Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm?
Chương 103: Nổi giận
Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm? thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kể từ khi nghe tin Hoàng Đế hồi Kinh, Thẩm Giác đã bắt đầu sửa soạn.
Thậm chí, hắn còn bỏ ra mấy ngày tự tay viết một phong thiếp mời chu đáo, định vài hôm nữa sẽ mời Hoắc Yếm đến Vương phủ làm khách.
Nào ngờ lại chẳng thấy Hoắc Yếm đâu cả!
Chẳng lẽ hắn ngồi ở xe ngựa phía sau?
Nhưng đã đến tận cửa cung rồi, theo tính cách của Hoắc Yếm hẳn là sẽ không chịu mãi ở trong xe đâu.
Thẩm Giác ngó nghiêng sau lưng Thẩm Miên một hồi lâu, cuối cùng không kìm được mà lên tiếng hỏi.
"Ồ, ngươi nói Hoắc Yếm à?"
Ánh mắt của Thẩm Miên lướt qua người Thẩm Giác và Kỳ Vương, trong mắt thoáng lộ vẻ tò mò: "Hoắc Yếm còn có việc chưa xử lý xong, phải một thời gian nữa mới có thể trở về. Sao vậy, ngươi tìm hắn có chuyện gì à?"
Thẩm Giác thoáng ngập ngừng, vẻ mặt mang theo chút không cam lòng và thất vọng: "Không... không có gì quan trọng."
Thẩm Miên liếc nhìn hắn: "Ngươi còn có việc gì nữa không?"
Thẩm Giác gật đầu nửa vời, do dự mở lời: "Vậy... vậy hoàng huynh, hắn khoảng bao lâu mới có thể trở về? Một tháng ư?"
Thẩm Khác đứng ở phía sau, thấy dáng vẻ bồn chồn sốt ruột này của Thẩm Giác, liền cau mày lên tiếng: "Bệ hạ một đường bôn ba, lúc này mới vừa hồi Kinh, đệ có chuyện gì, chẳng lẽ không thể chờ Bệ hạ nghỉ ngơi cho khỏe rồi hãy nói?"
—— Thẩm Khác vốn có tính cách thẳng thắn, lời lẽ thường không khéo léo. Thêm vào đó, lúc Thẩm Miên xuất chinh, hắn lại cùng Thẩm Giác xảy ra mâu thuẫn, cho nên giọng điệu lúc này càng thêm gay gắt khó nghe.
Thẩm Miên nghe vậy, trong lòng thầm lo lắng, e rằng đợi lát nữa bọn họ hồi phủ sẽ ầm ĩ tranh cãi ngay giữa đường mất.
Thẩm Giác nghe Nhị ca nói thế, sắc mặt lập tức tối sầm lại, miệng mấp máy vài lần, cuối cùng lại ủ rũ cúi gằm mặt: "Vậy... vậy Bệ hạ nghỉ ngơi cho tốt, thần đệ xin cáo lui trước."
Thẩm Miên khẽ gật đầu, bảo mọi người giải tán.
Y quả thực có chút mệt mỏi, lát nữa phải ngủ một giấc cho đã.
Tiền công công theo sát gót Hoàng Đế, cùng Người trở về tẩm điện, vừa đi vừa nhỏ giọng than thở Hoàng Đế gầy yếu đi, trong lòng thương xót, còn oán trách Mộc Tê hồi lâu, lát sau lại tiếp tục hỏi Người muốn dùng bữa ra sao.
"Nô tài đã sai người chuẩn bị sẵn nước nóng ở điện tắm bên cạnh, Bệ hạ cứ ngâm mình giải tỏa mệt mỏi, rồi nghỉ ngơi cho tốt!"
Nghe nhắc tới điện tắm, Lục Chương khẽ nhướng mày.
Tiền công công không để ý đến sắc mặt hắn, vẫn tiếp tục nói: "Bệ hạ có muốn dùng tôm cua không? Những thứ này ở Lan Đê vốn hiếm có, nô tài đã sai người chuẩn bị sẵn những món tươi ngon. Nếu Bệ hạ có món nào muốn dùng, nô tài sẽ lập tức bảo họ làm."
Lục Chương chậm lại nửa bước, vẫn lặng lẽ theo sát bọn họ đến tận cửa tẩm điện.
"Hửm?"
Ngay lúc Thẩm Miên sắp bước vào cửa chính của tẩm điện, y bỗng quay đầu lại nhìn Lục Chương: "Lục ái khanh cũng mau trở về nghỉ ngơi đi."
Y mỉm cười với hắn: "Đêm nay nghỉ ngơi cho tốt, chờ Hạc Vũ Điện thu dọn xong thì có thể dọn sang đó ở."
Dứt lời, Thẩm Miên lại móc từ trong ngực ra một bình thuốc đưa cho Tiền công công.
"Bảo thái y tới khám lại cho Lục ái khanh, còn đây là thuốc hắn phải dùng hằng ngày."
Thẩm Miên quay sang nhìn Lục Chương vẫn còn ngây ngẩn chưa kịp định thần, giọng mang vài phần nghiêm nghị: "Ngươi biết mỗi lần phải thoa bao nhiêu, đúng không?"
Nói dứt câu, y liền xoay người đi thẳng vào tẩm điện.
Lục Chương: ?
Sắc mặt hắn ngưng trọng nhìn bình sứ trong tay Tiền công công.
Tiền công công cười tươi, cẩn thận cất bình sứ đi, giọng điệu khoan khoái: "Lục đại nhân, mời."
Lục Chương: ......
Chẳng phải trước đây Bệ hạ ngự giá thân chinh vẫn luôn ở cùng hắn sao?
"Xuất chinh là chuyện xuất chinh, nếu đã hồi Kinh, tất nhiên phải để Bệ hạ trở về tẩm điện nghỉ ngơi."
Thẩm Miên bước vào tẩm điện, tiện tay ném cục than đen lông xù trên vai xuống bàn, sau đó bốc một miếng điểm tâm bỏ vào miệng, rồi vòng ra sau bình phong thay quần áo.
Y chưa hề nói, sau khi trở về cũng muốn tiếp tục ở cùng một chỗ với Lục Chương.
Hừ, Lục Chương đã thích ở Hạc Vũ Điện như thế, lại còn nhân lúc y mới tỉnh mà lừa dối một trận, vậy thì cứ để hắn ở đó thêm ít lâu cũng được.
Ăn qua loa một chút, Thẩm Miên thong thả đi đến điện tắm bên cạnh, chuẩn bị ngâm mình một trận cho thật thoải mái.
Để cho chắc ăn, y đặt cục than đen lên chiếc ghế sau bình phong, còn hạ lệnh cấm nó bén mảng đến gần ao tắm.
Bệ hạ vẫn nhớ rõ lần trước tắm suối nước nóng, suýt nữa đã bị hệ thống kia rò điện tiễn đi đời.
【Ta cũng muốn ngâm mà. 】
Hệ thống 09 ấm ức lẩm bẩm, giọng điệu đầy trách móc: 【Lần này ký chủ ngự giá thân chinh, ta đã giúp bao nhiêu chuyện rồi còn gì!】
Nó lật mở album, từng tấm một đưa ra khoe: 【Xem đi, đây là lúc ta giúp ký chủ phân tích số liệu, còn tấm này nữa, nhìn đi, ta còn đem Tùng Cam rò điện đến tê dại cả người!】
Ngón tay Thẩm Miên khẽ vuốt qua lại trên màn hình: "Trước đây ngươi đưa ta xem, sao lại không giống với tấm này?"
Y chỉ vào tấm ảnh có cục than đen đứng trên vai y giơ móng vuốt nhỏ xíu chộp lấy cung tiễn: "Rõ ràng trước kia trong ảnh chỉ có mình ta thôi mà?"
Lời vừa dứt, móng vuốt của 09 đã lật sang một tấm khác.
Thẩm Miên: ?
Sao lại còn có cả ảnh đặc tả của mình nhỉ?!
09 ho khan vài tiếng, ngượng ngùng: 【Khụ khụ, ta... ta cũng chỉ muốn lưu lại chút kỷ niệm thôi.】
Nó lật càng lúc càng nhanh, khóe mắt Thẩm Miên chợt quét thấy cái gì đó, liền lập tức chộp lấy hệ thống: "Khoan đã!"
Ngón tay y chỉ vào màn hình, ánh mắt không tin nổi: "Đây là cái gì?"
Sao lại có y và Lục Chương ở trong đó...
09 chớp mắt đầy vô tội.
Ối, quên mất chưa phân loại album rồi.
Cục lông nhỏ lí nhí: 【Cái này là... nhật ký sinh hoạt tình cảm của ký chủ?】
【Chít——!】
Lời còn chưa dứt, nó đã bị ký chủ hung hăng bóp bẹp.
Thẩm Miên nghiến răng: "Chụp linh tinh cái gì thế! Ngươi... ngươi mau......"
Xóa hết đi!
09 lại còn cố tình phóng to đoạn có Lục Chương, chọn thêm bộ lọc lung linh, giọng điệu tiếc nuối: 【Thật sự phải xóa sao, ký chủ?】
Thẩm Miên khựng lại, rồi cắn răng: "Lần này thì thôi, nhưng về sau cấm ngươi tự tiện chụp nữa!"
09 uốn éo vài cái, lí nhí biện bạch:【Ta biết chừng mực mà, từ cổ trở xuống tuyệt đối không bao giờ chụp, với lại ảnh của hệ thống chúng ta nếu không đạt chuẩn sẽ tự động làm mờ đấy.】
Thẩm Miên: ...
09 lại nhào tới, giọng điệu nịnh nọt:【Ký chủ, ta đã giúp ngài rất nhiều việc trong lúc thân chinh... có thể cho ta ngâm tắm hưởng thụ một chút không?】
Thẩm Miên hiền hòa đáp: "Được chứ."
Ngay trước khi hệ thống reo hò, y đã nhấc lấy một chiếc chén không ở bên cạnh, đổ nửa chén trà.
"Ngâm đi."
Thẩm Miên thẳng tay ném cục lông đen vào trong chén: "Đây là trà cống phẩm hảo hạng, coi như cho ngươi tắm nước tiên đi."
09:?!
Đây là cái loại ký chủ vừa thù dai vừa keo kiệt gì vậy!
.....
Trước khi hồi Kinh, Thẩm Miên vốn cho rằng lần này trở về có thể thoải mái nghỉ ngơi nửa tháng. Nào ngờ mới qua được hai ngày, y đã bị một đống chuyện tồn đọng ép đến mức không thể không ngồi dậy tiếp tục xử lý chính sự.
Thật quá đau khổ!
Ra ngoài chinh chiến bao lâu, trở về còn không được nghỉ phép lấy một ngày nào!
Thẩm Miên uể oải ghé đầu lên ngự án thở ngắn than dài, chậm rãi phê duyệt từng quyển tấu chương.
"Bệ hạ, còn có chỗ này."
Y còn chưa viết xong, Lục Chương đã đưa thêm qua một chồng tấu chương dày cộp.
"Nhiều như vậy?!"
Oán khí của Thẩm Miên gần như bốc lên thành khói, y tùy tay mở ra một quyển, chỉ thấy bên trên toàn chữ chi chít, đọc vào chỉ thấy hoa cả mắt: "Đây viết cái gì vậy?"
Lục Chương rót thêm cho Bệ hạ một chén trà, thản nhiên đáp: "Đều là cáo trạng."
Thẩm Miên: ...... Đều? Tất cả đều là sao?
Nhiều tấu chương cáo trạng đến thế sao!
Y thuận tay lật vài trang.
Rất tốt, có đại thần ám chỉ tố cáo Bình Vương, rồi Bình Vương phẫn nộ tố cáo lại Kỳ Vương, Kỳ Vương tố ngược Bình Vương, còn có lúc Kỳ Vương cùng Bình Vương bắt tay nhau tố cáo một vị đại thần......
Thẩm Miên xem đến choáng váng, vội vàng đẩy đống tấu chương ra một chút.
"Công việc quá nhiều, ngày mai bảo Tiền Dụng khắc cho ta một con dấu 'Đã Duyệt', sau đó cứ thế đóng lên là được."
Y day day huyệt thái dương khẽ thở dài, rồi chợt phát hiện Lục Chương bên cạnh hình như có tâm trạng không tốt lắm.
Thẩm Miên lập tức dịch sang phía hắn, thò đầu nhìn bản tấu trong tay: "Đang xem cái gì mà mặt mày nghiêm trọng thế?"
Từ trước đến giờ, mỗi khi Lục Chương đọc tấu chương, cảm xúc của hắn luôn rất ổn định. Ấy thế mà hôm nay, tấu chương nào lại khiến cho vị đại nhân này tức giận đến thế?
Chỉ thấy sắc mặt hắn đen sầm, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ từng đường.
Nhận thấy Thẩm Miên đang nghiêng người lại gần, Lục Chương vội vã khép chặt quyển tấu chương kia, động tác hốt hoảng, giống như lo sợ Thẩm Miên nhìn thấy nội dung bên trong.
"Che gì chứ."
Thẩm Miên liền đưa tay giữ lấy cánh tay hắn, mạnh mẽ rút quyển tấu chương kia ra khỏi tay: "Để ta xem rốt cuộc viết cái gì!"