Chương 52: Em nhớ anh

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Chương 52: Em nhớ anh

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Miêu đại phu
Edit: Dú
"Em muốn gặp anh."
--------------
"A lô?" Đầu dây bên kia, giọng Tô Đồng vẫn điềm tĩnh vang lên. Tuy nhiên, có lẽ vì đợi lâu không thấy ai đáp lời, anh liền nghi hoặc hỏi lại, "A lô?"
Cả tâm trí Lý Gia Đồ bị sự trống rỗng choán lấy. Giọng Tô Đồng nghe như từ một nơi rất xa xôi, khiến cậu cảm giác anh đã rời khỏi mình thật rồi. "Thầy..." Cách xưng hô ấy khiến cổ họng cậu nghẹn đắng. Cậu cố gắng hết sức hỏi, "Thầy đang ở đâu?"
"Tôi vừa ở trong phòng thí nghiệm, không mang điện thoại vào." Tô Đồng nhận ra sự khác lạ trong giọng nói của cậu, ân cần hỏi, "Có chuyện gì vậy?"
Anh hỏi "Có chuyện gì vậy?", nhưng Lý Gia Đồ lại cảm thấy như bị ai đó giáng một đòn đau điếng vào đầu. Tại sao anh lại có thể nói như thể sự ra đi của mình không hề gây ra bất cứ thay đổi nào? Cậu cố nén nước mắt chực trào, thở dồn dập, lặp lại câu hỏi, "Bây giờ anh đang ở đâu... Ở đâu?!"
Tô Đồng dường như bị âm lượng đột nhiên cao vút của cậu làm cho giật mình. Anh trầm mặc vài giây rồi đáp, "Tôi đang làm việc ở một trung tâm nghiên cứu của công ty sản xuất hóa chất MDI."
Lý Gia Đồ nghe không hiểu anh đang nói gì, cuối cùng vẫn cảm thấy Tô Đồng chưa thực sự trả lời câu hỏi của mình. Cậu đi tới đi lui, sốt ruột hỏi, "Em không biết anh đang nói gì. Anh ở đâu? Bắc Kinh? Hay Thượng Hải? Hay là một thành phố khác nào đó?"
"Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?" Tô Đồng cảm nhận được sự luống cuống của cậu, kiên nhẫn nói chuyện với cậu.
Nhưng Lý Gia Đồ đã mất kiên nhẫn, hét lên vào điện thoại, "Vì sao lại hỏi đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ anh không biết? Anh đột ngột đến trường bọn em, dạy môn Hóa cho lớp em trong một học kỳ. Anh đã từng nói từ nhỏ anh định làm giáo viên, học kỳ trước... Lúc học kỳ trước sắp kết thúc, anh còn nói anh phải dẫn dắt lớp quốc tế, cũng nói sẽ tiếp tục dạy bọn em. Vậy mà hôm nay khi bọn em học môn Hóa thì người tới dạy lại là một giáo viên khác! Anh không nói một lời nào đã rời đi, đến làm việc ở một trung tâm nghiên cứu gì đó, giọng điệu bình thường như thể đó là chuyện đương nhiên. Anh hỏi em đã xảy ra chuyện gì... Còn hỏi em làm sao vậy... Hỏi em làm sao vậy?!"
Cậu không biết Tô Đồng có thể đoán được dáng vẻ bây giờ của cậu là gì qua tiếng nói và ngữ điệu hay không. Bởi vì, chính bản thân Lý Gia Đồ cũng không biết bây giờ mình đang có dáng vẻ gì.
Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa từng lớn tiếng. Phát hiện ba mẹ đọc trộm nhật ký của mình, thậm chí còn sao chép lại cũng được; phát hiện hai người họ nghe lén nội dung trò chuyện qua ghi âm của máy điện thoại bàn cũng chẳng sao; ngay cả khi ba mẹ giả vờ không quan tâm đến mình, nhưng sau lưng lại hỏi thăm giáo viên chủ nhiệm quá rõ ràng về nhất cử nhất động của mình ở trường cũng không hề gì. Lý Gia Đồ chưa từng tức giận đến vậy. Lúc ngả bài, thậm chí cậu chỉ dùng một thái độ vô cùng bình tĩnh để nói với ba mẹ dạo trước vẫn luôn lo cho thành tích của mình, "Con sẽ đạt hạng nhất toàn huyện, cho nên, đừng quản con nữa."
Có phải vì lòng dạ cậu quá hẹp hòi sao? Thế nên mới cảm thấy không thể hiểu nổi khi Tô Đồng không nói một lời đã đi. Cậu cho rằng trong cảm nhận của Tô Đồng, mình vẫn chiếm một góc nhỏ bé, ít ra trước khi anh rời đi còn đáng để nói một câu tạm biệt. Vậy mà Tô Đồng không làm gì cả, ngay cả lúc cậu truy vấn anh, anh còn đầy thắc mắc hỏi cậu một câu "Có chuyện gì vậy?".
Không biết đã qua bao lâu, mãi đến khi hơi thở của Lý Gia Đồ đã vững vàng hơn nhiều, Tô Đồng mới dùng giọng điệu nghiêm túc nói, "Ông chủ của công ty này hiện giờ là bạn của tôi. Hồi tôi còn chưa tốt nghiệp, cậu ấy đã nói với tôi rất nhiều lần, muốn thành lập một trung tâm nghiên cứu ở bên này và bảo tôi giúp đỡ. Nhưng vì lúc ấy bà ngoại tôi còn sống, sức khỏe cũng không tốt nên tôi đã từ chối đề nghị của cậu ấy. Chuyện từ chức thì lúc học kỳ trước sắp kết thúc thậm chí còn chưa xác định, sau đó bên trường chấp nhận đơn xin từ chức của tôi. Tôi định nói với em để lúc khai trường em còn chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn luôn không có cơ hội, sau đó cũng không liên lạc được với em."
Thì ra vào kỳ nghỉ đông, Tô Đồng gọi điện thoại cho cậu là muốn nói cho cậu biết chuyện này sao? Lý Gia Đồ dừng bước, ngạc nhiên đứng đực tại chỗ. Tất cả mọi thứ trong khoảnh khắc này đều lạnh xuống, đồng thời cũng đông cứng lại.
Cậu muốn hỏi, nếu ngay từ đầu có dự định như vậy, vì sao không nói sớm luôn đi? Nhưng khi đã khôi phục lại sự bình tĩnh, cậu lại cảm thấy câu hỏi như vậy thật chẳng ra làm sao. Một người vừa mới nhận chức, một giáo viên mới, thời gian quen biết cậu không dài, chưa nói tới là vô cùng thích hoặc chưa thích hay không thì việc gì phải nói cho cậu biết, rằng với nghề làm giáo viên này, thời gian anh duy trì sẽ không quá dài?
"Không phải anh đã nói, từ nhỏ anh đã định làm thầy giáo sao?" Lý Gia Đồ lúng túng hỏi.
Tô Đồng im lặng một lát, "Tôi được bà ngoại nuôi lớn. Bà họ Hoắc, cũng là một giáo viên dạy Hóa. Trong phòng lịch sử của trường có ảnh chụp của bà."
Tuy anh không nói thêm lý do nhưng mọi chuyện bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đúng vậy, Tô Đồng chưa từng nói chuyện làm giáo viên là hoài bão của anh, đây chỉ là cảm giác của cậu rằng đó là một sự lựa chọn đương nhiên mà thôi. Lý Gia Đồ chợt nhớ ra, có một lần khi cô Lao từng hỏi anh, có thật sự cam nguyện làm giáo viên không, lúc ấy Tô Đồng không trả lời.
Thì ra, chỉ là cậu 'hậu tri hậu giác' (*) mà thôi.
(*Tạm dịch: Một chuyện gì đó mà mọi người đều biết hết, chỉ còn mình mình không biết, mãi sau mới phát hiện ra - Theo comment của bạn Mạc Tiếu - 漠笑 ở wordpress bạn ấy)
"Bây giờ anh đang ở đâu?" Lý Gia Đồ lại hỏi sang câu đầu tiên mà cậu đã hỏi, khẽ nói, giọng đầy mệt mỏi, "Em muốn gặp anh."
Tô Đồng im lặng, không trả lời.
Lý Gia Đồ nhíu chặt mày, nén nỗi đau âm ỉ trong lòng, giọng đã khản đặc lên tiếng, "Em nhớ anh."
Người ở đầu dây bên kia thở dài rất khẽ, "Bây giờ tôi lái xe đến trường đón em, em ra cổng trường chờ đi. Chuyện vắng mặt đêm tự học thì để tôi trình bày với cô Đinh hộ."
Lý Gia Đồ sững sờ, một cảm giác bàng hoàng khó tả ập đến. Cậu luống cuống đứng tại chỗ, một lúc lâu sau mới đáp, "Vâng."
Gọi xong cuộc điện thoại này thì giờ ăn tối cao điểm đã lỡ. Lý Gia Đồ rửa mặt trong phòng vệ sinh ở tầng một tòa nhà dạy học, rồi đi ra cổng chính của trường. Trời đã sẩm tối, khắp khuôn viên trường, học sinh đang tấp nập hoạt động câu lạc bộ, tiếng cười nói vui vẻ vang vọng. Không khí đêm đầu xuân dường như cũng trở nên sống động và phấn chấn hơn.
Vào lúc này cũng có rất nhiều người ra cổng trường, đến nhà hàng hoặc tiệm cơm gần trường để ăn.
Hiện giờ đang là giờ cao điểm, Lý Gia Đồ đứng dưới cầu vượt đi bộ, nhìn con đường xe cộ tấp nập như nước chảy. Từng chiếc ô tô lướt qua cậu, không biết đâu là xe của Tô Đồng.
Có hai lần cậu trông thấy có xe bật xi nhan, dừng lại ở cổng trường, nhưng đều có người bước xuống từ trên xe, ngay cả tài xế cũng không phải Tô Đồng. Lý Gia Đồ từng nghĩ sự ràng buộc trong quan hệ của cậu và Tô Đồng cũng chỉ là trường học mà thôi. Tô Đồng từ chức khỏi trường thì vẫn còn một thế giới rộng lớn hơn. Mà bây giờ, suy nghĩ này trở thành sự thật, Tô Đồng đã hoàn toàn bước vào một thế giới mà Lý Gia Đồ không thể nào biết được.
Không biết hiện giờ nơi làm việc của anh có cách xa trường hay không, hơn nữa còn là giờ tan tầm, đi trên đường khó tránh khỏi ùn tắc. Lý Gia Đồ đứng ở cổng chờ rất lâu rất lâu, mãi đến khi tiếng chuông báo hiệu chuẩn bị cho buổi tự học tối vang lên, cậu vẫn chưa thấy Tô Đồng.
Bảo vệ đang trực ở cách đó không xa thường nhìn về phía Lý Gia Đồ, một lúc lâu sau mới không kìm được mà nhắc nhở, "Này em học sinh kia! Mau vào học đi!"
Lý Gia Đồ giả vờ không nghe thấy, nhìn con đường trước mặt, đang định bắt đầu đếm những chiếc ô tô đi ngang qua để giết thời gian thì một chiếc BMW màu bạc cashmere bật đèn xi nhan, dừng lại ngay chỗ cậu đứng.
Giữa màn đêm nhá nhem, cậu nhận ra người lái chính là Tô Đồng, cả người nhất thời cứng đờ.
Tô Đồng dừng xe trước mặt cậu, Lý Gia Đồ vừa vặn đứng ngay cửa ghế phụ. Cậu ngơ ngác nhìn Tô Đồng hạ cửa sổ xe xuống, đứng sững tại chỗ, hoàn toàn không kịp phản ứng.
So với trước khi nghỉ đông, dù là trang phục hay vẻ ngoài của anh cũng không có gì thay đổi. Lý Gia Đồ khó có thể tưởng tượng nổi, rằng người bây giờ đang ngồi trong xe đã không còn là thầy giáo của mình nữa. Anh lái một chiếc xe hơi mấy chục vạn, không còn bất cứ liên quan nào đến nghề giáo viên nữa.
"Lên xe đi." Tô Đồng nhìn cậu không động đậy, nghiêng người mở cửa ghế phụ.
Chiếc xe đi phía sau bị ngăn lại, nhấn còi.
Lý Gia Đồ bị tiếng còi thức tỉnh, hoảng hốt nhìn Tô Đồng đang đợi mình trong xe, vội vàng ngồi vào ghế phụ đã được mở cửa.
"Thắt dây an toàn đi." Tô Đồng nói xong thì nhấn ga.
Lý Gia Đồ còn chưa kịp nhìn rõ anh, chiếc xe đã lăn bánh vào đường hầm. Từng ánh đèn đường lướt qua gương mặt Tô Đồng, luân phiên sáng tối, càng làm nổi bật đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh. Phải chăng sau một kỳ nghỉ anh đã gầy đi rồi? Lý Gia Đồ khó nén sự nghi ngờ trong lòng.
Cậu mím môi, dù gì vẫn thấy phải chủ động nói gì đó bèn phá vỡ sự im lặng, nhưng lại không thể che giấu được sự ngượng ngùng từ cuộc điện thoại vừa rồi, "Xe này là anh mới mua sao?" Lý Gia Đồ nhìn nội thất hoàn toàn mới, không yên lòng hỏi.
Tô Đồng khẽ cười, "Không phải. Sếp tôi tặng tôi đấy, coi như quà hối lộ. Chứ tôi làm gì có nhiều tiền đến vậy."
Lý Gia Đồ rất ngạc nhiên. Xem ra chế độ đãi ngộ trong công việc của Tô Đồng đã khác xưa rất nhiều. Nếu ban đầu anh không có ước vọng làm giáo viên, hay nói trắng ra là anh không có một ước mơ nhất định nào phải thực hiện, thì việc anh đổi công việc như bây giờ cũng chẳng có gì lạ.
Rốt cuộc xe cũng ra khỏi đường hầm, Lý Gia Đồ thấy rõ mặt của Tô Đồng. Một khi đã nhìn thấy, ánh mắt cậu không thể rời khỏi anh.
Tô Đồng biết là mình đang bị nhìn, lúc đợi đèn xanh, anh còn quay đầu nhìn cậu một cái. Nhưng anh không nói gì thêm, cứ như thể để Lý Gia Đồ thoải mái nhìn ngắm anh thật kỹ, thật rõ ràng.
Tuy là vậy, Lý Gia Đồ vẫn không thể thấy rõ anh.
Cậu cắn môi, "Chúng ta đi đâu đây?"
"Ăn cơm chưa?" Đèn đã chuyển xanh, Tô Đồng nhấn ga.
Lý Gia Đồ lắc đầu.
"Tôi cũng chưa ăn. Chúng ta tìm một nơi ăn cơm trước đã." Anh cong mày, vô thức thở dài, "Đêm nay vốn định tăng ca nên không mua đồ ăn. Em ăn gì? Đồ cay Tứ Xuyên được không?"
Cậu hoàn toàn thế nào cũng được. Là Tô Đồng lái xe nên anh dẫn cậu đi đâu cũng không sao, "Vâng." Cậu gật đầu, nghĩ một lát rồi hỏi, "Vậy ăn cơm xong thì sao?"
Tô Đồng hít sâu một hơi – đường phố chính lại tắc nghẽn rồi.
"Tối nay em vẫn muốn quay về trường không?" Bàn tay đang nắm vô lăng gõ nhịp liên tục, có lẽ vì kẹt xe nên tâm trạng anh có vẻ dễ cáu kỉnh.
Lý Gia Đồ lắc đầu, "Không muốn."
Ngón tay vẫn đang gõ nhịp bỗng dừng lại, Tô Đồng quay đầu nhìn về phía cậu.
Lý Gia Đồ mím chặt môi, khi bị anh nhìn chằm chằm, cậu vô thức cắn nhẹ môi rồi dời mắt sang chỗ khác.
Bỗng nhiên, tay Tô Đồng đỡ lấy gáy cậu -
Phía trước, biển xe dài dằng dặc, mênh mông vô tận.
Lý Gia Đồ trông thấy mặt anh cực kỳ gần, cho đến khi cậu không còn nhìn rõ Tô Đồng nữa.
Và rồi, anh đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi khô khốc của cậu.