Chương 7

Nhật Ký Yêu Đương Cùng Sư Huynh thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Tẫn Dao cõng Hứa Thải Thải rời khỏi bí cảnh sau núi, quay về hướng Vi Minh Phong. Lúc này, kỳ thí luyện cũng gần đến hồi kết.
Không giống lúc hai người còn ở chỗ vắng vẻ nói chuyện yên tĩnh, giờ đây xung quanh đã có không ít đệ tử lui tới trong tông môn.
Hứa Thải Thải lúc nãy còn đang giận dỗi, không để ý tới tình hình xung quanh. Đến giờ, khi đang ghé trên lưng sư huynh, y mới phát hiện ánh mắt mọi người đều tò mò nhìn về phía hai người.
Y thì chẳng ngại ngùng gì, chỉ sợ sư huynh y để ý.
Dù sao thì… làm gì có chuyện sư huynh lại cõng sư đệ như thế này.
Chuyện này mà lan ra ngoài, e rằng sẽ làm sụp đổ hình tượng cao ngạo, uy mãnh của sư huynh y mất.
Thế là Hứa Thải Thải vội vàng chống tay vào bả vai rắn chắc của hắn, ghé đầu sát lại gần để dò xét biểu cảm của đối phương.
Tống Tẫn Dao chẳng tỏ vẻ gì không vui, còn tưởng Thải Thải lại đang bướng bỉnh, nghịch ngợm như mọi khi.
Ngón tay đang nhẹ nhàng nắm bắp đùi Hứa Thải Thải bỗng siết chặt thêm một chút. Tống Tẫn Dao bước đi vững vàng, thấp giọng dỗ y ngoan ngoãn nằm yên.
Hứa Thải Thải liền nhoẻn miệng cười sung sướng, ngoan ngoãn nằm dài trên lưng sư huynh, chỉ còn biết hưởng thụ.
Trên đường, tuy có không ít đệ tử bị hai người thu hút ánh nhìn, nhưng bởi vì Tống Tẫn Dao nổi tiếng lạnh lùng đáng sợ, nên không ai dám dừng lại nhìn lâu hay thì thầm bàn tán.
Gặp phải vài người quen thân với Hứa Thải Thải, họ cũng không dám chọc ghẹo y.
Bởi vì bọn họ đều đã nghe nói y đã đánh bại linh thú Kết Đan kỳ trong bí cảnh.
Lúc này nhìn thấy y được sư huynh cõng, họ liền đương nhiên cho rằng Thải Thải nhất định là vì quá nỗ lực trong thí luyện nên mới mệt đến mức này.
Thế nên, việc Tống Tẫn Dao là sư huynh chăm sóc sư đệ cũng là điều hiển nhiên thôi.
Thậm chí, họ còn thấy tự hào thay cho y nữa ấy chứ.
Trời dần sẩm tối, trăng đã lên cao, hai người cùng nhau đến linh tuyền để tắm.
Linh lực của Hứa Thải Thải hao hết từ ban ngày vẫn chưa phục hồi hoàn toàn. Trên người y đầy vết thương lớn nhỏ, tuy phần lớn đã lành nhưng vẫn cần điều dưỡng cho tốt, tránh bị tổn hại đến khí huyết.
Huống chi, hôm nay y không biết đã đổ bao nhiêu mồ hôi, lại dính đầy bụi đất, dơ đến nỗi chỉ dùng pháp thuật tẩy sạch thì không ổn chút nào.
Vẫn nên đàng hoàng tắm một trận mới dễ chịu được.
Linh tuyền của Vi Minh Phong nằm sau đình viện nơi bọn họ cư trú, ẩn mình trong một mảnh rừng trúc trên sườn núi.
Mỗi lần lại gần một chút là đã có thể nghe thấy tiếng nước suối róc rách. Hơi nước ấm áp bốc lên trên mặt nước hòa cùng bóng trúc lả lướt, trông như khói sương huyền ảo.
Linh tuyền rộng rãi, đáy suối được lót bằng ngọc thạch.
Nước suối quanh năm ấm áp, linh khí sắc biếc hòa cùng làn nước gợn sóng, khiến người ta vừa hít thở đã cảm thấy thân tâm thư thái vô cùng.
Hứa Thải Thải vốn thích nghịch nước, mỗi lần được tắm suối đều luyến tiếc không muốn rời đi, nhưng y lại không thích tắm một mình.
Y dường như chưa bao giờ thật sự giận Tống Tẫn Dao cả. Phần lớn đều chỉ là hờn dỗi chút đỉnh, chờ sư huynh tới dỗ y mà thôi.
Giống như bây giờ, chuyện giận dỗi vì chiếc vòng tay vừa nãy đã sớm bị y ném lên tận mây xanh rồi.
Y lại bắt đầu dính người, quấn lấy Tống Tẫn Dao nũng nịu, đòi hắn cùng y xuống nước.
Tống Tẫn Dao vì tính tình vốn không thích tắm suối, thấy phiền phức và không được tự nhiên.
Nhưng Thải Thải muốn hắn đi cùng, hắn cũng không từ chối.
Huống chi, có thể ở bên cạnh trông chừng sư đệ cũng là một chuyện tốt.
Hai người cởi áo ngoài, chỉ mặc áo trong rồi xuống suối.
Tống Tẫn Dao thì yên tĩnh hơn nhiều. Sau khi vào nước, hắn liền tựa người vào vách đá bên cạnh, nhắm mắt dưỡng thần.
Tu sĩ với khí chất trầm lạnh này, dù có ngâm mình trong nước suối thì y phục vẫn gọn gàng, chỉnh tề. Mái tóc dài được buộc lại không rối loạn lấy một sợi. Gương mặt vốn tuấn tú kia được ánh trăng và ánh nước chiếu vào, trông như băng như ngọc.
Hứa Thải Thải thì hoàn toàn ngược lại.
Ban ngày mệt mỏi như vậy, giờ vừa chạm nước y đã lại tràn đầy tinh lực.
Thiếu niên như cá gặp nước, vừa nhảy vào suối đã bắt đầu bơi qua bơi lại, khiến mặt nước sóng sánh dập dềnh.
Chưa kể, chỉ chơi một mình còn chưa đủ, y cứ bơi vòng vòng quanh Tống Tẫn Dao.
Nước bắn tung tóe, dính đầy mặt và đuôi mày của sư huynh y, vậy mà Tống Tẫn Dao chẳng hề bận tâm chút nào.
Hắn chỉ mở mắt liếc nhìn y một cái, nhắc y cẩn thận kẻo sặc nước, rồi sau đó lại tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.
Gần nửa canh giờ trôi qua, Hứa Thải Thải cuối cùng cũng bơi đến mệt. Lúc này, y mới đến ngồi cạnh Tống Tẫn Dao để nghỉ ngơi.
Y nghiêng đầu nhìn qua, liền thấy sư huynh vẫn giữ nguyên tư thế như cũ, dựa vào vách đá giống như đã ngủ say rồi.
Ban đầu khi mới vào nước, phần ngực trở lên của Tống Tẫn Dao vẫn còn khô ráo. Lúc này, nó đã sớm bị Hứa Thải Thải làm cho ướt sũng bởi những gợn nước.
Dưới lớp áo trong vốn đã mỏng nhẹ, thuần trắng, sau khi bị nước thấm ướt lại càng thêm trong suốt, ôm sát lấy lồng ngực rắn chắc của tu sĩ, mơ hồ hiện rõ từng đường nét cơ bắp phập phồng.
Hứa Thải Thải ngắm nghía đầy hâm mộ, không nhịn được vươn tay nhẹ nhàng chọc hai cái vào đó.
Chọc chưa được mấy lần, Tống Tẫn Dao đã mở mắt, bắt lấy bàn tay đang nghịch ngợm của y.
Nam nhân cụp mắt, ánh nhìn mang theo chút dò xét.
Hứa Thải Thải chống khuỷu tay lên bờ suối, nghiêng mặt nhìn sư huynh y, hai mắt long lanh sáng rỡ, nghiêm túc hỏi:
“Sư huynh ơi, dáng người của huynh thật cường tráng. Sau này, đệ có thể trở nên giống huynh không?”
Câu hỏi vừa dứt, ánh mắt của Tống Tẫn Dao liền theo đó hạ xuống, dừng lại trên người Hứa Thải Thải.
Áo trong của hai người đều là Tống Tẫn Dao đích thân chuẩn bị, cả chất vải lẫn màu sắc đều như nhau.
Vì vậy, lúc này hắn có thể nhìn rõ dáng người của Hứa Thải Thải.
Thiếu niên còn chưa trưởng thành hoàn toàn, so với hắn đúng là nhỏ nhắn hơn hẳn. Nhưng bởi vì bình thường luyện tập không ngừng, eo, bụng và ngực y cũng đã lộ ra một tầng cơ thịt mỏng, rất đẹp mắt.
Tống Tẫn Dao chỉ nhìn một chút rồi liền thu ánh mắt lại.
Hắn cảm thấy sư đệ như vậy là rất tốt rồi, chỉ cần khỏe mạnh là đủ, không nhất thiết phải cường tráng giống hắn.
Nhưng đối mặt với ánh mắt chờ mong của Hứa Thải Thải, hắn ngừng lại vài nhịp thở, sắc mặt bình tĩnh, chậm rãi đáp:
“Đệ muốn thì sẽ được.”
Hứa Thải Thải nghe vậy lập tức siết chặt nắm tay: “Đệ muốn! Sau này sư huynh dạy đệ nha!”
Y cảm thấy phải cường tráng mới đủ đẹp trai, như vậy mới càng ra dáng nam tử hán!
Khi hai người ngâm mình gần xong, kết giới Vi Minh Phong đột nhiên truyền đến một dao động.
Theo sau là một đợt gợn sóng nhè nhẹ, một con hạc giấy nhỏ bằng bàn tay tung tăng bay từ chân núi tới, mang theo tin nhắn của đệ tử tạp dịch.
Hứa Thải Thải đưa tay bắt lấy, vừa nhìn qua liền biết đó là phần thưởng từ đợt thí luyện bí cảnh hôm nay, hiện đang đặt ở chân núi Vi Minh Phong.
Y lập tức kích động, từ trong nước đứng bật dậy.
Nếu không có gì bất ngờ thì phần thưởng của y chắc chắn là phong phú nhất trong số tất cả đệ tử tham gia lần này.
Thiếu niên quá mức nôn nóng, liền chống tay lên bờ suối, toan tính nhảy hẳn ra khỏi ao trong một khắc.
Động tác của y quá nhanh, Tống Tẫn Dao căn bản không kịp ngăn cản.
Linh tuyền này tuy không quá sâu, nhưng cũng cao đến thắt lưng. Hứa Thải Thải lại nhảy vội như thế, rất dễ đụng trúng đầu gối.
Lông mày Tống Tẫn Dao khẽ nhíu, theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy lưng y một chút.
Trong lòng bàn tay tức khắc truyền đến cảm giác trơn mịn ấm áp, cách một lớp vải mỏng vẫn cảm nhận rõ ràng.
Vẻ mặt nam nhân bỗng chốc cứng lại. Đến khi thu tay về rồi, hắn mới phản ứng kịp vừa rồi mình đã chạm phải vị trí nào.
Tống Tẫn Dao ngẩng đầu, lúc này Hứa Thải Thải đã lên bờ.
Thiếu niên như một con cá bạc, đường cong eo lưng dần hiện ra từ mặt nước, cuối cùng là đôi chân ướt đẫm ánh nước vững vàng đặt lên sàn ngọc.
Ánh mắt Tống Tẫn Dao dừng lại ở một chỗ, trong nhất thời thế nhưng không thể dời đi được.
Trên bờ, Hứa Thải Thải nhanh chóng vận pháp hong khô nước trên người. Chiếc áo trong dính sát vào da thịt cũng theo đó phục hồi lại tác dụng che chắn.
Trong lòng y lúc này chỉ nghĩ đến phần thưởng, động tác mặc y phục cũng cực kỳ vội vã.
Ai ngờ, vừa mặc xong quay đầu lại, y liền thấy sư huynh mình vẫn còn ngồi yên trong nước không nhúc nhích.
Kỳ thực, lúc Hứa Thải Thải lên bờ, Tống Tẫn Dao vì quá lo lắng nên đã đứng dậy.
Nhưng khi Hứa Thải Thải quay đầu nhìn sang, hắn lại không hiểu vì sao đã ngồi trở lại như cũ.
Mặt nước bồng bềnh mờ mịt che đi phần eo bụng trở xuống của tu sĩ.
“Sư huynh, sao huynh vẫn chưa lên?” Hứa Thải Thải khó hiểu nhìn hắn hỏi.
“Đệ đi trước.” Tống Tẫn Dao nói, thân hình còn khẽ chìm xuống nước.
Nam nhân khẽ khựng lại, giọng nói hơi trầm: “Ta sẽ tới sau.”
Hứa Thải Thải càng thấy kỳ lạ.
Bình thường mỗi lần cùng nhau đến linh tuyền, người giục y ra về luôn là sư huynh, vậy mà lần này sao lại ngược lại?
Chẳng lẽ sư huynh cuối cùng cũng cảm nhận được linh tuyền thật sự thoải mái rồi sao?
Bất quá, dù nghi hoặc đến mấy nhưng Hứa Thải Thải cũng không rảnh nghĩ nhiều. Trong đầu y lúc này chỉ nhớ đến phần thưởng đang chờ dưới chân núi.
Vì thế, y chỉ vội hối thúc sư huynh nhanh chóng ngâm xong rồi đến tìm mình, sau đó liền cắm đầu chạy mất.