Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm?
Chương 101: Hồi Kinh
Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm? thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Miên dự định trước hết sẽ dẫn cấm quân và ảnh vệ trở về thành Tuyên Ninh, sau đó mới từ Tuyên Ninh quay về Kinh thành.
Nghe tin Thẩm Miên sắp hồi Kinh, Tống Thanh Ninh lại thức trắng hai đêm liền, bắt đầu hối hả bổ sung vật tư cho y.
"Cái này, cái này phải mang nhiều một chút!"
Vừa bước vào doanh trướng của Thẩm Miên, Tống Thanh Ninh đã hối hả lấy đồ từ trong không gian ra.
Lần này cậu ta tạm thời chưa có ý định quay về Kinh thành, muốn ở lại đây một thời gian để gieo trồng thêm vài thứ, rồi mới trở về sau.
Tuy Lan Đê vào mùa đông khắc nghiệt, nhưng khi thời tiết ấm áp, lại thật sự vô cùng thích hợp để trồng trọt.
À phải rồi, hiện tại nơi đây đã không còn là đất của Lan Đê nữa, hề hề.
Để ngăn tay sát thủ gieo trồng là Tống Thanh Ninh lại dùng hết điểm tích lũy của mình để nghịch ngợm, Thẩm Miên còn đặc biệt gọi Hoắc Yếm sau khi xong việc thì đến giúp một tay.
Nếu không, y thật sự lo lắng, chỉ cần qua hai tháng thôi, e rằng nơi đây sẽ biến thành một ngọn núi cỏ dại.
Đợi đến khi chọn được giống cây phù hợp nhất để trồng ở nơi này, lại sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, Tống Thanh Ninh sẽ có thể tiếp tục hồi Kinh trông coi tiệm lẩu của mình.
Những món như gà rán, nước ngọt vốn không tiện mang đi, hơn nữa để lâu sẽ hỏng, nên bị loại bỏ. Thế nhưng các loại kẹo ngọt, mứt quả, khoai tây chiên, đồ ăn vặt linh tinh, đã nhanh chóng chất đầy một bàn.
"Thêm chút bánh kem nhỏ nữa đi."
Thẩm Miên vừa sắp xếp đồ trên bàn, vừa gọi Tống Thanh Ninh mua thêm ít thứ.
—— dạo gần đây số điểm tích lũy của cậu sinh viên này cuối cùng cũng dư dả trở lại.
"Hu hu hu, nghĩa phụ..."
Sau khi Tống Thanh Ninh kiểm tra lại tất cả đồ đạc, cuối cùng nắm lấy tay Thẩm Miên với vẻ mặt đầy luyến tiếc.
"Đợi đến khi ta trở về, điểm tích lũy chắc chắn sẽ còn nhiều hơn, đến lúc đó ngày nào ta cũng ăn đại tiệc nhé!"
Thẩm Miên: ...
Cảnh tượng này sao lại thấy giống một đứa con hiếu thảo quá thể.
Hơn nữa ——
"Ngươi hãy tiết chế một chút đi, ngày nào cũng ăn như thế, sớm muộn gì cũng thành 'tam cao' tuổi trung niên*?"
(*)Ba loại bệnh lý thường gặp ở người trung niên trở lên, đó là: Cao huyết áp (huyết áp cao); Cao huyết đường (bệnh tiểu đường); Cao huyết mỡ (mỡ máu cao, rối loạn lipid máu).
Tống Thanh Ninh gật đầu lia lịa: "Hiểu, ta hiểu, ăn vừa phải là được."
Nói xong, cậu ta lén lút liếc ra phía sau một cái, lại lén lút lấy ra mấy cái bình sứ nhỏ từ trong ngực.
Thẩm Miên nhìn gương mặt gian xảo kia, liền khẽ lùi về sau, sắc mặt cũng cảnh giác.
Y luôn cảm thấy cái đại hiếu tử này lại muốn nói ra mấy lời động trời nữa rồi.
"Cái này, cái này..."
Tống Thanh Ninh hiếm khi lại ấp a ấp úng đến vậy, dường như có vẻ ngượng ngùng: "Là thuốc mỡ... ta mua ở thương thành."
Thẩm Miên nghi hoặc liếc nhìn: "Ồ, cũng để bôi cho Lục Chương sao?"
Tuy thuốc mà Tống Thanh Ninh đưa cho uống đúng là hơi thiếu nhân đạo, nhưng cũng đâu cần phải lúng túng đến vậy, trước đây chẳng phải đã đưa cho y một bình rồi à?
Tống Thanh Ninh nghẹn họng, vội vàng lắc đầu: "Không phải, không phải!"
Ánh mắt Thẩm Miên càng thêm kỳ quái.
Thấy vậy, Tống Thanh Ninh hít sâu một hơi, khẽ rón rén ghé sát tai Thẩm Miên nói vài câu.
"Khụ!"
Nói xong, cậu ta lùi lại nửa bước, vành tai hơi đỏ ửng: "Chẳng phải nhất thời ta chưa về được sao. Mà quan hệ của các ngài tiến triển nhanh quá, lỡ đến lúc đó thì sao——"
Vẻ mặt kinh hãi của Thẩm Miên còn chưa kịp biến mất, liền lập tức trừng mắt: "Không có 'lỡ đến lúc đó' gì hết!"
Giữa ban ngày ban mặt, lời của tên nhóc sinh viên này rốt cuộc là cái quái gì vậy!
"Ôi dào."
Tống Thanh Ninh đem đồ nhét vào tay Thẩm Miên: "Cái này, chắc chắn sẽ có lúc dùng tới, coi như một tấm lòng, một chút tâm ý thôi."
Thẩm Miên lập tức rụt tay về, vẻ mặt kiên quyết cự tuyệt.
09 đứng bên xem trò vui không chút phiền hà, từ trên bàn đầy đồ ăn vặt nhảy xuống, giọng điệu chế nhạo:【 Ngại ngùng cái gì chứ ký chủ, chắc chắn sẽ có lúc dùng tới thôi~ 】
Thẩm Miên bị Tống Thanh Ninh giữ chặt tay phải, tay trái thì lập tức tóm lấy hệ thống chưa kịp chạy trốn, hung hăng bóp chặt trong tay.
【Ưm, ưm!】
Hệ thống bị bóp đến mức biến thành một cục bầy nhầy như slime, liền rên rỉ kháng nghị.
"Bệ hạ?"
Lục Chương vừa bước vào cửa, liền bắt gặp cảnh tượng Tống Thanh Ninh đang lôi kéo dây dưa với Thẩm Miên.
Sắc mặt hắn lập tức sa sầm xuống.
Tống Thanh Ninh run lên, tay liền buông lỏng ra, hai bình thuốc suýt nữa rơi xuống đất.
Thẩm Miên theo phản xạ nhanh chóng chụp lấy chúng.
Nhưng nghĩ đến thứ này là gì, vành tai của y lập tức nóng bừng.
Y vội vàng nhét thuốc vào trong ngực.
Thấy Thẩm Miên cuối cùng cũng nhận lấy, Tống Thanh Ninh liền nở một nụ cười vừa an ủi vừa đáng khinh: "Vậy ta đi đây, nghĩa phụ."
Đi được nửa đường, cậu ta bỗng quay đầu lại: "Nghĩa phụ, chờ khi nào ta quay về, sẽ mang cho người mấy thứ tươi mới vừa gieo trồng nha!"
Thẩm Miên: Chẳng lẽ lại là mấy loại cỏ dại mà y chưa từng thấy?
Tống Thanh Ninh nói xong, liền lao thẳng ra khỏi doanh trướng, lúc ra đến cửa còn chào hỏi Lục Chương: "Lục đại nhân."
Chạm phải ánh mắt của hắn, cậu ta lại hơi chột dạ: "À... Trên đường hồi Kinh nhớ cẩn thận nhé, chăm sóc tốt cho nghĩa phụ của ta!"
Người thường ngày vốn chẳng mấy ưa Tống Thanh Ninh là Lục Chương, hôm nay lại trông có vẻ khá dễ nói chuyện.
Thậm chí hắn còn mặt mày dịu đi, khẽ ừ một tiếng.
Nghe phía sau vang lên tiếng "chậc" đầy sốt ruột của Thẩm Miên, Tống Thanh Ninh càng vội vàng chuồn nhanh.
"Tống công tử tới tìm Bệ hạ làm gì?"
Lục Chương vừa dứt lời, liền trông thấy trên bàn là một đống vật phẩm chất cao như núi.
Hắn đứng sau Thẩm Miên, vòng tay ôm lấy y, thấp giọng cười khẽ: "Thì ra là tới hiếu kính nghĩa phụ?"
Thẩm Miên: ...
Y trừng mắt nhìn hắn, nhưng người kia lại thừa thế cúi xuống hôn lên môi y.
Đợi đến khi hơi thở Thẩm Miên lại trở nên dồn dập, Lục Chương bỗng nghiêng người, bàn tay trái chậm rãi mò vào trong ngực y, rồi chạm đến chiếc bình sứ kia.
"Hắn đưa Bệ hạ thứ gì mà khiến vành tai Bệ hạ vừa rồi lại đỏ ửng?"
Thẩm Miên ngay lập tức chặn lại động tác của Lục Chương: "Không có gì hết!"
......
Tin Hoàng Đế khải hoàn trở về Kinh thành vừa truyền tới, Tiền công công mừng rỡ đến nỗi cả đêm không chợp mắt.
Bệ hạ!
Cuối cùng Bệ hạ cũng trở về rồi!
Ngay cả đám ảnh vệ ở lại trấn giữ cũng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Bình Vương cùng Kỳ Vương ngày ngày tranh cãi, bầu không khí trong cung ngày càng đè nén, nếu Bệ hạ còn không trở lại, e rằng trong cung sớm muộn gì cũng sẽ có huyết quang xuất hiện.
Tất cả mọi người đều vui mừng khôn xiết chờ Bệ hạ chiến thắng trở về.
......
Ngoại ô Kinh thành.
Thẩm Miên ngồi trong xe ngựa hồi Kinh, một bên ăn mứt quả do Tống Thanh Ninh tặng, một bên uống nước ép.
A, đã lâu không vuốt báo tuyết con rồi!
Không biết Tiền Dụng dạo này thế nào?!
Lần này Thẩm Nhất bị y giữ lại trong cung, khi ấy y phải khuyên nhủ hồi lâu đối phương mới chịu ở lại. Giờ chắc hẳn đã thay y viết được mấy quyển nhật ký rồi.
Ngoài ra, nghe Tiền Dụng nói, Bình Vương suýt nữa đã động thủ với Kỳ Vương...
Đang lúc trong lòng trăm mối tơ vò, Lục Chương vốn ngồi đối diện bỗng đứng dậy, dịch người sang ngồi ngay bên cạnh Thẩm Miên.
Thẩm Miên: ?
Y theo bản năng né sang phía cửa sổ: "Ngươi muốn làm gì?"
Lục Chương cắt một miếng quả, giọng trầm thấp: "Bệ hạ còn nhớ trước kia từng nói, có thể đáp ứng thần một chuyện không?"
Thẩm Miên nhấm nháp miếng quả, khẽ phát ra tiếng nghi hoặc: "Chuyện gì?"
Vừa dứt lời, y chợt nhớ ra.
A, hình như y đã từng nói, nếu Lục Chương có thể biết thu liễm trước mặt Vệ Quốc Công thì...
Đôi mắt của Thẩm Miên lập tức trợn to: "Khoan, vậy ngươi đã thu liễm chưa?!"
Người này sao lại còn có mặt mũi nhắc đến chuyện ấy chứ!
"Hơn nữa, sáng hôm đó trong doanh trướng——"
Sự thật chứng minh, Lục Chương quả thực không biết xấu hổ, giọng điệu thản nhiên: "Lần ấy là Lục Chiêu."
Lục Chiêu bắt gặp thì có liên quan gì đến Vệ Quốc Công chứ!
Thẩm Miên á khẩu trong thoáng chốc, cuối cùng lại thất bại dưới ánh mắt của hắn.
Y hơi nghiêng đầu, dời tầm mắt đi chỗ khác: "Khi đó cũng đã nói rồi, những yêu cầu quá đáng thì không được đâu."
Thẩm Miên hơi nâng cằm: "Ái khanh nói trước đi, để xem yêu cầu của ái khanh có hợp lý không, rồi trẫm mới tính toán."
Lục Chương khẽ cười, kéo tay Thẩm Miên, dịu dàng nắm lấy: "Lần này hồi Kinh, Tống Thanh Ninh và Hoắc Yếm đều không có mặt ở đây."
Hắn nói thong thả, từng chữ đều như đã sắp đặt từ trước: "Đã như vậy, chi bằng... thần dọn sang Hạc Vũ Điện?"
Thẩm Miên còn chưa kịp đáp lời, Lục Chương đã cúi sát xuống gần hơn, ở bên tai y khẽ gọi: "Bệ hạ?"
"Thần muốn được ở gần Bệ hạ hơn một chút."
"Xin Bệ hạ chuẩn cho phép không?"