Chương 21: Cuộc Săn (1)

Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm? thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Bệ hạ."
Tiền công công bước tới, hạ giọng hỏi xin ý kiến: "Con mồi đã được thả ra rồi ạ."
Vài thị vệ đã khiêng con hươu đực bị trói bốn chân đặt cách đó không xa. Chỉ cần Hoàng Đế tự tay bắn mũi tên đầu tiên vào con mồi, cuộc săn sẽ chính thức bắt đầu.
Lục Chương đứng cách đó một đoạn, tay phải lặng lẽ vuốt nhẹ mũi tên gắn ở ống tay áo.
Thẩm Miên nhận lấy cây cung nhẹ nhất mà mình đã chọn lựa kỹ càng, tiện tay rút ra một mũi tên trong ống.
Mũi tên lóe lên ánh sáng lạnh lẽo của kim loại sắc bén.
Không xa, con hươu đực với dải lụa đỏ quấn trên đầu dường như đã biết số mệnh sắp tới của mình. Bộ gạc to lớn không ngừng lắc lư, tứ chi bị trói quẫy đạp dữ dội.
Tiền công công bắt đầu hối hận.
Lúc trước hắn hỏi Bệ hạ có cần chuẩn bị con mồi như mọi năm không, Bệ hạ rất tự tin trả lời — có thể!
Vì thế, Tiền công công đặc biệt chọn một con hươu đực trông oai phong nhất.
——Dù sao thì thân hình to, mục tiêu cũng lớn hơn, dễ bắn trúng hơn.
Sớm biết vậy thì đã chọn một con hươu con cỡ trung bình là được rồi!
Cách đó không xa, Bình Vương lập tức lộ ra vẻ mặt trào phúng.
Mỗi lần đi săn, hắn đều muốn trói chặt con mồi như cái bánh chưng, để ai có cầm cung cũng bắn trúng. Không biết những trò màu mè này là làm cho ai xem nữa.
Tấn Vương đứng ở góc độ vừa vặn có thể nhìn thấy vẻ mặt ấy, khẽ thở dài một tiếng, mở miệng nhắc nhở: "Tiểu Giác."
Sắc mặt Thẩm Giác hơi cứng lại, miễn cưỡng quay đầu đi chỗ khác.
Bên kia, Thẩm Miên thân mặc trang phục săn gọn gàng, cưỡi trên lưng con ngựa cao lớn màu đỏ mận, chậm rãi giương cung lắp tên.
Ở một nơi không ai nhìn thấy, 09 vươn ra bốn chiếc móng máy dài nhỏ.
Hai móng nắm dây cương, hai móng kéo dây cung.
【Chuyển sang bên phải một chút, bên phải.】
【Đó là bên trái mà!】
【Kềm tay lại, ổn định một chút, kéo thêm chút nữa... Được rồi.】
Hệ thống chỉnh xong góc độ và lực đạo, hít sâu một hơi: 【Ta đếm một hai ba, cùng buông tay nhé!】
【Một,】
【Hai...】
【Ba!】
Thẩm Miên lập tức buông tay, mũi tên xé gió bay vút đi, thẳng tắp về phía... bãi cỏ.
Lục Chương đang định thầm ra tay trợ giúp, thì thấy vẻ mặt tự tin đến mức không thể cứu vãn của Hoàng Đế: ...
Khóe môi Bình Vương lập tức nhếch lên, vẻ mặt hệt như đang xem kịch vui mà không sợ chuyện gì lớn.
Cho đến khi lại bị Tấn Vương lạnh nhạt liếc một cái, hắn mới miễn cưỡng thu lại nụ cười trên mặt.
Đám đại thần vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để đồng loạt tung hô thì bỗng im phăng phắc.
Thẩm Miên thầm thì với 09: "Chắc bọn họ đang vắt óc nghĩ xem làm sao để khen ta cho vừa nhiệt tình, không quá lố, lại còn phải thể hiện EQ cao ngất trời nữa."
Tất nhiên, y cũng nhìn thấy không ít người bắt đầu... đếm kiến trên mặt đất rồi.
Dù sao thì cảnh lãnh đạo gặp tình huống xấu hổ, giả vờ không thấy là thượng sách.
Vẻ mặt của Tiền công công cũng đờ ra.
Hắn hung hăng lườm con hươu đực đang quẫy đạp dữ dội ở đằng xa.
Bệ hạ đã bắn tên rồi, cái thứ súc sinh này còn không biết điều mà chết ngay đi cho người ta nhờ!?
"Tiền Dụng."
Thẩm Miên quay đầu ngựa lại: "Đem thứ dính trên mũi tên ta vừa bắn về đây."
Tiền công công sững người, lập tức tất tả chạy đi.
Chẳng bao lâu sau, mũi tên mà Thẩm Miên bắn ra được cung kính dâng lên, kèm theo một... con châu chấu bị dính trên đầu mũi tên.
Mũi tên vừa vặn găm trúng chân sau con châu chấu, nhưng không làm nó gãy. Con vật nhỏ vẫn đang quẫy đạp loạn xạ trên mũi tên.
Đám đại thần đứng gần không kìm được mà bật lên tiếng trầm trồ kinh ngạc.
Khuôn mặt Tiền công công đầy vẻ tôn kính.
Bệ hạ!!!
Thẩm Miên thản nhiên gỡ con châu chấu xuống, tiện tay ném cho con báo tuyết đang ngồi xổm bên cạnh: "Đi chơi đi."
Báo tuyết lập tức kêu "gừ" một tiếng, rồi lao tới chơi đùa với con châu chấu đang nhảy loạn kia.
Đám đại thần còn chưa kịp mở miệng tung hô, Thẩm Miên đã giương cung lần nữa, nhanh chóng lắp tên thứ hai, nhắm thẳng vào con hươu đực giữa bãi cỏ mà bắn!
Tiếng xé gió vang lên.
Sợi dây trói bốn chân con hươu đực lập tức đứt lìa, hươu đực hí vang một tiếng, hai chân trước giẫm mạnh xuống đất, vọt lên từ trên thảm cỏ.
Sau khi thoát được trói buộc, nó hoảng loạn lao thẳng về phía rừng rậm phía xa.
Nhưng hươu đực còn chưa kịp chạy xa, mũi tên thứ ba đã rít gió bay đến.
Tấm lụa đỏ lập tức rơi khỏi sừng hươu, bị mũi tên ghim thẳng vào thân cây phía trước không xa.
Hươu đực chẳng hề dừng lại, chớp mắt đã biến mất trong rừng.
Ngay sau đó, bên tai Thẩm Miên liền vang lên tiếng hoan hô cùng lời tán thưởng không ngớt.
Vẻ mặt y điềm nhiên, thản nhiên đưa cung tiễn cho Tiền công công đang vội vã chạy đến, rồi lật người xuống ngựa.
"Tiếp theo, hãy giao lại cho các ái khanh."
Thẩm Miên nhìn đám người đang lần lượt động thân, chậm rãi bước về phía Lục Chương.
Thần sắc y tự nhiên như thường, dường như chuyện vừa rồi chẳng có gì đáng để bận tâm.
Bình Vương khẽ hừ một tiếng: "Làm bộ làm tịch."
Hắn mặt mày khó chịu, xoay người lên ngựa, phóng vào sâu trong trường săn.
Lục Chương nhìn Hoàng Đế một thân phong thái thong dong nhàn nhã, đang định mở miệng khen ngợi vài câu về trình độ bắn cung đột nhiên tiến bộ vượt bậc, lại thấy khóe môi Thẩm Miên từ từ cong lên.
Thẩm Miên: "He he~"
Giả vờ thành công rồi!
09: 【Ta còn quay lại đoạn vừa rồi cho ngài nữa đó, có muốn giữ lại không? Không có giao diện hệ thống đâu, bản tinh chỉnh riêng đấy~】
Thẩm Miên: "Lưu lại, lúc nào rảnh ta còn muốn xem đi xem lại vài lần."
"Cái ánh mắt cuối cùng của ta thế nào?"
09 kéo đi kéo lại thanh tiến độ, còn đặc biệt phóng to, thu nhỏ, rồi lại phóng to biểu cảm của Thẩm Miên:【Ngầu bá cháy luôn ấy!】
Thẩm Miên hài lòng.
Phần săn bắn đã kết thúc, giờ y muốn đi câu cá.
Hệ thống bảo trong rừng còn khá nhiều nấm và trái cây dại, còn con sông phía sau thì có cả cua.
Đúng lúc đang vào mùa ăn cua.
Những hoạt động nhẹ nhàng và an toàn thế này mới hợp với y.
Thẩm Miên khẽ hất cằm về phía đám đông đang ồn ào ở đằng xa: "Lục ái khanh không đi cùng họ à?"
Lục Chương lắc đầu: "Thần không hứng thú lắm với chuyện săn bắn."
"Thần theo hầu Bệ hạ là được rồi."
Thẩm Miên gật đầu: "Cũng được."
Lục Chương nhìn ra được, Bệ hạ đối với săn bắn chẳng hề có hứng thú.
Cảnh sắc nơi đây cũng khá đẹp, chắc ngài là muốn thưởng ngoạn một phen?
Đang nghĩ dở, trong tay hắn đột nhiên bị nhét vào một cái giỏ.
Lục Chương: ?
Nửa canh giờ sau, giỏ của Lục Chương đã chất đầy các loại trái dại, rau rừng, nấm.
Thậm chí còn có cả một ổ trứng gà rừng.
Lục Chương: ...
Các thị vệ theo sau lần đầu tiên trong buổi săn lại cảm thấy nhẹ nhõm đến vậy.
"Cây này thì sao?"
Thẩm Miên ngồi xổm dưới gốc cây, cầm con dao găm trong tay, thần sắc nghiêm túc ướm thử mấy lần vào một cây nấm.
09 ngồi chồm hổm trên vai y: 【Không được, cái này có độc. Ngài nghiêng qua bên kia một chút, cái kia thì được, nấu canh sẽ rất ngọt.】
Không có nó thì ký chủ biết phải làm sao đây!
Vừa ăn đến cây nấm thứ hai là đã bị độc chết rồi.
Khối than đen bé nhỏ ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, bộ lông toàn thân kiêu hãnh tung bay trong gió.
Thẩm Miên vừa đi vừa đào, đến khi Lục Chương phải thay thêm hai cái giỏ nữa, bọn họ rốt cuộc cũng đến được bên bờ sông.
Nước sông trong vắt thấy đáy, Thẩm Miên lập tức sai người chuẩn bị đầy đủ dụng cụ, bắt đầu câu cá.
Các thị vệ ở gần đó cũng đã dựng xong rọ cua, còn Thẩm Miên thì nóng lòng muốn ăn cua ngay rồi.
Lục Chương ngồi cạnh y, cũng cầm một cần câu trong tay.
Tiền công công và Mộc Tê dẫn các cung nhân lặng lẽ mà nhanh chóng bày sẵn trà bánh, để phòng khi Bệ hạ cần dùng là có thể dâng lên ngay.
"Nơi này đúng là quá thích hợp để ngủ trưa."
Cá trong sông chẳng hiểu sao mãi không chịu cắn câu, Thẩm Miên ngồi câu nửa ngày chẳng được con nào, rất nhanh liền thấy mí mắt nặng trĩu.
Lục Chương thấy Hoàng Đế bên cạnh chậm rãi nhắm mắt, liền nâng cần câu lên, nhẹ nhàng bỏ con cá vừa câu được vào thùng gỗ bên cạnh.
Thẩm Miên bị tiếng vó ngựa ồn ào đánh thức.
Y ngáp một cái, nhấc cần câu lên, móc lại mồi.
"Thì ra hoàng huynh trốn ra đây để tìm chút yên tĩnh."
Thẩm Giác xuống ngựa, hành lễ qua loa, ánh mắt mang theo vẻ khiêu khích nhìn Thẩm Miên đang câu cá.
"Hoàng huynh bắn cung giỏi như thế, sao không vào rừng săn thú, lại ở đây câu cá thế này?"
Từng tùy tùng sau lưng Thẩm Giác đều mang theo chiến lợi phẩm, Thẩm Miên thậm chí còn nhìn thấy một con gấu nâu to lớn dị thường.
Thẩm Miên:?
Không phải chứ, tiểu tử này lợi hại đến thế sao?!
Y nhớ rõ trước đó vì lý do an toàn, mình đã lệnh cho người đơn giản thanh trừ những mãnh thú quá nguy hiểm trong trường săn rồi, tiểu tử này đào đâu ra được con gấu lớn đến thế kia?
Trong mắt Thẩm Giác lóe lên ánh sáng quyết đoán: "Hoàng huynh vừa nói, lần vây săn này, người nào thắng cuộc cuối cùng, hoàng huynh có thể đáp ứng hắn một việc, là thật sao?"
"Bất kể là ai thắng?"
Thẩm Miên gật đầu: "Tất nhiên."
Y vốn là người giữ lời.
Đôi mắt Thẩm Giác sáng lên, nhưng giọng điệu vẫn cứng nhắc: "Hy vọng hoàng huynh nói được làm được."
Thẩm Miên lướt qua sắc mặt hắn, bổ sung một câu: "Chuyện quá đáng thì không được đâu nhé."
Thẩm Giác lập tức trừng to mắt: "Huynh—"
Thẩm Miên thản nhiên nói: "Nếu đệ nói đệ muốn làm Hoàng Đế, trẫm sẽ không đồng ý đâu."
"Thái tử cũng không được."
Y cảm thấy tiểu tử này đầu óc chắc có vấn đề, cần phòng ngừa sớm một chút.
Thẩm Giác: ...
Hắn bị câu nói của Thẩm Miên làm cho choáng váng, phải một lúc lâu mới hoàn hồn, ấp úng nói: "Hoàng huynh lo xa rồi, thần đệ đâu có ý đồ bất chính gì đâu."
Hắn đâu có muốn làm Thái tử cho người này!
Thẩm Giác gượng gạo đánh trống lảng: "Hoàng huynh câu được bao nhiêu cá rồi? Thần đệ cũng muốn nếm thử—"
Câu sau còn chưa nói xong, hắn đã nhìn thấy chiếc thùng gỗ trống trơn nằm cạnh Hoàng Đế.
Thẩm Giác: ?
Hắn ta lập tức cười chế giễu.
Thẩm Miên khẽ lắc cần câu: "Vốn câu được một con cá to, nhưng bị tiếng ngựa phi ầm ĩ của đệ dọa cho chạy mất rồi."
Thẩm Giác: Câu không được thì đừng có đổ oan cho người khác!
Hắn mới vừa tới thôi mà!?
Người này bị làm sao vậy.
Hắn đúng là càng nhìn càng thấy không ưa nổi vị hoàng huynh này.
Thẩm Miên liếc Thẩm Giác một cái, ánh mắt sâu xa: "Ừm, xem ra không cần câu nữa, ở đây có sẵn một con cá nóc sống rồi."
Thẩm Giác: ?!
Người này đang chửi hắn đấy à!?
Hắn vừa tức vừa sôi máu, đang định châm chọc lại vài câu thì không xa bỗng vang lên một trận cãi vã.
Tiếng cãi vã mỗi lúc một gay gắt.
Ban đầu Thẩm Giác cũng chẳng để tâm, nhưng chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc, sắc mặt hắn lập tức biến đổi, không chút do dự lao nhanh về phía đó.
Thẩm Miên: ?