Chương 14

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 14
Tác giả: Miêu đại phu
Edit: Dú
Beta: Dú
"Đừng khách sáo, ai bảo em lại là cán sự môn Hóa của tôi chứ?"
--------------
Thứ bảy, cả nhóm đến vùng nông thôn để tổ chức quyên góp tại trường tiểu học nọ, rồi thứ hai lại quay về trường học, buổi sáng có hai tiết Hóa.
Sáng hôm đó, trước khi lên đường, Lý Gia Đồ được chủ tịch câu lạc bộ phân công đi lấy các tấm poster quảng bá buổi chiếu phim từ phòng sự kiện, rồi dán lên khắp các tầng học, thư viện, căng tin, sân vận động và bảng tin ký túc xá học sinh. Tối hôm trước cậu còn mất ngủ, dù chỉ cần mang giày patin, không phải chạy bộ, nhưng việc phải chạy tới chạy lui liên tục và chưa kịp ăn sáng khiến cậu mệt mỏi rã rời.
Khi quay về điểm tập trung ở sân vận động, Lý Gia Đồ với đôi chân run rẩy ngồi thụp xuống. Do quán tính, bánh xe patin còn trượt thêm một đoạn ngắn nữa. Cậu thở phào một hơi thật dài, lau mồ hôi. Một lát sau, cậu ngẩng đầu, thấy Tô Đồng đang đạp xe từ ngoài trường vào, khoảng cách giữa hai người đã rất gần.
Lý Gia Đồ từ từ đứng dậy. Tô Đồng cũng đã nhìn thấy cậu, liền giảm tốc độ.
"Chào buổi sáng, thầy." Lý Gia Đồ nhìn sang suất ăn sáng đang treo trên xe.
Tô Đồng dừng xe, chân chạm đất, nhìn về phía hai chiếc xe buýt đã đỗ sẵn ở đằng xa. Không ít học sinh đã lên xe, giáo viên phụ trách đưa đoàn đang dặn dò về các quy định khi đi cùng đoàn. Anh hỏi: "Ăn sáng chưa?"
Theo phản xạ, cậu lắc đầu, rồi lại vội vàng gật đầu, nói chắc nịch: "Em ăn rồi ạ."
Tô Đồng đưa một chiếc bánh cuốn cho cậu: "Tôi đã dặn họ cho thêm ruốc thịt và giăm bông rồi đấy."
"Không cần đâu ạ, thầy cứ ăn đi. Lát nữa thầy còn phải lên lớp mà." Lý Gia Đồ khoát tay: "Giờ em đi mua luôn là được thôi." Nhưng vừa dứt lời, La Tử Hào đã gọi giục cậu lên xe từ đằng xa.
"Cầm lấy đi." Tô Đồng đặt vào tay cậu: "Từ đây đến Lê Phụ còn xa lắm, đến nơi chắc cũng đã chiều rồi."
Lý Gia Đồ đành nhận lấy. Tô Đồng đưa thêm hộp sữa đậu nành cho cậu, vẫn còn nóng hổi. Giữa cái nóng oi ả của tháng Mười, xách một chiếc túi nilon, Lý Gia Đồ vẫn cảm thấy ấm lòng hơn bao giờ hết: "Cảm ơn thầy ạ."
"Đừng khách sáo, ai bảo em lại là cán sự môn Hóa của tôi chứ?" Tô Đồng vừa nói đùa vừa phất tay: "Tôi đi trước đây. Đến nơi nhớ nhắn tin cho tôi nhé."
Lý Gia Đồ còn chưa kịp nói lời tạm biệt thì Tô Đồng đã đạp xe đi mất. Cậu quay người lại, nhìn theo bóng xe anh. Gió thổi ngược chiều khiến tà áo sơ mi khoác ngoài khẽ bay lên, mang đến cảm giác nhẹ nhàng, khoan khoái như trời thu trong xanh, không hề giống dáng vẻ thường thấy của một người giáo viên.
Sự kiện này không phải là lần đầu tiên trung tâm sách báo hợp tác với đoàn thanh niên tình nguyện viên, nhưng lại là lần đầu tiên Lý Gia Đồ tham gia. Cậu chưa từng nghe nói về địa điểm quyên tặng sách này, chỉ biết đó là một trường tiểu học thuộc vùng nông thôn lân cận, nằm dọc theo đường quốc lộ cấp hai và đường thôn quê, giao thông cũng không mấy thuận tiện.
Quả nhiên đúng như lời Tô Đồng nói, khi họ đặt chân đến trường tiểu học Lê Phụ thì đã là hai giờ chiều. Học sinh và giáo viên đều ăn trưa ngay trên xe, sau khi xuống xe đã bắt tay vào việc ngay, bởi vì sắp đến giờ vào lớp của các em học sinh tiểu học.
Lý Gia Đồ cùng vài thành viên khác vào một nhóm, tỉ mỉ chọn lọc và sắp xếp lại những cuốn sách báo được quyên tặng, rồi góp vào thư viện đơn sơ của trường. Đồng thời, họ còn giúp quản lý phân loại các mã sách. Nhìn thấy số sách của Tô Đồng, cậu mới chợt nhớ phải nhắn tin cho anh, vội vàng rút điện thoại ra.
"Ôi, hai bộ sách này là của ai quyên tặng thế? Lại còn là của tác giả nổi tiếng nữa chứ! Vẫn còn mới tinh!" Chu Thư Uyên cầm bộ Harry Potter lên: "Tôi đây vẫn chưa gom đủ bộ, có thể triệu hồi thần long không nhỉ?"
"Có mà triệu hồi Giám ngục đến bắt ông đấy!" Dương Đình Đình giật bộ sách lại, đặt lên giá sách: "Là của thầy Tô bên tổ Hóa học."
Kính của Chu Thư Uyên trượt xuống, cậu ta vội đẩy lên: "Là của Tô Tô à..." Cậu ta ngồi xổm xuống, tiếp tục sắp xếp sách, cảm thán: "Ôi, Tô Tô đúng là giàu quá đi..."
Dương Đình Đình ngạc nhiên: "Vậy hả? Ai nói thế?"
"Chuyện này còn cần phải nói ra nữa à? Bà không thấy anh ấy đi xe gì, đeo đồng hồ gì sao? Nếu không có tiền thì sao vừa mới tốt nghiệp mấy tháng đã mua được? Mà nhìn là biết anh ấy mới dùng được một thời gian ngắn thôi. Nghĩa là từ khi còn là sinh viên, anh ấy cũng đã có nhiều tiền rồi." Chu Thư Uyên gật đầu lia lịa, khẳng định lại lời của mình.
Cô nàng nhíu mày một lúc lâu, vẫn thấy lạ: "Nhưng sao tôi lại nghe nói thầy ấy là một cô nhi?"
Lý Gia Đồ rút một cuốn sách từ trong hộp ra, lật trang. Một lá thư kẹp bên trong rơi xuống đất. Cậu khó tin nhìn về phía Dương Đình Đình, vừa nhặt lá thư lên vừa hỏi: "Bà nghe ai nói thế?"
"Là cô Lao dạy Hóa lớp tôi đó. Có một lần tôi đến nộp bài tập thì nghe thấy cô nói chuyện với các thầy cô khác như vậy." Cô nàng nhớ lại: "Hình như cô ấy kể là hồi nhỏ thầy đã mồ côi cả bố lẫn mẹ, được bà ngoại nuôi lớn."
Chu Thư Uyên không tin, nhăn nhó hỏi: "Có thật không đấy, là cái bà tám họ Lao kia nói à?"
Thấy cô của mình bị nghi ngờ, Dương Đình Đình trừng mắt lườm cậu ta: "Ông có biết trước đây ai từng dạy Hóa cho Tô Tô không? Chính là cô Lao đấy được chưa!"
Cô Lao Anh đã sáu mươi lăm tuổi, là một trong những giáo viên được nhà trường mời ở lại giảng dạy. Đã có rất nhiều học sinh tốt nghiệp từ trường cấp ba này, thi đỗ vào trường sư phạm rồi lại quay về làm giáo viên, trở thành đồng nghiệp của cô.
Đinh Sở Ngâm cũng là một trong số đó. Năm lớp 10, cô Lao Anh đã từng lên lớp mấy buổi, thường kể rất nhiều chuyện với mọi người về "Năm ấy cô Đinh của các em" như thế nào. Cô cũng từng tự giới thiệu với học sinh vài lớp kiểu: "Tôi chính là giáo viên của các thầy cô của các em, cũng chính là "lão lão sư"!"
Trước đây Tô Đồng cũng từng là học sinh của cô Lao sao? Lý Gia Đồ nghĩ tới dáng người gầy bé và đôi mắt lúc trừng còn to hơn chuông đồng của cô Lao Anh, bèn tự hỏi sao hồi đó Tô Đồng có thể nghe cô giảng bài.
Mà có lẽ thành tích năm ấy của anh hẳn là rất tốt, ít nhất cũng là học sinh giỏi Hóa, nếu không, bây giờ anh sẽ không thể là giáo viên dạy Hóa. Cô Lao Anh đã già, trí nhớ thỉnh thoảng có lẽ sẽ không còn minh mẫn nữa, nhưng chắc cô sẽ không quên những học sinh xuất sắc mình từng dạy.
Chu Thư Uyên đang ăn gói Merveille khoe với Dương Đình Đình rằng cuối tuần này lớp cậu ta không phải nhận bài tập. Lý Gia Đồ tò mò mở bức thư ra thì tin nhắn trước đó đã gửi cho Tô Đồng nhận được câu trả lời.
Tô Đồng:
"Ừm, đến nơi là được rồi."
Sách đã được sắp xếp xong. Trong khi các tình nguyện viên còn đang lên lớp và tổ chức các hoạt động hỗ trợ các em học sinh tiểu học, các thành viên của trung tâm sách báo đều rảnh rỗi. Họ người ngồi người đứng, cùng nhau trò chuyện dưới gốc cây xoài bên ngoài thư viện.
Lý Gia Đồ phát hiện thứ được viết trong tờ giấy đó đúng là một lá thư. Lá thư này có vẻ đã được viết từ khoảng 7, 8 năm về trước. Trang giấy rất mỏng, dù kẹp trong sách cũng không dễ bị phát hiện. Giấy đã ố vàng, nhưng những con chữ non nớt vẫn còn rất rõ.
Đó là một lá thư của một cậu bé tên Tiểu Long, nói với một cô bé tên Tiểu Nam rằng bố mẹ cậu bé đã quyết định để cậu sang Mỹ du học ngay sau khi học xong tiểu học, sẽ không ở lại trong nước nữa. "Cậu đừng vì tớ mà học trường trung học 37 Nam Vũ nữa, hãy thi vào Tân Dân đi!" Cậu bé viết trong lá thư: "Thứ bảy tuần sau tớ sẽ đi Thượng Hải và bay sang Mỹ từ đó. Chiều thứ sáu sau khi tan học, cậu có thể đến cửa hàng bánh ngọt ở cổng trường không? Tớ sẽ đợi cậu ở đó."
Thật sự cậu không thể tin được đây là thư của một học sinh tiểu học viết. Lý Gia Đồ gấp lá thư lại, bước ra ngoài hỏi Dương Đình Đình xem tờ giấy kê khai quyên tặng sách đang ở đâu.
"Tất cả đều ở trong phòng tư liệu của thư viện trường mình đấy. Sao vậy?" Cô nàng hỏi.
Vậy tức là chỉ khi về trường mới có thể tìm ra chủ nhân của cuốn sách. Lý Gia Đồ lắc đầu: "Không có gì đâu, tôi chỉ tiện hỏi thôi." Cậu có một dự cảm rất mãnh liệt rằng – chiều thứ sáu hôm đó, cậu bé ấy đã không đợi được cô bé kia.
Trong tiết học cuối cùng của buổi chiều, mọi người đều chơi bóng, nhảy dây, đá cầu với các em học sinh nhỏ, chơi rất hăng say.
Đợi đến khi các em đều đã tan học và về nhà, cả nhóm mới cảm thấy mệt. Nhưng lúc này, mọi người vẫn còn phải ngồi trong phòng hội trường nghe thầy cô và ban giám hiệu trao đổi với nhau mãi đến một tiếng sau, khi ánh chiều đã dần buông mới bắt đầu quay về trường.
"Chết đói mất, chết đói mất thôi!" La Tử Hào ngồi sau Lý Gia Đồ không ngừng than vãn, còn trịnh trọng nói: "Ngay khi về đến nội thành, tôi sẽ ăn 2, 3 bát bún ốc gạo, thêm bún, thêm chân giò, thêm lạp xưởng, thêm trứng kho, thêm trứng chiên, thêm cả cánh vịt!"
Chu Thư Uyên chỉ còn nửa hơi sức: "May là ông giàu, chứ không thì sao mua nổi..."
Không biết hai người nói những gì ở phía sau, Lý Gia Đồ chỉ ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ thì đột nhiên bị Chu Thư Uyên lắc mạnh vai, thì thầm bên tai: "La Tử Hào muốn mời đi ăn ở "Tứ Hải một nhà", đi cùng không?"
Lý Gia Đồ đã phơi nắng đến mức mệt mỏi rã rời, nên không suy nghĩ gì nhiều, gật đầu: "Đi thì đi."
"Ồ, các em ấy tự đi bộ về nhà kìa." Có người ngồi cùng xe thấy một em học sinh tiểu học đang đi trên đường, thốt lên đầy kinh ngạc.
Chu Thư Uyên nhìn ra bên ngoài, bĩu môi: "Có gì lạ đâu. Hồi tớ học tiểu học cũng phải tự cuốc bộ về thôi."
Không ít người cũng tỏ vẻ chẳng có gì lạ cả.
Nhưng cậu học sinh này lại nói tiếp: "Nhưng cậu thấy ở thành thị làm gì có học sinh tiểu học nào tự đi bộ về nhà đâu? Mỗi chiều tầm hơn 3 giờ, còn chưa tan học mà cổng trường tiểu học nào cũng bị phụ huynh học sinh đứng chờ chật ních đấy thôi."
Dương Đình Đình cảm khái đáp: "Thời đại này đã khác rồi. Giờ trẻ con thành thị với nông thôn chênh lệch nhau xa lắm ~"
Buổi tối sau khi về đến nội thành, ăn tiệc buffet xong xuôi thì nhà hàng cũng đã đến giờ đóng cửa. La Tử Hào và Chu Thư Uyên đều về nhà. Ba người đứng ở cửa nhà hàng chào tạm biệt nhau. Lý Gia Đồ đi được gần nửa kilomet thì bắt được tuyến xe về trường.
Nhưng cậu không ngờ, trên đường quay về ký túc xá lại gặp Phùng Tử Ngưng và Trịnh Đào.
Trịnh Đào gọi tên cậu, trên lưng đeo vợt cầu lông, cười hỏi: "Ông vừa về đấy à?"
Lý Gia Đồ còn nhớ trước kỳ nghỉ lễ mình đã nói với cậu ta rồi, không ngờ cậu ta lại không để ý: "Ừ, tôi vừa ăn ở bên ngoài xong."
"Ha ha, tôi với Tử Ngưng đánh cầu cả đêm, mệt chết đi được." Trịnh Đào quay sang cười với Phùng Tử Ngưng.
Phùng Tử Ngưng hỏi: "Tối nay ông ăn gì?"
Cậu nhún vai: "La Tử Hào mời đi "Tứ Hải một nhà"."
"Ồ, tiếc quá ~" Phùng Tử Ngưng tiếc nuối nói.
Trịnh Đào chớp mắt, khó hiểu hỏi: "Là gì cơ?"
"Cũng chẳng có gì cả, tiệc buffet thôi." Lý Gia Đồ chỉ miêu tả sơ qua.
"Tôi còn chưa được ăn tiệc buffet bao giờ, đắt không?" Trịnh Đào tò mò hỏi.
Mọi người liếc mắt nhìn nhau một cái, Phùng Tử Ngưng trả lời chung chung: "Cũng được. Tôi mà ăn buffet thì chỉ tốn tiền thôi."
Trịnh Đào vừa nghe xong đã cười tiếp lời: "Cũng phải, ông ăn ít như thế, như mèo ấy ~"
Vì thứ bảy phải học bù nên buổi chiếu phim vào tối thứ sáu phải chuyển sang tối thứ bảy. Lúc ba người đi ngang qua thư viện cũng là lúc phim vừa kết thúc, mọi người đều tản ra khỏi thư viện.
Cả đường đi Trịnh Đào đều hỏi về chuyện đi tình nguyện, mà thực ra Lý Gia Đồ cũng không làm được gì nhiều, chỉ thờ ơ đáp.
Bỗng nhiên, Phùng Tử Ngưng kinh ngạc thốt lên: "Thầy Tô!"
Lý Gia Đồ quay đầu lại, quả thật là Tô Đồng đang đi ra từ trong thư viện, đang định lấy xe đỗ trước bảng tin.
Phùng Tử Ngưng chạy đến chỗ anh. Thân hình cao gầy, trong bộ đồng phục cầu lông màu nhạt, lúc đứng trước Tô Đồng, cậu ta trông rất nổi bật.
Tô Đồng cầm chìa khóa xe trong tay, nói chuyện với cậu ta rồi dắt xe ra đường: "Mới đánh xong hả?" Anh không lên xe ngay.
Phùng Tử Ngưng gật đầu: "Dù gì cũng chỉ nghỉ có một ngày, nên em không về nhà."
Tô Đồng dắt xe đến chỗ hai người, nhìn Lý Gia Đồ: "Vừa về à?"
Cậu lắc đầu: "Em vừa ăn xong."
"Vậy à..." Anh gật đầu rồi nói với Phùng Tử Ngưng: "Không phải em là người địa phương này sao? Cuối tuần còn có thể ở lại ký túc xá?"
Cậu ta cười, đáp lời: "Đăng ký là được ấy mà. Lỡ như không cho ở thật thì em qua chỗ thầy ở nhé?"
Lý Gia Đồ nhìn về phía Tô Đồng.
Anh cười, lắc đầu: "Nhà thầy rất bừa bộn, em không ở lại được đâu. Vả lại, em mà đến ở thì thầy phải ngủ sô pha. Mà thầy thì không muốn ngủ sô pha."
Trịnh Đào đi bên cạnh, nghe cuộc nói chuyện của họ, chân thành nói: "Thầy Tô, em thấy thầy và Tử Ngưng có quan hệ rất tốt ~"
Tô Đồng ngạc nhiên, chớp mắt một cái, mỉm cười đáp: "Thầy thấy quan hệ của thầy với mấy đứa cũng không tệ mà nhỉ. Hay là thầy nhầm rồi?"
"A? Không, không đâu ạ..." Trịnh Đào nhận ra mình vừa lỡ lời, liên tục lắc đầu, ảo não và xấu hổ nói: "Em cũng không hiểu sao lại nói vậy."
Lý Gia Đồ ở bên ngoài suốt một ngày, cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, nhưng vẫn còn một khoảng đường xa nữa mới đến ký túc xá. Cậu rất muốn lấy đôi giày patin trong cặp ra, trượt về ký túc xá, tắm rửa rồi ngủ.
"Lý Gia Đồ?" Tô Đồng quan tâm hỏi: "Nhìn em như thể sắp ngủ gật đến nơi rồi ấy?"
Cậu còn đang dụi mắt bèn vội lắc đầu: "Không ạ, em vẫn ổn."
Tô Đồng không tin tưởng lắm mà nhìn cậu một cái rồi lên xe: "Không nhiều lời với các em nữa, thầy đi trước đây. Tuần này không phát đề, mai cứ nghỉ cho đã nhé."
Lý Gia Đồ nhìn anh đạp xe rời đi trong tiếng chào tạm biệt của mọi người, nhưng vẫn mất kiên nhẫn. Khi anh đã đi xa rồi, cậu mới lấy đôi giày từ trong ba lô ra.
"Xa quá, tôi không đi bộ đâu." Cậu thay giày trượt xong, bỏ đôi giày Converse vào trong ba lô.
Trong màn đêm, không nhìn rõ được biểu cảm của hai người kia là gì, Lý Gia Đồ vẫy tay tạm biệt.
Cậu trượt rất nhanh, không lâu sau đã đến dưới ký túc xá dành cho giáo viên. Hình như Tô Đồng đạp xe hơi chậm nên vẫn còn đang dừng xe dưới ký túc xá.