92. Chương 92: Góc Nhìn Nhân Vật – Về Baek Si Eon (Phần Cuối)

Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 92: Góc Nhìn Nhân Vật – Về Baek Si Eon (Phần Cuối)

Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chúc ngài nghỉ ngơi thư giãn, thưa giám đốc.”
Bước chân Yoon Tae Oh nhanh một cách bất thường. Sự nôn nóng và bực bội hiện rõ trong từng nhịp đi.
Vừa về đến nhà, gã chẳng buồn thay đồ, lập tức tiến thẳng vào căn phòng nơi Baek Si Eon từng ở.
Bật đèn lên, không gian bên trong chẳng có gì đặc biệt. Căn phòng rộng hơn cả ngôi nhà cũ của Baek Si Eon cộng lại, nhưng lúc này trông nó chẳng khác nào một phòng khách sạn vô hồn. Nhìn sơ qua, mọi thứ được sắp xếp gọn gàng đúng với tính cách cậu, nhưng chính sự ngăn nắp ấy lại mang cảm giác gượng ép. Không một món đồ cá nhân nào nằm lại. Bàn làm việc, ngăn kéo, tủ đầu giường, thậm chí cả tủ quần áo – tất cả đều trống trơn.
“Hà… nghỉ việc sao.”
Yoon Tae Oh ngồi phịch xuống mép chiếc giường trống trơn, nơi chưa lâu vẫn có bóng dáng chủ nhân.
Mới hôm nào cậu còn khen không khí ở đây giàu oxy, nước máy lọc qua bảy tầng rất tinh khiết. Vì sợ cậu ghét việc nhà, gã đã chuyển cậu vào làm tại công ty, thậm chí còn tăng lương. Phải chăng vấn đề nằm ở chỗ gã đã chấp nhận đơn từ chức của cậu quá dễ dàng, như thể một trò đùa?
Ngồi trong căn phòng từng là nơi Baek Si Eon ngủ mỗi đêm, gã cố đặt mình vào vị trí cậu để suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn chẳng tìm ra lời giải. Yoon Tae Oh đã dùng mọi thứ có thể dành cho Baek Si Eon. Trước nay gã từng làm thế bao giờ chưa? Chưa. Chưa từng. Với một kẻ vốn xem con người chẳng khác linh kiện máy móc, việc thay nhân sự chưa bao giờ là điều khiến gã phải bận tâm. Xét về mặt nào đó, gã đã liên tục đưa ra những ưu đãi vượt xa mức bình thường dành cho một “tên” thư ký, vậy mà vẫn thất bại trong việc thay đổi ý định của cậu.
Nhưng nếu đối phương không phải ai khác mà chính là Baek Si Eon, gã muốn thử một phương pháp khác. Không có vấn đề nào là không có lời giải. Gã nghĩ, có lẽ chỉ vì bị vây quanh bởi quá nhiều đáp án sai, nên gã không thể nhìn thấy đáp án đúng mà thôi.
❖ ❖ ❖
“Hôm nay dự kiến sẽ có cuộc họp chiến lược quảng bá khu nghỉ dưỡng, tôi nghĩ ngài nên dẫn dắt các chương trình nghị sự liên quan đến việc đối phó với 'Next Resort' ạ.”
“Next? Cái tên Next lúc nào cũng đứng hạng tư đó sao?”
“…Vâng, đúng là Next đó ạ.”
“Ừm, cứ vậy đi…”
Câu hỏi “Thư ký Kim, em điên rồi à? Tại sao tôi phải bận tâm đến cái loại đó chứ?” gần như bật ra khỏi cổ họng, nhưng vì đã tự nhủ phải thay đổi, gã đành nuốt lời lại và đưa ra câu trả lời khác.
'Tập đoàn Next' tuy có dàn trải vào nhiều lĩnh vực, nhưng ở bất kỳ mảng nào họ tham gia, thị phần cũng chỉ dừng ở vị trí thứ tư. Gã biết khu nghỉ dưỡng ở Jeju của họ khai trương vào cùng thời điểm, nhưng vì quy mô không thể so sánh được nên gã vốn chẳng thèm để tâm.
“Ngài không hỏi lý do sao…?”
“Nếu Thư ký Baek đã nói vậy thì chắc hẳn có lý do.”
Dù như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời, Yoon Tae Oh không nói thêm, chỉ nhấp một ngụm cà phê mà cậu vừa pha. Hôm nay, gã đã thay đổi 'concept' so với ngày hôm qua.
“Cà phê uống cũng được đấy. Có lẽ là vì do Thư ký Baek pha chăng.”
“…À, vâng. Cảm ơn ngài. Chúng ta chuẩn bị đi làm chứ ạ?”
Dù được khen, Baek Si Eon vẫn đáp lại bằng giọng điệu cứng nhắc, nhưng gã quyết định không để tâm. Vì mức độ này nằm trong dự đoán.
“Hôm nay ngài thấy sao về bộ vest màu xám đậm kết hợp với cà vạt họa tiết kẻ ô ạ?”
“Gu thẩm mỹ của em cũng khá đấy. Cứ thế đi.”
Từ kẹp cà vạt đến giày tây, Yoon Tae Oh không chỉ vui vẻ chấp nhận mọi đề xuất mà còn thêm vào những lời khen ngợi chẳng mấy quen thuộc. Dù nhìn khách quan thì đó chỉ là những lời khen mơ hồ, nhưng với gã, đó đã là nỗ lực hết mình. Tuy nhiên, sắc mặt Baek Si Eon vẫn chẳng thay đổi bao nhiêu. Dù đã lường trước, thái độ công việc cứng nhắc của cậu vẫn khiến gã cảm thấy hụt hẫng. Nếu là bình thường, chắc hẳn cậu đã đỏ mặt, háo hức khoa tay múa chân để làm nổi bật hành động của mình rồi.
Cho đến tận lúc chuẩn bị xong và bước ra xe, phản ứng của Baek Si Eon vẫn khiến gã bận lòng.
“Ngồi bên cạnh đi.”
“Như vậy chắc sẽ khiến giám đốc thấy bất tiện…”
“Tôi bảo em, ngồi bên cạnh.”
Bình thường, mỗi khi di chuyển cùng nhau, Baek Si Eon luôn ngồi ghế phụ. Nhưng cảm nhận được cậu đang cố tạo ra ranh giới, lần đầu tiên trong ngày, Yoon Tae Oh phải ra lệnh một cách đanh thép. Baek Si Eon chẳng bận tâm, bước lên ngồi ghế sau.
“Việc đi làm chắc sẽ vất vả lắm. Nhà của Thư ký Baek cách đây khá xa mà.”
“Vâng… Đúng là như vậy ạ. Tôi phải đi từ sáng sớm nên thời gian ngủ cũng thiếu hụt…”
“Vì thế nên tôi định thế này.”
Yoon Tae Oh quyết định đặc cách cho cậu căn phòng ngay sát phòng ngủ của mình. Không phải vì phòng cũ của Baek Si Eon chật hẹp hay cũ kỹ, mà gã muốn chuyển cậu sang căn phòng lớn hơn, có cửa sổ hướng Nam, phòng tắm và phòng thay đồ riêng, diện tích gần bằng phòng ngủ của chính gã. Nếu cậu đồng ý, gã còn định làm mới toàn bộ nội thất. Không, chỉ cần cậu quay lại, gã tin mình có thể hoàn thành việc đó trước giờ tan làm hôm nay.
“Vì thế, từ ngày mai Trưởng nhóm Thư ký 2 sẽ giúp giám đốc chuẩn bị đi làm vào buổi sáng ạ.”
“Cái gì…?”
“Bây giờ tôi phải bàn giao dần từng việc một chứ ạ.”
“Hà… mẹ kiếp.”
Gã đã cố nhẫn nhịn. Vì cảm thấy hôm qua mình chỉ đơn phương nói về cải thiện môi trường làm việc, hôm nay gã muốn thể hiện 'khía cạnh con người' hơn. Nhưng trước một cuộc hội thoại mà đối phương chẳng nghe mình nói, mà câu nào cũng quay về việc nghỉ việc, lý trí Yoon Tae Oh cuối cùng cũng đứt phựt.
“Dừng xe.”
Chiếc xe dừng lại giữa một đoạn đường vắng, gã đuổi người tài xế – kẻ mà gã thậm chí còn chẳng nhớ tên – ra ngoài.
“Giờ thì hãy nói thật lòng đi.”
“Nói… nói cái gì cơ ạ…?”
Sau tuyên bố nghỉ việc, đây là lần đầu tiên Yoon Tae Oh bộc lộ cảm xúc không kìm nén, khiến Baek Si Eon cũng buông rơi mặt nạ. Gã thấy thà nhìn khuôn mặt đang bàng hoàng kia còn hơn. Thay vì một Baek Si Eon xa lạ, lạnh lùng như người dưng, dáng vẻ này trông thuận mắt hơn nhiều.
“Tôi nghĩ mình đã cho em đủ cơ hội rồi đấy.”
“Cơ hội gì…?”
Dù cảm thấy hơi quá khích, nhưng vì tâm trạng lúc này đúng là như vậy, gã chẳng còn cách nào khác.
“Tôi đã bao giờ cho ai cơ hội lần thứ hai chưa?”
“…Dạ không ạ…”
“Phải. Nhưng bây giờ, tôi cho em cơ hội rút lại lời nói.”
“Rút lại cái gì cơ ạ…?”
“Lời nói rằng em muốn nghỉ việc. Tôi sẽ coi như chưa từng nghe thấy. Được rồi, vì em cũng đã nói với mọi người rồi, nên tôi sẽ thăng chức cho em lên mức cao nhất có thể.”
Dù có nghĩ thế nào, gã cũng chẳng tìm ra lý do nào. Yoon Tae Oh vốn thiếu khả năng đồng cảm, nhưng khi mọi lý do hợp lý khiến Baek Si Eon kiên quyết nghỉ việc đều đã được giải quyết mà cậu vẫn không rút lời, gã chỉ còn cách cho rằng đó là sự bướng bỉnh thuần túy. Vì vậy, gã mới chuẩn bị một vẻ ngoài kiểu “bất đắc dĩ phải quay lại” để dụ dỗ cậu.
“Cảm ơn ngài vì đã dành tâm sức cho tôi, thưa giám đốc. Thế nhưng…”
“Phù… Được rồi. Nói thật đi. Em thực sự muốn cái gì? Tôi sẽ đáp ứng tối đa… không, tôi sẽ đáp ứng tất cả. Vì em không phải ai khác mà là Thư ký Kim.”
Đây vốn là nước cờ cuối mà gã định tung ra sau khi không khí đã dịu xuống. Để nói được câu này, từ sáng gã đã không tiếc lời khen ngợi Baek Si Eon bằng giọng điệu chẳng giống mình chút nào, nhưng giờ đây, trong tình thế này, gã buộc phải dùng đến nó.
“Tôi thì…”
Liệu có thể coi là may mắn không? Nếu lúc này cậu lại nói “không sao đâu” như mọi khi, chắc chắn lý trí Yoon Tae Oh sẽ hoàn toàn sụp đổ. Nhưng sau một hồi ngập ngừng, Baek Si Eon cuối cùng cũng mở lời.
“Tôi thực sự muốn nghỉ việc. Chỉ cần vậy thôi là đủ rồi, thưa giám đốc.”
“Có lý không cơ chứ? Tôi thừa nhận thời gian qua công việc hơi nhiều, nhưng đi đâu em cũng không nhận được đối đãi như thế này đâu.”
“Vâng, không phải do bị đối xử tệ. Cũng không phải tôi ghét công việc.”
“Vậy, vấn đề là ở Tổng quản thư ký sao?”
“…Không thể nói là hoàn toàn không có lý do đó, nhưng cũng không chỉ vì chuyện đó. Chỉ là tôi thấy hơi… muốn được nghỉ ngơi thoải mái.”
Tên nhát gan Baek Si Eon không né tránh ánh mắt sắc lẹm của Yoon Tae Oh.
“Xin ngài hãy làm như vậy đi, thưa giám đốc.”
Thậm chí cậu còn đang cười. Một nụ cười không vương chút cảm xúc nào, như thể linh hồn đã tắt lịm – thứ nụ cười chẳng thể khiến ai cảm thấy dễ chịu.
“Không. Tôi không thể làm vậy. Em hãy mang một lý do mà tôi có thể chấp nhận được đến đây.”
Yoon Tae Oh thầm nghĩ trong lòng. Nụ cười đó của Baek Si Eon… cứ như đang cầu xin gã hãy giữ cậu lại vậy. Làm sao có nụ cười nào lại khiến người khác cảm thấy khó chịu đến thế? Đúng là một quãng đường đi làm đầy bực bội.
❖ ❖ ❖
Choảng!
Một tiếng động sắc lẹm vang lên trong phòng riêng của nhà hàng.
“Giám đốc, món ăn không hợp khẩu vị ngài sao ạ?”
“À, đây mà cũng gọi là thức ăn cho người à? Vì dở tệ quá nên tôi tưởng là cám gia súc chứ.”
Nhân viên dọn dẹp nhanh chóng thu dọn đĩa và thức ăn vương vãi trên sàn. Tổng quản thư ký bước vào ngay sau đó liền nhận ra chiếc đĩa bị ném xuống không phải sự cố tình cờ.
“Phải chăng món ăn tệ đến mức nào mà cậu mới ăn có thế rồi bỏ, hả Tổng quản thư ký?”
Choi Hyun Jin – người đang dùng bữa cùng gã – lập tức căng thẳng khi Yoon Tae Oh đột ngột nhấc bổng chiếc đĩa trước mặt ném xuống sàn. Nhưng khi gã hất hàm về phía đĩa của hắn mà nói vậy, cổ hắn bỗng đỏ ửng. Hắn tưởng gã không để ý, hóa ra gã vẫn luôn quan sát hắn ăn uống – điều đó khiến hắn cảm thấy vô cùng khoái chí. Cả lý do khiến gã nổi giận cũng làm hắn thỏa mãn.
“Tôi xin lỗi… sau này tôi sẽ không mời ngài đến nhà hàng này nữa ạ.”
Thực ra, chỉ là hành động giận cá chém thớt để giải tỏa tâm trạng bực bội tích tụ từ buổi sáng nay. Dĩ nhiên, món ăn thật sự cũng dở tệ. Nhưng mỗi khi Choi Hyun Jin xuất hiện, cái cảm giác thèm ăn vốn có của gã liền biến mất một cách kỳ lạ.
“Tôi xin phép đi vệ sinh một lát.”
Yoon Tae Oh chẳng hiểu vì sao Choi Hyun Jin đỏ mặt, càng không muốn hiểu. Khi chỉ còn lại hai người, Tổng quản thư ký tiến lại gần, mở lời.
“Nhưng thưa giám đốc.”
“Gì?”
“Trưởng nhóm Baek Si Eon nói rằng cậu ta muốn nghỉ việc…”
“Thì sao.”
“Có lẽ ngài không biết, nhưng đội thư ký của chúng ta vốn xử lý rất nhiều việc bí mật, nên về lý mà nói, không có khái niệm nghỉ việc.”
Chẳng lẽ gã không biết điều đó? Thực tế, số nhân viên bị “dọn dẹp” theo chỉ đạo của Tổng quản thư ký còn nhiều hơn cả gã. Và đại đa số những người Yoon Tae Oh ra lệnh dọn dẹp – đều là tay chân của lão Tổng quản.
“Nói tiếp đi.”
“Vì vậy… tôi nghĩ cũng nên dọn dẹp cả Trưởng nhóm Baek luôn ạ.”
Dọn dẹp…? Chẳng lẽ.
Đối diện với gã, Tổng quản thư ký nở nụ cười rạng rỡ – như thể điều Yoon Tae Oh đang nghĩ, chính là đáp án đúng.