Sau ba năm tận thế, Trái Đất chìm trong cơn ác mộng kinh hoàng. 98% thực vật biến dị điên cuồng: rừng cây trở thành mồ chôn, dây leo hóa mãng xà khát máu, ngay cả một cọng cỏ dại ven đường cũng đủ sức đoạt mạng người sống sót. Trong tâm trí nhân loại, thực vật đồng nghĩa với nỗi kinh hoàng và cái chết.
Thế nhưng, giữa bức tranh u ám đó, lại tồn tại một ngoại lệ không tưởng: Quý Tửu. Cậu vốn chỉ là chậu cây cảnh nhỏ bé Tư Ân Viễn từng đặt trên bệ cửa sổ trước ngày tận thế, một mầm xanh tưởng chừng vô hại, may mắn thoát khỏi sự biến dị khát máu của thế giới bên ngoài.
Ba năm rèn luyện, Tư Ân Viễn từ một người bình thường đã trở thành Chiến thần lẫy lừng, niềm hy vọng cuối cùng của nhân loại. Cùng lúc đó, Quý Tửu, với sự kiên trì khó tin, cũng đã "trưởng thành" theo cách riêng của mình. Từ một mầm cỏ 1cm, cậu được "chăm bẵm" thành cọng cỏ 3cm căng tràn sức sống, dù đôi khi bị bàn tay "kỳ lạ" của anh chủ táy máy giật lá. Và cậu không bao giờ quên người đàn ông từng ngày ngày tưới nước, chăm sóc mình.
Vậy nên, khi đã đủ lớn và đủ "gan dạ", Quý Tửu quyết định tự nhổ rễ, vẫy những chiếc lá non mềm mại, dùng bộ rễ nhỏ bé băng qua vô vàn hiểm nguy để tìm đến căn cứ loài người.
Giữa chiến trường còn vương mùi máu và tro tàn, cậu thấy anh – Đội trưởng Tư Ân Viễn lạnh lùng, uy nghiêm. Rón rén tiếp cận, Quý Tửu khẽ vươn một chiếc lá non, tưởng chừng yếu ớt nhưng lại cứng cỏi lạ thường, nhẹ nhàng chọc vào ống tay áo anh. Rồi cậu nghiêng đầu, giọng nói non nớt vang lên giữa không gian tĩnh lặng: "Xin hỏi, anh có thể tưới nước cho tôi được không?"
Muốn nuôi dưỡng "cây nhỏ" Quý Tửu – một sinh vật vừa ngoan ngoãn, thích làm nũng, lại cực kỳ dính người – hóa ra chỉ cần ba điều đơn giản:
Nước trong lành.
Ánh nắng ấm áp.
Và quan trọng nhất: Được Tư Ân Viễn sờ nắn mỗi ngày!
Công: Tư Ân Viễn – Chiến thần đứng đầu nhân loại, lạnh lùng, mạnh mẽ.
Thụ: Quý Tửu – Nhìn thì yếu ớt, mong manh, nhưng thực chất lại là một "cọng cỏ" ẩn chứa sức mạnh bạo lực, chuyên gia làm nũng.
Truyện Đề Cử






