Chương 95: Ngoại truyện

Nhật Ký Xuyên Thư Của Tiểu Tang Thi NPC thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi trở về căn nhà gỗ, bắp cải nhỏ đã chủ động đề nghị hoa hướng dương nhắn với Nam Đình Cận rằng nên tắm cho Thiên Hồi. Nếu thuận tiện, nó cùng quả táo và vài con thực vật khác cũng có thể đến giúp.
Nam Đình Cận chỉ ngắn gọn đáp lại một chữ: "Được", nhưng không đồng ý cho bắp cải nhỏ đến.
Bên ngoài căn nhà gỗ, bắp cải nhỏ ngồi xổm cạnh ống nước, cẩn thận đưa tay sờ thử.
Thấy ống nước ấm và bên trong nhà gỗ yên ắng, nó đoán rằng Nam Đình Cận có thể tự lo được, liền yên tâm. Nó chào tạm biệt hoa ăn thịt người đang gác ngoài cửa, rồi cùng quả táo và Dây Leo Mềm quay về nghỉ ngơi.
Trong phòng, Thiên Hồi tò mò ngồi xổm bên bồn tắm gỗ, đưa tay chạm vào dòng nước ấm đang chảy liên tục.
Nam Đình Cận điều chỉnh nhiệt độ nước, thấy cậu không phản kháng, liền cởi quần áo cho Thiên Hồi rồi bế cậu vào bồn.
Chỉ vài giây sau, nước bắn tung tóe. Thiên Hồi hoảng hốt, mặt mày tái mét, siết chặt lấy Nam Đình Cận, nhất quyết không chịu vào bồn tắm nữa.
Nam Đình Cận nhẹ nhàng dỗ dành: "Chỉ một chút nữa thôi là xong rồi."
Thiên Hồi uất ức rên rỉ, vẫn không chịu buông tay, cứ ôm chặt lấy anh.
Anh hoàn toàn có thể dùng dị năng để Thiên Hồi ngoan ngoãn ngồi yên, nhưng nếu làm vậy, Thiên Hồi chắc chắn sẽ hoảng sợ hơn nữa.
Nam Đình Cận xoa xoa mái tóc ướt sũng của cậu, đành nhượng bộ: "Thôi được, không cần dùng tới cái đó nữa."
Một thời gian trước, căn cứ Hắc Tích Sơn đã phái người đến sửa chữa phòng tắm. Ngoài bồn tắm, còn lắp thêm một bộ vòi sen đơn giản.
Nam Đình Cận trải vài chiếc khăn tắm xuống sàn, mở vòi sen, bắt đầu tắm cho Thiên Hồi – cả tóc cũng phải gội sạch.
Chỉ cần không ngâm cả người trong nước, Thiên Hồi không còn sợ hãi đến vậy, nhưng vẫn dính chặt lấy lòng Nam Đình Cận, cố tránh né dòng nước.
Cuối cùng cũng tắm xong sau bao khó khăn, người Nam Đình Cận gần như ướt sũng.
Anh tạm thời đẩy Thiên Hồi ra, cởi áo khoác, dùng chiếc khăn tắm lớn đã chuẩn bị sẵn quấn kín người cậu, rồi dắt ra ngoài.
Tóc Thiên Hồi cũng được quấn khăn, cả người bị gói chặt, không thể cử động thoải mái.
Cậu ngã xuống mép giường, vùng vẫy vài cái nhưng không thể thoát ra.
Nam Đình Cận cúi người hôn lên trán cậu: "Đợi anh một chút."
Anh nhắc lại hai lần, Thiên Hồi mới ngoan ngoãn gật đầu: "Ừm..."
Sau đó, Nam Đình Cận vào phòng tắm, đóng cửa lại. Bên trong lại vang lên tiếng nước chảy.
Bên ngoài trời đã tối, Thiên Hồi trở nên yên lặng, tựa lưng vào đầu giường, ôm gối thiếp đi. Khi cửa phòng tắm mở ra, cậu lập tức tỉnh giấc, ngọ nguậy quay sang nhìn.
Nam Đình Cận đã tắm xong, thay bộ quần áo sạch, tóc còn nhỏ nước. Anh lau sơ qua rồi ném khăn sang một bên, bế Thiên Hồi dậy.
Trong phòng có điện từ nguồn bên ngoài, Nam Đình Cận ôm Thiên Hồi, dùng máy sấy làm khô mái tóc bạc của cậu.
Thiên Hồi không mấy chịu ngồi yên, người vẫn quấn khăn tắm, lại gần ngửi mùi nước trên cổ Nam Đình Cận, há miệng cắn một sợi tóc ướt, liếm sạch bọt nước, rồi lại cắn lên yết hầu anh.
Nam Đình Cận thản nhiên như không cảm thấy gì, vẫn kiên nhẫn sấy tóc cho Thiên Hồi.
Việc mặc quần áo sau đó diễn ra thuận lợi nhất. Thiên Hồi ngáp dài, cúi đầu nhìn Nam Đình Cận thắt nút áo cho mình.
Xong mọi việc, Nam Đình Cận hôn nhẹ lên gương mặt Thiên Hồi: "Đi ngủ thôi."
Thiên Hồi rõ ràng đã mệt, nhưng dường như chưa muốn ngủ, có lẽ vì ban ngày chơi quá lâu, cơn hưng phấn vẫn chưa tan.
Cậu ngẩng mặt lên, tìm hơi thở của Nam Đình Cận, rồi cúi xuống hôn anh.
Dưới ảnh hưởng của thuốc, Thiên Hồi trở nên chủ động hơn bình thường. Dù chưa hoàn toàn hồi phục, có lẽ cậu cũng không hiểu rõ hành động này nghĩa là gì, chỉ đơn giản là muốn làm, nên làm.
Hai người từ từ hôn nhau, hơi thở hòa quyện. Một lúc lâu sau, Nam Đình Cận mới kiềm chế bản thân, ngừng lại.
Anh nghiêng đầu né tránh, khẽ nhắc lần nữa: "Ngủ đi."
Thiên Hồi có chút bực bội, có lẽ liên tưởng đến việc bị bắt tắm lúc nãy, liền cắn mạnh một cái lên người Nam Đình Cận, để lại dấu răng nhợt nhạt trên má anh.
Nam Đình Cận nắm nhẹ cằm Thiên Hồi, xoa xoa hàm răng cùn cùn của cậu, mỉm cười hỏi: "Có đau không?"
Thiên Hồi đã quên mất việc ban ngày từng cắn quả hạch, chỉ liếm liếm đầu ngón tay Nam Đình Cận, mơ hồ nói: "Đói..."
Nam Đình Cận buông tay, vén áo lên sờ bụng cậu – đã no. Anh đứng dậy đi đến bàn, lấy ra một ly nước từ hộp giữ nhiệt.
Nước bên trong đã được pha sẵn, thêm chút nước trái cây, vị ngọt thanh, ngon hơn nước lọc bình thường.
Thiên Hồi quả nhiên không từ chối, uống sạch nửa ly từ tay Nam Đình Cận, rồi không còn kêu đói nữa.
Cậu ngoan ngoãn rúc vào lòng Nam Đình Cận, dùng môi cọ cọ vào vết cắn vừa để lại.
Nam Đình Cận ôm chặt Thiên Hồi, vuốt ve mái tóc bạc mềm mại. Trên gương mặt anh, nụ cười dần nhạt đi.
Thiên Hồi đã kể hết mọi chuyện cho anh nghe – cả những gì cậu thấy trong cốt truyện, và cả thông báo "Vua Zombie 01" sau khi tiêu diệt xác sống khổng lồ.
Lúc đó, ký ức của cả hai đều chưa rõ ràng, không lưu lại cảm xúc tiêu cực nào. Nhưng từ vài lời mảnh vụn, Nam Đình Cận vẫn có thể dựng lại toàn bộ câu chuyện.
Thiên Hồi đã cứu sống anh, bằng cách đánh đổi chính mạng sống của mình. Nếu kết cục khác đi, cậu có lẽ đã hoàn toàn biến thành zombie.
Khi ấy, nếu Thiên Hồi gặp lại anh, liệu có còn nhận ra, có còn nhớ những ký ức của hai người hay không?
Dù vậy, dù có không nhớ, cũng chẳng sao. Anh vẫn sẽ như bây giờ – giữ cậu bên cạnh, chăm sóc từng li từng tí.
Nam Đình Cận siết chặt vòng tay, cúi đầu hôn nhẹ lên mái tóc bạc.
Thiên Hồi lại ngáp dài, cuối cùng cũng thiếp đi, yên lặng tựa vào lòng anh.
Ngày hôm sau, Thiên Hồi thức dậy hơi muộn hơn một chút.
Cậu tỉnh dậy y như hôm qua, lao tới cắn nhẹ vào yết hầu Nam Đình Cận. Nhưng chỉ được một lúc, hứng thú với việc cắn xé đã giảm đi rõ rệt.
Nam Đình Cận đoán cậu đã hồi phục thêm, liền dò hỏi: "Biết anh là ai không?"
Thiên Hồi nhìn anh chăm chú một lúc, rồi thân mật cọ vào, mơ hồ nói: "Bạn trai..."
Giọng cậu lơ lớ, không rõ ràng, nhưng Nam Đình Cận lập tức hiểu, khóe môi khẽ nhếch thành nụ cười.
Bên ngoài, vài con thực vật đang chờ Thiên Hồi thức dậy.
Hoa tú cầu trắng ngồi xổm cạnh cỏ đuôi mèo, thỉnh thoảng liếc về phía cửa nhà gỗ.
Bắp cải nhỏ kéo theo một chiếc hộp nhỏ xinh xắn, bên trong là vài miếng điểm tâm đã hấp chín.
Dứa và dâu tây đang thì thầm bàn tán, cá cược xem sau khi Thiên Hồi ra ngoài, con thực vật đầu tiên cậu muốn "bắt" sẽ là ai.
Dâu tây đoán là ớt chuông – vì tốc độ nhanh nhất. Dù nó chưa tới, nhưng chắc chắn sẽ là con đầu tiên lao đến bên Thiên Hồi ngay khi cửa mở.
Căn nhà gỗ vẫn chưa có động tĩnh gì, vài con thực vật khác lại tiếp tục tụ tập về đây.
Quả xoài đi theo sau nấm nhỏ, che miệng ho khẽ vài tiếng, ngẩng đầu lên như thể vừa đi một vòng lớn.
Trên trán nó có hai vết, như bị răng người cắn, hơi ngả sang màu đen.
Củ sen nhỏ mới từ trong hồ lên, cầm khăn lau tóc, tò mò liếc nhìn một cái.
Ừm? Sao lại giống như được vẽ lên vậy?
Dấu răng trên đầu quả xoài đã biến mất từ lâu, trán trơn láng. Chỉ còn hai vệt mực, vẽ rất giống vết cắn.
Củ sen nhỏ đè tay xuống, nén cảm giác muốn sờ thử, rồi giả vờ không thấy gì mà quay đi.
Cách đó không xa, phía sau rau xà lách, một bóng dáng xanh mướt đang từng chút từng chút nhảy tới.
Cả nhóm nhìn kỹ – là quả hạch.
Nó đang mặc một chiếc áo nhỏ đan bằng cỏ, do bắp cải nhỏ thức đêm làm. Chiếc áo khá dày, che kín gần như toàn bộ vỏ ngoài, chỉ chừa hai lỗ nhỏ: một cho mắt và miệng, một ở dưới để giữ thăng bằng.
Quả hạch háo hức tiến đến trước cửa, chờ Thiên Hồi ra ngoài.
Chiếc áo cỏ dày mà không nóng, lại có thể bảo vệ vỏ – nếu Thiên Hồi muốn cắn, chắc chắn sẽ không bị đau răng.