58. Cua nóng hổi

Nhóc Con Là Đối Thủ Một Mất Một Còn Muốn Nuôi Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong quán, ánh đèn hơi mờ, chiếc điều hòa kêu vù vù thổi ra luồng gió lạnh, xua tan bớt cái nóng nực còn vương lại sau bữa cơm.
Dụ Thư nhìn chằm chằm vào con tôm vừa được bày ra trước mặt, rồi liếc sang anh trai. Ánh đèn chiếu lên gương mặt anh, nổi bật đôi nét đẹp trai nhưng lạnh lùng. Đôi mắt sâu thẳm của anh như thể đang suy nghĩ điều gì đó, khiến tim Dụ Thư đập thình thịch. Cậu không hiểu nổi, liền hỏi: “Cái… cái gì ạ?”
Vừa nãy cậu bảo anh ăn tôm, thế mà anh lại hỏi ngược rằng cậu có thích tôm không. Câu hỏi kỳ lạ khiến Dụ Thư chẳng biết trả lời ra sao.
Vừa dứt lời, Lục Hành Châu như sực tỉnh, thu lại ánh mắt lạnh lùng, trở về với vẻ mặt bình thản thường ngày. Ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn: “Tôm ăn nguội mất ngon.”
Anh không nhắc lại chuyện cũ, không muốn lợi dụng tư cách anh trai để nói đến đề tài đó.
“Hỏi em có thích tôm không?” Dụ Thư cảm thấy câu hỏi thật kỳ quặc. Anh vốn là người rất nghiêm túc, không bao giờ dùng từ sai. Nếu muốn hỏi về tôm, chắc chắn sẽ không hỏi như vậy.
Lục Hành Châu chỉ ừ một tiếng.
“Ngon lắm!” Dụ Thư biểu lộ rõ rệt sự thích thú: “Sao anh lúc nào cũng tìm được mấy chỗ ăn ngon thế?”
Từ nhỏ, Dụ Thư vốn đã thể hiện tình cảm một cách đơn giản và trực tiếp. Hơn nữa, tôm đúng là ngon thật, có thể là nhờ anh trai đã bóc sẵn cho cậu.
Trong quán, ánh đèn vàng ấm áp rọi xuống mái tóc Dụ Thư, phủ lên một lớp ánh sáng mỏng, khiến cậu trông đặc biệt ngoan ngoãn, như thể vẫn còn là cậu học sinh cấp ba.
Dù gì thì cậu cũng vừa thoát khỏi thân phận học sinh cấp ba chưa lâu.
Cậu càng như vậy, càng khiến người ta muốn xoa đầu. Lục Hành Châu vì chuyện lúc nãy mà tâm trạng có phần bị ảnh hưởng, giờ bỗng dịu lại, khóe môi khẽ nhếch lên: “Lần sau dẫn em đi ăn cua.”
Anh vốn dĩ là người điềm đạm, giỏi che giấu cảm xúc. Dù vui hay buồn, anh cũng đều như mặt hồ mùa đông, không bao giờ dậy sóng.
Mắt Dụ Thư sáng rực lên. Mùa này đúng là mùa cua. Trước đây, dì trong nhà từng làm một lần, chỉ hấp lên không cần thêm gia vị gì, ăn vẫn ngon vô cùng.
Bữa cơm khiến người ta cảm thấy thật viên mãn. Trên đường trở về trường, hai người đi bên nhau, ánh đèn đường rọi lên người họ, kéo dài hai cái bóng lưng trên mặt đất.
“Em chưa từng đến chỗ ở của anh bao giờ.” Dụ Thư nhỏ giọng tỏ vẻ bất mãn: “Nhưng mai em bắt đầu huấn luyện quân sự rồi, cũng không có thời gian.”
Anh trai học năm nhất đại học được nửa chừng thì ra ngoài thuê nhà, chuyện này Dụ Thư cũng biết.
Nhà họ Lục có tiền, Lâm Duyệt lúc ấy định mua luôn cho Lục Hành Châu một căn hộ, dù phải học bốn năm. Cuối cùng bị Lục Hành Châu từ chối, không phải vì tiếc tiền, mà bởi anh không cần thiết.
“Em muốn tới lúc nào cũng được.” Lục Hành Châu lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa đưa cho cậu: “Chìa khóa.”
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Dụ Thư nhìn chùm chìa khóa trong tay: “Anh đưa em chìa khóa rồi anh làm sao bây giờ?” Cậu còn đòi thêm: “Hơn nữa, rõ ràng là phải hỏi anh mới chịu đưa.”
Cũng không phải anh trai chủ động mời.
“Vốn dĩ chính là đưa cho em dùng.” Lục Hành Châu dừng bước, nhìn cậu, dường như không thấy điều gì vô lý: “Lần sau khắc tên lên đi.”
Thật ra anh chỉ đang nói đùa, nhưng vì hiếm khi đùa giỡn nên nghe nghe như thật. Khắc tên mình lên chìa khóa thì ngốc quá, Dụ Thư chưa kịp chê, thì đã bị hai nam sinh đi tới phía trước thu hút ánh nhìn.
Hai người kia, một cao một thấp, đi rất sát nhau, gần như khoác vai nhau.
Đèn đường hơi tối, họ đi dọc theo bãi đất trống bên trường, nơi vắng người. Dụ Thư không cố ý nhìn, nhưng trực giác khiến ánh mắt cậu không rời được.
Sau đó, cậu nhìn thấy người cao hơn khoác vai người thấp hơn, cùng bước vào chỗ ánh đèn không rọi tới, nơi bóng tối phủ kín. Người kia gần như hoàn toàn che khuất người còn lại.
Dụ Thư vốn ít tiếp xúc với những chuyện như vậy, nhưng cũng từng thấy vài cặp đôi trong trường. Cậu gần như lập tức nhận ra hai người đó đang hôn nhau.
Giấc mơ bị cậu cố gắng đè nén trước đó bỗng trỗi dậy mãnh liệt, như có thứ gì đó níu kéo không ngừng.
Anh trai đang đứng ngay bên cạnh cậu.
Dụ Thư bối rối đến mức không chịu nổi, thậm chí cảm thấy nghĩ nhiều hơn là tội lỗi. Cậu bước lên phía trước, vừa nhấc chân đã bị kéo lại.
Một bàn tay từ phía sau vươn tới, nhẹ nhàng che lấy mắt cậu. Hơi thở là mùi bạc hà quen thuộc trên người anh trai. “Chạy cái gì vậy?”
Dụ Thư như một con mèo con bị chạm trúng, cả người lập tức như bị điện giật, không biết nói gì, lúng túng lắp bắp: “Bọn họ đang…”
“Hôn nhau.” Lục Hành Châu bình thản nói ra hai chữ, như để trấn an: “Trong trường sẽ có rất nhiều chuyện như vậy. Sau này còn gặp thường xuyên nữa.”
Dụ Thư vẫn bị che mắt, cảm giác được lông mi mình chạm vào lòng bàn tay anh trai, ngứa ngáy nhẹ nhẹ.
Hai người đi thêm vài mét nữa, xác nhận rằng hai người kia đã ở lại phía sau, Lục Hành Châu mới buông tay.
“Em biết họ đang hôn nhau mà.” Dụ Thư cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, làm ra vẻ mình đã quen với chuyện đó: “Em đã vào đại học rồi, anh à. Chuyện hôn nhau này thật sự rất thường thấy. Hồi cấp ba em cũng từng thấy qua. Em cảm thấy chuyện đó bình thường lắm. Vừa rồi anh không nên che mắt em, em còn chẳng nhìn thấy đường nữa.”
Sự phản kháng này có phần cố chấp, hoặc nói đúng hơn, chỉ đối với Lục Hành Châu mới như thế. Cậu cố làm ra vẻ không bị anh nhìn thấu, nên cuối cùng cố tình chuyển hướng đề tài, muốn trốn tránh trách nhiệm.
Mấu chốt nhất là cậu muốn nhắc anh biết rằng, chính mình đã trưởng thành rồi.
“Thật không?” Lục Hành Châu dừng bước, nghiêng đầu nhìn cậu: “Vậy sao lại khẩn trương?”
Tim Dụ Thư đập thình thịch loạn xạ, cậu không dám nhìn anh, mạnh miệng đáp: “Em không có khẩn trương chút nào.”
Nói xong lại thấy chẳng thuyết phục nổi ai, bèn bổ sung thêm: “Chỉ là có hơi hơi ngượng ngùng một chút thôi.”
Gió đêm mang theo hơi lạnh. Lục Hành Châu yên lặng nhìn Dụ Thư, tay phải vừa mới che mắt cậu buông thõng bên người, dường như vẫn còn vương lại cảm giác ấm áp khi nãy. Anh không vạch trần việc Dụ Thư vì quá căng thẳng mà nói lung tung, không đầu không đuôi, thậm chí đột nhiên trở nên lắm lời hơn bình thường.
“Anh à,” dưới ánh đèn đường lẫn bóng lá đung đưa, Dụ Thư thử thăm dò hỏi: “Anh có thấy kỳ lạ không?”
Vừa rồi còn mạnh miệng nói hôn nhau là chuyện bình thường, giờ lại hỏi người ta có thấy kỳ lạ hay không. Lục Hành Châu khẽ nâng giọng ở âm cuối: “Hửm?”
“Chính là hai người con trai đó” Dụ Thư nắm chặt vạt áo mình, trong khoảnh khắc như thể có một lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu, chỉ cần một lời từ anh, lưỡi dao ấy sẽ rơi xuống.
Dưới bóng cây, nửa khuôn mặt trên của Lục Hành Châu ẩn trong ánh đèn mờ, thoáng nhìn không rõ. Qua hai giây, anh liền đem câu hỏi ném trở lại: “Em cảm thấy kỳ quái sao?”
Đêm hè hơi se lạnh, nhưng Dụ Thư lại thấy hình như vì câu hỏi đó mà mình bắt đầu đổ mồ hôi.
Cậu vội vàng phủ nhận: “Em không thấy kỳ quái.”
Không khí tưởng như vừa mới ngưng đọng lại, vì những lời này mà lại một lần nữa trở nên lưu động. Dụ Thư làm ra vẻ bất chấp tất cả, nói: “Ai cũng có quyền thích người mình muốn. Thích con trai hay con gái đều là chuyện rất bình thường.”
Cậu cẩn thận quan sát phản ứng của Lục Hành Châu, muốn xem anh có thái độ gì. Từ góc nhìn của cậu, có thể thấy được anh hơi hơi nhếch môi, giống như… không được vui?
“Em nói sai à?” Dụ Thư bỗng không còn cứng cỏi nữa, giọng cũng nhỏ đi.
“Không, em nói rất đúng.” Lục Hành Châu trả lời dứt khoát: “Đi thôi, anh đưa em về ký túc.”
“Vậy anh cũng nghĩ như vậy sao?” Dụ Thư lập tức đuổi theo bước chân anh, vừa rồi chưa nhận được câu trả lời rõ ràng, giờ nhất định phải hỏi cho ra lẽ.
Lục Hành Châu đi phía trước, bước chân không nhanh. Dụ Thư bám sát bên cạnh hắn, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, có cảm giác như trở về thời điểm Dụ Thư vừa được đón về nhà.
Lúc đó, cậu nhóc nhỏ cứ luôn lon ton đi theo hắn, hắn làm gì, cậu cũng làm theo. Đánh răng, rửa mặt, thậm chí cầm đũa, đều là nhìn hắn học theo.
Hắn vẫn luôn giữ vai trò làm anh trai, nên chưa từng được phép bước sai một bước. Cũng chưa từng làm bất cứ chuyện gì có thể dẫn dắt Dụ Thư đi lệch hướng. Đây là lần đầu tiên hắn nghe được quan điểm của Dụ Thư về chuyện này, trong lòng bỗng nhẹ nhõm hẳn.
Chỉ là vừa nãy còn khen người bạn cùng phòng kia quá trời, giờ lại nói thích con trai là bình thường. Chuyện này, thật ra không hẳn là điều đáng mừng gì.
“Ừ.” Lục Hành Châu cuối cùng cũng cho ra một câu trả lời khẳng định: “Em thích là được.”
Dụ Thư cảm thấy trái tim mình như được bao phủ bởi một lớp mây mềm mại, vừa nhẹ nhàng vừa bồng bềnh. Ngay cả bước chân khi đi cũng nhẹ tênh. Suốt dọc đường, cậu vẫn ríu rít trò chuyện cùng anh.
Lục Hành Châu vốn là người trầm lặng, nội tâm kín đáo, cũng không thấy Dụ Thư ồn ào, chỉ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu.
Khi đến dưới ký túc xá của Dụ Thư thì đã hơn chín giờ. Không còn sớm nữa, khu ký túc nam cũng chẳng có mấy ai.
“Anh à, em lên lầu đây.” Dụ Thư vẫy tay với anh.
“Dụ Thư!!” Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Dụ Thư quay đầu lại, là Giang Hoài Tả. Cậu ta mặc áo ba lỗ đơn giản, để lộ phần cánh tay rắn chắc, cơ bắp ẩn hiện dưới ánh đèn.
“Bạn cùng phòng của em đó, người mà em nói có tính cách rất tốt.” Dụ Thư quay đầu nói với Lục Hành Châu.
Ánh đèn ký túc chiếu lên người Giang Hoài Tả, cậu ta vẫy tay: “Về ký túc à? Đợi cậu nãy giờ đó.”
“Về đi.” Lục Hành Châu vẫn đứng nguyên tại chỗ: “Anh nhìn em vào rồi mới đi.”
“Ngủ sớm một chút nha, anh.” Dụ Thư lưu luyến không nỡ rời mà chào tạm biệt, sau đó bước nhanh hơn đi về phía trước. Cậu trở về sớm một chút thì anh cũng có thể về nhà sớm hơn.
Giang Hoài Tả đi phía trước hai bước rồi bắt kịp Dụ Thư, còn quay đầu nhìn lại phía sau: “Người kia là ai vậy? Bạn trai à?”
Vừa mới cùng anh trai thảo luận xong chuyện kia, Dụ Thư còn chưa kịp hoàn hồn. Nghe thấy hai chữ “bạn trai”, cậu lập tức chột dạ quay đầu lại nhìn, anh vẫn còn đứng đó, nhàn nhã dựa người, đôi chân dài thẳng tắp, cả người như một cây cổ thụ kiêu ngạo vững chãi.
“Cậu đừng nói bậy.” Dụ Thư vội vàng tăng tốc bước lên hành lang: “Đó là anh tôi.”
“Vậy sao mặt cậu đỏ vậy?” Giang Hoài Tả không chịu buông tha, mặt dày đi sát theo sau: “Nhưng thật ra không đùa đâu, anh cậu nhìn nghiêm khắc thật đấy, khiến người ta không dám lại gần.”
“Sao cậu lại nghĩ tôi có bạn trai?” Dụ Thư hỏi ra mấu chốt.
Giang Hoài cầm điện thoại trong tay trái, trả lời: “Trực giác.” Ngay sau đó không biết gửi tin thoại cho ai: “Anh về ký túc rồi bảo bối, em cũng ngủ sớm nhé.”
Phát xong giọng nói, cậu ta thấy Dụ Thư tròn mắt nhìn mình thì gãi gãi đầu, cười nói: “Hôm nay mới quen một cô gái, cảm thấy khá hợp, theo đuổi người ta thì phải thể hiện thành ý chứ.”
Dụ Thư cảm thấy có gì đó hơi sai sai, mới quen mà đã gọi người ta là “bảo bối” rồi á?
Về sau, trong những ngày huấn luyện quân sự tiếp theo, cậu càng phát hiện Giang Hoài Tả là một người không bình thường, cực kỳ ấm áp, ấm đến như cái điều hòa trung tâm. Mỗi khi đến giờ nghỉ đều đi lấy nước cho các bạn nữ, một ngày có thể chăm sóc hai ba người.
“Tôi thấy họ cần giúp đỡ. Trời nóng thế này, không uống đủ nước dễ bị mất nước lắm.” Cậu ta nghiêm túc đưa ra lý do chính đáng.
Cho người khác nước vốn dĩ chẳng có gì sai, và đúng là cậu ta cũng rất tốt. Nói cho chính xác, cả ký túc xá bọn họ đều là người tử tế.
Thời gian huấn luyện quân sự đại học tổng cộng chỉ có mười lăm ngày. Khi tuần đầu tiên vừa kết thúc, buổi tối hôm đó, Dụ Thư cầm điện thoại gửi tin cho Lục Hành Châu: “Anh, có thời gian không? Em muốn gọi điện thoại.”
Trong phòng bao, một bàn khoảng sáu bảy người, vừa hoàn thành xong dự án nên cả nhóm ra ngoài liên hoan. Đến sớm, giờ cũng gần ăn xong, mọi người đang trò chuyện về mã số. Lục Hành Châu đứng dậy: “Xin lỗi, tôi ra ngoài nghe điện thoại.”
Khi điện thoại được kết nối, bên kia Dụ Thư có vẻ đang nằm, nghe tiếng động thì chắc là vừa ngồi dậy: “Anh, anh đang làm gì đó?”
“Ra ngoài ăn cơm, sắp xong rồi. Muốn ăn gì không? Anh mang cho.”
Bữa tối Dụ Thư mới ăn được mấy miếng, vốn đã dễ đói, giờ nghe anh nói thế, bụng liền phối hợp mà réo hai tiếng: “Em muốn ăn bạch tuộc viên, phở xào tôm nữa, còn cả bánh đậu đỏ nữa!”
“Được.”
Vừa cúp máy, khóe mắt Lục Hành Châu liếc thấy điều gì đó, lại lập tức quay đầu nhìn.
Là Giang Hoài Tả, người bạn cùng phòng mà Dụ Thư luôn miệng khen, đang cùng một cô gái ăn cơm. Trên bàn còn đặt một bó hoa.
“Người quen à?” Một bạn học cùng làm dự án hỏi, thấy Lục Hành Châu nhìn chăm chăm như vậy, cũng tò mò nhìn theo.
Ánh mắt Lục Hành Châu lạnh đi: “Không quen lắm.”
“Hình như là học đệ năm nhất đó.” Người bạn kia đẩy gọng kính, nói thêm: “Chắc học bên Y, làm quản lý thời gian rất tốt, huấn luyện quân sự mà vẫn tranh thủ ra ngoài ăn cơm. Nghe nói hôm qua còn chọc cho một bạn nữ bên tôi khóc luôn.”
Tiếng thông báo tin nhắn vang lên, Lục Hành Châu nhìn thoáng qua, là Dụ Thư gửi tới: “Còn có thể thêm một cây xúc xích bột không ạ?”
“Anh ơi, đói đói~”
Còn kèm theo một sticker mèo nhỏ cầm bát gõ cạch cạch.
Ánh mắt Lục Hành Châu dịu lại trong thoáng chốc, anh nhắn lại: “Có liền.”
Bạn học bên cạnh xoa xoa mắt, vừa rồi Lục Hành Châu cười phải không? Người nọ làm vẻ mặt như thấy quỷ: “Cậu đang nhắn tin với ai à?”
“Ừm.” Lục Hành Châu cất điện thoại, khóe môi vẫn còn cong lên: “Tôi ăn xong rồi, nói với mọi người là tôi có việc về trước.”
Làm việc với Lục Hành Châu lâu vậy rồi, gần như chưa từng thấy anh như thế. Bạn học đeo kính theo bản năng hỏi: “Có việc gì gấp vậy?”
Lục Hành Châu lắc lắc điện thoại: “Mang đồ ăn cho người ta.”