166. Chương 166: Tiền đặt cọc và sự sợ hãi

Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 166: Tiền đặt cọc và sự sợ hãi

Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bài báo cáo của Tô Y Man kết thúc một cách lủng bủng, vô cùng khó khăn. Trong suốt quá trình đó, cô cảm nhận được ánh mắt của Tạ Phản như thể bị dán chặt vào người, không hề rời đi. Anh nhìn thấy sắc hồng nhạt trên khuôn mặt cô, trong lòng hiểu rõ lời nói của mình đã tác động đến cô lớn đến nhường nào.
Tạ Phản mỉm cười, khi bài báo cáo của cô vừa kết thúc, cuộc họp cũng tan, anh liền gửi tin nhắn vào điện thoại cô: [Sao em đưa ít thế? Lẽ nào anh chỉ đáng giá hơn sáu nghìn tệ thôi à?]
Tô Y Man rời khỏi phòng họp mới nhận được tin nhắn này. Cô tức giận nhắn lại: [Giờ trong điện thoại tôi chỉ có từng ấy tiền thôi! Tôi không giữ lại một xu nào, đưa hết cho anh rồi đấy!]
Năm giây sau, cô nhận được tin nhắn: [Anh biết rồi, em cho rằng dịch vụ của anh đáng để em dùng toàn bộ số tiền của mình để mua anh!]
Tô Y Man: “…”
Lại năm giây sau, cô nhận được một tin nhắn chuyển khoản. Tạ Phản đã chuyển khoản cho cô 10.000.000 tệ.
“…”
Cô đếm đi đếm lại mấy con số “0”, miệng cũng há hốc ra như hình chữ “O”. Anh bị điên rồi chăng? Dễ dàng chuyển mười triệu cho cô như thế!
Cô gõ trên điện thoại: Anh chuyển tiền cho tôi làm gì?
Chưa kịp gửi đi, Tạ Phản đã gửi tin nhắn trước: [Đây là tiền đặt cọc, nhỡ đâu em hối hận lại không mua anh nữa.]
Tô Y Man: “…”
Lần đầu tiên nghe nói người bị mua dâm lại phải trả tiền đấy! Cô không có tâm trạng đùa giỡn với vị tổng giám đốc giàu có này, đặc biệt không thiếu tiền này nên cô quyết định trả lại.
Nhưng hệ thống hiển thị hoàn tiền thất bại, lý do là cấp độ tài khoản của cô quá thấp, một ngày chỉ có thể chuyển tối đa 200 nghìn tệ…
Nghĩa là cô phải mất hai tháng mới trả hết 200 nghìn tệ mỗi ngày.
Cô phục những người giàu này rồi!
Cứ như biết cô đang nghĩ gì, Tạ Phản lại gửi thêm tin nhắn: [Em cứ giữ tiền đi, coi như là tiền thưởng tháng này của em.]
Tô Y Man cạn lời: [Anh đúng là giàu có, lấy mười triệu ra làm tiền thưởng cho người khác.]
[Tạ Phản: Quả thực anh giàu có, bây giờ em mới biết sao?]
“…”
“Nhìn gì thế, mắt sắp lồi ra rồi.”
Liễu Cẩn đột nhiên xuất hiện, nhìn vào điện thoại của Tô Y Man.
Tô Y Man lập tức cất điện thoại đi: “Không… không có gì.”
“Cà lăm đến mức này rồi mà còn nói không có gì.” Liễu Cẩn ra vẻ hiểu tất: “Chẳng phải là ngủ với Tạ tổng rồi sao, tưởng chị không biết à?”
“…”
“Vậy hôm qua em nói có việc đi trước, hóa ra là đi lên giường với Tạ tổng à?”
“…” Tô Y Man lấm lét nhìn xung quanh xem có ai không, hạ giọng: “Chị đừng nói bậy.”
“Đừng giấu chị nữa!” Liễu Cẩn lột miếng băng cá nhân trên cổ cô ra, vết hôn bên dưới vẫn tươi nguyên: “Hây, Tạ tổng hút giỏi ghê, em xem cái hình này nè, một quả dâu tây tiêu chuẩn luôn.”
Tô Y Man thấy không thể giấu được, đành nói: “Chị cũng biết tối qua em uống rất nhiều rượu. Tửu lượng của em vốn không tốt mà.”
“Vậy em cứ say rượu sẽ lên giường với đàn ông sao?”
Tô Y Man không trả lời.
“Vậy là em cũng có chọn lọc mà loạn tình đấy. A Man, em cứ thừa nhận đi, dù em từng bị Tạ Phản làm tổn thương, cũng biết rõ giữa em và anh ta tồn tại khoảng cách giai cấp và khó khăn rất lớn, nhưng em vẫn không quên được anh ta, đúng không?”
Tô Y Man vẫn không nói gì.
Liễu Cẩn như một người chị gái ruột thịt an ủi xoa đầu cô: “Không sao đâu, theo chị thì em cứ làm theo trái tim mách bảo, muốn thế nào thì làm thế đó, đừng bận tâm đến những quy tắc ràng buộc kia. Con người sống là để vui vẻ, vui vẻ được ngày nào là lời ngày đó.”
-
Tô Y Man suy nghĩ rất lâu về những lời của Liễu Cẩn.
Cô thực sự rất vui khi ở bên Tạ Phản, mặc dù tiếp cận anh cũng đi kèm với một số nỗi đau khách quan, nhưng cảm xúc vui vẻ vẫn nhiều hơn. Và một khi không còn bất kỳ khả năng nào với anh, cô hoàn toàn mất đi hạnh phúc.
Nhưng khoảng cách giai cấp của hai người, là một rào cản lớn mà cô luôn không biết phải vượt qua bằng cách nào.
Giá mà anh có thể bình thường một chút thì tốt biết mấy.
Chuyện không có kết quả cô tạm thời không nghĩ đến, dồn hết sức lực vào công việc. Nhưng gần đây tập đoàn Chí Đắc gặp không ít rắc rối.
Dù không tìm ra được gì, người của cục kiểm toán vẫn chưa rời đi, mỗi ngày đúng mười giờ đến công ty, uống trà uống cà phê, chỉ đạo người ôm vài chồng tài liệu, lật xem qua loa, bốn giờ rưỡi chiều tan làm đúng giờ, một ngày cứ thế trôi qua thong thả.
Họ không vội, Tạ Phản cũng không vội, cứ để họ điều tra. Nhưng những người khác trong công ty không có sự bình tĩnh như anh, không ít cổ đông yêu cầu anh nhanh chóng tìm cách giải quyết, đừng để những người đó tiếp tục “cắm chốt” trong công ty nữa, trông đáng sợ quá.
Phương Uyển lo lắng thay Tạ Phản, gần cuối giờ làm gõ cửa phòng làm việc của Tô Y Man.
“Kiến trúc sư Tô, lát nữa có một buổi tiệc, mấy vị lãnh đạo của cục kiểm toán cũng sẽ tham dự, cô là kiến trúc sư chính được công ty đặc biệt mời đến cũng đi cùng nhé, nói chuyện tử tế với các vị lãnh đạo đó, giải quyết khó khăn hiện tại.”
Tô Y Man không nghĩ mình có thể đóng vai trò gì, nhưng thư ký tổng giám đốc đã nói vậy, cô không có lý do gì để từ chối.
Người đi cùng còn có Trần Tịnh Mai mới đến, cô ta ăn diện đặc biệt nổi bật, một chiếc váy cổ yếm khoét sâu gần như lộ ra nửa b** ng*c dưới, đẹp thì đẹp nhưng lớp trang điểm kiểu Mỹ đậm đến mức không tự nhiên, chắc là ở nước ngoài lâu rồi, thẩm mỹ cũng nghiêng về phong cách Mỹ.
Ngoài cô ta ra, mấy cô gái xinh đẹp khác có tiếng trong công ty cũng có mặt, vừa vào tiệc, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ đi bên cạnh các vị lãnh đạo bụng bia, nói chuyện và uống rượu với họ.
Thư ký Phương Uyển vào sau cùng, nói Tạ Phản có chút việc ở phố Trường An nên sẽ đến muộn vài phút.
Các vị lãnh đạo có mỹ nhân bầu bạn đâu còn bận tâm có gặp được Tạ Phản hay không, đều nói không sao với thái độ rất hòa nhã.
Bầu không khí trên bàn tiệc khiến Tô Y Man cảm thấy rất kỳ lạ, trong lòng không thoải mái.
Cô ngồi cùng mấy đồng nghiệp trong công ty, lặng lẽ cúi đầu ăn thức ăn. Lúc đến cô không trang điểm, mặt không thấy lớp phấn son, mặc một chiếc váy màu xanh lá cây bình thường hơi tươi mới, để lộ hai cánh tay thon gầy.
Cô không thích nói nhiều, càng không thích nổi bật.
Cục trưởng Trương đã quan sát cô hồi lâu, càng nhìn càng thấy cô xinh đẹp, thuần khiết.
Ông ta là một tay chơi gái lão luyện, đánh giá kiểu phụ nữ trưởng thành, biết cách chiều chuộng trên giường năm điểm. Kiểu nóng bỏng, vẻ ngoài đáng yêu, tính cách bốc lửa thì bảy điểm, chơi cũng không tệ.
Có thể đánh mười điểm là kiểu mỹ nhân tươi mới như oxy như Tô Y Man. Càng thuần khiết, trên giường chơi càng sướng.
Mấy lão già ngồi đây đều mù hết rồi, mấy cô nàng ôm trong lòng đứa nào đứa nấy cũng tục tĩu.
Người tuyệt sắc thực sự là Tô Y Man không ai chú ý.
Cục trưởng Trương ra hiệu cho thư ký, thư ký đi tới, mời Tô Y Man ngồi xuống bên cạnh Cục trưởng Trương.
Tô Y Man lạc quan cho rằng Cục trưởng Trương chỉ muốn hỏi cô về vấn đề công trình kiến trúc, đã chuẩn bị sẵn một số câu trả lời. Nhưng thật tế không cần dùng đến một câu nào, những gì Cục trưởng Trương nói với cô không hề liên quan đến công việc, ông ta l**m cái khuôn mặt vừa già vừa béo hỏi cô những câu hỏi riêng tư như “Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”: “Học ở đâu?”: “Bây giờ sống ở đâu?”.
Tô Y Man cực kỳ khó chịu, nhưng vì thân phận của người này, cô không thể nổi nóng.
Cục trưởng Trương rót rượu cho cô hết ly này đến ly khác, cô luôn nhớ lời Phương Uyển nói, hôm nay tuyệt đối không được đắc tội với những người này, nếu không rắc rối của công ty sẽ ngày càng nhiều.
Tửu lượng của cô không tốt, vài ly xuống bụng bắt đầu thấy choáng váng, tầm nhìn trở nên không rõ ràng lắm.
Tay Cục trưởng Trương vòng qua, ban đầu là ôm vai cô, cười d*m đ*ng: “Cô Tô sao mới uống có mấy ly đã say thế?”
Tô Y Man né tránh ông ta như né dịch bệnh, muốn gạt tay ông ta ra. Cô càng như vậy Cục trưởng Trương càng thấy thú vị, muốn kéo tay cô qua sờ mó.
“Cô Tô, chúng ta vừa gặp đã như quen thân, hay là tôi nhận cô làm con gái nuôi nhé, thế nào?”
“Ông đừng chạm vào tôi!”