Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm?
Chương 71: Phương Thuốc
Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm? thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cho nên——”
Thẩm Miên ngồi trước án thư, chỉ vào thứ trong tay Hoắc Yếm, vui mừng hỏi: “Ngươi đã nghiên cứu ra phương thuốc trị dịch bệnh ư?”
Hoắc Yếm chính là ngôi sao sáng giá của Thái Y Viện!
Đáng ghét, nếu biết vậy thì vừa nãy đã giữ Tấn Vương lại rồi.
Hoắc Yếm hơi do dự, khẽ gật đầu: “Vâng, phương thuốc này đã đưa sư phụ xem qua, người nói có lẽ có thể dùng được.”
“Có điều...”
Thẩm Miên hơi nghiêng người về phía trước: “Sao? Có vấn đề gì sao?”
Hoắc Yếm xoa xoa cổ tay hơi mỏi: “Phương thuốc này vẫn chưa từng dùng cho người bệnh thử.”
Những ngày qua hắn mới chỉ tiến hành thử nghiệm đơn giản trên động vật, nhưng còn chưa từng dùng cho người bệnh, hiệu quả thực sự ra sao vẫn chưa rõ ràng, cũng chưa biết có thể gây ra phản ứng phụ hay không.
Việc thử thuốc vốn dĩ đã mang nhiều rủi ro, Hoắc Yếm nhất thời cũng không biết nên tìm ai thích hợp, đành trước hết đến bàn bạc với Thẩm Miên.
Thẩm Miên khẽ “ừm” một tiếng: “Thử thuốc à...”
Ánh mắt y chợt lóe lên: “Không sao, trong hai ngày tới trẫm sẽ nhanh chóng tìm cho ngươi người thích hợp.”
Nghe Hoàng Đế nói như vậy, Hoắc Yếm mới yên lòng, cẩn thận đặt phương thuốc lên bàn, rồi đứng dậy chuẩn bị cáo lui.
Thẩm Miên vội vàng gọi lại: “A, đúng rồi.”
“Sau này ngươi có cần gì, cứ nói thẳng với trẫm. Nếu muốn dược liệu gì thì cứ đến tìm sư phụ ngươi.”
Hoắc Yếm lập tức cúi mình hành đại lễ thật sâu: “Vâng, đa tạ Bệ hạ.”
Thẩm Miên khẽ cười: “Là trẫm mới phải cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã dốc lòng nghiên cứu ra phương thuốc này.”
Ngày thứ ba khi trời vừa hửng sáng, Thẩm Miên đã sai Tiền công công đi truyền chỉ triệu Tấn Vương nhập cung: “Nói với hắn, trẫm đã suy nghĩ thông suốt, gọi hắn vào cung bàn bạc kỹ lưỡng.”
Khi Tiền công công đứng trước cửa phủ Tấn Vương truyền chỉ, niềm vui trong mắt Tấn Vương không thể che giấu nổi.
Truyền chỉ xong, Tiền Dụng khẽ nhếch môi cười, nửa cười nửa cợt: “Tấn Vương điện hạ, xin mời?”
Đợi đến khi xoay lưng đi, Tiền công công hừ khẽ một tiếng, đôi mắt đảo lên trời.
Hắn quả thật muốn nhìn xem, Tấn Vương có thể vui vẻ được bao lâu.
Còn dám uy hiếp Bệ hạ! Rồi sẽ có một ngày, hắn nhất định khiến người này nếm thử thủ đoạn tra tấn của mình!
Tấn Vương được đưa lên xe ngựa, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ngày này... rốt cuộc cũng đến rồi...
Nào ngờ, ngay khi hắn vừa đặt chân vào cung, thì ngay sau đó, Thẩm Nhất đã dẫn người âm thầm khống chế toàn bộ người trong phủ Tấn Vương.
“Tất cả đứng sát vào tường, không được nhúc nhích.”
Người trong phủ Tấn Vương đều bị áp giải ra ngoài, ai nấy đều run rẩy sợ hãi, Thẩm Nhất trầm ngâm một lát, rồi ra hiệu cho thuộc hạ phía sau.
Chẳng bao lâu, trong mấy gian phòng của một viện nhỏ hẻo lánh đã có những kẻ bị bọn họ đánh cho hôn mê nằm la liệt.
Thẩm Nhất quét mắt một vòng, xoay người ra hiệu cho mấy ảnh vệ bước ra: “Các ngươi ở đây canh chừng. Những người khác mau đi kiểm tra kỹ lưỡng, xem còn sót lại ai không. Còn mấy chỗ đã căn dặn trước, càng phải kiểm tra nghiêm ngặt, một góc nhỏ cũng không được bỏ qua!”
Ảnh vệ lập tức tản ra, nhanh chóng bắt tay làm việc.
Nhìn phủ Tấn Vương chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc, Thẩm Nhất mới hài lòng gật đầu.
—— Bệ hạ từng dặn hắn phải cẩn thận, không để người trong phủ Tấn Vương truyền tin tức ra ngoài. Lần này, chắc chắn không còn ai dám làm càn.
Trong khi ấy, Tấn Vương hoàn toàn không hay biết gì, một mạch tiến thẳng vào hoàng cung.
Chẳng bao lâu, hắn liền nhận ra điều bất thường.
Hoàng Đế lần này lại không chờ hắn ở tẩm điện.
Khi bị đưa tới thiên điện của Tử Thần Điện, trong lòng Tấn Vương lập tức giật thót.
“Hoàng huynh đã tới.”
Trong điện, Thẩm Miên ngồi thẳng tắp trước án thư, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Tấn Vương đang biến sắc mặt, rồi khẽ đẩy chén trà ở bên cạnh về phía hắn: “Hoàng huynh có muốn dùng trà không?”
Tấn Vương nhìn sắc mặt hồng hào, không còn chút vẻ ốm yếu nào trên người Hoàng Đế, bàn tay phải liền hung hăng siết chặt tay vịn xe lăn, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Ngồi ở bên cạnh là Lục Chương, trước mặt hắn có một đĩa hạt thông.
Lục thế tử đã thành thạo công việc này, liền nhân lúc Tấn Vương còn đang ngây người, rồi nhanh nhẹn bóc được một nắm hạt nhỏ.
Hắn đưa nhân hạt đến trước mặt Thẩm Miên, tiện tay kéo chén trà mà Thẩm Miên vừa đẩy đi về, ánh mắt hờ hững liếc nhìn Tấn Vương một cái.
Hắn pha cho Bệ hạ, sao có thể lãng phí.
Ánh mắt Tấn Vương gắt gao dán chặt vào Thẩm Miên, mãi lâu sau mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Bệ hạ quả là... khéo tính toán.”
Thẩm Miên ngẩn người, thốt lên: “Cái này cũng gọi là khéo tính toán sao?!”
Ngón tay Lục Chương vẫn ung dung bóc hạt, khóe miệng khẽ nhếch.
Bệ hạ thật là ——
Đáng yêu vô cùng.
Thẩm Miên nhìn Tấn Vương, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực: “Trẫm chỉ muốn giả bệnh, xem ai có động tĩnh, ngươi liền vội vàng nhảy ra. Đầu óc của ngươi không nhạy bén, sao lại trách người khác mưu tính với ngươi?”
Người này mà đặt ở thời còn đi học, chính là loại vừa nghe thầy giáo nói đi họp một lát, còn chưa kịp từ cửa trước đi ra cửa sau, thì đã lôi điện thoại ra chơi game rồi.
Hơi thở Tấn Vương dồn dập, trông chẳng khác nào một con cá nóc sắp phình căng.
Sau một lúc, hắn mới miễn cưỡng trấn tĩnh lại, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh, giọng điệu gắng giữ bình tĩnh: “Xem ra Bệ hạ đã quyết tâm, không màng đến sinh tử của bá tánh.”
“Thứ nhất.”
Thẩm Miên giơ ngón tay trỏ, chỉ thẳng vào hắn: “Nguyên nhân dịch bệnh là do hoàng huynh, không phải trẫm. Không màng sinh tử của bá tánh chính là hoàng huynh.”
“Thứ hai, ai nói trẫm không quan tâm đến sinh tử của muôn dân?”
Thẩm Miên tiện tay bỏ nhân hạt thông vào miệng, ung dung đáp: “Trẫm chẳng những lo lắng cho bá tánh, còn muốn ban cho hoàng huynh một cơ hội để hối cải làm người mới.”
Sắc mặt Tấn Vương thoáng cứng đờ: “Chỉ có ta biết phương thuốc, ngươi có thể có biện pháp nào ——”
Thẩm Miên nhìn hắn đắc ý, nhún vai nhẹ: “Chẳng phải hoàng huynh luôn miệng nói mình sẽ không nhiễm dịch bệnh sao?”
“Vậy thì trẫm nghĩ, nếu hoàng huynh thật sự không thể nhiễm bệnh, thì đó chính là một loại thuốc dẫn vô cùng tốt.”
Giọng của Thẩm Miên thản nhiên, chậm rãi nói ra kế hoạch của mình.
Hừ, hôm nọ còn dám hù dọa trẫm ư.
“Đến lúc đó, trẫm sẽ cắt mấy vết thương trên người hoàng huynh lấy máu, hòa vào thuốc cho người bệnh dùng, chắc hẳn sẽ có hiệu nghiệm.”
Thẩm Miên suy nghĩ một lát, rồi lại lắc đầu, ra vẻ trầm ngâm: “Chỉ máu e là chưa đủ, những chỗ khác cũng nên thử qua.”
Ngón tay y khẽ chỉ ra ngoài điện, khóe môi cong lên: “Hoàng huynh yên tâm, ảnh vệ của trẫm đều rất có kinh nghiệm.”
“Dù có chém ba ngày ba đêm, chém ba ngàn đao, hoàng huynh cũng chưa chắc chết được đâu.”
Dứt lời, Thẩm Miên khẽ thở dài: “Nếu cả máu lẫn thịt đều không có tác dụng, vậy thì chỉ còn cách moi ngũ tạng lục phủ của hoàng huynh ra mà thử thôi.”
“Có điều, não và tâm can thì miễn.”
“Bởi hoàng huynh vốn không có não, mà tâm can thì cũng đen cả rồi.”
Tấn Vương tức đến run rẩy cả giọng: “Ngươi...”
Thấy Thẩm Miên dường như thật sự định lấy hắn làm thuốc dẫn, Tấn Vương hoảng hốt kích động, gào lớn: “Bổn vương là huynh trưởng của ngươi! Ngươi dám xuống tay với thân huynh đệ, chẳng lẽ không sợ phụ hoàng dưới suối vàng biết được ——”
Thẩm Miên tặc lưỡi một tiếng: “Nếu phụ hoàng thật sự có biết, thì e rằng đã sớm bị ngươi chọc tức sống dậy rồi!”
“Huống hồ, cái gì mà trẫm ra tay với hoàng huynh chứ.”
“Rõ ràng là hoàng huynh vì thương dân không nỡ, cho nên tự nguyện hiến thân. Trẫm khuyên can mãi không được, đành phải thành toàn tấm lòng ấy thôi.”
Tấn Vương: “?”
Hắn khẽ dịch bánh xe lăn, cố ý che giấu động tác lùi lại.
Hắn đối mặt với Thẩm Miên, trầm giọng nói: “Cho dù có giết ta cũng vô dụng. Không có phương thuốc ấy, dịch bệnh căn bản không thể giải quyết.
“Bệ hạ có thể thoát được một ngày hai ngày, nhưng đợi đến khi dịch bệnh hoành hành khắp Kinh Thành, lẽ nào Bệ hạ còn có thể toàn thân thoát nạn?”
Thẩm Miên không đáp, mà chuyển sang hỏi chuyện khác: “Để phòng dịch, dạo này hoàng huynh uống không ít thuốc phải không?”
Ngón tay y nhẹ nhàng nắn quả cầu hệ thống, giọng điệu bình thản: “Uống xong, quả thật không thấy gì khác lạ sao?”
“Thứ ngươi ném vào giếng, đã được người vớt ra. Phương pháp này, e rằng không phải do hoàng huynh nghĩ ra.”
“Có thể thấy, hoàng huynh rất tin tưởng kẻ đã đưa phương thuốc cho mình.”
Nói cho cùng, e rằng phương thuốc này còn hại đến đầu óc con người.
May mắn thay, y vốn không có ý định dùng đến phương thuốc của Tấn Vương.
Thẩm Miên liếc nhìn màn sáng của hệ thống trước mặt.
Trên màn hình, dày đặc những con số là số liệu cơ thể của Tấn Vương do 09 quét ra.
Dù thật sự nhường ngôi cho hắn, e rằng cơ thể này cũng chẳng chống đỡ nổi bao nhiêu năm.
Thuốc mà hắn đã uống, ai biết còn ẩn chứa vấn đề gì? Giờ đây cơ thể hắn chẳng khác nào một tấm sàng rách nát.
Nghe những lời Thẩm Miên nói, sắc mặt Tấn Vương khẽ thay đổi.
Hắn gần đây quả thật...
Từ bồn chồn, lo lắng, rồi bực bội vô cớ, đôi khi còn đau đầu.
Không, chắc chỉ vì hắn suy nghĩ quá nhiều. Đệ đệ này của hắn chẳng qua chỉ là giả vờ làm lớn chuyện mà thôi.
Tấn Vương hừ lạnh: “Nếu bổn vương chết đi, người sáng suốt đều sẽ nhìn ra vấn đề. Bệ hạ cho dù không sợ phụ hoàng dưới suối vàng trách phạt, chẳng lẽ cũng không sợ văn võ đại thần miệng lưỡi phỉ báng, bút mực chỉ trích?”
Lục Chương đang ung dung bóc hạt thông, nghe vậy bèn dừng lại động tác, lạnh lùng liếc nhìn Tấn Vương.
Dừng một lát, Tấn Vương lại nói tiếp: “Hơn nữa, Bệ hạ nói dịch bệnh do thần truyền ra, nhưng có chứng cứ gì?”
Thẩm Miên: ?!
Y vốn có hệ thống ghi âm làm bằng chứng, chỉ sợ lấy ra sẽ dọa cho vị nhị ca tiện nghi này chết khiếp mất thôi.
“Chứng cứ về việc gieo rắc dịch bệnh, tạm thời chưa bàn đến——”
Thẩm Miên nâng chén trà Lục Chương vừa đưa tới, nhấp một ngụm rồi ung dung nói: “Hoàng huynh cấu kết với giặc, thông đồng bán nước, còn mưu toan vu hãm Vệ Quốc Công, đây chẳng phải chứng cứ rành rành đó sao?”
Tấn Vương không ngờ Thẩm Miên sẽ nhắc đến chuyện này, nhất thời sững sờ.
Thẩm Miên đặt chén trà xuống: “Để trẫm nói cho hoàng huynh một tin vui nhé, Trịnh Bàn chưa chết. Hoàng huynh có ngạc nhiên không?”
Không đợi Tấn Vương phản bác, Thẩm Miên nói tiếp: “Hôm qua Trịnh Bàn đã tỉnh lại rồi.”
Lòng Tấn Vương chợt hoảng loạn: “Thì sao? Chuyện này liên quan gì đến bổn vương?”
Người nhà Trịnh Bàn vẫn còn trong tay hắn, chắc chắn đối phương không dám nói bậy.
Nhưng hắn nào biết, ngày hôm qua sau khi nghe xong lời khai của Trịnh Bàn, Thẩm Miên đã mang hệ thống cải trang, lặng lẽ ra khỏi cung, quanh phủ Tấn Vương một chuyến.
Có đôi khi, tính năng quét của 09 quả thực cực kỳ hữu ích.
Lúc này, chắc là Thẩm Nhất cũng đã đưa người trong phủ ra ngoài hết rồi.
Thẩm Miên vừa nói vừa gạt tay phải của Lục Chương đang lén lút định chạm vào cổ tay mình: “Cái miệng cứng cỏi của hoàng huynh, có đem nhét vào lò luyện đan mà nung bốn mươi chín ngày, e rằng cũng chẳng luyện ra nổi chút thành ý nào.”
Nói xong, y cất cao giọng gọi thị vệ vào: “Đưa người xuống, trẫm muốn xem thứ thuốc kia có thể giữ cho hắn an toàn được bao lâu.”
“Đợi đến lúc hắn nhiễm bệnh, lập tức đưa cho Hoắc Yếm làm vật thí nghiệm.”
Tấn Vương bỗng ngẩng phắt đầu: “Hoắc Yếm?”
Hắn siết chặt tay vịn ghế lăn, gần như muốn bẻ gãy nó, nghiến răng nghiến lợi: “Hoắc Yếm... thế nào, chẳng lẽ hắn đã nghĩ ra phương thuốc rồi sao?”
“Bổn vương đúng là đã coi thường hắn. Biết thế...”
Tấn Vương căm hận đến mức mắt đỏ ngầu: “Biết thế, bổn vương đã sớm nên trừ khử hắn!”
Vốn tưởng Hoắc Yếm chẳng qua là một vật nhỏ để Khúc gia tùy ý thưởng ngoạn, nếu không chiếm được thì hủy đi. Nào ngờ người này lại có bản lĩnh như vậy!
Thẩm Miên: “?!”
Khoan đã, ý của tên này chẳng lẽ là thế sao...?
Hóa ra Nhị hoàng huynh này còn che giấu bao nhiêu chuyện mà y không hề hay biết?!
Thẩm Miên đập mạnh bàn, lớn tiếng gọi thị vệ: “Khoan đã!”
“Đừng dẫn người đi vội, trước hết phải tra hỏi cho kỹ càng!”