Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Tin đồn về Trịnh Đào
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Lý Gia Đồ quay về trường thì tiết thể dục buổi sáng đã kết thúc. Các nhóm học sinh hoặc vội vã chạy đến căn tin ăn sáng, hoặc tản mát đi về phía dãy phòng học. Cậu chen chân giữa đám đông lên lầu, khi vào đến phòng học thì thấy bên trong trống không, cậu là học sinh đầu tiên có mặt.
Trên bàn học đặt một tờ trắc nghiệm Toán, Lý Gia Đồ mở cửa sổ trong lớp để thông gió rồi trở về chỗ ngồi làm bài. Mới khai giảng chưa đầy hai ngày nên đề bài không có kiến thức mới, thậm chí có hai câu từng xuất hiện trong đề thi cuối kỳ lần trước. Đáng tiếc là hai câu này khi đó cậu đều không làm được, giờ lại phải đối mặt lần nữa thì không khỏi có chút ác cảm.
Làm bài được một lúc thì học sinh trong lớp cũng dần dần kéo đến.
"Ôi? Sớm thế?" Trương Cạnh Dư uống sữa, nhìn bạn cùng bàn đã ngồi sẵn đó, kéo ghế ra rồi ngồi xuống, hỏi: "Sao mà tới sớm vậy?"
Lý Gia Đồ thấy cậu ta hoàn toàn không thắc mắc vì sao mình đã nghỉ học mà không về ký túc xá, không khỏi ngạc nhiên hỏi lại: "Gì cơ?"
Cậu ta bắt chéo chân uống sữa, chớp mắt: "Không phải tối qua ông ngủ ở chỗ Tô Tô sao?"
Suýt nữa Lý Gia Đồ đã lộ vẻ kinh ngạc trên mặt, nhưng nhất thời cậu chẳng nghĩ ra được gì nên đành giả vờ bình tĩnh "À" một tiếng: "Thầy ấy nói?"
"Ừ, thầy ấy nói với Hiểu Phong." Trương Cạnh Dư nhún vai: "Ai bảo tối qua ông không về ký túc xá chứ."
Lý Gia Đồ lập tức không biết phải nói gì. Không biết Tô Đồng đã nói với Đàm Hiểu Phong ra sao, nhưng nhìn vẻ mặt của Trương Cạnh Dư thì hình như cậu ta cũng không thắc mắc nhiều lắm.
Cậu cúi đầu làm bài, rồi hỏi: "Tối qua không có chuyện gì chứ?"
"Không có gì, chỉ là có dì quản lý ký túc xá đến tuần tra, ông không ở ký túc xá mà lại không đăng ký trước. Bọn tôi nói giúp ông là ông về nhà, nhưng dì vẫn không bỏ qua, trừ luôn điểm sinh hoạt của ông." Trương Cạnh Dư tò mò: "Tô Tô đổi nghề đi làm ở đâu vậy?"
Về chuyện này, Lý Gia Đồ cũng không biết nhiều lắm nên chỉ có thể đáp: "Hình như là ở trung tâm nghiên cứu của một công ty hóa chất."
Cậu ta hơi trầm ngâm: "Vậy chắc là kiếm nhiều tiền hơn làm giáo viên rồi."
Lý Gia Đồ mím môi, không bình luận gì thêm.
Trước khi về trường, cậu hoàn toàn không nghĩ đến việc sẽ kể về hành tung của mình cho nhóm bạn học trong lớp. Thứ nhất là vì trong tiềm thức, cậu cảm thấy mình cũng không thân thiết với mọi người đến mức đó; thứ hai là vì gần đây tâm trạng cậu biến động quá lớn, không hề có tâm tư bận tâm đến mấy chuyện này.
Nhưng Tô Đồng đã giúp cậu sắp xếp thỏa đáng. Nghĩ đến đây, Lý Gia Đồ thở dài trong lòng, không biết đến khi nào cậu mới có thể giống như Tô Đồng, mọi chuyện đều sắp xếp chu toàn, dám chịu trách nhiệm.
"Nhưng hôm qua ông không ở đây cũng tốt." Trương Cạnh Dư tìm được sách nghe viết tiếng Anh, đột nhiên cảm thán.
Lý Gia Đồ tò mò: "Sao vậy?"
Cậu ta do dự một lát, nhìn quanh lớp một vòng, kề sát Lý Gia Đồ nhỏ giọng thì thầm: "Ông không biết đâu, tối qua Trịnh Đào cứ như một oán phụ, cả đêm cứ than thở làm tôi suýt nữa đã nhảy lên giường cậu ta dán thẳng giấy niêm phong lên miệng. Tối qua La Tử Hào đã mở miệng dạy bảo cậu ta, ông xem đi, bây giờ mặt cậu ta vẫn còn sưng sỉa kìa!"
Lý Gia Đồ nhìn theo hướng Trương Cạnh Dư chỉ thì thấy La Tử Hào quả thật đang mang vẻ mặt u ám, hỏi: "Chuyện gì mà lại thành ra như vậy?"
Trương Cạnh Dư xoa nhẹ huyệt Thái Dương, cũng rầu rĩ không thôi. Thì ra tối hôm qua, lúc sắp đi ngủ thì Trịnh Đào đã nói với Đàm Hiểu Phong và những người khác về chuyện rời khỏi câu lạc bộ hóa. Lúc ấy Đàm Hiểu Phong và Phùng Tử Ngưng đều nằm trên giường, trầm mặc một lúc lâu, Phùng Tử Ngưng mới hỏi cậu ta đã nghĩ kỹ chưa. Sau đó Trịnh Đào bắt đầu giải thích với hai người họ.
Đàm Hiểu Phong là Chủ tịch, miệng thì đồng ý chuyện cậu ta rời câu lạc bộ, bảo cậu ta về viết đơn xin. Rõ ràng chuyện này có thể trôi qua nhẹ nhàng, nhưng Trịnh Đào lại cảm thấy việc mình rời đi là có lỗi với hai người họ. Ngay lúc mọi người đang nói chuyện, cậu ta bỗng xen vào một câu "Tôi xin lỗi". Mãi đến khi cả phòng đều yên tĩnh, cậu ta còn lặng lẽ gọi Phùng Tử Ngưng một tiếng, và lời nói ra vẫn là xin lỗi.
"Lúc đó tôi cũng sắp ngủ rồi, bỗng nghe thấy lời cậu ta nói ra, sợ đến mức quên sạch cả giấc mơ. La Tử Hào còn "đỉnh" hơn, mắng thẳng vào mặt cậu ta, nói "đừng có mẹ nó tự cho mình là quan trọng lắm vậy, có hay không có mày cũng như nhau. Ai muốn ngủ thì ngủ, không ngủ thì cút đi." Trương Cạnh Dư nói xong thì thở dài, buông tay: "Sau đó rốt cuộc Trịnh Đào cũng im lặng."
Lý Gia Đồ quả thật có thể tưởng tượng được vẻ mặt của Trịnh Đào khi bị nói như vậy. Cậu không chắc chắn lắm, hỏi thêm: "La Tử Hào thật sự nói như vậy sao?"
"Đúng vậy." Trương Cạnh Dư nhỏ giọng thì thầm: "Cậu ta còn nói: 'Không tin thì mày đi mà hỏi Đàm Hiểu Phong với Phùng Tử Ngưng, xem ai mẹ nó cần mày', nhưng lúc ấy hai người kia chưa hé răng nửa lời. Mãi sau Phùng Tử Ngưng mới an ủi Trịnh Đào vài câu. Đêm qua mới hoàn toàn yên tĩnh."
Lý Gia Đồ nghe vậy thì tâm trạng nặng nề, lẩm bẩm: "Nói như vậy cũng không tốt cho lắm? Trịnh Đào là một người như thế, mọi người đều đã quen biết nhau lâu như vậy rồi."
Trương Cạnh Dư thở dài: "Lời như vậy thì có gì sai đâu, chẳng qua cũng chỉ là một thằng con trai, đừng có nhu nhược mãi như vậy. Người khác nói "không sao, đừng để ý" mà vẫn cằn nhằn liên miên khiến người ta không thể ngủ thì cũng không được chứ?"
Đạo lý này không phải cậu không nghĩ ra, nhưng đối với chuyện này, cậu càng lo lắng cho Trịnh Đào hơn. Dù sao tâm tư của cậu ta rất nhạy cảm, nói những lời kích thích cậu ta như vậy, lỡ như cậu ta thật sự làm chuyện gì đó quá đáng thì đến lúc ấy sẽ không thể cứu vãn được nữa.
Nhưng cũng không đến lượt Lý Gia Đồ phải quan tâm đến Trịnh Đào, ngay cả bản thân mình cậu còn chưa lo nổi nữa là.
Sau khi tiết thứ ba buổi sáng kết thúc, vốn dĩ cậu muốn đến phòng hoạt động câu lạc bộ của thư viện để họp thì lại nhận được thông báo nói cô chủ nhiệm muốn gặp cậu. Cậu đành phải gửi tin nhắn cho Chủ tịch, sau đó đến phòng bộ môn Toán để tìm Đinh Sở Ngâm.
Cậu đoán chắc cô chủ nhiệm tìm cậu cũng vì hai chuyện: hoặc là vì kỳ thi cuối kỳ trước không đạt chuẩn, hoặc là vì không đến lớp tự học buổi tối.
Quả nhiên sau khi cậu ngồi xuống, Đinh Sở Ngâm đã ân cần hỏi han: "Tâm trạng đã đỡ hơn chưa?"
Lý Gia Đồ sửng sốt, nhưng vì trong lòng còn chưa rõ chuyện gì nên vẫn gật đầu.
"Hôm qua Tô Đồng gọi điện thoại cho cô, nói tâm trạng của em không tốt nên đi tìm cậu ấy. Cậu ấy sẽ đưa em về nhà ở." Đinh Sở Ngâm vừa nói xong thì điện thoại đột ngột vang lên. Cô nhận cuộc gọi, từ nội dung nghe được thì chắc là về chuyển phát nhanh. Cô nói vài câu xong thì cúp máy.
Nghe lời cô chủ nhiệm nói, Lý Gia Đồ âm thầm ngạc nhiên, tò mò không biết rốt cuộc Tô Đồng đã nói như thế nào.
Nhưng Đinh Sở Ngâm nhìn kỹ cậu một lát, khẽ hít một hơi, rồi cổ vũ cậu: "Thành tích thi cử học kỳ trước của em, cô cũng đã chú ý tới. Ừm... Nói thế nào nhỉ, các em học sinh đều là những học sinh xuất sắc từ các huyện thị đến. Trước đây ở trường cũ, chắc chắn mỗi người các em đều đứng nhất nhì, nhưng khi ở cùng với nhau thì nhất định sẽ có sự khác biệt, có lên có xuống. Phong cách của trường chúng ta cũng khác với rất nhiều trường cấp hai của các em, thậm chí còn khác với các trường cấp ba khác, thầy cô dạy trên lớp cũng thoải mái hơn nhiều. Em cũng biết trường mình là trường cấp ba có nhiều ngày nghỉ nhất toàn thành phố chứ?"
Lý Gia Đồ gắng cười, gật đầu.
"Hoạt động ngoại khóa của trường chúng ta cũng phong phú đa dạng nhất, đây là một nét đặc trưng của trường." Cô đắn đo một lát rồi mỉm cười: "Trước đây học cấp hai các em đều làm bài rất nhiều đúng không?"
Cậu mím chặt môi gật đầu.
"Có lẽ là vừa lên cấp ba, môi trường thoải mái nên các em chưa quen lắm, chưa thích nghi được. Tình trạng này xuất hiện cũng không có gì lạ, rất nhiều bạn đều như vậy." Đinh Sở Ngâm kiên nhẫn nói tiếp: "Em không cần phải hoang mang gì cả, cứ tĩnh tâm lại, từ từ thích nghi. Cô tin rằng em sẽ nhanh chóng tìm được một cách học tập mới thích hợp với bản thân, như vậy thì thành tích cũng sẽ đi lên."
Những lời của cô chủ nhiệm, e là vì Tô Đồng đã nói với cô nên cô mới cho rằng thành tích không tốt khiến tâm trạng cậu tệ, từ đó mới tìm cậu nói chuyện. Cho nên cô vòng vo như vậy cũng là để an ủi cậu. Lý Gia Đồ nhanh nhẹn nói: "Em biết rồi ạ, cảm ơn cô."
Đinh Sở Ngâm vui vẻ gật đầu, nghĩ một lát rồi lại hỏi: "Đúng rồi, quan hệ giữa em với Trịnh Đào là như thế nào?"
Lý Gia Đồ vốn tưởng mình có thể rời đi rồi, không ngờ cô chủ nhiệm lại đột ngột nhắc đến Trịnh Đào. Cậu sửng sốt hai giây mới đáp: "Cũng bình thường ạ."
Nói đến đây, Đinh Sở Ngâm lộ vẻ buồn rầu.
Cô đắn đo rất lâu mới thử thăm dò: "Cô nghe nói em ấy yêu đương qua mạng. Em có biết chuyện này không?"
Chuyện này cậu hoàn toàn mới nghe lần đầu, nghe xong mà đầu óc như nổ tung, một lúc lâu sau cậu còn chưa hoàn hồn lại: "...Yêu đương qua mạng?"
Đinh Sở Ngâm thở một hơi thật dài, rầu rĩ nói: "Từ học kỳ trước, em ấy thường xuyên không xin phép đã ra ngoài lên mạng. Cô có hỏi thăm một chút thì nghe nói em ấy có một người bạn rất thân trên mạng, không biết có phải thật vậy không."
Đúng là Trịnh Đào ở ký túc xá thường dùng máy tính bảng của Phùng Tử Ngưng để lên mạng, nhưng loại chuyện yêu qua mạng này, Lý Gia Đồ chưa từng nghĩ tới. Chuyện này sẽ xảy ra với Trịnh Đào ư? Cậu gắng sức lắc đầu, áy náy nói: "Em không biết ạ, không nghe nói gì."
"Cô thấy Trịnh Đào cũng không phải một người có tính cách kỳ quặc, nhưng rất dễ suy nghĩ nhiều." Đinh Sở Ngâm suy tư thì thào lẩm bẩm rồi nói với cậu: "Các em bình thường quan tâm đến em ấy chút nhé. Tất cả mọi người đều là bạn học, hãy khuyên bảo em ấy, đừng để em ấy cứ mãi để tâm vào chuyện vụn vặt."
Thực ra nếu khuyên nhủ cậu ta thì không ít người trong ký túc xá đã nói rồi. Nhưng có lẽ là vì không đúng cách nên đến giờ có vẻ vẫn chưa có tác dụng. Nếu cô chủ nhiệm đã nói như vậy, Lý Gia Đồ cũng đành phải nhận lời: "Vâng, em biết rồi ạ." Nhưng là ai đã nói với cô chủ nhiệm rằng Trịnh Đào đang yêu qua mạng? Là ở đâu và cùng với ai...
Đinh Sở Ngâm hài lòng gật đầu, mỉm cười nói: "Tốt lắm, em về trước đi. Có chuyện gì thì cứ qua nói với cô, không sao cả."
Rốt cuộc Lý Gia Đồ cũng được "thả" về, cậu đứng dậy nói: "Vâng, em cảm ơn cô ạ. Em về trước đây."
Vừa bước chân ra khỏi văn phòng, Lý Gia Đồ lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Tô Đồng. Nhưng cậu nhanh chóng nhớ ra lúc anh làm việc sẽ không nhìn điện thoại nên đã từ bỏ việc chờ anh trả lời tin nhắn.
Quả nhiên mãi đến giữa trưa khi tan học, tin nhắn đã gửi cho Tô Đồng mới hiện chữ 'Đã đọc'. Sau đó Tô Đồng hồi âm lại, hỏi cậu Đinh Sở Ngâm đã nói gì.
- Cũng chẳng có gì cả, nói vài câu quan tâm chuyện học hành của em thôi
Cậu nghĩ một lát rồi lại thêm một câu:
- Anh có biết chuyện Trịnh Đào yêu qua mạng không?
Vì sao lại nghĩ đến việc hỏi Tô Đồng? Có lẽ là vì cậu nhớ học kỳ trước, Trịnh Đào từng tìm Tô Đồng để tâm sự. Dù đã hỏi câu này nhưng Lý Gia Đồ không ngờ câu trả lời của Tô Đồng lại đúng là -
Tô Đồng:
Ừ, anh biết.