Chương 19

Nhật Ký Yêu Đương Cùng Sư Huynh thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ lúc y nói ra câu ấy, cho đến khi hai người cùng không còn đứng nữa mà đổi sang ngồi trên giường gỗ, Tống Tẫn Dao vẫn chưa thể hoàn hồn lại.
Hắn chê giường gỗ vừa cứng vừa bẩn nên bèn dọn sạch đệm hương bồ đi, không biết từ đâu lại lấy ra mấy tấm đệm mềm sạch sẽ trải lên, mới chịu để Hứa Thải Thải ngồi xuống.
Tống Tẫn Dao thì ngồi bên cạnh y, hơi nghiêng người, để đầu gối chạm nhẹ vào sư đệ.
Nhiệt độ cuồn cuộn truyền sang, khiến Hứa Thải Thải cứ thấy người mình muốn toát mồ hôi mãi.
Ngồi cạnh nhau thế này, rõ ràng chỉ là cảnh thường thấy của hai sư huynh đệ ở chung như trước kia.
Nhưng từ khi y nói ra câu kia thì bầu không khí giữa cả hai dường như hoàn toàn thay đổi.
Trở nên nóng hầm hập, quánh đặc lại.
Hứa Thải Thải không cần ngẩng đầu cũng biết được ánh mắt của sư huynh nhìn y chuyên chú đến mức nào.
Chờ đến khi lớp không khí ngượng ngập ấy dịu đi đôi chút, Hứa Thải Thải mới sực nhớ lại chuyện chính, bèn ngẩng đầu lên.
"Sư huynh." Y ngồi nghiêm chỉnh, nói.
"Cho ta xem lại thức hải của ngươi một chút."
"Hửm?"
Tống Tẫn Dao nhìn thẳng vào y, như thể còn đang ngẩn ngơ, phản ứng cũng hiếm thấy có phần chậm chạp.
Hứa Thải Thải thấy hắn vẫn chưa hoàn hồn, vội xua tay giải thích:
"Không phải... không phải những thứ hôm qua ngươi cho ta xem." Thiếu niên nhíu mày.
"Ta muốn nhìn tình căn của ngươi."
Tống Tẫn Dao lúc này mới dần khôi phục lại sự lãnh đạm và bình tĩnh quen thuộc.
Hắn lập tức từ chối: "Không cần xem."
Hứa Thải Thải lại kiên trì, kéo tay áo hắn:
"Cho ta xem một chút thôi, sư huynh~"
Gặp phải sư đệ vừa làm nũng vừa nài nỉ thế này, Tống Tẫn Dao thật sự không thể từ chối.
Thế là hai người lại áp trán vào nhau.
Lần này, những hình ảnh khó coi hôm qua đều được Tống Tẫn Dao giấu kỹ, không dám lôi ra dọa sư đệ dù chỉ một chút.
Hứa Thải Thải thấy được thức hải hiện tại của Tống Tẫn Dao.
Thức hải vốn trong suốt yên tĩnh, giờ đây đã hóa thành một vùng biển máu.
Tình căn vừa to vừa thô vẫn ngang dọc đan xen như trước, lại càng thêm ngang ngược và bá đạo, gần như trùm kín từng góc trong thức hải.
Chỉ là lúc này, mỗi một nhánh rễ đều vì bị chân hỏa trong cơ thể Tống Tẫn Dao thiêu đốt ngày đêm mà đầy thương tích.
Hứa Thải Thải không dám tưởng tượng hắn phải chịu đau đớn đến mức nào mới đến nông nỗi ấy.
Vậy mà sắc mặt Tống Tẫn Dao lại bình tĩnh đến đáng sợ, ngoài chút mồ hôi lạnh không thể che giấu trên trán, chẳng còn thấy điều gì khác thường.
Hai người tách trán, thức hải biến mất, Hứa Thải Thải chẳng hay biết từ lúc nào đã ôm lấy đầu sư huynh.
Y học theo cách hắn thường an ủi mình, nhẹ nhàng xoa mái tóc đen hơi lạnh của hắn.
Hứa Thải Thải nói với giọng đầy xót xa: "Sư huynh à, sau này có chuyện gì thì đừng tự mình quyết định nữa, lại càng không được làm tổn thương bản thân."
Y buông tay ra, sửa lại để nắm lấy tay hắn, giọng nói tràn đầy lo lắng.
"Ngươi phải nói với ta, chúng ta cùng nhau nghĩ cách."
Tống Tẫn Dao tất nhiên là gật đầu đồng ý.
So với thức hải có thế nào, rõ ràng trong lòng hắn lúc này lại càng nghĩ đến chuyện khác.
"Thải Thải, nói lại câu vừa rồi được không."
Tống Tẫn Dao khẽ nâng cằm Hứa Thải Thải bằng mu bàn tay, đợi y ngẩng đầu nhìn mình, rồi lại kìm lại, rụt tay về.
Hứa Thải Thải chưa nghĩ ra là câu nào, theo phản xạ muốn hỏi lại.
Nhưng đối diện với ánh mắt tràn đầy cảm xúc mãnh liệt kia, y đã lập tức hiểu ra.
Thiếu niên hơi tránh ánh mắt, nhiệt độ vừa hạ xuống khi nãy lại bắt đầu dâng lên chầm chậm.
Nhưng thấy sư huynh cứ nhìn chằm chằm mình như chờ đợi sự xác nhận, y vẫn đành cắn răng, căng thẳng nói lại một lần nữa.
"Ta nói... từ giờ trở đi, chúng ta thử làm đạo lữ."
Câu còn chưa dứt, đã nghe thấy hơi thở của ai đó bên cạnh rõ ràng trở nên nặng nề hơn.
Hứa Thải Thải giật mình nghĩ mình lỡ lời, vội lúng túng bổ sung:
"Nhưng, nhưng mà." Thiếu niên liếc sư huynh một cái, rồi lập tức quay đi, xấu hổ đến nỗi giọng cũng nhỏ hẳn.
"Ngươi muốn làm chuyện đó... thì không được đâu."
"...Ta vẫn chưa thể chấp nhận được."
Một câu thẳng thắn như vậy, khiến Hứa Thải Thải đỏ mặt đến mức như muốn bốc khói.
Vậy mà lại nghe Tống Tẫn Dao đáp lại ngay, không chút do dự: "Ta biết."
Hắn lại giơ tay lên, vuốt ve mặt y lần nữa, lòng bàn tay nóng hơn cả gương mặt đỏ bừng của Hứa Thải Thải.
Tống Tẫn Dao rụt tay lại, sắc mặt vẫn bình tĩnh, chuyên chú nói:
"Mọi chuyện đều nghe theo Thải Thải. Ngươi không muốn thì ta tuyệt đối sẽ không vượt quá giới hạn nửa bước."
Hứa Thải Thải tròn mắt chớp chớp: "Đều do ta quyết sao?"
Tống Tẫn Dao nhẹ gật đầu, coi như xác nhận.
Có được quyền chủ động, Hứa Thải Thải ngẫm nghĩ một chút, lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
"Vậy thì tốt quá rồi! Ngươi không được giở trò gì đâu đấy!"
...
Xác định quan hệ đạo lữ xong, hai người cũng không vội rời khỏi căn phòng tối.
Tống Tẫn Dao chỉ hận không thể lúc nào cũng kề cận bên sư đệ, còn Hứa Thải Thải thì lại nghiêm túc suy nghĩ một chuyện.
Y đã nhận lời bắt đầu thử làm đạo lữ với Tống Tẫn Dao, tuy chỉ là thử, nhưng thái độ vô cùng nghiêm túc.
Hứa Thải Thải không phải người nói chơi, càng không bao giờ đem tình cảm của sư huynh ra làm trò đùa.
Y đã nói là làm, hành động nhanh gọn, tính toán bắt đầu thực hiện ngay lập tức.
Thiếu niên ngồi yên tại chỗ, trong đầu bắt đầu lướt nhanh qua những truyện tình cảm mà mình từng đọc.
Y xem không ít, biết rõ chuyện yêu đương giữa đạo lữ thì phải tiến triển từng bước, thuận theo tự nhiên.
Theo như trong truyện, đạo lữ phải bắt đầu từ nắm tay, rồi mới tới ôm ấp từ từ.
Chỉ là... những bước ấy áp dụng vào y và Tống Tẫn Dao, hình như không thích hợp lắm.
Y và sư huynh đã nắm tay vô số lần, cũng đã ôm nhau không biết bao nhiêu lần rồi...
Thậm chí đến chuyện về sau nằm ngủ chung giường, hai người cũng đã từng ngủ rồi.
Hứa Thải Thải nhíu mày trầm tư rất lâu, cuối cùng khẽ mím môi, hạ quyết tâm rồi ngẩng đầu lên.
"Sư huynh, vậy chúng ta bắt đầu từ hôn môi đi!"
"...Cái gì?"
Tống Tẫn Dao suýt chút nữa tưởng mình đang mơ.
Trên gương mặt tu sĩ vốn lạnh lùng thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.
Vừa mới chốc lát trước, hắn còn thấy Hứa Thải Thải cau mày suy nghĩ, trong lòng còn đang lo sợ sư đệ hối hận.
Vậy mà giờ phút này, một câu nói bỗng chốc vang lên mạnh mẽ bên tai, khiến đầu óc hắn ù đi.
"Thử hôn môi trước xem sao."
Hứa Thải Thải nắm toàn quyền quyết định, sau khi đã hạ lệnh thì sự mới mẻ mạnh mẽ lấn át cảm giác xấu hổ trong lòng.
Y vừa lặp lại, vừa nghiêm túc ngẩng lên đánh giá đôi môi của sư huynh.
Chẳng qua cũng chỉ là chạm môi với sư huynh thôi.
Trước đây Tống Tẫn Dao đút y ăn cơm, giúp y lau miệng, không ít lần dùng ngón tay chạm lên môi y.
Bây giờ đổi lại thành dùng miệng chạm vào, hẳn là... cũng không khác biệt gì lớn.
Hơn nữa... Lần đầu tiên Hứa Thải Thải nhìn kỹ đường nét môi của Tống Tẫn Dao, lại phát hiện sư huynh của y ngay cả đôi môi cũng rất đẹp.
Được một đôi môi như vậy chạm vào, hình như... cũng không khó chấp nhận đến thế.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, bên hông Hứa Thải Thải đã bị ai đó ôm lấy, cả người y bị kéo sát vào.
Như thể không chịu nổi ánh mắt vừa ngây thơ vừa táo bạo của sư đệ, Tống Tẫn Dao giơ tay còn lại che lên mắt y.
Tầm nhìn tối sầm, Hứa Thải Thải cũng không giãy giụa.
Vì y ngửi thấy hơi thở của sư huynh, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể hắn.
Thiếu niên vô thức nín thở.
Điều đầu tiên y cảm nhận được, là hơi thở run rẩy vì cố kìm nén của sư huynh.
Ngay sau đó, chóp mũi bị cọ nhẹ khiến mặt hơi nhột.
Thứ mềm mại và ấm áp chạm lên môi y.
Tim Hứa Thải Thải lập tức đập nhanh, hàng mi run run khẽ chạm vào lòng bàn tay của sư huynh.
Rất nhanh, Tống Tẫn Dao rời khỏi y.
Lúc môi tách ra, bàn tay che mắt y cũng buông xuống.
Hứa Thải Thải vừa mới lấy lại tầm nhìn, liền đối diện với ánh mắt như đang dò hỏi của sư huynh.
Trên gương mặt tu sĩ, có lẽ là vẻ thấp thỏm.
Hứa Thải Thải lại với vẻ mặt vô tội, sau một lúc mới cau mày liếm môi nói: "Hôn môi hình như cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt."
"Cũng chỉ vậy thôi."
"......"
Lời vừa dứt, ánh mắt Tống Tẫn Dao lập tức tối sầm lại.
Hứa Thải Thải chưa kịp phản ứng, đã bị đẩy ngã xuống giường gỗ.
Tống Tẫn Dao dùng lòng bàn tay đỡ lấy gáy y, cúi xuống hôn lên bờ môi ướt át bị liếm đến mềm nhũn của thiếu niên.
Lần này hoàn toàn khác với cái chạm nhẹ vừa nãy.
Tống Tẫn Dao cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn trêu chọc đầu lưỡi, chỉ ngậm môi Hứa Thải Thải rồi mút lấy.
Chỉ như thế, đã phát ra tiếng nước xấu hổ khiến người ta đỏ mặt.
Hứa Thải Thải căn bản không thể khép môi, vừa bị mút vừa bị cọ đau đến mức khó thở.
Tống Tẫn Dao một tay giữ chặt cổ tay y áp lên đỉnh đầu, tay kia siết chặt eo y, khiến chiếc giường gỗ vốn ọp ẹp dưới thân rung lên cót két.
Nghe thấy âm thanh ấy, Hứa Thải Thải lập tức tỉnh táo, cuống quýt giãy dụa.
Tống Tẫn Dao vẫn không buông, còn mút lấy môi y lần nữa, sau đó mới miễn cưỡng khống chế bản thân, chậm rãi rút lui.
Giữa hai người kéo ra một sợi chỉ bạc, môi Hứa Thải Thải càng thêm ướt át.
Ánh mắt Tống Tẫn Dao tối sầm, hơi thở nặng nề.
Hắn vừa giúp y lau miệng, vừa lặng lẽ dịch người sang một bên.
Hứa Thải Thải hai môi đỏ ửng tê rần, tự y chạm vào cũng gần như mất cảm giác.
Thiếu niên đỏ mặt lúng túng, dùng sức đẩy sư huynh ra, vội vàng bật dậy khỏi giường.
"Được rồi, không được hôn nữa."
Hứa Thải Thải mặt đầy căng thẳng nhìn chiếc giường gỗ phía sau, thở phào như vừa thoát nạn: "May là chưa làm sập giường."