216. Chương 216: Không Nỡ Rút Ra

Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 216: Không Nỡ Rút Ra

Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề thuộc thể loại Linh Dị, chương 216 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dục vọng thiêu đốt mọi lý trí, Tạ Phản nhìn Tô Y Man, rồi lại dời ánh mắt xuống vòng eo thon mềm, đôi môi xinh đẹp. Một người thuần khiết như cô dễ dàng khiến anh sụp đổ, chỉ còn lại khát khao mãnh liệt.
Lần đầu làm chuyện này, Tô Y Man không hề thành thạo, không chút kỹ năng. Cô tưởng việc này sẽ giống như mọi lần trước, ít nhất cũng phải kéo dài một tiếng. Không ngờ mới bắt đầu đã thấy mệt.
Vừa nghĩ vậy, Tạ Phản đã kéo cô dậy. Miệng cô may mắn thoát khỏi cảnh bị hành hạ, chỉ có quần áo là bị dính bẩn.
Tô Y Man thở phào nhẹ nhõm, duỗi tay lấy hộp khăn giấy trên tủ đầu giường, rút ra một nắm lớn, định lau giúp anh.
Tạ Phản nhận lấy khăn, tự lau sạch cho mình rồi kéo cô lại gần, nhẹ nhàng lau vết bẩn trên quần áo cô.
Đôi mắt to tròn, trong veo đầy vẻ tò mò, Tô Y Man nhìn anh: “Vừa rồi em làm có đúng không?”
Không đúng chút nào. Cô cắn phải anh vài lần, vụng về đến mức ai nhìn cũng biết là người mới. Nhưng Tạ Phản lại thấy cực kỳ thỏa mãn. Với anh, Tô Y Man chẳng cần kỹ thuật gì cả. Chỉ cần cô uốn cong chiếc eo thon, quỳ xuống trước mặt anh, anh đã thấy sướng đến tê dại.
“Rất giỏi.” Anh lấy khăn giấy ướt lau tay cô, rồi nhẹ nhàng lau cả môi.
“Không có gì cần cải thiện sao?”
“Không.”
“Nhưng vừa rồi anh có vài lần nhíu mày, như thể khó chịu vậy.”
“Đó là vì em làm anh sướng quá.”
“…” Tô Y Man đỏ mặt bừng, vẫn chưa quen nghe những lời thẳng thừng như vậy, liền trèo xuống giường định đi.
Tạ Phản lại kéo cô lại, không nói gì, cúi đầu hôn cô.
Anh thực sự thích hôn cô, như thể ăn mãi không chán, giống như kẻ nghiện đang tìm thuốc giải. Tay anh luồn xuống dưới váy, cô khẽ rên một tiếng, vặn vẹo người định trốn.
Tạ Phản một tay giữ cô trên đùi, tay kia rút từ dưới gối ra một gói nhỏ, dùng răng cắn rách bao bì.
Tô Y Man liếc thấy mấy chữ trên vỏ bao: Siêu mỏng không cảm giác, cỡ lớn, hương hoa hồng.
Anh đặt vật vừa bóc vào tay cô: “Giúp anh một tay.”
Tô Y Man muốn ném đi: “Rõ ràng em vừa mới bảo anh là…”
“Em không muốn à?” Anh cắt ngang.
“Bảo bối…” Câu còn lại anh thì thầm bên tai cô…
Tô Y Man muốn đánh anh, nhưng anh đang bị thương, cô không nỡ. Chỉ ấm ức nói: “Em đã bảo là đợi anh lành vết thương mà.”
“Vậy thì em tự động đi…” Anh ngả người ra đầu giường, vẻ mặt chẳng khác nào tên khốn: “Anh không tốn sức.”
“…”
Ban đầu chỉ là tiếng rên khẽ, sau đó dần chuyển thành nức nở, không rõ là đau hay sướng.
Tô Y Man sợ nhất là cảnh này. Dù anh có chậm rãi đến đâu, nhẹ nhàng đến đâu, cô vẫn không chịu nổi.
Đôi mắt cô ngấn nước, chiếc áo sơ mi học sinh tuột xuống ngang eo, xương quai xanh lấm tấm mồ hôi, làn da trắng nõn dần ửng hồng.
Mơ màng mở mắt, trước mặt là khuôn mặt điển trai đẫm mồ hôi của Tạ Phản.
Người mà cô thầm thương bấy lâu, giờ đang ôm cô trên đùi.
Lòng cô trào dâng cảm xúc.
Thể lực không tốt, chỉ vài phút đã mềm nhũn, cô ôm chặt lấy anh, môi mấp máy. Lời anh vừa nói bị cô quên sạch, người chủ động giờ lại là anh.
Anh biết cách khiến cô khuất phục nhất.
Tô Y Man không chịu nổi, nức nở, run rẩy, tay siết chặt ga giường. Rõ ràng vừa dứt khoát bảo anh dừng lại, giờ lại không thể rời xa anh dù chỉ một giây.
Đôi mắt Tạ Phản đỏ rực nhìn cô: “Bảo bối, gọi thêm tiếng anh yêu đi.”
Cô không chịu gọi, anh càng hăng hơn. Tiếng động trong phòng dường như muốn làm sập cả trần nhà.
Tô Y Man không chịu nổi nữa, giọng yếu ớt cầu xin, gọi theo ý anh.
Tạ Phản hài lòng, lập tức dịu dàng. Tô Y Man ôm cổ anh, kéo đầu anh xuống, nhắm mắt hôn anh trong men say quấn quýt.
Chỉ cho phép anh một lần, nhưng một lần ấy cũng kéo dài đến tận cùng.
Tô Y Man không nhớ rõ kết thúc lúc mấy giờ. Cô ngủ thiếp đi trong vòng tay anh, hôm sau ngủ đến gần trưa mới mơ màng tỉnh dậy.
Cô ngơ ngác một lúc, rồi mới cảm nhận được sự khác biệt trong cơ thể. Đang định ngồi dậy kiểm tra, Tạ Phản đã ôm cô, hôn lên trán, gọi cô là bảo bối, chúc cô buổi sáng tốt lành.
Chờ anh rời giường, cơ thể cô hơi dịch ra sau, cuối cùng cũng hiểu ra cảm giác kỳ lạ kia là gì.
Cô nhìn xuống, thấy anh lúc này mới tháo ra.
“Tạ Phản!” Cô gần như phát điên: “Sao anh có thể… anh…”
“Anh làm sao?” Tạ Phản thản nhiên buộc nút chiếc bao cao su, ném xuống sàn cùng với những mảnh giấy vụn vào thùng rác: “Anh không làm em sướng à?”
“Anh!” Cô tức muốn chết: “Sao anh có thể… lại… lại…” Ba từ kia cô thực sự không thốt nên lời.
Tạ Phản cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô, giọng thì thầm: “Anh không nỡ rút ra.”
“…”
Tô Y Man lê đôi chân mềm nhũn chạy vào phòng vệ sinh kiểm tra, vừa đóng cửa vừa cãi nhau với anh: “Anh làm vậy, lỡ rò rỉ thì sao? Nếu em có thai thì sao?”
“Vậy thì chúng ta sinh.” Tạ Phản vừa nói vừa thản nhiên đẩy cửa bước vào.
Tô Y Man vội chắp tay sau lưng, ngượng chín mặt quay đi, mắng: “Ai cho anh vào, ra ngoài trước đi!”
Tạ Phản chậc một tiếng, áp sát từ phía sau, thì thầm những lời hư hỏng: “Bảo bối, anh còn chưa vào mà, sao ra ngoài được?”