Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 4: Thầy ấy biết tên của cậu
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Điều làm Lý Gia Đồ không ngờ được là, cách Tô Đồng đứng lớp cho thấy đây dường như không phải lần đầu tiên anh đứng trên bục giảng. Có lẽ lúc còn học đại học đã từng luyện tập rồi, có khi còn dạy thêm bên ngoài nữa. Tóm lại là, tuy Tô Đồng không phải là giáo viên mới đầu tiên mà Lý Gia Đồ gặp được, nhưng anh lại là giáo viên mới đầu tiên không hề tỏ ra chút căng thẳng nào.
Nhưng sao Tô Đồng lại có thể xóa tan được bầu không khí tẻ nhạt? Mỗi một kiến thức mà anh nêu ra luôn có học sinh ngồi ở hàng phía trước tích cực trả lời. Thỉnh thoảng khi anh đặt một hai câu hỏi, cả lớp cũng không rơi vào im lặng, có khi là một bạn học chủ động giơ tay trả lời, có khi là anh tùy ý chọn một bạn trả lời.
Lý Gia Đồ để ý rằng anh không hề cố ý gọi những học sinh mà giáo viên chủ nhiệm đã chỉ điểm, nhưng anh lại làm được điều này một cách dễ dàng, như thể anh không hề cố ý chọn các bạn ấy.
Từ trước tới nay, Lý Gia Đồ chưa một lần nào chủ động giơ tay trong lớp. Dù là cấp hai hay tiểu học, trong lớp cậu vẫn chưa từng xuất hiện bầu không khí mà ai nấy đều hăng hái giơ tay trả lời câu hỏi của giáo viên, thông thường thì giáo viên sẽ trực tiếp gọi học sinh.
Lên cấp ba, bầu không khí học tập ở trường rất sôi nổi, có rất nhiều giáo viên là thần tượng của các học sinh. Tuy lúc lên lớp, việc tranh nhau trả lời câu hỏi đã trở nên quen thuộc, nhưng ít khi thấy học sinh chủ động giơ tay. Học sinh càng thích ngồi yên trên ghế, thầy hỏi trò đáp, tạo ra những cuộc tranh luận ngắn ngủi trong lớp, cực kì sôi nổi.
Tuy Tô Đồng dạy theo phong cách cũ nhưng lại có thể khơi dậy hứng thú cho học sinh, khiến các em cảm thấy mới mẻ. Thậm chí có một bạn học sinh vừa giơ tay lên vừa hô to, "Thầy ơi, bên này, thầy ơi! Gọi em đi!"
Ngay cả các vị lãnh đạo và thầy cô dự giờ cũng phì cười.
"Còn năm phút nữa thôi." Tô Đồng tắt PowerPoint, nhìn học sinh rồi nói, "Bây giờ thầy sẽ chọn một bạn trả lời vài vấn đề mà ban nãy chúng ta đã học. Ai muốn trả lời đây?"
Vừa dứt lời, khắp các góc của lớp đều có học sinh giơ tay lên.
Lý Gia Đồ nghiêm túc nhìn cả lớp đang sôi nổi, cậu chỉ cảm thấy thì ra bốn mươi phút đã trôi qua nhanh như thế. Cậu thấy bốn bạn học sinh đã được cô chủ nhiệm chỉ điểm cũng giơ tay lên, ngay cả Đàm Hiểu Phong cũng không ngoại lệ, thầm nghĩ số lượng này phải chăng đã đủ lắm rồi. Đúng lúc này, cậu phát hiện ra ánh mắt của Tô Đồng đang dừng trên người mình.
Anh hơi cân nhắc một lúc rồi nói, "Bạn học sinh ngồi ở hàng thứ hai từ dưới lên, vị trí thứ hai từ bên phải."
Lý Gia Đồ giật mình, thấy các bạn xung quanh sắp chú ý đến việc cậu không giơ tay, vội vàng đứng dậy trong tâm trạng lúng túng.
"Ừm... Câu hỏi thứ nhất, nguyên nhân chúng ta dùng axit sunfuric đặc để làm chất hút ẩm là vì tính bay hơi của nó ư?" Tô Đồng nhìn cậu hỏi.
Lý Gia Đồ nhìn lại anh, trả lời, "Không phải, mà là vì tính háo nước của axit sunfuric đặc."
Tô Đồng gật đầu, lại hỏi tiếp, "Về cách bảo quản axit sunfuric đặc, có thể đặt nó ở nơi thoáng khí sau khi đã mở nắp lọ không?"
"Không thể." Lý Gia Đồ vẫn nhìn vào mắt anh, nghiêm túc trả lời, "Bởi vì axit sunfuric đặc sẽ hấp thụ nước trong không khí và trong các muối ngậm nước, khi tiếp xúc với không khí sẽ làm giảm nồng độ và tăng khối lượng của nó."
Đôi mắt của anh lộ ra ý cười, "Vậy em có thể chỉ ra tính bay hơi của axit sunfuric và tính háo nước của nó khác nhau ở đâu không?"
Câu này rất đơn giản, cậu gật đầu, "Tính háo nước là tính chất hóa học của axit sunfuric đặc, còn tính bay hơi là tính chất vật lý."
"Tính chất hóa học?" Tô Đồng nghi hoặc.
Trong lòng Lý Gia Đồ hơi nghẹn một chút, nhưng vẫn kiên định trả lời, "Vâng. Axit sunfuric đặc có thể chiếm H và O theo tỉ lệ 2:1 để tách nước khỏi hợp chất."
Tô Đồng đăm chiêu gật đầu, cầm phấn viết phản ứng tách nước của đường saccarozơ (đường mía) lên bảng đen, hỏi lại, "Là thế này phải không? Đường saccarozơ tác dụng với axit sunfuric tạo thành 12 nguyên tử carbon và 11 phân tử nước."
"Và còn sinh ra một lượng nhiệt lớn." Lý Gia Đồ bổ sung.
Tô Đồng viết thêm kí hiệu nhiệt ở phía sau phương trình, hỏi, "Trong quá trình phản ứng, hiện tượng chúng ta quan sát được là gì?"
Có học sinh ngồi ở hàng phía trước trả lời, "Vì phản ứng tạo thành than, nên màu trắng của đường saccarozơ sẽ dần chuyển sang màu đen và ngày càng phồng lên như bánh mì lên men."
"Vì sao?" Tô Đồng mỉm cười với bạn học kia, hỏi Lý Gia Đồ lần thứ hai.
Lý Gia Đồ trả lời, "Bởi vì phản ứng tách nước này đã sinh ra nhiệt khiến axit sunfuric đặc tiếp tục phản ứng với carbon --" Cậu chờ Tô Đồng viết xong điều kiện phản ứng của phương trình hóa học, "Tạo thành carbon dioxide, sulfur dioxide và nước. Tỉ lệ là 1 nguyên tử carbon, 2 phân tử axit sunfuric và 2 phân tử nước. Chính những khí này được sinh ra đã khiến "bánh mì đen" dần phồng lên."
(*Chú thích: Phương trình hóa học được nhắc tới là phản ứng giữa axit sunfuric H2SO4 đặc và đường Saccarozơ C12H22O11:
C12H22O11 - - H2SO4 đặc- - - > 6C + 6H2O
C + 2H2SO4 đặc - - > CO2↑ + 2H2O + 2SO2↑)
Tô Đồng cân bằng phương trình hóa học xong, xoay người bỏ phấn lại vào hộp, khen Lý Gia Đồ, "Tốt lắm. Mời em ngồi."
Cậu ngồi xuống.
"Cậu căng thẳng thế này làm gì?" Dương Bồi Thanh nhỏ giọng hỏi khi cậu đã ngồi xuống.
Lý Gia Đồ ngẩn người, giải thích, "Tôi có căng thẳng đâu."
"Mặt cậu đỏ bừng rồi kìa?" Cậu ta buồn cười nói.
Lý Gia Đồ ngơ ngẩn, vội sờ lên mặt mình, đúng là nóng thật. Cậu ảo não cắn môi, nhất thời hơi nhụt chí.
Cũng không bao lâu sau, tiếng chuông tan học vang lên.
Tô Đồng vẫn vòng tay ở phía sau người, đứng thẳng trên bục giảng, hô to, "Tan học!"
"Đứng dậy!" Lớp trưởng cao giọng đáp lời.
Các học sinh và thầy cô đến dự giờ cũng đứng lên.
"Cảm ơn các em học sinh đã hợp tác trong buổi học này, và chính thầy cũng đã học được rất nhiều điều." Anh hơi nghiêng người, đôi mắt xuyên qua đám đông, nhìn về phía Lý Gia Đồ ở cuối lớp, "Bạn Lý Gia Đồ?"
Lý Gia Đồ kinh ngạc, "Dạ?"
"Cảm ơn em." Tô Đồng mỉm cười nói.
Cậu sửng sốt, không biết nói gì, chỉ cười ngượng ngùng.
"Vậy nhé, chúng ta hết giờ rồi. Chào các em." Tô Đồng đến bên cạnh bục giảng, cúi đầu với các học sinh.
Các bạn chỉnh tề đáp lại, "Chào thầy ạ!"
Lúc Lý Gia Đồ đứng thẳng người lại, Tô Đồng đã bắt đầu thu dọn đồ đạc ở trên bàn. Sau khi tan học còn có học sinh chạy nhanh đến bàn tìm anh nói chuyện, hỏi thăm về tình huống của anh. Lý Gia Đồ nhìn anh từ phía xa, lúc này mới nhớ ra hình như mình chưa từng trả lời nhiều câu hỏi như vậy với giáo viên. Đây chính là lần đầu tiên.
Thì ra Tô Đồng đã biết tên của cậu.
Sau cơn mưa, cảnh tượng dưới tầng ký túc xá thật sự không thể nhìn nổi. Trên mặt đất, trên cây, khắp nơi đều có thể thấy quần áo bị gió thổi bay tứ tung, thậm chí cả đồ lót, khiến học sinh đi ngang qua đều mang vẻ mặt khó xử. Dù dì quản lý ký túc xá đã dặn dò từng người phải về kiểm tra và nhặt quần áo nếu có bị rơi, nhưng những món đồ nhạy cảm kia e rằng chẳng ai dám nhặt.
"Đúng là lạ thật. Biết thế thì đã nghe lời ba tôi rồi." Ba của Trương Cạnh Dư làm ở cục khí tượng. Cậu ta ôm tấm ga trải giường và vỏ chăn đã ướt sũng, nhăn nheo bỏ vào trong xô nước, chống nạnh, bình tĩnh nhìn, "Mẹ nó, không muốn giặt nữa đâu, làm sao đây? Trưa nay giặt đã muốn đứt hơi rồi."
Lý Gia Đồ đang giặt lại quần áo, đề nghị, "Hay là cậu mang sang phòng bên cạnh, dùng máy giặt của bọn họ cũng được."
Cậu ta nhìn Lý Gia Đồ, "Ý hay đấy!" Nói xong bèn đổ bột xà phòng vào trong xô, xách xô ra ngoài.
Bầu trời xanh trong được cơn mưa gột rửa nên càng thêm xanh ngắt. Không khí trong lành đến mức có thể ngửi thấy mùi đất ẩm. Nắng chiều nơi chân trời bắt đầu ló rạng, nhuộm màu sắc tuyệt đẹp. Màu nắng ấm áp của buổi chiều chiếu vào ban công khiến từng viên gạch men sứ phát ra ánh sáng vàng óng.
Lý Gia Đồ giặt quần áo xong, đang định phơi nhưng thấy những giọt nước còn đọng trên thanh sắt, cậu vẫn do dự một lúc. Những giọt nước trong vắt lấp lánh, phản chiếu hình ảnh học sinh ra vào dưới tầng ký túc xá và cả khuôn mặt của cậu. Lý Gia Đồ vẫn quyết định phơi quần áo ở trên thanh sắt. Do bị tác động, một giọt nước rơi xuống tầng dưới.
"Lý Gia Đồ, cậu điền xong tờ nguyện vọng chưa? Dương Bồi Thanh bảo cậu ấy phải nộp cho cô giáo rồi." Đàm Hiểu Phong mang cà men về ký túc xá, vừa gặp Lý Gia Đồ đã nói.
Lý Gia Đồ lục tìm trong laptop, thấy tờ đơn kia. Những thông tin khác đã điền xong, chỉ còn mỗi phần "phân ban" là chưa điền. Cậu ngồi xuống, lấy bút ra, do dự một chốc rồi đánh dấu vào ô của ban Tự nhiên.
"Haha! Ban Tự nhiên của chúng ta lại có thêm một thành viên "khủng" nữa rồi!" La Tử Hào thấy cậu chọn ban Tự nhiên, vỗ tay trầm trồ.
Lý Gia Đồ không nói gì, nhìn cậu ta một cái rồi đưa tờ đơn cho Đàm Hiểu Phong.
Đàm Hiểu Phong rất ngạc nhiên. Cậu ta cầm tờ nguyện vọng, hỏi lại lần nữa, "Cậu thật sự muốn chọn ban Tự nhiên sao?"
"Ừ, chẳng phải chỉ có một lựa chọn thôi sao?" Lý Gia Đồ hỏi lại.
Cậu ta cười gượng, "Cũng đúng."
"Tôi không chịu nổi nữa rồi! Học kỳ sau tôi nhất định phải mua máy giặt!" Trương Cạnh Dư xách một cái xô nhựa rỗng, vừa vào phòng đã than vãn.
La Tử Hào tựa vào khung giường của Lý Gia Đồ, vừa nghe thấy thế liền vui vẻ nói, "Lý Gia Đồ chọn ban Tự nhiên kìa."
"Thật hả? Vậy thì càng phải đi mua máy giặt!" Nói xong, Trương Cạnh Dư vỗ lên giường Trịnh Đào, thu hút sự chú ý của cậu ta, "Trịnh Đào, học kỳ tới mua máy giặt đi? Dù sao chúng ta vẫn ở chung phòng. Máy giặt tiện lợi lắm, tốt nghiệp xong còn có thể bán lại."
Trịnh Đào hơi do dự một chút rồi mới nói, "Được thôi."
"Yo!" Trương Cạnh Dư vớ lấy cái xô của cậu ta, vừa lắc lư vừa ngâm nga, "Ngày được giải phóng là một ngày tươi sáng ~~~"
Sau khi việc phân ban được xác định, cứ như thể đã đánh dấu một bước ngoặt lớn, học sinh trong lớp bắt đầu chú tâm, vùi đầu chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.
Đề thi Hóa học cuối kỳ thật sự có liên quan đến tiết học về axit sunfuric. Dù đây chỉ là một đề thi, Lý Gia Đồ vẫn nghĩ đến Tô Đồng.
Kể từ ngày đó, cậu không còn nghe ngóng được tin tức gì về Tô Đồng nữa.
Liệu thầy ấy đã vượt qua vòng phỏng vấn của nhà trường chưa? Có thể thầy sẽ đến dạy Hóa cho trường mình không? Nếu thầy thật sự vào tổ Hóa học, liệu thầy có dạy môn Hóa cho lớp mình không?
Những câu hỏi này cứ lởn vởn trong đầu Lý Gia Đồ nhưng không ai giải đáp, mà chính cậu cũng không muốn tìm ra câu trả lời.