Nhóc Con Làm Nũng Tốt Số Nhất/Hướng Dẫn Nuôi Con Theo Phật Hệ
Chương 4: Thiên Tài Nhỏ Và Thiên Thần Bé Bỏng
Nhóc Con Làm Nũng Tốt Số Nhất/Hướng Dẫn Nuôi Con Theo Phật Hệ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit & Beta: Đoè
Hạ Tùng Khâu nhìn đứa trẻ nhỏ xinh xắn trước mặt, cẩn trọng đưa tay ra lần nữa, nhẹ nhàng nói: "Lần này anh sẽ không làm em đau nữa đâu."
Mục Mộc tự nhiên đặt bàn tay bé nhỏ vào lòng bàn tay anh, hai đứa trẻ nắm tay nhau, bước qua đám đông tiến về khu vực tiệc buffet.
Với một cậu bé bốn tuổi như Mục Mộc, bàn tiệc trong khách sạn hơi cao. Cậu gần như chẳng nhìn thấy gì trên mặt bàn, hai cánh tay ngắn ngủn cũng chẳng thể với tới đồ ăn.
Đang lúc Mục Mộc đứng háo hức nhìn đống khoai lang nướng thơm lừng, Hạ Tùng Khâu đã nhanh nhẹn lấy một chiếc đĩa lớn từ máy tiệt trùng, dùng lợi thế chiều cao khiêm tốn của mình để lấy cho cậu củ khoai lang to nhất, ngon nhất, rồi hỏi: "Em còn muốn ăn gì nữa không?"
Không biết có phải vì quen thuộc từ trước hay không, Mục Mộc hoàn toàn không ý thức mình là người trưởng thành, cười tươi rói: "Cảm ơn anh Tùng Khâu, em muốn ăn mấy cái tiểu long bao kia, thêm trứng luộc nước trà với sữa đậu nành nữa ạ."
Hạ Tùng Khâu gật đầu bình thản, đưa đĩa cho Mục Mộc: "Em cầm tạm cái này trước đi."
Mục Mộc bê chiếc đĩa to hơn cả đầu mình bằng hai tay, ngoan ngoãn đi theo Hạ Tùng Khâu như một chú cún nhỏ chờ được cho ăn.
Hạ Tùng Khâu đến chỗ nồi nhỏ đựng trứng luộc, cầm muôi, nhón chân gắp một quả trứng ra, cẩn thận để ráo nước rồi bỏ vào đĩa Mục Mộc.
Mục Mộc ngước mặt lên, cười rạng rỡ: "Cảm ơn anh. Em cũng muốn lấy thêm một quả cho mẹ nữa ạ."
Hạ Tùng Khâu không hề tỏ vẻ khó chịu, gắp thêm một quả trứng rồi hỏi: "Đủ chưa?"
Mục Mộc vội vàng gật đầu: "Đủ rồi, cảm ơn anh ạ!"
Anh tiếp tục đi lấy sữa đậu nành, nhưng lần này hỏi trước: "Có lấy cho dì Mục không?"
Mục Mộc gật gù: "Có ạ!"
Đến chỗ nồi hấp đặt những chiếc tiểu long bao, ngay cả Hạ Tùng Khâu cũng không với tới được.
Anh ôm hai ly sữa đậu nành đi đến nhờ nhân viên khách sạn: "Chú ơi, cháu muốn lấy hai cái bánh bao hấp, cảm ơn chú ạ."
Nhân viên mỉm cười: "Được rồi, hai cháu cứ về chỗ trước đi, lát chú mang đến cho."
Hai đứa đồng thanh cảm ơn, lễ phép đến mức khiến người lớn phải mỉm cười.
Người nhân viên bị độ dễ thương của hai đứa nhỏ đánh gục, hai mắt híp lại không thấy gì ngoài nụ cười: "Các bạn nhỏ không cần khách sáo đâu. Sữa đậu nành còn nóng, cẩn thận đừng làm đổ nhé."
Hạ Tùng Khâu gật đầu nhẹ, chuẩn bị dắt Mục Mộc về chỗ thì bỗng một cậu bé cao lớn hơn tiến lại gần: "Xin chào, có cần anh giúp gì không?"
Mục Mộc khi đối diện người lạ sẽ tự động trở về tâm thế người trưởng thành. Thấy cậu bé này tử tế, cậu lịch sự mỉm cười: "Không cần đâu ạ, cảm ơn anh."
Hạ Tùng Khâu lập tức cảm thấy bực bội khi thấy Mục Mộc cười với người khác.
Nhưng nghĩ lại, cậu bé kia không được Mục Mộc gọi là anh, cũng không nhận sự giúp đỡ, anh lại thấy khẽ khoái chí.
Sau khi bị từ chối, cậu bé kia quay sang Hạ Tùng Khâu, anh cũng lạnh nhạt đáp: "Không cần, cảm ơn."
Thằng bé hơi ngượng, gãi đầu: "Anh tên là Tiết Hoài Viễn, bảy tuổi rồi. Bố anh là Tiết Triều Đống. Còn hai em tên gì vậy?"
Chưa kịp Mục Mộc mở lời, Hạ Tùng Khâu đã nhanh nhảu: "Em ấy tên Mục Mộc, còn em là Hạ Tùng Khâu."
Tiết Hoài Viễn lẩm nhẩm tên hai đứa, rồi gật đầu nghiêm túc: "Anh nhớ rồi. Sau này có gì cần giúp, cứ tìm anh nhé."
Hạ Tùng Khâu không đáp, ánh mắt nhìn Tiết Hoài Viễn vẫn đầy cảnh giác.
Cậu ta cao hơn anh, trông cũng khỏe hơn.
Nếu Tiết Hoài Viễn tranh giành Mục Mộc với anh, chưa chắc anh đã thắng nổi.
Mục Mộc không hề hay biết Hạ Tùng Khâu đang đơn phương ghen tị, cậu cười nói: "Cảm ơn anh ạ."
Thấy Mục Mộc lại cười với Tiết Hoài Viễn, Hạ Tùng Khâu mặt mày bỗng dưng đen sì, liền thúc giục: "Mộc Mộc, chúng ta về ăn cơm trước đi."
"Vâng ạ." Mục Mộc ngoan ngoãn gật đầu, lễ phép chào: "Bọn em về trước ăn cơm đây ạ."
Tiết Hoài Viễn đứng nhìn hai đứa rời đi, ánh mắt thoáng chút cô đơn.
【Ha ha ha, bạn nhỏ này rõ là muốn chơi với cục cưng Mộc rồi!】
【Không hổ là tiểu bá tổng, cưng chiều Mộc Bảo hết mức!】
【Chậc, sao tự dưng có mùi Tu La tràng thế nhỉ?】
【Bạn nhỏ Hạ Tùng Khâu, mùi dấm chua từ em bay xuyên màn hình rồi nè, về nhà phải uống thuốc giải đó!】
【Ha ha, tính chiếm hữu của tiểu bá tổng cao quá trời!】
【Trẻ con cũng biết tranh bạn, chắc chắn Khâu Khâu muốn làm bạn thân với Mộc Bảo rồi!】
Mục Bội Chi trò chuyện với Hạ Vân một hồi, cuối cùng mới dỗ dành xong người fan cuồng điện ảnh này bớt kích động.
Cô vừa chào hỏi vài người quen cũ, chưa nói được mấy câu thì đã thấy con trai út bưng một đĩa to chạy tới: "Mẹ ơi, ăn cơm thôi, anh Tùng Khâu giúp con lấy phần ăn sáng cho mẹ rồi ạ!"
Mục Bội Chi vội đỡ đĩa, nhận cốc sữa đậu nành từ tay Hạ Tùng Khâu, cười nói: "Cảm ơn Tùng Khâu, cũng cảm ơn cục cưng Mộc nhà mẹ nhé."
Nói xong, cô không nhịn được ôm con hôn chụt một cái lên má. Mục Mộc đỏ mặt, vội nhỏ giọng: "Mẹ ơi, đừng hôn con trước mặt mọi người, đang phát trực tiếp đó!"
Mục Bội Chi bật cười, xoa đầu con: "Sao cục cưng Mộc hay xấu hổ thế? Được rồi, lần sau mẹ sẽ hôn lén, không để ai thấy!"
Mục Mộc gật đầu, lại càu nhàu: "Mẹ làm bù xù tóc con rồi."
Mục Bội Chi chợt nhận ra thằng bé út nhà mình giờ cực kỳ quan tâm đến ngoại hình, áp lực hình tượng còn lớn hơn cả cô – một nghệ sĩ công chúng.
Như thể bọn trẻ lớn lên lúc nào mà cô không hay.
Cô thầm cảm thán, đưa tay vuốt tóc con, thành khẩn xin lỗi: "Mẹ xin lỗi vì không kiềm chế được. Lần sau mẹ sẽ không làm vậy nữa. Chúng ta ăn sáng trước nhé? Ăn xong mẹ tạo kiểu tóc thật ngầu cho con."
Mục Mộc rộng lượng: "Không sao ạ. Nhưng con muốn tóc đẹp trai, không thích xinh đẹp đâu."
Mục Bội Chi cười: "Được rồi, mẹ sẽ làm cho cục cưng Mộc nhà ta kiểu tóc đẹp trai như anh Tùng Khâu!"
Mục Mộc vô thức nhìn sang Hạ Tùng Khâu, chợt thấy mặt anh đỏ ửng.
Cậu hơi thắc mắc: Hạ Tùng Khâu bị làm sao vậy nhỉ?
【Ha ha ha ha ha ha ha ha!】
【Chị ơi, kiềm chế chút, em đau hết cả mắt rồi!】
【Cục cưng Mộc dễ thương quá, tương lai làm dì cừi xong hưởng hoa từ dì hẻ!】
【Chưa đầy năm tuổi đã biết làm đẹp, thích đẹp trai chứ không muốn xinh đẹp, cười chết mất!】
【Nhưng mà… Khâu Khâu, sao em lại đỏ mặt?】
【Í ~】
【Chậc】
【Khà khà】
【Khà khà khà】
【???】
Nhân viên mang đến hai xửng hấp thơm lừng. Mục Mộc ngửi thấy mùi liền quên ngay chuyện vừa rồi.
Cậu cảm ơn chú nhân viên, đưa đôi đũa cho Mục Bội Chi, nhắc nhỏ: "Mẹ cẩn thận nóng ạ."
Mục Bội Chi định nói gì đó nhưng bị con trai giành lời, mặt cô hơi ngỡ ngàng, rồi bật cười: "Cảm ơn con. Cục cưng cũng cẩn thận kẻo bỏng nhé."
Mục Mộc gật đầu. Dù đói và thèm, cậu vẫn ăn rất điềm tĩnh. Cẩn thận gắp một chiếc tiểu long bao, chấm dấm, rồi chu môi thổi mát mới cắn một miếng nhỏ.
Ăn được một chút, cậu chợt nhớ: "Dì Hạ, anh Tùng Khâu, mọi người có muốn ăn thêm không ạ? Tiểu long bao này ngon lắm!"
Hạ Vân vội vàng lắc đầu: "Không cần, không cần đâu! Dì ăn rồi, Mộc Mộc ăn đi con."
Mục Mộc quay sang Hạ Tùng Khâu: "Anh Tùng Khâu có muốn không ạ?"
Hạ Tùng Khâu mím môi, rõ là muốn ăn nhưng ngại ngùng không nói.
Mục Mộc thầm cười, gắp một chiếc bỏ vào đĩa nhỏ đưa cho anh: "Ngon lắm đó, anh ăn thử đi ạ."
Hạ Tùng Khâu kìm nén, nhận lấy: "Cảm ơn."
【Huuuu, cục cưng Mộc đúng là thiên thần nhỏ, tinh tế và ấm áp quá!】
【Bé ăn nhìn ngon quá!】
【Nhìn Khâu Khâu ăn cũng ngon không kém! Hai đứa làm tôi xúc động muốn khóc!】
【Lịch sự, quá điềm đạm!】
【Mộc Bảo mới hơn bốn tuổi rưỡi thật hả? Hiểu chuyện đến mức này?】
【Con gái tôi mười sáu mười bảy tuổi rồi mà chỉ biết ăn, chưa từng biết chia sẻ!】
【Gia giáo nhà giàu đúng là khác biệt.】
【Cục cưng đáng iu quá, cho hôn miếng nào!】
【Tui lên mạng mua sẵn bao tải rồi, màu nào cũng có, chờ Mộc Bảo chọn!】
【Trộm một đứa là trộm, trộm hai đứa cũng là trộm, vậy thì…】
【Thêm một nhóc Khâu Khâu nữa! Cặp đôi luôn, khà khà!】
Mục Bội Chi và Mục Mộc đến cuối cùng. Khi hai mẹ con đang ăn, các gia đình khác đã xong bữa, bắt đầu tự giới thiệu.
Hạ Vân và Hạ Tùng Khâu không tham gia nhóm đông đúc. Hạ Vân ngồi đối diện Mục Bội Chi, mắt liếc trộm thần tượng ăn, không dám nhìn thẳng.
Hạ Tùng Khâu tốt hơn, sau khi ăn xong miếng tiểu long bao Mục Mộc gắp, còn được chia thêm một miếng khoai lang nướng, vừa ăn vừa chăm chú nhìn cậu.
Sau bữa sáng, MC tập hợp mọi người, bắt đầu giới thiệu từng nhóm khách mời.
Nhóm đầu là Đào Diệp Huy và con gái nhỏ Đào Thi Nam. Cô bé mặc váy trắng dài quá mắt cá, tóc đen dài, mái thưa, vẻ ngoài dịu dàng. Khi được hỏi sở thích, cô bé lí nhí: "Cháu thích đọc sách."
MC ngạc nhiên: "Nam Nam thích đọc sách gì? Truyện tranh hay sách chữ?"
Đào Diệp Huy trả lời thay: "Cháu biết chữ rồi, gần đây thích đọc tiểu thuyết và thơ hiện đại."
【Tôi nhớ không lầm thì bé chưa đầy sáu tuổi?】
【Đúng rồi, sáu tuổi mới vào tiểu học mà? Trường mẫu giáo giờ dạy kiểu này à?】
【Giáo dục sớm?】
【Quá đáng sợ, đây là đốt cháy giai đoạn rồi!】
【Trẻ con nên có tuổi thơ, đừng ép học sớm vậy chứ!】
Giữa làn tranh cãi, Mục Mộc đang quan sát Đào Thi Nam.
Cậu không lạ gì Đào Diệp Huy, và biết rõ sau này Đào Thi Nam sẽ trở thành nhà văn, biên kịch nổi tiếng, chuyên viết tiểu thuyết trinh thám và tội phạm huyền huyễn.
Tác phẩm của cô bán chạy trong và ngoài nước, được chuyển thể thành phim, đoạt nhiều giải thưởng lớn. Gần đây nhất là phim *Đuổi theo rừng nhiệt đới*, vừa thắng giải Kịch bản hay nhất, vừa đạt doanh thu khủng và rating cao ở nước ngoài.
Bộ phim kể về những người bảo vệ rừng truy bắt kẻ săn trộm. Nhân vật chính là một cảnh sát trẻ, hoàn thành nhiệm vụ nhưng hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ.
Mục Mộc ấn tượng sâu sắc vì Mục Bội Chi đóng vai mẹ của cảnh sát đó. Cậu từng đi xem phim, hình như là cùng Hạ Tùng Khâu.
Lúc đó Hạ Tùng Khâu nổi tiếng, bận rộn, cậu không hiểu anh lấy đâu ra thời gian đi xem với mình.
Sau khi xem xong, cậu mới biết Đào Thi Nam viết xong thì gác bút, phỏng vấn thấy cô mất sức sống dù mới ngoài đôi mươi.
Mục Mộc nhớ nhân vật chính có nguyên mẫu ngoài đời – thật sự đã hy sinh khi làm nhiệm vụ.
Cậu cảm nhận được tác giả dành tình cảm đặc biệt cho nhân vật, nỗi đau mất người quan trọng khiến cả người ngoài như cậu cũng xúc động.
Cậu không biết Đào Thi Nam có vượt qua được không, vì ở kiếp trước cậu chỉ sống đến 23 tuổi.
Cậu chỉ mong sau khi mình ra đi, gia đình sẽ không quá đau buồn.
"Mộc Mộc."
Mục Mộc giật mình, quay sang Hạ Tùng Khâu đang ngồi bên. Anh khẽ hỏi: "Sao vậy? Có khó chịu không?"
Cậu lắc đầu: "Em không sao."
Cậu chỉ mong ở kiếp trước, Hạ Tùng Khâu không vì cái chết của cậu mà đau khổ.
Hạ Tùng Khâu bất ngờ đưa tay sờ trán cậu, thấy không sốt mới tin. Rồi anh lén nắm tay cậu, thì thầm: "Nãy trông em buồn lắm."
Mục Mộc ngạc nhiên trước sự tinh tế của anh, nhưng cậu không thể nói điều đó với ai, huống hồ là với Hạ Tùng Khâu – một đứa trẻ năm tuổi.
Cậu mỉm cười, dùng giọng con nít: "Cảm ơn anh Tùng Khâu, em thật sự không sao đâu."
Hạ Tùng Khâu nhìn cậu thêm một lúc, rồi không nói gì nữa.
MC vừa giới thiệu xong cha con Đào Diệp Huy, Đào Thi Nam theo bố quay về nhóm, ánh mắt cô bé lén liếc Mục Mộc – đầy tò mò với cậu bé xinh đẹp kia.
Tiếp theo là Mục Bội Chi và Mục Mộc, rồi đến La Nghị Thần và con gái La Chu Chu.
La Chu Chu mặc váy vàng bồng, hai bím tóc, vẻ ngoài năng động. Chỉ trong chốc lát, cô bé đã làm quen với các bạn nhỏ.
Mục Mộc thấy cái tên La Chu Chu quen quen. Một lúc sau mới nhớ ra: kiếp trước từng có vận động viên trượt băng nghệ thuật tên này, đoạt huy chương vàng Olympic.
Nhưng sau đó, trong lúc thi đấu, cô bị đồng đội nam trượt tay quăng ngã, chấn thương quá nặng, trở thành thực vật.
Hơn nữa, hai người từng yêu nhau. Nghe nói trước thi đấu có cãi vã vì anh kia ngoại tình.
Mục Mộc nhìn cô bé sáu tuổi trước mặt, không chắc có phải người đó không.
MC hỏi: "Chu Chu có sở trường gì đặc biệt không?"
Cô bé xoay vòng trong váy, dõng dạc: "Cháu thích khiêu vũ và trượt băng ạ!"
"Là trượt băng nghệ thuật đúng không?"
"Đúng ạ!"
La Nghị Thần xoa đầu con gái: "Từ bốn tuổi Chu Chu đã học trượt băng. Tiểu nha đầu này không sợ ngã, làm bố tôi xót xa, nhưng nó ngã thì tự đứng dậy, không khóc, cứ thế luyện tiếp."
MC khen: "Chu Chu thật dũng cảm!"
Lúc này, Mục Mộc chắc chắn – vận động viên kiếp trước chính là La Chu Chu.
Nhóm tiếp theo là Tiết Triều Đống và Tiết Hoài Viễn – cậu bé lớn tuổi và cao nhất chương trình.
Gia đình họ truyền đời tập võ, Tiết Hoài Viễn có nền tảng vững chắc. Sau phần giới thiệu, MC đùa hỏi có thể biểu diễn một động tác không. Cậu bé không ngần ngại lộn nhào một vòng, nhận tràng pháo tay rộn rã.
Mục Mộc hào hứng vỗ tay, hai bàn nhỏ vỗ bôm bốp, rồi bỗng thấy sắc mặt Hạ Tùng Khâu tối sầm.
Cậu khẽ kéo ống tay áo anh, hỏi nhỏ: "Anh Tùng Khâu, sao vậy ạ?"
Hạ Tùng Khâu lạnh lùng: "Em thấy anh ta lợi hại lắm đúng không?"
Mục Mộc ngơ ngác gật đầu. Bảy tuổi mà làm được lộn nhào, chẳng phải rất tuyệt sao? Cậu còn không làm được cơ mà.
Không ngờ, phản ứng này khiến mặt Hạ Tùng Khâu càng thêm u ám.
Mục Mộc nhẹ nhàng kéo áo anh, cố tình trêu: "Anh Tùng Khâu, sao anh giận vậy?"
Hạ Tùng Khâu im lặng. Mục Mộc lại gọi: "Anh Tùng Khâu ơi?"
Anh không nhịn nổi, nghĩ thầm:
Ít ra bây giờ Mục Mộc chỉ gọi mỗi anh là anh trai. Tiết Hoài Viễn biết lộn nhào thì đã sao?
Nhưng miệng vẫn cứng: "Anh không giận."
Mục Mộc không vạch trần, chỉ thầm thở dài. Tâm tư trẻ con thật khó hiểu.
Sau cha con Tiết Triều Đống là cặp mẹ kế – con riêng Lưu Tâm Mi và Từ Tử Kỳ.
Mục Mộc nhìn Từ Tử Kỳ và Lưu Tâm Mi đứng cách đó một mét, thầm nghĩ: thế giới này thật nhỏ bé.
Kiếp trước cậu là bạn học Từ Tử Kỳ. Bố cậu cũng quen Từ Thiêm – bố Từ Tử Kỳ, hai nhà có vài mối liên hệ công việc, thường dự tiệc sinh nhật, sự kiện của nhau.
Tính thời gian, mẹ ruột Từ Tử Kỳ mất một năm trước, Từ Thiêm tái hôn với Lưu Tâm Mi được nửa năm. Từ Tử Kỳ luôn khó chịu với mẹ kế, thậm chí tránh mặt bố, từ nhỏ đã rất bướng bỉnh.
Sau này, Từ Tử Kỳ bất chấp gia đình phản đối, lao vào làng giải trí. Tự thành lập nhóm nhạc nam, ra mắt năm 15 tuổi, 19 tuổi trở thành ngôi sao hàng đầu, vé concert cháy hàng, fan nước ngoài đông đảo.
Nhưng nhà họ Từ phá sản, hắn bị đồng nghiệp hãm hại, sa vào ma túy, danh tiếng sụp đổ trong một đêm. Sau đó, cai nghiện thất bại, thân hình gầy trơ xương. Khi Mục Mộc đến thăm, gần như không nhận ra.
Giờ đây, Từ Tử Kỳ chưa quen cậu, mối quan hệ giữa bố cậu và chú Từ cũng chưa sâu.
Mục Mộc quay đi, thầm nghĩ: tổ chương trình tuyển người kiểu gì mà trừ Hạ Tùng Khâu và Tiết Hoài Viễn, số phận mấy người còn lại kiếp trước đều không suôn sẻ.
Mẹ con Hạ Vân là nhóm cuối cùng. MC không nhắc trực tiếp chỉ số IQ của Hạ Tùng Khâu, mà hỏi: "Khâu Khâu, con từng đi nhiều nước chưa?"
Hạ Tùng Khâu gật lạnh lùng.
MC tiếp tục: "Nghe nói con nói được nhiều thứ tiếng? Có thể chào mọi người bằng ngôn ngữ khác không?"
Hạ Tùng Khâu nhìn mẹ. Hạ Vân đứng trước ống kính đã run rẩy, lắp bắp: "Tiểu Khâu, con… con chào mọi người đi."
Hạ Tùng Khâu miễn cưỡng chuyển ngữ, nói vài câu bằng nhiều thứ tiếng khác nhau.
Phòng live chat bùng nổ.
【Đến rồi! Thiên tài nhí xuất hiện!】
【Tiếng Anh, Đức, Tây Ban Nha, Pháp, Nga… còn gì nữa?】
【Thật hay giả vậy? Ngoài tiếng Anh ra thì chẳng hiểu gì!】
【Còn cả tiếng Phạn nữa!】
【???】
【Các thứ khác tạm gác, nhưng sao thằng nhỏ biết tiếng Phạn?】
【Hay là chương trình bắt trẻ học vẹt mấy câu tiếng chim hót để câu view? Giờ cái gì cũng làm vì流量 rồi!】
【Không đâu, phát âm chuẩn quá. Tiếng Nhật học vẹt thì còn tin, nhưng mấy ngôn ngữ kia cần thời gian dài để học mới nói được như vậy.】
【Tui vừa kiểm tra lại, tên chương trình là "Angle Baby", chứ không phải "Genius Baby" thật!】
【Giờ thì tui hiểu vì sao mời Hạ Vân – người bình thường – đến đây rồi. Vì con cô ấy là thiên tài!】
【A a a a a cục cưng Khâu Khâu!! Mẹ yêu con!!!】
Mục Mộc nhìn Hạ Tùng Khâu – đứa trẻ năm tuổi thuần thục chuyển giữa các ngôn ngữ phức tạp – trong lòng không vui, mà gần như chết lặng.
Sau này đi du lịch, không cần phiên dịch. Chỉ cần mang theo một Hạ Tùng Khâu là đủ.