Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm?
Chương 49: Nghịch tử!
Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm? thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Miên chìm đắm trong kế hoạch hoàn hảo của mình, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt Lục Chương đang dần thay đổi.
Lục Chương cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, mong mình trông không quá chật vật.
Hắn cúi người hành lễ: "Bệ hạ."
"Ừm, ừm."
Thẩm Miên gật đầu, bước vào trong điện, rồi phân phó Tiền công công và Mộc Tê đặt đồ vật lên bàn.
Lục Chương để ý thấy, khi Tiền công công đi ngang qua hắn, bỗng ngẩng đầu, liếc nhìn hắn một cái.
Ánh mắt kia, dường như có gì đó khác thường.
Trong lòng rối bời, Lục thế tử chỉ cảm thấy trái tim mình như chìm sâu thêm một bậc.
Hắn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói khàn khàn: "Bệ hạ đây là..."
"Các ngươi lui xuống trước đi." Thẩm Miên phất tay cho mọi người lui xuống, sau đó xoay người bày rượu và ly ra bàn: "Trẫm hôm nay muốn uống một chút, Lục ái khanh, đến cùng trẫm uống một ly?"
Trong lòng Lục Chương đã lờ mờ đoán được chuyện gì sắp xảy ra, hắn chậm rãi bước đến bên bàn ngồi xuống, khẽ đáp: "Thần tuân chỉ, Bệ hạ."
Thẩm Miên chăm chú nhìn những ly rượu trước mặt, trước tiên rót một ly cho Lục Chương, sau đó xoay cơ quan, rót cho mình một ly nước ấm.
Rót xong, y còn cẩn thận hỏi hệ thống bên cạnh: "Không rót nhầm đấy chứ?"
Nếu rót sai, thì thật xấu hổ biết bao.
【Không có, không có!】
Hệ thống đứng hóng chuyện ngay tuyến đầu, hưng phấn xoa tay, chuẩn bị hóng biến.
Sắp có dưa mới ra lò rồi!
Thẩm Miên liếc hệ thống một cái, cảm thấy cái vẻ hưng phấn này của nó chắc chắn rất hợp với Tống Thanh Ninh.
Nếu hai kẻ đó mà ngồi lại buôn chuyện, e là có thể buôn chuyện ba ngày ba đêm không ngừng.
Thẩm Miên chậm rãi đẩy ly rượu về phía Lục Chương.
Ánh mắt y chăm chú nhìn từng cử động của Lục Chương, bàn tay đặt bên cạnh không tự chủ được mà khẽ xoay tròn trên mép bàn.
Lục Chương nhìn Hoàng Đế với vẻ căng thẳng lo lắng, liền không nhịn được khẽ cong môi, rồi nở một nụ cười tự giễu.
Hắn chỉ cảm thấy ngực mình như bị khoét rỗng một lỗ, có luồng gió lạnh từ ngoài cửa sổ lùa vào, khiến cả người lạnh buốt.
"Bệ hạ mới nãy... đến phủ Vệ Quốc Công..."
Lục Chương giơ tay khẽ vuốt ve hoa văn tinh xảo bên thành ly, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi: "Còn vào phòng ngủ của thần?"
Tay Thẩm Miên run lên, suýt nữa bật dậy khỏi ghế.
Là ai, là ai tiết lộ tin tức này!?
Lục Chương sao biết y từng vào phòng ngủ của hắn?
Bệ hạ đường đường là bậc đế vương tôn nghiêm, sao có thể nói thẳng chuyện đó ra chứ!
【Cũng có khả năng trong phòng ngủ của Lục Chương có loại huân hương đặc biệt, vẫn còn lưu lại trên người ngài ——】
"Trên người ta có mùi hương của hắn?" Thẩm Miên túm lấy cục lông tròn, hung hăng ấn xuống hai cái: "Chuyện như thế này, không phải ngươi nên điều tra từ trước sao?!"
Có cái hệ thống này thì làm được tích sự gì chứ!
Vẻ mặt Thẩm Miên đã nói lên tất cả.
Trong điện lập tức chìm vào im lặng.
Thẩm Miên cố gắng nghĩ cách chuyển đề tài, còn Lục Chương thì... lại đang nghĩ xem nên để lại di ngôn thế nào.
Vì quá xấu hổ, Thẩm Miên liền vội cầm ly lên, uống một ngụm.
Nước vừa vào miệng, sắc mặt y lập tức biến sắc.
Nhạt nhẽo, như thể nước rửa nồi của phiên bản trà sữa...
A, nhớ ra rồi, vừa nãy hình như y quên tráng lại bình!
Ngay trong lúc Thẩm Miên còn đang ảo não suy nghĩ, Lục Chương bỗng ngẩng đầu, ánh mắt thẳng tắp nhìn y, giọng nói trầm thấp: "Bệ hạ... về sau, tính xử lý phủ Vệ Quốc Công thế nào?"
Thẩm Miên ngẩn ra: "?"
Hửm?
Câu này của Lục ái khanh... nghe sao lạ lùng quá.
Vì sao lại muốn xử lý phủ Vệ Quốc Công, y đâu phải nguyên thân?
Suy nghĩ một hồi, Thẩm Miên đoán rằng, có lẽ Lục Chương đang lo lắng chuyện hôm nay sẽ khiến y nghi ngờ Quốc Công phủ.
Một vị minh quân, cần phải cho trung thần một liều thuốc an tâm!
Đã dùng người thì không nghi ngờ, đã nghi ngờ thì không dùng, tuyệt không thể để trung thần buồn lòng, thất vọng!
"Lục ái khanh không cần lo lắng suy nghĩ." Thẩm Miên đặt ly rượu xuống bàn một tiếng "bộp", giọng điệu trịnh trọng: "Trẫm biết rõ Vệ Quốc Công bị vu oan hãm hại. Vệ Quốc Công chinh chiến cho Đại Cảnh nhiều năm, cúc cung tận tụy, trẫm tuyệt đối tin tưởng ông ấy!"
"Trẫm chắc chắn sẽ không bạc đãi phủ Vệ Quốc Công!"
Quả nhiên, lời vừa dứt lời, vẻ mặt Lục Chương hiện lên vài phần nhẹ nhõm.
Thẩm Miên thở phào, lại rót thêm một ly nước nữa cho mình.
Y nâng ly: "Lục ái khanh?"
Uống đi nào!
Hôm nay y nhất định phải moi cho ra bằng được, rốt cuộc dạo gần đây người này đang làm loạn cái gì mà mất tự nhiên như thế!
Lục Chương chậm rãi nâng ly, khẽ nhắm mắt hít một hơi thật sâu.
Thẩm Miên: Không đúng, uống rượu mà cần trịnh trọng đến vậy sao? Khiến ta nhìn cũng thấy căng thẳng theo...
Lục Chương mở mắt, khẽ nói: "Bệ hạ còn nhớ lúc trước sinh thần của thần, Bệ hạ từng đáp ứng... sẽ cho thần một thỉnh cầu?"
Thẩm Miên sững người lại một chút, lập tức nhớ ra, vội vàng gật đầu: "Đương nhiên rồi!"
Tuy có chút bất ngờ khi Lục Chương lại chọn đúng lúc này để nhắc đến chuyện đó, nhưng: "Lục ái khanh đã suy nghĩ kỹ rồi, muốn cầu gì sao?"
Nếu đã hứa, thì Bệ hạ ắt sẽ nói được làm được!
Khóe môi Lục Chương khẽ nhếch: "Phải, thần đã nghĩ kỹ rồi."
Hắn lại một lần nữa xác nhận: "Dù thần muốn thứ gì, Bệ hạ đều sẽ đáp ứng, cũng sẽ không vì thế mà trách tội phủ Vệ Quốc Công chứ?"
Sắc mặt Thẩm Miên càng thêm mơ hồ.
Thế nhưng y vẫn nhẹ nhàng gật đầu: "Đó là điều đương nhiên."
Vì sao lại phải trách tội phủ Vệ Quốc Công? Chẳng lẽ Lục ái khanh muốn làm Hoàng Đế?
Lục Chương dường như cuối cùng cũng đã xác định được điều gì đó, lòng an tâm hơn.
Hắn buông ly rượu xuống rồi đứng dậy, sau đó chậm rãi bước đến bên cạnh Thẩm Miên.
Không hiểu vì sao, Thẩm Miên bỗng có chút lo lắng.
Y khó khăn nuốt khan một tiếng, lặng lẽ dịch ghế ra sau một chút: "Lục, Lục ái khanh?"
"Ngươi không uống rượu sao?" Lục Chương khẽ nhướng đuôi mày, cười nhạt: "Bệ hạ không cần lo, thần sẽ uống."
Mỗi lần Lục Chương cười lên, khí chất tà mị trên người hắn liền khó lòng kìm nén, khiến Thẩm Miên ngây người nhìn hắn trong chớp mắt, ngay sau đó tự mắng mình một trận.
Giờ là lúc thưởng thức vẻ đẹp khuynh thành của Lục ái khanh sao?!
Y cảm thấy có chút nóng, không nhịn được đưa tay đẩy hé cửa sổ ra một chút.
....
Cách đó không xa, trong thiên điện, thị vệ mang đồ vật từ Quốc Công phủ đến giao cho Vệ Quốc Công.
"Bệ hạ nói, bên trong có thư tín giả mạo." Thị vệ dẫn đầu đặt rương xuống sàn điện, rồi quay người đi lấy vật khác: "Còn những thứ này, Bệ hạ dặn Vệ Quốc Công hãy xem qua trước, có gì không ổn thì báo lại."
Vệ Quốc Công gật đầu, chắp tay cảm tạ: "Đa tạ."
Thị vệ vội vàng đáp lời: "Vệ Quốc Công khách khí."
Chờ thị vệ lui ra, Vệ Quốc Công đặt thứ đang cầm trên tay lên bàn, ánh mắt dừng lại trên chiếc rương trông có phần quen mắt kia.
Thật ra, từ khi ông trở về Kinh đô đã phát hiện trong thư phòng mình xuất hiện thêm một chiếc rương lạ.
Ban đầu ông tưởng là đồ của đại nhi tử, nhưng khi hỏi quản gia, quản gia lại nói là Lục Chương sai người đưa đến.
Sau đó do bận rộn chuyện Lan Đê và chuẩn bị năm mới, Vệ Quốc Công cũng nhanh chóng quên mất chiếc rương không rõ nguồn gốc này.
Ông đưa tay, mở nắp rương ra.
Trong rương chứa đầy sách, bên mép còn lộ ra mấy tờ giấy viết tay được dán niêm phong, thoạt nhìn như được vội vàng nhét vào.
Phía trên cùng đặt một phong thư, Vệ Quốc Công cầm lên mở ra, liền thấy ngay nét chữ cẩu thả khiến người ta đau đầu của tiểu nhi tử nhà mình.
Ông xoa xoa thái dương, cố nén bực mình để tiếp tục đọc.
Dần dần, chân mày Vệ Quốc Công dần nhíu lại.
Là thư của Lục Chiêu? Không ngờ tiểu nhi tử kia ngày thường lại đi mua nhiều sách đến vậy để đọc ——
Không đúng, gì mà sợ bị ông phát hiện, còn cầu ca ca giúp thu lại... Rất nhiều thứ hiện giờ đã không còn bày bán trên thị trường... Là sách cổ?
Vệ Quốc Công lướt nhanh nội dung bức thư của Lục Chiêu, đọc đến mức đau cả mắt.
Không được, về sau vẫn phải bắt tiểu tử này luyện chữ cho đàng hoàng tử tế!
Ông đặt thư lên bàn, xoay người rút mấy quyển sách trong rương ra xem.
Trong số sách đó có nhiều thứ tạp nham không thể chấp nhận nổi, Vệ Quốc Công đành phải lấy hết sách trong rương ra, rồi mới bắt đầu phân loại.
Khi sắp xếp lại sách, Vệ Quốc Công tiện tay cầm một quyển lên, lật mở.
Ngay khoảnh khắc ấy, bên ngoài điện, cung nhân bỗng nghe thấy một tiếng động lớn như có bàn ghế bị quăng đổ.
"Vệ... Vệ Quốc Công?" Tiểu thái giám lo lắng đứng ngoài cửa, run rẩy hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Rất nhanh sau đó, trong phòng vang lên tiếng Vệ Quốc Công: "Không có gì, vừa rồi ta không cẩn thận làm đổ ghế."
Tiểu thái giám lên tiếng đáp lời, trong lòng nhẹ nhõm.
Tuy cảm thấy giọng điệu Vệ Quốc Công như đang nghiến răng nghiến lợi... Nhưng chắc là ảo giác thôi?
Trong điện, Vệ Quốc Công nhìn chiếc rương đầy ắp thoại bản mang nội dung "đồi phong bại tục", tức giận đến mức hai tay run rẩy.
Cách đó không xa, cuốn thoại bản vừa bị Vệ Quốc Công ném ra vẫn còn yên vị nằm lặng lẽ trên mặt đất.
Tốt lắm, thật là quá tốt!
Ông đã nghi ngờ tiểu tử kia ngày thường không đọc sách rốt cuộc làm gì, hoá ra không phải là không đọc, mà là không đọc sách đàng hoàng tử tế!
Đây là cái gì?! Đây rốt cuộc là cái gì?!
Đồi phong bại tục, thấp hèn tục tĩu, thật không thể chấp nhận!
Lục Chiêu... thật sự rất giỏi!
Vệ Quốc Công nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức áp giải Lục Chiêu từ biên quan về đây, rồi hung hăng đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.
Không được, nghịch tử này đáng bị gia pháp trừng trị!
Vệ Quốc Công chỉ cảm thấy cả đôi mắt lẫn tâm hồn mình đều đã chịu tổn thương nặng nề.
Ông bình tâm lại một hồi lâu, mới cố nén cơn giận, cẩn thận kiểm tra lại mấy bức thư được xem là bằng chứng "thông đồng với địch phản quốc".
Đọc được một nửa, động tác của ông bỗng khựng lại.
Bệ hạ ——
Mấy bức thư này, chẳng phải là do Bệ hạ tìm được hay sao?
Nếu vậy, những thứ trong rương này...
Sắc mặt Vệ Quốc Công lập tức xanh mét, tay cầm thư run rẩy, đi qua đi lại không ngừng trong điện.
Một hồi lâu sau, ông mới miễn cưỡng trấn tĩnh lại.
Mấy phong thư này... vẫn nên cùng Bệ hạ thương nghị một phen.
Nhân tiện cũng muốn hỏi xem, Bệ hạ có phải đã bị đứa nghịch tử kia làm bẩn mắt rồi hay chưa.
Cầm đồ vật rời khỏi điện, Vệ Quốc Công nhìn về phía tiểu thái giám đang canh giữ ngoài cửa, lên tiếng hỏi: "Vị công công này, xin hỏi Bệ hạ hiện giờ đang ở đâu? Lão phu có vài chuyện muốn thương nghị cùng Bệ hạ."
Tiểu thái giám mặt tròn cung kính đáp lời: "Bệ hạ hiện đang ở chỗ Lục đại nhân, Vệ Quốc Công xin hãy theo nô tài, nô tài sẽ đưa ngài đến đó."
Trên gương mặt Vệ Quốc Công cuối cùng cũng lộ ra vài phần vẻ mặt vui mừng.
Cũng may.
Tuy tiểu nhi tử của ông không nên hồn, nhưng ít nhất đại nhi tử còn biết giữ thể diện.
....
"Lục Chương?" Thẩm Miên nhìn bóng người kia càng lúc càng tiến gần hơn, liền không nhịn được bật dậy khỏi ghế: "Làm sao vậy?"
09 ở bên cạnh nhàn nhã vui vẻ ăn lén điểm tâm: 【Ký chủ đừng lo lắng, có lẽ trên người ngài dính cái gì đó, hắn muốn giúp ngài phủi đi mà thôi.】
Thẩm Miên suýt nữa thì hét toáng lên: "Ngươi nhìn bộ dạng hắn bây giờ giống đang giúp ta phủi bụi sao!?"
Y cảm thấy Lục ái khanh này như thể sắp hành thích vua đến nơi rồi!
Thấy Hoàng Đế bắt đầu cảnh giác, Lục Chương cũng dừng bước, lại một lần nữa hỏi rõ: "Bệ hạ muốn rút lại lời hứa sao?"
Thẩm Miên cảm thấy mình như bị đâm trúng tim đen: "Cái gì?!"
Y lớn tiếng: "Trẫm nhất ngôn cửu đỉnh! Chỉ cần trẫm làm được, ái khanh muốn gì cứ nói!"
"Vậy sao?" Lục Chương chậm rãi giơ tay, đưa đến trước mặt thiếu niên.
Thẩm Miên: ?
Trong mắt Thẩm Miên càng thêm mơ hồ.
Lục Chương tiến thêm một bước, trực tiếp ôm y vào lòng.
Động tác ăn uống của 09 đột nhiên dừng lại.
Nó bật dậy, nhào về phía Thẩm Miên.
Có trò hay để xem rồi đây!
Thẩm Miên bị Lục Chương ôm lấy trong nháy mắt, theo phản xạ nắm lấy vạt áo ngoài của hắn.
Y như thể nghe thấy cả nhịp tim mình đập rõ ràng.
Rất lâu sau, Lục Chương vẫn không có thêm động tác nào.
Thẩm Miên chậm rãi chớp mắt.
Không đúng... Làm cả buổi, chẳng lẽ Lục Chương chỉ là muốn một cái ôm?
Người trong lòng ngực ấm áp vô cùng, Lục Chương cuối cùng cũng cảm thấy trái tim trống rỗng của mình được lấp đầy đôi chút.
Hắn cứ ôm như vậy hồi lâu, mãi đến khi thiếu niên trong ngực bắt đầu cựa quậy một cách không tự nhiên, hắn mới tỉnh táo lại, từ từ buông y ra.
Thẩm Miên ngơ ngác đứng tại chỗ, vẫn chưa kịp phản ứng.
Lục Chương nhìn vào đôi mắt xinh đẹp còn vương chút nước của thiếu niên, ánh mắt khẽ lướt qua đôi môi mềm mại, trong đáy mắt hiện lên một tia giằng xé.
Dù sao... cũng là lần cuối cùng...
Hắn lại một lần nữa giơ tay, đặt lên vai thiếu niên, rồi từ từ cúi đầu, tiến lại gần.
Thẩm Miên nhìn gương mặt Lục Chương đột nhiên phóng đại trước mắt, hai mắt lập tức mở to.
Không phải chứ?
Khoan đã!?