Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Bữa sáng ấm áp
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không hề có một dấu hiệu báo trước nào. Lúc Lý Gia Đồ mở mắt, cả người cậu giật mình như vừa bị ai đó đẩy. Cậu nhìn trần nhà không hẳn xa lạ, nhìn trái nhìn phải, phát hiện ra mình không biết từ lúc nào đã lăn ra giữa giường. Bỗng cậu ngồi dậy, nhìn quanh quất không thấy ai, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng hốt.
Tô Đồng đã gấp chăn của anh, đặt trên tay vịn ghế bên cạnh. Còn anh ấy thì biến đâu mất.
Đi mua đồ ăn sáng sao? Lý Gia Đồ cố kìm một cái ngáp, vội vã tìm đồng hồ đeo tay. Bây giờ cũng không tính là muộn, chỉ muộn hơn một tiếng so với thời gian thức dậy bình thường. Nếu là ngày đi học, tiết tự học sáng vẫn chưa kết thúc. Cậu dụi mắt, rồi bước xuống giường. Có lẽ tối qua khi đã ngủ say, mình bắt đầu vô thức lăn qua lộn lại, ống quần ngủ cũng đã xắn lên đến đùi rồi.
Cậu vẫn không kìm được mà ngáp một cái.
Khác với không khí ấm áp, khô ráo trong phòng, Lý Gia Đồ vừa mở cửa phòng đã ngửi thấy mùi khoai tây thơm lừng khắp nhà. Cậu đóng cửa lại, đi về phía phòng bếp, ngạc nhiên nhìn Tô Đồng đang đeo tạp dề đứng trước bếp chiên xào.
Tô Đồng nhanh chóng nhận ra có người đang đứng ở phía sau. Anh xoay người lại, nhìn cậu mỉm cười, "Dậy rồi?"
"Thầy đang làm gì vậy?" Lý Gia Đồ gãi đầu, bước vào hỏi.
"Món 'thảm họa ẩm thực' đó." Tô Đồng giải thích. "Tôi thái chỗ thịt cánh gà tối qua em mang đến, rồi chiên cùng khoai tây, may sao trong tủ lạnh còn nửa củ cà rốt." Tô Đồng dùng đôi đũa rất dài lật các miếng khoai tây trong chảo, "Em ăn hành băm nhé?"
Cậu gật đầu, không kìm được mà nhìn về phía chảo vài lần. Mùi hương rất thơm. Tô Đồng thái thịt gà thành miếng rồi trộn với cà rốt, hành băm và khoai tây chiên. Khoai tây chiên vàng ươm, trông vô cùng hấp dẫn.
Lý Gia Đồ khẽ nuốt nước miếng, nghe thấy Tô Đồng hỏi, "Đói rồi sao?"
Cậu cười ngượng.
Tô Đồng lấy một cái đĩa, gắp một miếng khoai tây chiên nóng hổi, nhẹ nhàng thổi, "Muốn làm 'chuột bạch' thử nghiệm không?"
"Chín rồi sao?" Lý Gia Đồ không tin lắm, định dùng tay bốc lấy, nhưng chưa kịp chạm vào đã bị hơi nóng làm bỏng tay.
Cậu cúi đầu, thổi một hơi vào miếng khoai tây chiên, cẩn thận cắn một miếng, nóng đến nỗi cả răng nanh cũng bỏng rát, cậu không chịu nổi đành giơ tay quạt quạt. Mãi đến khi nguội bớt, Lý Gia Đồ mới cảm nhận được vị của khoai tây chiên. Hình như Tô Đồng đã bỏ thêm một chút phô mai kem, trong miệng là hương vị hòa quyện giữa thịt gà kiểu Orleans, khoai tây phô mai và mùi hành băm thoang thoảng.
Lý Gia Đồ thở phì một hơi rồi lại vẫy vẫy tay.
"Chín chưa?" Tô Đồng cười hỏi.
Cậu gật đầu, "Rất ngon ạ."
"Đi đánh răng trước đã." Nói xong, Tô Đồng gắp phần khoai tây chiên cậu đã cắn vào đĩa.
Sau khi ngủ một giấc xong, sắc mặt đã không còn tệ như trước. Trước khi Lý Gia Đồ rửa mặt, nhìn thấy da mặt hơi khô, cậu dùng khăn mặt đã nhúng nước ấm, đắp lên mặt một lúc. Thần sắc của Tô Đồng cũng đã tốt hơn tối qua rất nhiều, dù giọng vẫn chưa ổn định hẳn nhưng đã không còn khàn khàn nữa.
Mặt vẫn còn rất khô. Lý Gia Đồ trở về phòng, tìm trên bàn một lúc, cầm lọ dưỡng da có chữ Hàn lên, cẩn thận đọc hướng dẫn.
"Ăn sáng này." Tô Đồng đến bên cửa, thấy cậu đang săm soi đồ của mình thì nói, "Em dùng được đấy."
Lý Gia Đồ ngẩn người, hơi xấu hổ đặt lọ xuống. Cậu cầm một chiếc kính mắt gọng phẳng lên, thử đeo lên rồi hỏi, "Sao bình thường không thấy thầy đeo kính này ạ?"
Tô Đồng nhìn cậu, mỉm cười bước qua, "Là không muốn đeo thôi."
"Sao lại không đeo chứ?" Cậu tháo kính xuống, đưa cho anh, "Đeo vào sẽ thế nào đây?"
Anh chần chừ một chút rồi nhận kính đeo lên mặt, "Thế này này."
Đó là một chiếc kính với gọng đen. Vốn dĩ anh đã trắng trẻo, sau khi đeo kính lại càng khiến gương mặt thêm nhã nhặn. Lý Gia Đồ nhìn đôi mắt nửa cười nửa không phía sau cặp kính, vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Tô Đồng giơ tay lên, cười búng trán cậu, "Đây chính là lý do tôi không thể đeo."
Lý Gia Đồ bưng trán.
Bữa sáng là món gà Orleans cùng khoai tây phô mai kem, cộng thêm một cốc trà sữa thơm nức mùi hồng trà, vừa nồng đậm lại vừa thanh tao. Trên miệng cốc bốc lên làn khói trắng mỏng manh.
Lý Gia Đồ thay quần áo xong thì gấp chăn của mình và cả chiếc chăn của Tô Đồng cũng đặt lại gọn gàng trên giường. Sau khi bôi kem dưỡng da, quả nhiên mặt cậu đã đỡ hơn rất nhiều, thoang thoảng mùi thảo dược quen thuộc. Đó chính là mùi hương trên người Tô Đồng vào buổi sáng mà cậu gặp anh lần đầu.
"Thầy đã dậy từ lúc mấy giờ vậy?" Lý Gia Đồ ngồi vào bàn ăn, đang cầm cốc uống một hớp trà sữa thơm ngào ngạt. Hương vị đúng là như lúc nhìn thấy, đều nồng đậm như nhau.
Tô Đồng vừa ăn khoai tây chiên vừa nhún vai, "Không sớm hơn em mấy đâu, vừa đủ thời gian làm bữa sáng thôi." Anh dừng một lúc lại hỏi, "Lát nữa em có muốn về ký túc xá không?"
Quả đúng là còn mấy thứ phải đem về nhà, đó là mấy quyển sách. Mặc dù những cuốn sách mang về nhà lần nào cũng bị bỏ xó trên bàn học, hết kỳ nghỉ lại nguyên vẹn mang trở lại trường.
Cậu gật đầu, tò mò hỏi, "Hôm nay chúng ta xem phim gì vậy thầy?"
Tô Đồng xem thông tin phim chiếu rạp trên mục tin tức buổi sáng, "Ban đầu tôi định xem 'Truy tìm tung tích người mẹ' hoặc 'Đổi trắng thay đen', nhưng nếu xem cùng em thì chắc phải đổi sang phim khác thôi, không thì sẽ buồn ngủ lắm."
"Em cũng có thể xem phim phản chiến chứ." Lý Gia Đồ không hiểu nổi vì sao Tô Đồng lại nghĩ mình chỉ thích xem những bộ phim thương mại ngây thơ, vô nghĩa, hay trong mắt anh, đám học trò ở tuổi này đều như vậy? Cậu nghĩ một lát, cảm thấy có chút không phục, "Mỗi bộ phim chiếu cuối tuần ở thư viện chủ yếu đều do em chọn đấy. Em có chọn phim nào vớ vẩn đâu chứ."
Tô Đồng bật cười, "Thế bộ 'Lời kêu gọi của tình yêu' không phải phim vớ vẩn sao?"
Lý Gia Đồ bị oan, bĩu môi giải thích, "Phim tuần trước không phải em chọn đâu. Với cả... Ít nhất thì bộ phim đó còn có diễn viên nam siêu đẹp trai mà."
Nghe xong, Tô Đồng cúi đầu cười đến mức hai vai cũng run lên.
"Coi như em chưa nói gì hết." Cậu gắp một miếng khoai tây chiên lên, há miệng thật to cắn một miếng lớn.
Ăn sáng xong, Lý Gia Đồ ngồi trước máy tính uống nốt phần trà sữa còn lại. Trong lúc chờ Tô Đồng thay quần áo, cậu rửa bát xong rồi vừa uống trà sữa vừa xem trang cá nhân về phim điện ảnh của anh.
Những bộ phim điện ảnh và phim truyền hình mà anh đã xem tổng cộng hơn bảy trăm bộ, chủ yếu là phim nước ngoài. Qua những bộ phim anh đánh giá năm sao, có thể thấy anh rất thích những tác phẩm có không khí trầm lắng, thậm chí anh còn xem cả phim câm đen trắng, và đương nhiên, đó đều là những bộ phim chất chứa nỗi bi thương.
Lý Gia Đồ lật vài trang, dù trong danh sách đó không tìm ra nổi một bộ phim hài đúng nghĩa nào của anh, nhưng vẫn có một số tác phẩm có thể coi là hài hước, chỉ là chúng mang màu sắc hài đen tối.
Vì sao nhỉ? Rõ ràng nhìn anh có vẻ là một người rất cởi mở mà.
"Rửa bát rồi sao?" Tô Đồng cầm chiếc áo gió trong tay, mở cửa bước ra.
Lý Gia Đồ gấp máy tính lại, đứng dậy đáp, "Em về ký túc xá trước."
Anh nghĩ một lát, "Được thôi, tôi sẽ đứng dưới cầu đi bộ chờ em."
Lý Gia Đồ cầm giày của mình lên, đứng cạnh cửa. Thấy Tô Đồng lấy một đôi giày từ tủ ra, ngồi xuống đi, cậu cũng cầm giày bước qua, ngồi sóng vai bên anh.
Tô Đồng là một trong những người cậu đã từng gặp có động tác đi giày rất đẹp mắt. Dáng vẻ những ngón tay thon dài trắng trẻo của anh khi thắt dây giày khiến cậu nhớ đến cảnh các cô gái thắt nút kết hoa trước đây, nhưng ngón tay của anh đẹp hơn các bạn ấy nhiều. Khi anh thắt dây giày, trên mu bàn tay hiện rõ từng khớp xương như những sợi dây đàn dương cầm.
Lý Gia Đồ thắt xong dây giày thì cúi người ghé lên đầu gối ngắm anh thắt dây, đợi đến khi anh thắt xong mới ngẩng đầu lên.
"Sao thế?" Tô Đồng cười hỏi.
Cậu lắc đầu, khoảnh khắc cậu đứng dậy, ngửi thấy mùi nước hoa trên người anh – anh đã đổi loại nước hoa khác, mùi dịu hơn loại anh thường dùng.
Ký túc xá đã trống vắng, ngay cả Trịnh Đào vốn thường ở lại phòng vào những ngày nghỉ, cũng nhân dịp kỳ nghỉ ngắn này mà đến nhà bạn chơi. Mỗi chiếc bàn học đều rất bừa bộn, các dụng cụ vừa sử dụng trong hoạt động đêm qua còn chất đống ở đó.
Lý Gia Đồ bước đến chỗ hai tinh thể màu tím sẫm rơi trên mặt đất. Cậu đặt cặp xuống, suy nghĩ một chút rồi bỏ vài cuốn sách vào – đó chính là sách giáo khoa cũ của Tô Đồng.
Thời tiết tốt ngoài mong đợi. Trên bầu trời xanh thẳm có vài đám mây mỏng trôi qua, trong khuôn viên trường đều có lá rụng, và cả sân khấu vẫn chưa được dỡ bỏ. Khắp nơi vẫn còn vương vấn chút dư âm cuồng nhiệt và vui sướng của đêm qua.
Dù vậy, khắp trường đã trở nên lạnh lẽo vô cùng.
Lý Gia Đồ quấn khăn quanh cổ, hai tay đút trong túi áo khoác ngoài, chạy ra từ cửa phụ của ký túc xá học sinh. Để tiện cho phụ huynh đưa đón con em mình, cổng phụ ở đây vào những ngày nghỉ đều mở. Cậu đưa thẻ học sinh cho bảo vệ cổng, sau khi ra khỏi cổng trường thì bắt gặp bóng dáng Tô Đồng cạnh trạm xe buýt, vội chạy về phía anh.
Vì nhất thời không chú ý nhìn đường nên suýt chút nữa cậu đã bị chiếc xe điện đang chạy tông phải.
Tô Đồng đứng cách đó không xa thấy cảnh này cũng vô cùng hoảng sợ.
Cậu giải thích nhiều lần với bác gái lái xe điện, mãi mới xua đi được nỗi kinh hoàng vẫn còn vương vấn, bước nhanh đến trước mặt Tô Đồng.
"Sao lại bất cẩn như vậy?" Tô Đồng cau mày, kéo cậu đến trạm xe buýt.
Lý Gia Đồ cười ngượng, lấy hai gói kẹo sữa 'Đại Bạch Thỏ' vị đậu đỏ đưa cho anh, "Cho thầy này."
Tô Đồng ngạc nhiên tròn mắt, mỉm cười lấy một viên, bóc giấy gói rồi bỏ vào miệng.
Cậu cũng cúi đầu xé vỏ, mở một viên. Trên viên kẹo còn có một lớp vỏ trong suốt, vừa bỏ vào miệng đã dính ngay vào lưỡi. Lý Gia Đồ ngậm kẹo, đến khi viên kẹo hơi mềm, hơi dính răng thì hỏi anh, "Ở tuyến xe nào ạ?"
"Tuyến số 10, trạm thứ sáu." Đang nói chuyện thì xe buýt đã đến trạm. Tô Đồng nhai kẹo sữa trong miệng, mỗi lần nói chuyện đều thoang thoảng mùi sữa thơm, "Lên xe đi, tôi quẹt vé đã."
Lý Gia Đồ nhảy lên xe, đứng ở cửa quẹt vé chờ anh quẹt hai lần rồi mới đi vào bên trong.
Trên xe không còn chỗ trống nào. Vài người già ngồi ở hàng ghế đôi, đối diện là một hàng ghế đầy các bạn nhỏ đang nói chuyện ríu rít, có lẽ là ngày nghỉ được ông bà đưa đi chơi.
Lý Gia Đồ cầm thanh nắm, cúi đầu thấy một đứa trẻ không chịu uống sữa, bị bà của cậu bé quở trách một hồi. Người bà tóc bạc trắng cầm hộp sữa trong tay, ngẩng đầu liếc Lý Gia Đồ một cái, rồi nói với cháu trai mình, "Uống nhiều sữa bổ sung canxi vào, nếu không sẽ không cao được đâu, biết chưa? Cháu nhìn anh này mà xem, uống nhiều sữa mới cao lớn được như anh ấy đấy."
Cậu không ngờ mình lại bị nhắc đến đột ngột như vậy, lập tức quay mặt đi khi cậu bé ngẩng đầu lên.
"Nghe thấy chưa? Uống nhiều sữa mới cao được." Tô Đồng đứng bên cạnh cậu, khẽ thì thầm vào tai cậu.
Hơi thở ngọt ngào và ấm nóng phả vào tai, Lý Gia Đồ vô thức rụt vai, nhìn anh nói, "Em cũng cao gần bằng thầy rồi mà, là thầy đi giày 'ăn gian' chiều cao thôi."