Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chiếc đồng hồ và bữa sáng
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Gia Đồ lao vút qua cánh cổng đang khép lại, kịp vào sân ký túc xá đúng giây cuối cùng, khiến dì quản lý giật mình kêu lên.
"Cái thằng nhóc này! Làm dì hết cả hồn!" Dì quản lý tức giận giậm chân, "Cuối tuần không về nhà còn quanh quẩn trong trường làm gì!"
Lý Gia Đồ nhảy khỏi xe, theo đà lao về phía trước nửa mét, suýt chút nữa đã đâm sầm vào bụi cây trong bồn hoa. Cậu vội vàng dừng xe, liên tục giải thích. Dì quản lý vẫn mắng không ngớt, còn hỏi cậu học lớp nào để trừ điểm hạnh kiểm. Vừa nghe vậy, Lý Gia Đồ lập tức nuốt ngược lời xin lỗi, ba chân bốn cẳng chạy thẳng vào ký túc xá.
Những học sinh ở lại cuối tuần đều đã về phòng. Đàm Hiểu Phòng thấy Lý Gia Đồ chạy lên lầu, vô cùng ngạc nhiên, "Tớ cứ tưởng cậu về nhà rồi chứ."
"À, tớ không về." Cậu đặt cặp xuống, ngồi vào bàn, định xem đồng hồ nhưng khi giơ tay lên mới phát hiện nó không còn ở đó. Cậu hơi sững sờ, giật mình nhớ ra chiếc đồng hồ đã để quên trên nóc tủ lạnh trong phòng Tô Đồng.
Trịnh Đào đã nằm trên giường chơi máy tính bảng, thấy cậu về liền tò mò hỏi, "Cậu đi đâu về vậy?"
"Chả đi đâu cả." Lý Gia Đồ lấy bộ quần áo để đi tắm trong tủ. Đột nhiên cậu nhận ra điều gì đó, quay đầu lại, nhìn thấy Trịnh Đào đang chơi máy tính bảng, cậu vô cùng ngạc nhiên, "Đây là máy của Phùng Tử Ngưng à?"
Cậu ta gật đầu cười, "Cậu ấy cho tớ mượn chơi."
"Ồ..." Cậu lấy điện thoại ra, đọc tin nhắn WeChat của Tô Đồng hỏi liệu cậu có về ký túc xá kịp không. Lý Gia Đồ lễ phép trả lời anh rằng mình đã về phòng, không quên thêm một câu cảm ơn thầy.
"Cậu đến phòng tự học à?" Trịnh Đào vẫn tò mò không biết tối nay cậu đã đi đâu.
Ở cùng nhau hơn một năm, Lý Gia Đồ đã hiểu tính cách của cậu ta là như vậy, nhưng khi bị hỏi, trong lòng cậu vẫn hơi mâu thuẫn. Cậu thờ ơ đáp: "Cứ coi là vậy đi."
"Coi là vậy ư?" Cậu ta tựa vào giường than thở, "Tối qua đánh cầu xong tớ ghé thư viện một chuyến, bên trong đông nghẹt người, căn bản không tìm được chỗ trống nào để tự học. Tầng tự học thì khỏi phải nói. Sau đó, tớ và Phùng Tử Ngưng đành phải về phòng học... Cậu đã ra ngoài từ lúc nào? Đi đâu thế?"
Lý Gia Đồ lấy sách trong cặp ra, lật vở nháp tìm dãy số đã viết. Cậu có chút không yên lòng đáp, "Ra ngoài lúc bảy giờ, ở thư viện."
"Ồ... Vậy mà tớ lại không tìm thấy cậu ~" Trịnh Đào hít một hơi rồi tiếp tục chơi máy tính bảng.
Cậu đi đến cửa phòng tắm, dùng điện thoại lướt mạng, mở nhóm QQ đã lâu không vào.
Lý Gia Đồ đã thuộc lòng dãy số đó. Cậu tìm kiếm trong danh sách thành viên nhóm xem có ID nào trùng khớp không, nhưng đáng tiếc là dù nhìn đi nhìn lại đến ba lần vẫn không tìm thấy ai như vậy.
Lý Gia Đồ ngẫm nghĩ, nếu là mình, chắc chắn cậu sẽ không dại dột dùng tài khoản mà mọi người đều biết để tham gia vào một nhóm như vậy, trừ phi người đó muốn công khai thân phận của mình.
Cậu thoát khỏi ứng dụng, đặt điện thoại dưới gối. Trước khi vào phòng tắm, cậu nhìn qua phòng bếp của Tô Đồng. Nơi ấy vẫn sáng đèn, cậu đoán chắc anh vẫn còn đang bận.
Có lẽ vì tối nay đã động não nhiều nên mệt mỏi, cũng có thể là do cốc sữa nóng kia mà sau khi lên giường, Lý Gia Đồ cảm thấy kiệt sức rã rời.
Nhưng trước khi ngủ, cậu bỗng nhớ tới dãy số QQ của một người, lại mở điện thoại lên.
Cậu muốn tìm người trong nhóm đã đăng ảnh Phùng Tử Ngưng trong lớp, nhưng kết quả đúng như dự đoán – không có ID đó trong nhóm QQ của lớp.
Đúng lúc này, Tô Đồng gửi một tin nhắn:
Đồng hồ của em ở chỗ của tôi, mai qua lấy nhé.
Lý Gia Đồ trả lời:
Vâng.
Tô Đồng:
Sắp ngủ chưa?
Tuy rất mệt nhưng cậu lại không muốn ngủ. Nhưng nếu không ngủ thì cậu có thể làm gì khác nữa?
Lý Gia Đồ:
Vâng, em đang nằm trên giường rồi.
Tô Đồng:
Vậy ngủ sớm đi, sắp mười hai giờ rồi. Chúc em ngủ ngon.
Cậu sớm biết anh sẽ nói như vậy. Lý Gia Đồ nở nụ cười nhạt, đáp lại:
Chúc thầy ngủ ngon.
Một đêm không mộng mị.
Sáng thứ Bảy chưa đến bảy giờ, Trương Cạnh Dư đã đi từ nhà đến trường, gọi Lý Gia Đồ dậy.
Cậu đỡ cái đầu nặng trĩu ngồi dậy, vẫn còn ngái ngủ đờ đẫn.
Phùng Tử Ngưng và Đàm Hiểu Phòng còn đang ngủ thì bị Trương Cạnh Dư lay dậy, còn Trịnh Đào thì đang ngồi trước bàn học, cúi đầu viết gì đó.
Chắc cậu ta đang viết nhật ký. Trịnh Đào có thói quen viết nhật ký vào buổi sáng, vì thế mà Chu Thư Uyên từng cười nhạo cậu ta, bảo rằng đầu năm nay ngay cả nữ sinh cũng chẳng còn viết nhật ký vào sổ nữa.
Lý Gia Đồ nhìn thấy Trương Cạnh Dư đã đi đến chỗ khác trong phòng để gọi những tuyển thủ chạy tiếp sức khác, cậu thở dài, lại nằm xuống giường lần nữa.
Sân điền kinh cũng chẳng sạch sẽ gì. Nếu không phải lần này bị chỉ đích danh, Lý Gia Đồ sẽ không biết rằng những học sinh tham gia thi đấu trong trường sẽ tập luyện tại sân vận động vào sáng thứ Bảy.
Trải qua hai ngày cuối tuần trước với lịch rèn luyện thể lực mỗi ngày hai lần, cuối cùng cán bộ thể dục cũng quyết định bắt đầu tập luyện tiếp sức. Hai người kia tuy miệng thì nói không cần phải nghiêm túc đến thế, nhưng khi thật sự chạy lại tập trung hết sức mình.
Cũng may là buổi tập luyện tiếp sức bằng gậy nên không cần tốn quá nhiều thể lực. Lý Gia Đồ vốn mệt đến mức không mở nổi mắt, nhưng khi đã chạy được ba, bốn vòng lại thấy tỉnh táo hơn rất nhiều.
Gió cuối mùa thu hơi lạnh, nhưng việc chạy bộ khiến cơ thể ấm hơn nhiều. Lúc ra ngoài, trên người Lý Gia Đồ vẫn còn vương hơi ấm của chăn, nhưng khi bước vào sân điền kinh mới phát hiện mình mặc quá ít. Tuy nhiên, sau khi chạy ba vòng, lưng cậu đã ướt đẫm mồ hôi.
Cậu mệt đến mức không thở nổi. Không khí hít vào phổi lạnh buốt như băng, cổ họng vẫn luôn cảm thấy tanh mùi máu. Cậu men theo đường chạy, chạy chậm rãi thêm gần mười phút mới trở lại bình thường. Lúc này, mồ hôi trên người cũng đã bốc hơi.
Thời gian tập luyện kéo dài đến chín giờ sáng, lúc này mặt trời đã lên cao sau những đám mây. Những học sinh cùng lớp chạy tiếp sức và vài học sinh tập luyện các hạng mục khác cùng nhau ra cổng trường mua bữa sáng. Cả bọn đều định ăn sáng xong sẽ về ngủ bù.
Lý Gia Đồ đã hẹn với bạn bên ban kỹ thuật câu lạc bộ kịch lúc mười giờ, có lẽ ăn sáng xong cũng không còn thời gian để ngủ bù nữa. Cậu nhớ đến chiếc xe đạp của Tô Đồng vẫn còn dựng dưới ký túc xá, nhất thời kêu thầm một tiếng 'chết rồi'.
"Sao thế? Rớt tiền à?" Trương Cạnh Dư dùng ống hút hút cháo thịt băm trứng muối trong bát, mắt vẫn còn dán vào chiếc bánh rán của mình chưa làm xong, cười với dì bán đồ ăn sáng, "Cho cháu thêm nhiều sốt cà chua nữa ạ, cảm ơn dì ~"
"Không có gì." Lý Gia Đồ bình tĩnh che giấu vẻ bối rối của bản thân, suy nghĩ một lát rồi gửi cho Tô Đồng một tin nhắn.
Chiếc xe đạp kia của anh, đừng nói là toàn trường, e rằng ngay cả toàn thành phố này cũng khó tìm thấy chiếc thứ hai. Lý Gia Đồ chỉ lo nó sẽ bị người ta nhận ra, nghi ngờ vì sao xe của giáo viên lại dựng trong sân ký túc xá của học sinh vào sáng sớm. Lỡ như lúc sớm hơn nữa, cổng ký túc xá còn chưa mở cửa đã bị phát hiện, vậy thì càng hỏng bét...
Lý Gia Đồ không hiểu vì sao mình lại lo lắng như vậy. Rõ ràng là chuyện minh bạch, đường đường chính chính, vì sao cậu lại bất giác cảm thấy lén lút, vụng trộm?
Lúc cậu còn đang thầm ảo não, Tô Đồng đã trả lời tin nhắn, nói anh đã tỉnh giấc.
Lý Gia Đồ cúi đầu trả lời tin nhắn thì được dì bán hàng hỏi ăn gì, cậu thuận miệng đáp một câu, "Một cái bánh rán, thêm giăm bông và trứng gà, tương cà ạ." Ngoài miệng thì nói, nhưng tay cậu vẫn gõ đều đều, gửi tin nhắn thành công.
Sau khi phát hiện ra, cậu thật sự muốn ngất xỉu, không biết nên khóc hay nên cười.
Tô Đồng gửi cho cậu một tin nhắn thoại, Lý Gia Đồ đứng ra bên đường tập trung lắng nghe,
"Em đang mua bữa sáng bên ngoài à?"
Nghe thấy âm thanh của Tô Đồng, cậu bỗng không còn biết nên phiền não nhiều làm gì nữa, cậu đè phím ghi âm, cười nói,
"Vâng, đúng vậy. Thầy có muốn ăn không? Em mua về cho."
"Được. Em ăn gì thì mua cho tôi giống như vậy là được. Cảm ơn em."
Có lẽ đêm qua đã nghỉ ngơi khá tốt nên tâm trạng của Tô Đồng cũng rất vui vẻ.
Lý Gia Đồ lại đáp lại một chữ "Vâng", rồi bảo dì bán hàng thêm một phần bánh rán nữa. Lúc được hỏi cần thêm gì vào, cậu nhớ tới bữa sáng mà lần trước Tô Đồng đã đưa cho mình, chắc hẳn anh sẽ thích ăn nhiều giăm bông hơn nên Lý Gia Đồ không mua hai phần ăn sáng hoàn toàn giống nhau.
Lúc cậu đang lấy tiền ra trả thì thấy Trương Cạnh Dư đang cười như không cười quan sát mình. Cậu giả vờ không nhìn thấy, nhưng Trương Cạnh Dư đã nhanh chóng vòng tay ôm lấy cổ cậu, dùng sức đung đưa, toe toét hỏi, "Còn không mau khai thật đi?!"
Nghĩ đến việc lát nữa cả bọn còn phải quay về ký túc xá cùng nhau, đi qua khu ký túc xá dành cho giáo viên, rồi cậu lại lên lầu đưa đồ ăn sáng, chắc chắn sẽ bị lộ hết chân tướng nên Lý Gia Đồ quyết định nói thật.
Cậu chịu không nổi, gạt cánh tay cậu ta sang một bên rồi nói, "Là thầy Tô nhờ tớ mua bữa sáng!"
Trương Cạnh Dư tròn mắt ngạc nhiên, "Thầy Tô ư?" Nhất thời mang vẻ khó tin, "Tớ còn tưởng cậu..."
Lý Gia Đồ liếc cậu ta, "Còn tưởng gì nữa?"
"À, thì là, không thích thầy ấy?" Trương Cạnh Dư buông tay, giải thích, "Vì thầy đã chỉ định cậu làm cán sự môn nhưng tớ vẫn cảm thấy cậu không cam lòng lắm."
Cậu trả tiền cho dì bán hàng, lấy hai suất ăn sáng rồi nói, "Tớ làm gì mà không cam lòng chứ."
Trương Cạnh Dư lộ vẻ mặt không tin, nhún vai, "Dù gì thì lúc cậu nói chuyện với thầy trông mặt tệ lắm."
Lý Gia Đồ ngạc nhiên, "Có à?"
Cậu ta gật đầu cực kỳ chắc chắn, nhưng nghĩ một chút lại cười hì hì ôm lấy cổ cậu, "Nhưng cậu chính là người trong nóng ngoài lạnh, mặt ác tâm thiện! Ai cũng thấy vậy mà. Tuy suốt ngày cứ lạnh lùng, xụ mặt không nói mấy câu, nhưng ai có khó khăn gì chưa kịp nói thì cậu đã giúp rồi ~"
Lý Gia Đồ hừ lạnh một tiếng, "Người có vẻ ngoài xấu là cậu đấy à?"
"Ừ ừ ừ ~" Cậu ta nghênh ngang đi về phía trước, "Cậu là kiểu 'tâm sinh tướng', lòng đã tốt lại còn đẹp trai ~ Ôi, nói thật nhé, vụ chạy 400m tiếp sức hoàn toàn dựa vào cậu đó, chứ tớ thấy hai tên kia không đáng tin lắm."
Cậu nghẹn lời một lát rồi nói, "Hèn gì trông cậu cứ như thiếu nợ ấy."
Mặt trời vừa ló dạng trước khi mua đồ ăn sáng đã nhanh chóng biến mất sau những tầng mây dày. Cơn gió ẩm ướt và lạnh lẽo thổi bay những lá cây héo rũ rơi xuống trong sân trường nhưng loại không khiến cây cối sum xuê trong trường trở nên quạnh quẽ.
Lúc đi ngang qua sân bóng rổ, Trương Cạnh Dư được một vài đứa bạn đang chơi bóng gọi vào. Lý Gia Đồ đợi cậu ta ở sân một lát, đợi đến khi cậu ta vẫy tay tạm biệt rồi mới đi.
Trên khoảng sân rộng trong khuôn viên trường có một số bác gái đang 'múa quảng trường', đa số là người thân của các giáo viên. Cách bọn họ không xa là vài thành viên câu lạc bộ ghi-ta đang ngồi trên bậc thang luyện đàn, thu hút nhiều học sinh đi ngang qua.
Lý Gia Đồ dừng bước nghe hai phút, bỗng cảm thấy hơi lạnh bèn bước nhanh hơn về ký túc xá.
Nên về trước lấy xe rồi đưa bữa sáng hay đưa đồ ăn lên lầu rồi quay lại lấy xe nhỉ? Lý Gia Đồ đang do dự giữa hai lựa chọn này, không ngờ lúc đến dưới khu ký túc xá giáo viên nơi Tô Đồng ở, cậu đã nhìn thấy Tô Đồng đứng trong hành lang rồi.
Cậu vội chạy qua, đưa bữa sáng cho anh, "Chào buổi sáng ạ."
"Chào buổi sáng." Bên ngoài chiếc áo thun, Tô Đồng khoác một chiếc áo len sợi màu cam, trông rất dày, quả đúng là dáng vẻ vừa mới rời giường, "Hết bao nhiêu tiền thế?"
Lý Gia Đồ khoát tay, "Thôi ạ, coi như là đền đáp cho bữa tối hôm qua."
Lông mày Tô Đồng hơi nhíu lại, cười như không cười, "Vẫn khách sáo như thế."
Cậu khó chịu cúi đầu xuống, "Là thầy khách sáo thì có."
"Có lạnh không? Mặc ít thế." Tô Đồng ân cần hỏi.
Lý Gia Đồ đã tính toán sai lầm lúc ra ngoài, cậu chỉ mặc một chiếc áo khoác rất mỏng bên ngoài áo thun, còn vì để tiện hoạt động nên chỉ mặc chiếc quần lửng. Hai tay cậu đút trong túi áo, nhún vai, "Vẫn ổn ạ..." Cậu ngừng một lát rồi nói, "Giờ thầy lên lầu ạ? Em đưa xe qua trả thầy nhé."
"Thật sự không lạnh à? Môi cũng tím rồi kìa." Cứ như anh đã bỏ qua nửa câu sau của cậu.
Cậu vô thức cắn môi. Không khí buổi sáng khô hanh khiến môi cậu có da chết. Cậu cúi đầu cắn môi, "Em đưa xe thầy lại đây nhé." Một lúc lâu sau, Lý Gia Đồ mới ngẩng đầu lên nói.
Tô Đồng nhìn cậu, "Cứ lên lầu ăn sáng cái đã, đừng đứng trong gió nữa."