lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Catherine đang đứng đờ người ra trước máy kiểm định.
Catherine lúc này đúng là đứng chết trân tại chỗ. Thật sự có thể chữa được suy giảm gen sao? Bài toán khó hàng chục năm qua của giới y học lại được giải quyết bởi một nhành thực vật nhỏ bé này? Đừng nói là chữa dứt điểm, chỉ cần giảm nhẹ được một chút thôi thì cô cũng đã là người chứng kiến lịch sử rồi!!!
Trong lúc kích động, cô nghe thấy một giọng nói vang lên sau lưng: “Đây là mẫu vật mới gửi tới sao? Có thể cho tôi xem một chút không?”
Catherine quay đầu lại, giật nảy mình, người đứng sau cô không ai khác chính là Bộ trưởng Trình. Cô lập tức nhường chỗ: “Tất nhiên rồi, mời… mời ngài.”
Bộ trưởng Trình ghé sát buồng kiểm định để quan sát kỹ lưỡng, kích động nói: “Thật sự có thể chữa được suy giảm gen! Mẫu vật còn lại đâu?”
Catherine vội vàng đưa phần mẫu vật còn dư ra.
Bộ trưởng Trình vui mừng: “Tốt! Rất tốt! Trung tâm Kiểm định chính là cần những nhân viên kỹ thuật có tay nghề cao và cẩn thận như cô!”
Các đồng nghiệp khác đồng loạt hít một hơi khí lạnh. Ai mà chẳng biết Bộ trưởng Trình công chính liêm minh nhưng yêu cầu cực kỳ khắt khe, nhận được một lời khen của ông ấy là vô cùng quý giá!
Bộ trưởng Trình cầm mẫu vật rời đi, các đồng nghiệp khác vây quanh chúc mừng Catherine. Cô vội vàng xua tay nói mình chẳng làm gì cả, nhưng niềm vui trên mặt không thể giấu vào đâu được.
Trong bầu không khí vui vẻ đó, mặt Valen tức đến xanh mét. Bộ trưởng Trình vừa rồi chẳng thèm nhìn gã một cái! Rõ ràng mẫu vật đó gửi tới tay gã, nếu gã không lười biếng, nếu người đứng trước máy kiểm định là gã…
Valen nhìn chằm chằm vào cái máy kiểm định, trong lòng vừa ghi hận vừa hối hận.
Bộ trưởng Trình cầm mẫu vật, vừa ra khỏi cửa đã không kìm được mà gọi cho một số điện thoại: “Lão Mộc, cháu trai ông được cứu rồi! Tôi đã tìm được thuốc điều trị suy giảm gen ở trẻ sơ sinh rồi!”
Vị lão tướng quân được gọi là lão Mộc bật dậy như lò xo: “Thật sao?”
“Làm sao lại không thật, máy kiểm định đã thông qua rồi!”
“Tốt tốt tốt!” Mộc Tướng quân cười ha hả: “Tôi đi báo tin vui cho Nguyên soái Tư ngay, ông mau gửi thuốc qua cho tôi. Đúng rồi, là nhà nào nghiên cứu ra vậy? Kim Tố? Hay là… nhà họ Dịch?”
“Đều không phải,” Bộ trưởng Trình cười nói: “Lần này ông không đoán ra được đâu, là một trang trại nhỏ tên là Nông trường Sơn Hải.”
“Nông trường Sơn Hải…” Mộc Tướng quân lặp lại một lần, gật đầu: “Tôi nhớ rồi, sau này có cơ hội nhất định sẽ báo đáp ân tình này!”
Bộ trưởng Trình cười: “Cái lão cục mịch như ông thì báo đáp được gì, tôi đã dặn dò rồi, sau này nông trường này tới kiểm định cứ việc đi ‘luồng xanh’ ưu tiên. Ông cứ yên tâm…” Tuy nhiên lời còn chưa dứt, đối phương đã cúp máy.
Bộ trưởng Trình cười mắng một câu, cũng thấu hiểu sự nôn nóng của bạn già nên lập tức sắp xếp người đi giao thuốc.
Sáng sớm hôm sau, Cảnh Gia Ngôn bị tiếng gõ cửa đánh thức. Mở cửa ra, cậu giật mình lùi lại một bước.
Trời ạ, cái vị đứng trước cửa này là trứng luộc thành tinh đấy à?
Chỉ thấy trước cửa là một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ, chỉ có điều trên đầu không có lấy một cọng tóc, đừng nói là râu tóc, ngay cả lông mày cũng không có…
Phản ứng đầu tiên của Cảnh Gia Ngôn là: Hóa ra người ta không có lông mày thì trông xấu thế này à?
Phản ứng thứ hai là: Đây lại là ai nữa đây? Sao cái hành tinh này của mình càng ngày càng đông người thế, chẳng phải bảo là hành tinh hoang phế sao?
Đối phương trừng mắt nhìn cậu, giọng ồm ồm: “Không phải cậu bảo cần tôi giúp sao?”
“Ai cần ông giúp…” Cảnh Gia Ngôn nói được một nửa thì định thần lại, trợn tròn mắt: “Ông là lão già quái dị?”
Đối phương đầy vẻ bất mãn và ấm ức gật đầu.
“Ông cũng đâu có già đâu…” Cảnh Gia Ngôn đánh giá lão từ trên xuống dưới, thấy tinh thần lực của lão tuy vẫn còn rất linh hoạt nhưng đã ổn định lại: “Tinh thần lực của ông ổn rồi hả? Có cần nghỉ ngơi vài ngày không?” Không đợi đối phương trả lời, cậu đã nói tiếp luôn: “Tất nhiên là việc cũng không nặng lắm, ông vừa làm vừa nghỉ cũng được… Chỉ cần thiết lập lại tín hiệu mạng, rồi mở một cái cửa hàng online, rồi làm mỹ thuật, làm truyền thông quảng cáo… Chắc không vấn đề gì chứ?”
Đại hán đầu trứng luộc: “…”
Lão thở dài một tiếng đầy phức tạp: “Thôi bỏ đi, cậu cứu mạng tôi, tôi làm thuê cho cậu năm năm coi như trả nợ.”
Cảnh Gia Ngôn lập tức chớp lấy cơ hội: “Dễ nói dễ nói, vậy năm năm sau chúng ta hẵng bàn đến chuyện lương lậu nhé!”
Đại hán đầu trứng luộc: “…” Ta nói là làm thuê, chứ có nói là làm không công đâu… Tuy nhiên Cảnh Gia Ngôn đã tự động sắp xếp công việc cho lão rồi.
Thế là, dưới sự bóc lột… à không, dưới sự đốc thúc của Cảnh Gia Ngôn, ba ngày sau, cửa hàng trực tuyến của Nông trường Sơn Hải chính thức khai trương!
___________________________
Màn kịch nhỏ:
Cảnh Gia Ngôn: Công việc của ông là cái này, cái này, và cả cái này nữa.
Lão già quái dị: Thế còn tiền lương?
Cảnh Gia Ngôn: Tiền lương là cái gì? Có ăn được không?