117. Chương 117: Điều tra

Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm? thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lồng ngực Thẩm Miên dần trở nên khó thở, như thể không khí xung quanh y loãng đi, cả người cũng có chút cảm giác say xe.
Tiếng mưa tí tách bên tai như phủ một lớp màn sương mỏng, càng lúc càng trở nên mơ hồ.
Y thậm chí cũng không biết mình đã đáp ứng Lục Chương chuyện gì.
【Cốc cốc.】
Đột nhiên bên cạnh vang lên tiếng gõ cửa sổ.
Thẩm Miên giật mình, thần trí lập tức tỉnh táo hơn hẳn.
【Ký chủ.】
Vừa thấy tình hình không ổn, hệ thống đã lập tức chui vọt ra ngoài cửa sổ, kết quả lại bị Lục Chương tiện tay đóng cửa nhốt bên ngoài, giờ nó cất giọng oang oang nói:【Nhớ phải hít thở, nếu không đến lúc ngất đi vì thiếu dưỡng khí, giá trị sinh mệnh sẽ sụt giảm.】
Nó rũ bỏ nước mưa trên người, giơ móng vuốt nhỏ lau đi giọt nước dính trên màn hình, nhìn cảnh báo màu vàng 【Giá trị sinh mệnh -3】 mà thở dài thườn thượt.
Ai da!
Tuy ký chủ không phải là sinh vật yếu ớt, nhưng vẫn có chút dễ tổn thương.
Cũng không biết trong đầu Lục Chương lại nghĩ cái gì nữa.
Nghe thấy giọng 09, Thẩm Miên liền khẽ lùi về sau, nhẹ nhàng đẩy Lục Chương một chút.
Tay phải Lục Chương vẫn ôm eo của Thẩm Miên, cảm nhận được động tĩnh trong lòng, hắn chậm rãi dừng lại nụ hôn, rồi nhìn thẳng vào y: "Bệ hạ?"
Thẩm Miên ho nhẹ một tiếng: "Khụ, có phải đến lúc cho chim ăn rồi không?"
Đúng là vừa tròn hai canh giờ.
Lục Chương chăm chú nhìn chằm chằm vành tai Thẩm Miên một lát, khóe môi khẽ cong lên: "Phải, thời gian cũng gần đến rồi. Bệ hạ cho chim ăn xong cũng nên sớm nghỉ ngơi."
Thẩm Miên: Rõ ràng là Lục Chương ngươi muốn nghỉ ngơi sớm thì có!
【Ký chủ.】
Ngoài cửa sổ lại truyền đến giọng của hệ thống: 【Hai người hôn xong chưa, giờ ta có thể vào không?】
Lục Chương buông tay ra, đi gọi Vương quản gia đem lũ chim non đến, còn Thẩm Miên thì nhân cơ hội ấy mở cửa sổ để hệ thống chui vào.
Nó u oán bò vào phòng, bộ dạng ướt sũng thảm hại, rồi bay lên bàn rúc vào bên cạnh ấm trà nóng mà hớp từng ngụm.
Uống xong, nó vươn một cái móng vuốt, lén nhúng vào trong chén trà của Lục Chương rửa sạch.
Chờ đến khi nó định chuyển sang chén của Thẩm Miên, bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo như thực chất bắn thẳng đến sau lưng mình.
【Chén này đẹp thật.】
09 run rẩy vờn vờn chén trà của Thẩm Miên, quay đầu liền bắt gặp ánh mắt híp lại của y, lập tức lặng lẽ thu móng vuốt về, ngoan ngoãn ghé sát vào chén của Lục Chương uống nốt phần còn lại.
Lúc này Thẩm Miên mới thu hồi tầm mắt: "Ngươi có muốn cho chim non ăn không?"
09 ngay tức thì quên sạch chuyện mình vừa bị dầm mưa, nhanh nhảu nhảy dựng lên: 【Muốn, muốn!】
Đợi đến khi cho lũ chim ăn xong, cơn mưa bên ngoài cũng gần tạnh.
Tiền công công đứng trước cửa, gương mặt gượng gạo nặn ra nụ cười, giọng điệu mang theo chút thúc giục: "Trời đã khuya, Lục đại nhân cũng nên về nghỉ ngơi sớm thôi?"
Bệ hạ muốn rửa mặt đi ngủ, ngài còn không mau đi đi, cứ ở đây dây dưa cái gì chứ!
Lục Chương mỉm cười ôn hòa với Tiền công công, lại quay đầu liếc nhìn Thẩm Miên đang rửa tay bên bàn.
Tim Tiền công công bỗng nảy lên dự cảm không lành.
"Ta cùng Bệ hạ còn có chút việc cần bàn bạc. Bệ hạ vừa mới nói, đêm nay ta cứ ở lại đây cũng được."
Tiền Dụng bất lực đưa ánh mắt cầu cứu sang Thẩm Miên.
Thẩm Miên lại dời tầm mắt: "Cũng được, quả thực có mấy chuyện cần bàn. Gọi người đem đồ của Lục ái khanh tới đây."
Tiền Dụng: ?!
Lục Chương mỉm cười gật đầu: "Làm phiền Tiền công công."
Tiền Dụng nghiến răng, hậm hực lui xuống.
Đợi đến khi Mộc Tê mang chăn gối của Lục Chương tới, sắp xếp xong xuôi rồi bước ra ngoài, nàng liền bắt gặp Tiền công công đứng ngay cửa, mặt mày ủ dột nhìn lên trời.
Mộc Tê ngẫm nghĩ, lấy từ trong ngực ra một bình nhỏ, đưa sang: "Ngài có muốn không?"
Tiền Dụng quay đầu lại: "Cái gì?"
Mộc Tê đáp: "Thanh Tâm Hoàn."
Tiền Dụng: ?!
Hắn cố chấp quay mặt đi, nghiến giọng: "Không cần!"
Mộc Tê không nói thêm, chỉ bình thản đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, rồi lặng lẽ đứng cách xa ra.
Rõ ràng không có tiếng động gì, nhưng lại mang theo một loại cảm giác ồn ào khó chịu.
Trong phòng, Thẩm Miên đã thay xong y phục và nằm trên giường, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Hệ thống cuộn tròn nơi cổ Thẩm Miên, rồi túm lấy một góc chăn nhỏ đắp lên mình, thoải mái an vị chuẩn bị đi ngủ.
Ngày mưa thế này, quả thật là thích hợp nhất để ngủ một giấc. Nó muốn ngủ thẳng tới tận giữa trưa ngày mai!
Ngay lúc bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, Thẩm Miên bỗng nhiên cảm thấy bên cạnh khẽ động.
Ngay sau đó, cổ tay y bị người nắm lấy, chăn trên người y bị khẽ xốc lên, cả người Lục Chương liền áp sát lại.
Thẩm Miên mở mắt: "Ngươi có ngủ hay không?"
Y cảnh giác liếc về phía màn hình hệ thống.
Bệ hạ hiện tại rất tỉnh, nếu kẻ nào dám làm chuyện kỳ quái, y tuyệt đối sẽ đá thẳng xuống giường.
"Hôm nay trời mưa có chút lạnh."
Lục Chương nghiêng người về phía Thẩm Miên, khẽ nói: "Chăn của thần hơi mỏng, muốn mượn chăn của Bệ hạ đắp một chút."
Thẩm Miên: ...
Nhìn chỉ số sinh mệnh không hề dao động, y quyết định tạm thời không chấp nhặt với người này.
Vì thế, Lục Chương nghe Bệ hạ khẽ hừ một tiếng, nhưng không hề né tránh.
Đáy mắt hắn thoáng hiện ý cười, rồi nghiêng người ôm trọn Bệ hạ vào lòng.
Trong phòng lại khôi phục sự yên tĩnh.
Thấy Thẩm Miên mệt mỏi, Lục Chương chỉ ôm lấy mà không quấy rầy thêm. Thẩm Miên lại nhắm mắt, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Cục than đen nhìn góc chăn bị Lục Chương kéo mất, nó hắt hơi một tiếng, rồi chậm rãi bò dậy, bay sang bên kia, đậu xuống tấm chăn bị xốc thành một đống trong góc, dẫm dẫm vài bước, sau đó thở dài một tiếng rồi nằm xuống.
Bao giờ ký chủ mới chịu chia cho nó một gian phòng, để nó được ngủ yên ổn một chỗ?
Nếu không, ngày nào nó cũng nơm nớp lo sợ nhìn thấy cảnh không nên thấy, lúc nào cũng phải cảnh giác phòng bị.
....
Sáng hôm sau, khi Thẩm Miên tỉnh giấc, Lục Chương đã thay xong y phục, ngồi ở gian ngoài lặng lẽ xem sách.
Dùng xong bữa sáng, hai người cùng đi ngắm hoa hải đường, Thẩm Miên lại cho lũ chim nhỏ ăn lần cuối cùng, rồi mới trở về cung.
Suốt dọc đường, tinh thần Lục Chương phấn chấn, ngược lại là Tiền công công thì vành mắt thâm quầng, cả người như thể trong một đêm đã chịu không ít tang thương.
Thẩm Miên vừa hồi cung không bao lâu, ảnh vệ được phái đi điều tra tình hình nhà Bùi Khang cũng đã trở về.
Ảnh vệ quỳ một gối trước Hoàng Đế, báo cáo từng điều một những gì đã điều tra được.
——Huynh đệ Bùi gia từ nhỏ đã mồ côi cha, trong nhà chỉ còn mẫu thân với thân thể ốm yếu.
Thực ra trước kia cuộc sống của bọn họ cũng tạm ổn, cho đến vài năm trước, Bùi phụ vào núi săn thú, không may bị thương nặng, không lâu sau liền qua đời.
Bùi mẫu lo liệu tang sự xong, lại lâm bệnh nặng, từ đó thường xuyên nằm liệt giường.
Nhưng dù như vậy, bà vẫn cố gắng gồng gánh tấm thân suy nhược, dựa vào thêu khăn tay cùng vài việc vặt để nuôi hai đứa con ăn học.
Hai huynh đệ cũng thật có chí khí, thành tích của đại ca Bùi Viễn luôn đứng nhất thư viện, đệ đệ Bùi Khang cũng không kém. Năm trước, hai người đồng thời vượt qua kỳ thi Hương, không lâu sau lại cùng nhau lên Kinh, chuẩn bị ứng thi Hội.
Vì giảm bớt gánh nặng cho mẫu thân, trên đường đi ngoại trừ chặng đường thủy bắt buộc phải đi thuyền, còn lại đều đi bộ bằng đôi chân, gần như một mạch mà tới.
Thế nhưng, sắp tới gần Kinh Thành, số bạc mang theo cũng đã tiêu gần hết, Bùi Viễn lại mắc bệnh thương hàn, hai người còn phải lo chuẩn bị bút, mực, giấy, nghiên cho thi Hội. Bùi Khang buộc phải ra ngoài đi khắp nơi tìm việc làm thuê ngắn hạn trong thành để kiếm tiền.
Chắc là trong lúc đến Sử gia làm việc, ngẫu nhiên nghe lén được kế hoạch của Sử Thị lang.
Về phần cái gọi là thân thích mà Bùi Khang nói trước đó, hoàn toàn chỉ là bịa chuyện để che mắt Hoàng Đế mà thôi.
"Khoan đã."
Thẩm Miên nghe đến đây, bỗng cau mày: "Hai huynh đệ bọn họ đi đường xa như thế, đã tằn tiện đến vậy, vì sao vào Kinh lại không còn đủ bạc để mua thuốc men và bút nghiên?!"
——Thẩm Miên sớm đã hạ thánh chỉ, bắt đầu từ năm nay, toàn bộ Cử nhân vượt qua kỳ thi Hương, triều đình sẽ căn cứ vào quãng đường xa gần mà phát cho mỗi người một khoản lộ phí. Chiếu theo quy định, huynh đệ Bùi gia ít nhất phải nhận được tổng cộng 20 lượng bạc.
Vậy thì số bạc ấy đã biến đi đâu mất rồi?!