Nhóc Con Làm Nũng Tốt Số Nhất/Hướng Dẫn Nuôi Con Theo Phật Hệ
Tắm Chung Và Những Lời Tâm Sự
Nhóc Con Làm Nũng Tốt Số Nhất/Hướng Dẫn Nuôi Con Theo Phật Hệ thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit & Beta: Đòe
Khi Mục Mộc và Hạ Tùng Khâu đi dạo về đến nhà, Mục Bội Chi và Hạ Vân đã dọn xong bữa ăn, đang loay hoay đun nước nóng để tắm.
Ngôi nhà cổ này không có phòng tắm hiện đại, mọi người phải tự đun nước để tắm. Thấy hai đứa trẻ về, Mục Bội Chi mỉm cười đón:
"Cục cưng Mộc với Tùng Khâu hôm nay cùng tắm chung nhé? Tùng Khâu hỗ trợ trông em trai một chút được không?"
Hạ Tùng Khâu lập tức gật đầu: "Dạ, không vấn đề gì ạ."
Mục Mộc ngó nghiêng cái bồn tắm lớn đủ cho hai người, chợt hiểu ra liền vội vàng nói: "Mẹ ơi, con tự tắm được mà."
Mục Bội Chi cười, véo nhẹ má con: "Cùng là con trai, có gì mà ngại? Tắm nhanh để còn ngủ, mai phải dậy sớm, không được ngủ nướng đâu."
Mục Mộc vẫn cố kháng cự: "Con thật sự tự tắm được. Ở nhà con toàn tự tắm, mẹ không tin thì hỏi dì Lan là biết."
Mục Bội Chi bắt đầu cởi quần áo cho con, vừa nới cúc áo sơ mi vừa dỗ: "Rồi rồi, mẹ biết cục cưng Mộc tự tắm được. Nhưng cái bồn này sâu quá, để con tắm một mình mẹ không yên tâm. Hay là mẹ tắm cho con luôn?"
Mục Mộc cuối cùng cũng đầu hàng, đỏ mặt nói: "Thôi ạ, con tắm với anh Tùng Khâu vậy. Con tự cởi được."
Mục Bội Chi vỗ nhẹ cái bụng tròn trĩnh của con, cười: "Được rồi, con tự cởi đi, mẹ không nhìn đâu."
Rồi cô quay sang dặn Hạ Tùng Khâu: "Khăn tắm của Mộc màu vàng, của con màu xanh. Em tự mặc đồ được, con chỉ cần giúp dì trông chừng để nó không trượt ngã trong bồn là được. Dì với mẹ ở ngoài, có gì thì gọi nhé."
Hạ Tùng Khâu gật đầu chắc nịch. Khi Mục Bội Chi và Hạ Vân ra ngoài, anh lặng lẽ kiểm tra từng chiếc camera trong phòng, xác định không còn góc quay nào mới bước đến nói với Mục Mộc:
"Tắm được rồi."
Mục Mộc vẫn còn ngượng ngùng. Chưa bao giờ cậu tắm chung với ai. Từ khi còn nhỏ, cậu đã tự tắm một mình. Dù là hai anh trai hay bố cũng chưa từng tắm cùng cậu, chỉ có đi bơi là có tiếp xúc, nhưng bể bơi rộng, mặc đồ bơi, không cần gần gũi.
So với việc để mẹ tắm cho, thì tắm chung với một đứa trẻ đồng trang lứa vẫn dễ chịu hơn.
Cậu chậm rãi cởi đồ, cúi đầu không dám nhìn Hạ Tùng Khâu.
Khi cả hai chìm mình trong nước ấm, Mục Mộc cảm thấy dễ chịu hơn. Cậu tự an ủi: "Mình mới bốn tuổi rưỡi, anh Tùng Khâu mới năm tuổi, đều là trẻ con, có gì mà phải ngại?"
Vì vậy, khi Hạ Tùng Khâu hỏi có thể kỳ lưng giúp cậu, Mục Mộc lập tức quay lưng lại:
"Cảm ơn anh Tùng Khâu."
Hạ Tùng Khâu nhẹ nhàng kỳ lưng cho cậu bằng chiếc khăn nhỏ. Nước ấm vừa phải, Mục Mộc nhắm mắt hưởng thụ, sau một lúc quay lại nói:
"Em cũng kỳ lưng cho anh nhé."
Hạ Tùng Khâu phản xạ lắc đầu: "Không cần, để anh tự làm."
Lần đầu tiên Mục Mộc thấy anh ngượng, liền nhất quyết kỳ lưng cho anh, còn bảo "có qua có lại".
Hạ Tùng Khâu định từ chối, nhưng mất cảnh giác, bị tạt nước vào mặt.
Mục Mộc cười toe toét, thừa cơ Hạ Tùng Khâu chưa kịp mở mắt, nhanh tay kỳ lưng cho anh.
Không ngờ Hạ Tùng Khâu lại sợ nhột, mới kỳ lưng thôi mà đã bật cười toe toét.
Mục Mộc thấy vui quá, ném luôn khăn, xông tới cù vào nách Hạ Tùng Khâu.
Bên ngoài, Mục Bội Chi và Hạ Vân đang trò chuyện, bỗng nghe thấy tiếng cười phá lên trong phòng, Mục Bội Chi ngạc nhiên:
"Hai đứa đang nghịch gì vậy trời?"
Hạ Vân cũng bất ngờ. Con trai cô từ trước đến nay luôn chín chắn, trưởng thành, chưa từng nghịch ngợm như trẻ con bình thường. Mỗi lần ra ngoài đều là con chăm sóc cô, tự xử lý mọi chuyện, đáng tin hơn cả người lớn. Vì thế cô luôn có cảm giác con đã lớn.
Cô nghĩ buổi chiều nay con chịu chơi trò diều hâu bắt gà con là đã là ngoại lệ, không ngờ giờ lại cười vui sảng như vậy.
Hạ Vân cũng bật cười, cảm thán: "Tốt thôi, trẻ con nên được chơi với bạn bè nhiều hơn."
Rồi cô nghe thấy tiếng con trai vừa cười vừa hét:
"Mộc Mộc! Đừng cù nữa! Dừng tay!"
Mục Bội Chi cũng cười theo, hỏi Hạ Vân:
"Tùng Khâu nhà chị sợ bị cù hả?"
Hạ Vân lắc đầu cười: "Chị cũng mới biết đó, trước giờ đâu có biết nó sợ nhột."
Trong phòng, Mục Mộc không những không dừng mà còn cù kỹ vào nách Hạ Tùng Khâu, rồi đột nhiên chăm chú nhìn mặt anh, thốt lên:
"Anh có má lúm đồng tiền nè! Sao em không biết nhỉ!"
Cậu sững sờ. Kiếp trước chưa từng thấy Hạ Tùng Khâu cười lộ má lúm. Lúc nào anh cũng mặt lạnh, bây giờ cười lên lại dễ thương đến thế!
Cậu cũng không ngờ Hạ Tùng Khâu sợ nhột. Trêu chọc anh khi mới năm tuổi vui không tưởng.
Hạ Tùng Khâu cười đến nghẹn thở, cuối cùng giận dữ túm tay Mục Mộc, mặt đỏ bừng lên án:
"Sao em dám làm vậy!"
Hình tượng chín chắn anh vun vén bao lâu giờ tan thành mây khói — tất cả đều tại Mục Mộc!
Thiên thần nhỏ trong lòng bỗng hóa ác quỷ nhỏ, đáng ghét chết được!
Thấy anh giận thật, Mục Mộc vội nũng nịu xin lỗi:
"Chin nhỗi mò, em hong cù nữa. Anh Tùng Khâu tha lỗi cho em được hong?"
Hạ Tùng Khâu quay mặt đi, không thèm nói chuyện. Nhưng quỷ con bên cạnh cứ liên tục gọi ngọt:
"Anh Tùng Khâu ơi, anh Tùng Khâu ơi, em biết sai rồi mò, anh đừng làm lơ em nữa mà anh Tùng Khâu ơi?"
Hạ Tùng Khâu không chịu nổi, đành nghiêm mặt nói:
"Biết sai là được rồi, sau này không được thế nữa."
Mục Mộc chớp mắt ngây thơ:
"Không được cái gì ạ? Là không được kỳ lưng cho anh, hay không được cù anh?"
Hạ Tùng Khâu lau mặt, lạnh lùng:
"Cả hai."
Mục Mộc thở dài thất vọng:
"Thui được rồi. Nhưng mà em thích nhìn anh cười lắm."
Hạ Tùng Khâu lại đỏ mặt, quay đi:
"Anh cười xấu lắm."
Mục Mộc bò theo, nhìn chằm chằm anh, thành khẩn:
"Đẹp mà, siêu đẹp luôn! Em không cù nữa, anh cười một cái cho em xem được khum? Anh Tùng Khâu ơi? Cầu xin anh đó!"
Hạ Tùng Khâu hết cách, đành cố nặn ra một nụ cười ngại ngùng. Nhưng chỉ thoáng qua, liền trở lại vẻ lạnh lùng.
Thấy Mục Mộc buồn, anh hừ một tiếng:
"Anh đã bảo là xấu rồi."
Mục Mộc ngắm đến ngẩn người, hồi thần lại còn chọc tay vào má anh, cười khúc khích:
"Đẹp đẹp! Siêu đẹp! Chỗ này có má lúm nè!"
Má lúm nhỏ ngọt lịm, đáng yêu hết biết!
Nhưng cậu không dám nói ra, sợ Hạ Tùng Khâu sau này không cười trước mặt cậu nữa.
Tên Hạ Tùng Khâu này, ngoài lạnh trong nóng, chắc hình tượng nặng cả tám trăm cân, ngày nào cũng chỉ muốn ngầu. Nghe thấy mấy từ kiểu "dễ thương", "ngọt ngào" là chắc chắn giận.
Hạ Tùng Khâu đưa tay che nơi Mục Mộc vừa chọc:
"Má lúm xấu lắm."
Không ngầu chút nào.
Mục Mộc: "Đẹp mà, em thích, siêu siêu thích! Hay là thế này, anh cứ là anh Tùng Khâu lạnh lùng trước mặt người ngoài, còn khi chỉ có hai anh em thì anh cười cho em xem được không?"
Hạ Tùng Khâu không chống nổi sự nhõng nhẽo của em trai, cuối cùng đành bất mãn gật đầu.
Mục Mộc vừa lòng. Cậu thích má lúm nhất. Sau này, chỉ mình cậu được thấy anh cười có má lúm. Khà khà.
—
Ngoài Mục Mộc và Hạ Tùng Khâu, bốn đứa trẻ khác cũng đang tắm.
Từ Tử Kỳ bị bắt tắm chung với Tiết Hoài Viễn, nhân cơ hội tra hỏi:
"Anh không thích Mộc Mộc hả?"
Tiết Hoài Viễn ngạc nhiên: "Không, anh đâu có ghét Mục Mộc."
Từ Tử Kỳ: "Vậy sao anh giúp La Chu Chu?"
Tiết Hoài Viễn: "Vì hai bạn nữ đấu với ba bạn nam là không công bằng, nếu anh tham gia thì càng không công bằng hơn."
Từ Tử Kỳ khịt mũi, vừa tắm vừa hỏi:
"Vậy là anh thích Mộc Mộc?"
Tiết Hoài Viễn ngây ngô gật đầu: "Mục Mộc rất đáng yêu, ai cũng thích em ấy."
Từ Tử Kỳ quát: "Anh giúp La Chu Chu bắt nạt Mộc Mộc, thì không được thích bạn ấy!"
Tiết Hoài Viễn giải thích: "Anh không bắt nạt Mục Mộc, anh chỉ không muốn hai bạn nữ bị bắt nạt thôi."
Từ Tử Kỳ ném khăn vào nước, tức giận: "Anh còn cãi! Rõ ràng là anh giúp La Chu Chu bắt nạt Mộc Mộc! Dù sao anh cũng không được thích cậu ấy!"
Tiết Hoài Viễn bị nước bắn đầy mặt, vẫn bình tĩnh:
"Nhưng nếu anh thật sự thích em ấy thì sao? Làm thế nào để không thích?"
Từ Tử Kỳ tức điên, đứng dậy dội một gáo nước lên đầu Tiết Hoài Viễn rồi bỏ chạy, sợ bị đánh. =))))
La Chu Chu ngâm mình trong bồn, thì thầm với Đào Thi Nam:
"Nam Nam, bố em hay tức giận lung tung hả?"
Đào Thi Nam khựng lại, rụt rè: "Bố hay tức giận, nhưng đều là do em không ngoan nên bố mới giận."
La Chu Chu tức giận: "Em không ngoan chỗ nào? Em rất ngoan! Là bố em xấu tính mới đúng! Em xem bố chị đi, tuy vô dụng nhưng chưa bao giờ tức giận vô cớ."
Đào Thi Nam: "Chú La nghe thấy sẽ buồn, hôm nay chú ấy còn nấu cơm cho chị mà."
La Chu Chu hừ: "Bố chị vô dụng! Món ăn của chú ấy không thơm bằng sườn của chị, không ngon bằng thịt bò khoai tây hay gà hầm nấm của dì Mục và dì Hạ. Ông ấy còn lấy đồ ăn của chị đi cho người khác, chị chưa ăn no cơ mà!"
Đào Thi Nam vội xin lỗi: "Xin lỗi, là do em không tốt..."
La Chu Chu ngắt lời: "Sao em lại xin lỗi? Không phải lỗi của em! Là bố em ăn xong còn tức giận lung tung. Ông ấy là kẻ xấu, Nam Nam đừng quan tâm! Ông ấy chẳng cho em phần nào, sao lại có loại bố như vậy? Người lớn mà còn không biết điều bằng chị!"
Đào Thi Nam bối rối: "Nhưng... là em làm bố tức giận trước, nên chú La mới đưa đồ ăn sang cho bố em. Nếu em không khiến bố giận thì không thành ra thế này..."
La Chu Chu tròn mắt: "Em chọc ổng lúc nào? Em làm sai cái gì?"
Đào Thi Nam gục đầu: "Em không nên nghĩ đồ bố nấu khó ăn..."
La Chu Chu trợn mắt: "Món mì đó không khó ăn sao? Nhìn là biết khó nuốt rồi!"
Đào Thi Nam: "Nhưng đó là đồ bố em vất vả nấu... em không nên có cảm xúc tiêu cực."
La Chu Chu chọc trán cô bé, hậm hực: "Nam Nam! Em ngốc thật! Chính bố em cũng thấy nó khó nuốt thì sao em không được có cảm nhận riêng? Ổng làm thì sao? Ổng là bố em, phải có trách nhiệm chăm em chứ!"
Đào Thi Nam càng rối: "Nhưng bố mẹ nói họ vất vả sinh và nuôi em, em phải biết ơn, phải nghe lời, không được làm họ giận. Con cái phải hiếu thuận, đó là thiên kinh địa nghĩa."
La Chu Chu phản bác: "Sợ vất vả thì đừng sinh con! Em còn nhỏ mà đã bắt em có trách nhiệm, vậy người lớn như họ càng phải có trách nhiệm với hành vi của mình! Họ sinh em ra thì phải nuôi, vì em còn nhỏ. Khi em lớn lên, hiếu thuận là đương nhiên. Nhưng giờ, nuôi em mới là thiên kinh địa nghĩa!"
"Hơn nữa, vì sao trẻ con phải nghe lời người lớn? Người lớn nói chắc đúng hết? Em xem chị, có nghe lời họ đâu mà bố mẹ vẫn yêu thương. Không phải em có vấn đề, là bố mẹ em có vấn đề! Họ không đủ tư cách làm cha mẹ!"
La Chu Chu nói hùng hồn đến mức Đào Thi Nam vô thức thấy cô nói có lý.
Lần đầu tiên, Đào Thi Nam nghi ngờ: Có phải thật sự không phải lỗi của cô, mà là bố mẹ sai?
Hai đứa mải nói chuyện đến khi nước gần nguội vẫn chưa chịu ra. Cuối cùng Lưu Tâm Mi phải gõ cửa nhắc, hai cô bé mới từ từ bước ra, thay đồ.
Chương trình bố trí phòng theo nhóm: phụ huynh ngủ chung với con.
Cả sáu nhóm khách đều là người giàu hoặc quý tộc. Ngay cả cư dân thành thị bình thường cũng có phòng riêng cho con, trẻ em thường ngủ một mình từ nhỏ, hiếm khi ngủ chung với bố mẹ.
Vì vậy, mọi người cảm thấy rất lạ lẫm với cách sắp xếp này.
Từ Tử Kỳ thậm chí đứng tranh luận với nhân viên chương trình:
"Cháu không thể ở chung phòng với dì ấy! Dì ấy không phải mẹ cháu, cháu đã lớn rồi, không thể ngủ cùng giường với người lớn!"
Lưu Tâm Mi cũng không đồng ý.
Cuối cùng, chương trình đành nhượng bộ:
"Chúng tôi có thể kê thêm giường phụ cho cô?"
Từ Tử Kỳ vẫn không chịu: "Không được! Cháu muốn có phòng riêng!"
Nhưng chương trình nói không có ngoại lệ. Cuối cùng, họ phải dựng một tấm màn che giữa phòng, Từ Tử Kỳ mới tạm hài lòng.
La Chu Chu tạm biệt Đào Thi Nam, thì thầm dặn cô bé: "Đừng quá nghe lời bố."
Đào Thi Nam liếc nhìn vẻ mặt khó chịu của Đào Diệp Huy, vẫn sợ đến tim đập thình thịch.
Cô theo bố về phòng, rón rén nép vào góc, không dám động đậy.
Đào Diệp Huy vừa xem thấy những lời chửi rủa trên mạng, chỉ còn vài phút trước buổi phát trực tiếp buổi tối. Ông ta cần cứu hình tượng trước công chúng.
Ông ta nén giận, vẫy tay gọi:
"Nam Nam, lại đây."
Đào Thi Nam run rẩy bước tới, nhỏ giọng gọi: "Bố..."
Đào Diệp Huy xoa đầu cô bé, giả bộ hiền lành:
"Bố không giận con đâu."
Đào Thi Nam ngước mắt, nhìn thấu được bố đang giả vờ. Nhưng vẫn gật đầu theo.
Đào Diệp Huy tiếp tục:
"Hôm nay bố nấu cơm lần đầu, không ngon bằng người khác, thiệt thòi cho con. Quay xong, bố sẽ dẫn con đi ăn ngon nhé?"
Đào Thi Nam gật đầu, khẽ nói: "Cảm ơn bố, hôm nay bố vất vả rồi ạ."
Đào Diệp Huy gõ vai con: "Được rồi, ngủ đi."
Rồi ông ta che camera, tắt micro.
Đào Thi Nam co ro ôm chăn lên giường, cố rúc vào góc, chiếm ít chỗ nhất có thể.
Đào Diệp Huy hút thêm điếu thuốc. Khi nằm xuống, thấy con chưa ngủ, ông ta nói:
"Nam Nam, bố không giận con, nhưng con nên tự suy nghĩ xem mình sai ở đâu."
Bình thường, Đào Thi Nam sẽ ngoan ngoãn gật đầu tự kiểm điểm. Nhưng giờ, cô nhớ lại lời La Chu Chu.
Cô nghĩ: Dù có sai, bố cũng không nên tức giận với chú La và chị Chu Chu.
Hơn nữa, khi ăn đồ chú La nấu, bố còn không nói cảm ơn, ngược lại làm chú ấy xấu hổ.
Đào Diệp Huy vẫn ép hỏi:
"Nam Nam, con vẫn chưa biết mình sai ở đâu sao?"
Đào Thi Nam cắn môi. Lần đầu tiên, cô nói dối: "Dạ, con biết rồi ạ..."
Nhưng trong lòng, cô biết người nên tự kiểm điểm là bố.
Cô không phải đứa trẻ ngoan, và bố cô cũng không phải người bố tốt.
Giờ đây, cô càng ước gì có một người bố như chú La.
Cùng lúc đó, La Nghị Thần đang vật vã dỗ con gái:
"Chu Chu, bố sai rồi, không nên lấy đồ ăn của con cho người khác. Con tha lỗi cho bố một lần được không?"
La Chu Chu ôm búp bê, quay lưng, cáu kỉnh:
"Bố im đi, con muốn ngủ."
La Nghị Thần vội vàng: "Được được, bố im! Vậy con tha cho bố chưa?"
La Chu Chu quay lại, ra điều kiện:
"Lần sau bố phải làm cánh gà chiên Coca."
La Nghị Thần gật đầu lia lịa: "Được! Bố làm cho con!"
La Chu Chu thêm: "Không được cho ai ăn, nhất là ông bác xấu tính kia."
La Nghị Thần: "Không cho ai, của Chu Chu toàn bộ."
La Chu Chu mới vừa lòng. La Nghị Thần thử dò hỏi:
"Nhưng con không được gọi người khác là bác xấu tính, như vậy không lễ phép."
La Chu Chu tự tin hỏi: "Ông ấy không phải người xấu à?"
La Nghị Thần thì thầm: "Là người xấu... nhưng đừng để người khác nghe thấy."
La Chu Chu khịt mũi: "Con đâu có ngu mà nói lớn ở ngoài."
La Nghị Thần thở phào.
Trong một phòng khác, Mục Mộc đã mặc đồ ngủ hình gấu, đang lăn lê trên giường.
Cậu hơi ngượng vì phải ngủ chung với mẹ, nhưng vui nhiều hơn. Cậu thích được gần mẹ.
Mục Bội Chi sắp xếp xong, vỗ mông con:
"Thôi đừng nghịch nữa, giờ ngủ rồi."
Mục Mộc đỏ mặt lăn vào trong, lên án: "Con đã lớn rồi! Sau này mẹ không được vỗ mông con nữa!"
Mục Bội Chi cười: "Lớn rồi sao còn muốn ngủ với mẹ?"
Mục Mộc quấn chăn, ậm ừ: "Đây là do chương trình sắp xếp mà. Thất Thất muốn phòng riêng nhưng không được, con cũng chịu thôi."
Mục Bội Chi xoa đầu con: "Con không muốn à? Bé yêu không muốn ngủ với mẹ sao? Mẹ buồn quá."
Mục Mộc kéo chăn che mặt, giọng nhỏ xíu từ trong chăn:
"Không có không muốn! Con thích ở với mẹ!"
Mục Bội Chi trêu xong, vui vẻ tắt đèn, xoa bụng con qua lớp chăn, dịu dàng:
"Ngủ ngoan nhé, cục cưng."
-----
Úp sọt đồng bào =)))) Thực ra chương này dài quá, tôi ngồi edit lâu đến ói luôn, 4000 từ lận. Xin lỗi các chế vì để các chế chờ lâu.