Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm?
Chương 37: Lời nói dối và thoáng vị cay đắng
Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm? thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi rời khỏi cung, Thẩm Miên ngồi xe ngựa đi thẳng tới Ngọc Tân Viên ở thành Bắc, rồi dừng lại trước tiểu viện mà y đã ban cho Tống Thanh Ninh.
Vừa bước vào cửa, y liền thấy Tống Thanh Ninh đang bận rộn ở tiền viện chăm sóc mấy cây thanh long.
—— Loại thanh long này vốn bị Thẩm Miên chê bai vì là hàng khuyến mãi, sau đó Tống Thanh Ninh cắt ra nếm thử, không ngờ lại ngọt bất ngờ. Thế là cậu ta dứt khoát chọn hạt đem ra, sau khi ươm mầm liền trồng luôn vào trong viện.
Nhờ có linh tuyền tưới tẩm, thanh long lớn rất nhanh.
Chỉ là vẫn mãi không chịu nở hoa kết trái, trông như một đám cây xanh trầm mặc an tĩnh.
Nghe thấy tiếng động, Tống Thanh Ninh bước ra, vừa khéo trông thấy Thẩm Miên đang chăm chú quan sát mấy cây thanh long, bèn cảm khái: "Mới có mấy ngày không gặp, tam a ca nhà ta lại lớn thêm rồi."
Thẩm Miên: "......"
Y cảm thấy mình hơi bị tổn thương tinh thần.
Tống Thanh Ninh vội bước đến trước mấy gốc thanh long, từng cây từng cây vỗ về, miệng không ngừng cổ vũ: "Đều là những đứa bé ngoan, các ngươi sẽ sớm ra hoa kết trái, đúng không nào?"
Thẩm Miên chớp mắt một cái, câm nín: "Ngươi đang làm cái gì đấy?"
Thật sự là trồng trọt đến mức phát điên rồi sao!?
Tống Thanh Ninh nghiêm mặt đứng thẳng dậy: "Thực vật cũng hiểu tiếng người, ta nghe nói, nếu mỗi ngày khen ngợi bọn chúng, chúng sẽ sinh trưởng tốt hơn. Đồng hương à, ngài đừng suốt ngày nói chúng không kết trái, lỡ đâu chúng nghe thấy không vui mà thật sự không kết nữa thì biết làm sao?"
Thẩm Miên: ?
Y chỉ vào một mảnh đất nhỏ bên cạnh: "Vậy mấy cây dược thảo của Hoắc Yếm lớn nhanh thế kia, là vì mỗi ngày hắn đều nói chuyện với chúng sao?"
Tống Thanh Ninh đáp không chút do dự: "Ừm... Nhưng ta cảm thấy chúng ta vẫn nên phân tích tùy vào từng trường hợp cụ thể."
"Cũng có thể là vì bên hắn ánh nắng tốt hơn bên ta."
Thẩm Miên: Rõ ràng đất chỗ ngươi mới là tốt hơn, đúng là sinh viên giỏi tự lừa dối bản thân!
Y vòng qua mấy gốc "tam a ca", lập tức đi vào trong: "Đồ đạc chuẩn bị xong chưa?"
Tống Thanh Ninh gật đầu: "Chuẩn bị xong rồi!"
Trên mặt cậu ta mang theo ba phần đau lòng, bảy phần hiếu kỳ, tiến lại gần bên cạnh Thẩm Miên: "Đồng hương à, nhiều đồ như vậy, là chuẩn bị cho ai thế?"
"Bày ra long trọng thế kia, chẳng lẽ ngài định tỏ tình?"
Tống Thanh Ninh dừng lại một chút, nghiêng đầu nói nhỏ: "Không lẽ là... cầu hôn?"
Thẩm Miên bỗng nhiên quay đầu lại, vẻ mặt tràn đầy kinh hoảng nhìn Tống Thanh Ninh đang cười đến có phần gian xảo: "Ngươi đang nói cái gì vậy!"
"Đây là chuẩn bị để mừng sinh nhật cho Lục Chương, là để cảm tạ, ngươi hiểu không?"
"Chúng ta chỉ là đồng sự đơn thuần, quan hệ bằng hữu, ngươi làm sao lại có cái tư tưởng đen tối như thế!"
Thấy dáng vẻ chính trực đến vậy của Thẩm Miên, Tống Thanh Ninh lập tức giơ tay đầu hàng: "Được được được, đơn thuần, đơn thuần, ta sai rồi."
Thẩm Miên vừa xoay người đi, ánh mắt Tống Thanh Ninh liền đảo một vòng.
Lục Chương cũng thật sự cảm thấy hắn và đồng hương chỉ là đồng nghiệp đơn thuần thôi sao?
Đừng tưởng sinh viên không nhìn ra, lần trước ăn lẩu cùng nhau, mỗi lần cậu ta nói chuyện với Thẩm Miên, người kia đều phải liếc mắt nhìn cậu ta một cái!
Tống Thanh Ninh nhìn vẻ mặt nghiêm nghị chính trực của Thẩm Miên, khóe miệng khẽ cong lên.
Hắc hắc.
Có dự cảm sau này sẽ có chuyện hay để xem rồi.
Thẩm Miên một đường đi tới mảnh đất trống ở hậu viện, thấy đồ đạc được bày biện chỉnh tề:
Có đủ loại nguyên liệu nấu ăn ở Đại Cảnh không có, đều là thời gian gần đây bọn họ sưu tầm được, lớn nhỏ đủ kiểu, còn có đèn lồng các loại hình dáng khác nhau, thậm chí có cả mấy món trang trí có thể treo lên cây.
Cách đó không xa còn có một đống pháo hoa.
"Thứ chơi vui này đúng là khó mua!"
Tống Thanh Ninh chỉ vào chỗ ấy, thấp giọng lẩm bẩm.
Trong cửa hàng hệ thống nơi bọn họ thường mua đồ, cơ bản chỉ bán những thứ liên quan đến nông lâm ngư nghiệp hoặc thực phẩm, còn lại dù có thì cũng ít ỏi đến đáng thương, tuyệt đối không thể xuất hiện loại hàng hóa vượt quá trình độ kỹ thuật của thời đại này.
Mấy cây pháo hoa kia, là do cậu ta dùng hết cả năm lượt rút thăm trúng thưởng mới gom góp được, lần nào cũng cầu nguyện cho cùng một thứ, mãi mới có thể rút ra được đống này.
Tống Thanh Ninh nhìn thành quả bày biện, ánh mắt phát sáng, pháo hoa trong cửa hàng hệ thống không giống những thứ Đại Cảnh đang có, đẹp đến mê hồn!
Thẩm Miên vỗ vỗ vai cậu ta: "Cảm tạ, đợi lần tới có đợt sủng vật mới lạ được tiến cống, ngươi được chọn trước."
Tống Thanh Ninh lập tức quên bẵng luôn mấy lượt rút thăm trúng thưởng ra sau đầu: "Thật vậy sao, Cha nuôi!?"
Thẩm Miên đáp: "Thật. Qua đợt này sẽ có người giúp ngươi trồng trọt, ta còn định để ngươi mở một tửu lâu ở Kinh Thành. Tiền vốn ta lo, ngươi phụ trách tay nghề và hương vị truyền thống."
Trà lâu từng bị phong tỏa kia cũng không tồi, vị trí đẹp, ba tầng lầu lại thêm một tầng hầm ngầm, cực kỳ thích hợp để mở một cửa hàng kiếm lời về sau.
Tiệm cầm đồ từng cấu kết với trà lâu cũng bị đóng cửa, Thẩm Miên đang tính sang năm khi thời tiết ấm áp sẽ khai trương thêm một cửa hàng đồ uống giải khát.
Tống Thanh Ninh: Cha!
Cậu ta lập tức ân cần chạy quanh mảnh đất của Thẩm Miên, đi xem xét từng món đồ chuẩn bị.
Thẩm Miên nhìn xong thì đếm đếm số lượng, khẽ gật đầu.
Đồ đạc đại khái đã đầy đủ.
Lục Chương thường xuyên vào cung, nếu chuẩn bị ở trong cung thì rất dễ bị phát hiện trước, bởi vậy y mới chạy sang chỗ Tống Thanh Ninh để chuẩn bị.
Y ngồi xổm trước đống pháo hoa, quay đầu nói với Tống Thanh Ninh: "Ta vừa hỏi quản gia phủ Vệ Quốc Công, hắn nói Lục Chương trước nay không có thói quen mừng sinh nhật. Ta đã nói trước với hắn rồi, sáng mai ta sẽ bảo Lục Chương ra ngoài, sau đó chúng ta mang theo đồ đến phủ Vệ Quốc Công."
Tống Thanh Ninh hăng hái gật đầu: "Không thành vấn đề!"
Thẩm Miên thấy mọi chuyện đã đâu vào đấy cả rồi, liền đứng dậy chuẩn bị trở về cung.
Chưa ra đến cửa, y đã gặp Thẩm Giác đang từ bên ngoài đi vào.
Thiếu niên thấy y, thoáng ngây ra một chút, sau đó ngoan ngoãn hành lễ y: "Hoàng huynh."
Thẩm Miên nhìn đệ đệ dường như đã ngoan ngoãn hơn đôi chút, khẽ gật đầu "Ừ" một tiếng.
Thẩm Giác bước đến trước mặt y, muốn nói lại thôi suốt một hồi, đến khi Thẩm Miên bắt đầu lộ ra chút mất kiên nhẫn, hắn mới cúi đầu, nhìn hòn đá nhỏ dưới mũi giày mình mà miết đi miết lại, giọng nhỏ nhẹ vang lên: "Hoàng huynh ——"
"Kỳ săn thu năm sau, cũng sẽ diễn ra như năm nay sao?"
Lục Chiêu hiện đang trấn thủ biên quan, dù cho hiện tại không có chiến sự, các tướng lãnh nơi ấy cũng chỉ vào Kinh một lần vào khoảng tháng Giêng. Kỳ săn thu sang năm, Lục Chiêu phần lớn sẽ không tham dự.
Nói cách khác... sang năm, có lẽ hắn sẽ có cơ hội...
Thẩm Miên nhìn ánh mắt mong chờ của hắn, cố tình giả vờ không hiểu: "Giống cái gì?"
Thẩm Giác nghẹn lời một chút, nhỏ giọng đáp: "Là... người đứng đầu sang năm, cũng sẽ đáp ứng hắn một nguyện vọng, có đúng không?"
Vừa nhắc đến việc ấy, trong đầu Thẩm Miên liền không tự chủ được hiện lên hình ảnh Lục Chiêu đỏ mặt quỳ dưới chân y.
Cái ký ức đáng ghét khó quên kia lại bất chợt ập đến.
Thẩm Miên ho nhẹ: "Chuyện đó... để sau rồi tính."
Thẩm Giác rõ ràng có chút thất vọng, nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhường đường cho y.
Thẩm Miên đi được hai bước, bỗng nhiên quay đầu lại: "Sao thế, ngươi cũng muốn trẫm đáp ứng điều gì đó à?"
Ánh mắt Thẩm Giác khẽ lóe, thấy bên kia có người đang đi tới, hình như muốn đến xem thảo dược trong vườn của Hoắc Yếm, hắn lập tức nuốt lại lời định nói.
"Không, không có gì."
Thẩm Giác ậm ừ đáp: "Không phải chuyện gì to tát."
Nói xong liền chắp tay cáo biệt, quay người bước nhanh đến phía Hoắc Yếm.
"Bổn vương đến xem ngươi trồng dược liệu thế nào rồi."
Thẩm Miên nghe thấy giọng Bình Vương có chút gượng gạo nói với Hoắc Yếm: "Sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa lớn nổi?"
"Đồng hương, ta nói ngài nghe, hắn ngày nào cũng tới đó."
Tống Thanh Ninh ghé sát tai Thẩm Miên, ánh mắt lóe sáng như con chồn đang hóng chuyện: "Hai người kia, tuyệt đối là có chuyện gì đó!"
Thẩm Miên cũng bị tần suất thường xuyên viếng thăm của Bình Vương làm cho giật mình đôi chút.
Tuy trong lòng cũng thấy hai người bọn họ thật chẳng hợp nhau chút nào, nhưng y vẫn bình tĩnh nói: "Cũng chưa chắc, mấy ngày nay chẳng phải cũng ngày nào ta cũng đến đây sao?"
Tống Thanh Ninh đột nhiên trừng lớn hai mắt: "Sao có thể giống được!"
"Chúng ta là quan hệ cha con thuần khiết!"
Thẩm Miên: ......
Y im lặng xoay người bước ra cửa, lên xe ngựa, trở về cung.
....
Xe ngựa vừa mới tiến vào cửa cung, Thẩm Nhất đã theo sát đến bẩm báo rằng mọi chuyện đều đã xử lý thỏa đáng.
"À?"
Thẩm Miên nhìn vị thủ lĩnh ảnh vệ đang đeo khăn đen che mặt, khẽ gật đầu nói: "Không tệ, mua được bao nhiêu quyển?"
Giọng Thẩm Nhất vẫn trầm ổn: "Thưa Bệ hạ, tổng cộng ba rương."
Thẩm Miên: ???
Không phải chứ... Thẩm Nhất, ngươi...
Thẩm Miên nhắm mắt lại, xua tay: "Đem mấy thứ đó đưa đến tẩm điện cho trẫm. Ngươi đã vất vả nhiều ngày rồi, hôm nay không cần trực nữa, đi nghỉ ngơi đi."
Thẩm Nhất cúi người hành lễ: "Tạ Bệ hạ."
Thẩm Miên nhìn bóng lưng hắn ta khuất dần, thật sâu thở dài một hơi.
Ba rương...
Nói thế nào đi nữa, ba rương... cũng có hơi nhiều quá rồi chứ?!
Tặng bằng hữu một hai quyển thoại bản khiến người ta cảm thấy hứng thú thì còn chấp nhận được, nhưng mà nếu đem tặng tận ba rương... nhìn kiểu gì cũng thấy không được bình thường cho lắm?
Đối với sức khỏe cũng không quá tốt.
....
"Bệ hạ trở về rồi?"
Lục Chương vừa mới cất xong bản tấu chương cuối cùng, liền nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc bên ngoài tẩm điện.
Hắn cố gắng điều chỉnh thần sắc và ngữ khí, không để lộ chút khác thường nào: "Tấu chương đều đã xử lý xong, Bệ hạ muốn dùng bữa bây giờ không?"
Thẩm Miên lại một lần nữa kinh ngạc trước năng lực làm việc của hắn.
Y lên tiếng: "Đã xử lý xong rồi? Vất vả cho ngươi."
"Cùng đi dùng bữa đi, hình như hôm nay Ngự Thiện Phòng có món mới."
Lúc dùng bữa, Thẩm Miên rõ ràng mang vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Lục Chương đợi một lúc lâu, cuối cùng cũng nghe thấy đối diện người kia mở miệng: "Lục ái khanh, ngày mai ngươi có thể giúp trẫm ra ngoài làm một việc không?"
Vừa nghe thấy xưng hô ấy, tay đang cầm đũa của Lục Chương khẽ khựng lại.
Ở chung đã lâu, Thẩm Miên đã quen gọi hắn là "Lục Chương", chỉ khi nào có chuyện khiến y cảm thấy khẩn trương hoặc không tiện mở lời, xưng hô ấy mới lại quay trở về "Lục ái khanh".
Thẩm Miên cúi đầu, dùng đũa đảo nhẹ cơm trong bát: "Trẫm định mở một tửu lâu. Nhưng không chắc chắn lắm nên bố trí thế nào. Trong thành có hai tửu lâu đang làm ăn khá tốt, ngày mai ngươi có thể đi xem giúp trẫm một chuyến được không?"
Lục Chương ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn y.
—— Nói dối.
Nếu thật sự là muốn khảo sát tửu lâu, Tiểu Hoàng Đế tất nhiên sẽ hứng thú bừng bừng mà đích thân cùng hắn đi xem.
Rất rõ ràng, Thẩm Miên chỉ là đang tìm một cái cớ để tách hắn ra mà thôi.
Lục Chương thu lại ánh mắt, nuốt ngược lời nghi vấn vừa lên đến miệng, ôn tồn nói: "Vâng, vậy sáng mai thần sẽ trực tiếp đến đó."
Thẩm Miên gật đầu, gắp một miếng cá cho hắn: "Vất vả cho Lục ái khanh."
Lục Chương gắp miếng cá bỏ vào miệng.
Vị ngọt nhẹ của cá lan tỏa trong miệng, vậy mà lại khiến hắn cảm thấy một thoáng cay đắng không rõ từ đâu.
.....
Sau bữa tối, Lục Chương trở về phủ Vệ Quốc Công, còn Thẩm Miên thì quay về tẩm điện.
Vừa bước vào cửa, y liền thấy ba cái rương lớn đặt ngay giữa phòng.
Thẩm Miên đã cho tất cả lui xuống, sau đó từng cái một mở rương ra.
Không thể không nói, Thẩm Nhất quả thật là một cấp dưới làm việc chu đáo.
Bên trong rương, những quyển sách được sắp xếp chỉnh tề, còn phảng phất hương mực thoang thoảng. Thẩm Miên lật xem qua một lượt, phát hiện Thẩm Nhất thế mà còn giúp y phân loại sẵn nữa.
09 từ phía sau y thò đầu ra.
—— Kể từ lần suýt chút nữa hại chết ký chủ, Thẩm Miên đã cấm nó tùy tiện trèo lên vai mình.
"Oa..."
Hệ thống mở to mắt nhìn, khẽ kinh hô: "Nhiều thoại bản quá đi mất!"
Không đúng, thế này cũng quá nhiều rồi! Nếu đều đưa cho Lục Chương, thì phải xem đến bao giờ mới hết?
09 dè dặt hỏi: "Ký chủ... ngài không phải định đưa hết ba rương này cho Lục Chương đấy chứ?"
"Đương nhiên là không rồi!"
Thẩm Miên vỗ nhẹ vào nó một cái: "Nghĩ gì vậy, sao có thể đưa cả ba rương thoại bản chứ."
Chưa nói đến chuyện khác, nếu Lục ái khanh vì mải mê đọc thoại bản mà giảm hiệu suất làm việc thì biết làm sao cho phải!?
Nhưng mà, nhiều sách như vậy, rốt cuộc nên đưa những cái nào, y vẫn cần chọn lựa kỹ càng một chút.
Thẩm Miên lấy ra một chồng thoại bản, đặt lên bàn bên cạnh, sau đó thả người ngả lưng xuống sập, tiện tay cầm lấy một quyển, bắt đầu đọc thử.
— Không phải y muốn xem, chỉ là vì muốn chắc chắn rằng, những gì tặng cho Lục ái khanh đều là tác phẩm nghệ thuật chất lượng cao.
Xem được một lát, đôi mắt Thẩm Miên dần mở to.
Y đột nhiên "bịch" một tiếng khép lại quyển thoại bản bìa cứng hoa lệ trong tay, hít mạnh một ngụm khí lạnh.
Cái này... Thẩm Nhất sao lại mua cả loại này chứ...