Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm?
Chương 97: Trực ban
Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm? thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe vậy, Lục Chương cố đánh trống lảng: "Bệ hạ, trời đã khuya, xin Người nên sớm nghỉ ngơi thì hơn."
Thế nhưng, Thẩm Miên lúc này lại không hề mắc mưu hắn: "Đừng nói nhảm nữa, mau khai thật đi, thành thật khai báo sẽ được khoan hồng!"
Thấy thái độ của Bệ hạ kiên quyết, Lục Chương đành khẽ thở dài, kể lại toàn bộ sự việc xảy ra hôm nay.
— Để tránh Thẩm Miên lo lắng, hắn đã giấu đi không ít chi tiết.
Thế nhưng, chỉ qua những lời thuật lại đơn giản và vội vàng của hắn, Thẩm Miên cũng đủ để hình dung được hắn đã liều mạng truy kích và bắt sống Lan Đê Vương nguy hiểm đến nhường nào khi chỉ dẫn theo một đội binh nhỏ.
Lan Đê Vương tuy đã lớn tuổi, nhưng võ nghệ vẫn không hề sa sút.
Lục Chương một mình đối mặt Lan Đê Vương, muốn thắng đã chẳng dễ dàng, huống chi phía sau Lan Đê Vương còn có vô số hộ vệ, số lượng vượt xa dự liệu của bọn họ.
"Nhưng may mắn cuối cùng cũng bình an vô sự, thần đã mang được Lan Đê Vương về đây rồi."
Thẩm Miên lạnh giọng: "May mắn cái gì?"
Y nói lớn tiếng: "Cái may mắn duy nhất chính là nhuyễn giáp của Tống Thanh Ninh kiên cố, cái may mắn duy nhất chính là ngươi né tránh nhanh nhẹn, cho nên bây giờ chỉ là nhuyễn giáp bị chém thành hai đoạn, còn cánh tay trái của ngươi vẫn còn nguyên đó!"
Thẩm Miên càng nói càng tức giận, cuối cùng đứng bật dậy khỏi ghế.
Tuy có nhuyễn giáp che thân, nhưng Lục Chương cũng không phải không bị thương chút nào. Khi y phục đẫm máu được cởi bỏ, Thẩm Miên liền thấy trên người hắn chi chít những vết bầm xanh tím, chỗ khác lại có vô số vết thương nhỏ li ti, chưa kể vết chém dữ tợn còn hằn rõ trên cánh tay phải.
Nghĩ đến cảnh tượng thái y băng bó vừa rồi, bàn tay Thẩm Miên khẽ run lên.
Lục Chương thấy Bệ hạ ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt đã ửng đỏ, trong lòng hắn bỗng thấy như có một dòng nước ấm dâng trào, nghẹn ngào xen lẫn chua xót.
Hắn thu lại nụ cười nhạt nhòa trên môi, thở dài một tiếng rồi đứng lên ôm y vào lòng: "Vâng, Bệ hạ nói đúng, thần đã sai rồi."
"Để Bệ hạ phải lo lắng đến thế, tội của thần đúng là đáng muôn—"
Chưa dứt lời, Thẩm Miên đã ngẩng đầu trừng hắn: "Nói bậy bạ gì vậy! Mau nói lời dễ nghe hơn!"
Tội của Lục Chương là ngày ba bữa phải uống thứ thuốc tím mà Tống Thanh Ninh gửi đến!
Không, phải cộng thêm cả bữa khuya nữa!
Lục Chương chỉ cảm thấy trong lòng hẫng đi một nhịp, hắn ôm chặt y hơn, giọng dịu đi: "Vậy... tội của thần là mỗi ngày đều ở bên cạnh Bệ hạ, hầu hạ sớm tối mới đúng?"
Thẩm Miên: ?
Người này sao lại biết nắm bắt thời cơ như vậy chứ.
Y khẽ hừ một tiếng, quay đầu đi không thèm đáp lời nữa.
Lục Chương ôm rất chặt, một lát sau, Thẩm Miên chỉ thấy cả người nóng bừng, y cựa quậy muốn thoát ra khỏi vòng tay hắn.
"Tê..."
Y vừa động, Lục Chương lập tức hít vào một hơi, giữa hai hàng chân mày khẽ nhíu lại như thể chạm phải vết thương.
Thẩm Miên thấy vậy liền cứng đờ người, không dám nhúc nhích thêm.
Ngay sau đó, bên tai y truyền đến tiếng cười trầm thấp của nam nhân.
Thẩm Miên nghiến răng.
Hừ, kẻ giỏi diễn kịch như thế này, chi bằng sau này y cho dựng hẳn một sân khấu trong cung, để hắn khỏi phải bức bách y mỗi ngày bằng mấy trò trẻ con.
"Bệ hạ."
Lục Chương nới lỏng vòng tay ôm, khẽ hôn lên cổ Thẩm Miên, thấp giọng nói: "Cơ hội bắt sống Lan Đê Vương hiếm có khó tìm, hôm nay thần quả thật đã quá nóng vội. Nhưng từ nay về sau tuyệt đối sẽ không như vậy nữa."
Thẩm Miên không nói gì.
Lục Chương bèn chậm rãi hôn lên khóe môi y, từng tấc lấn tới không biết dừng lại: "Bệ hạ, đừng giận nữa... được không?"
Trước khi nụ hôn kia lún sâu hơn, Thẩm Miên khẽ cắn đầu lưỡi hắn, tặc lưỡi một tiếng, rồi ấn mạnh hắn xuống giường, cảnh cáo: "Ngươi ngoan ngoãn cho ta!"
Lục Chương thuận theo lực đẩy của Thẩm Miên, ngoan ngoãn nằm xuống, chỉ là ánh mắt vẫn không rời khỏi thân ảnh trước mắt.
Vành tai của Thẩm Miên nóng ran, lập tức vòng ra sau bình phong để rửa mặt và thay áo ngủ.
Đến khi quay lại trước giường, Lục Chương sớm đã nhường sẵn chỗ nằm bên trong.
Thẩm Miên liếc nhìn vết thương trên cánh tay hắn: "Ngươi ngủ bên trong."
Nếu để hắn ngủ bên ngoài, nhỡ đâu nửa đêm y trở mình lại đè trúng cánh tay phải của hắn thì biết làm sao.
Lục Chương gật đầu đồng ý, chậm rãi nhích vào bên trong.
【Oái!】
09 nằm bên gối Thẩm Miên đang mơ màng chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, liền bị Lục Chương đè trúng.
Nó hồng hộc bò ra, định mách lẻo với ký chủ, không ngờ Thẩm Miên trực tiếp xách nó đặt lên đầu giường.
Đôi mắt điện tử màu xanh lục của nó chớp chớp, không hiểu Thẩm Miên định làm gì:【Làm, làm gì vậy ký chủ?】
Thẩm Miên nằm xuống, ngáp một cái, rồi kéo chăn đắp: "Đêm nay ngươi trực ban."
09: ???
Trên đầu hệ thống lơ lửng mấy dấu chấm hỏi, lập tức cao giọng: 【Trực ban? Trực ban gì? Vì sao lại bắt ta trực ban?!】
Thẩm Miên rụt mình vào chăn, nhắm mắt lại: "Không phải Văn thái y đã dặn đêm nay cần theo dõi tình trạng của Lục Chương, phòng khi hắn lên cơn sốt sao?"
09: 【?!】
Nó sững sờ: 【Cho nên ký chủ lại bắt ta đi canh gác?】
Ký chủ mau mở mắt ra mà xem, chỗ nào giống người sắp phát sốt đâu!
Thẩm Miên nói như thể đó là lẽ đương nhiên: "Chứ còn ai? Ngươi không phải có thể giám sát các số liệu thân thể sao, có ai chuẩn xác hơn ngươi nữa?"
09 đứng thẳng ở đầu giường, ưỡn ưỡn lồng ngực nhỏ, lẩm bẩm: 【Nói cũng phải...】
Nhưng rất nhanh nó lại phản ứng lại: 【Khoan đã, vậy không phải ta phải theo dõi cả đêm sao?!】
Chuyện này không phải do ký chủ tự làm sao?
Thẩm Miên nhàn nhạt: "Nói cho cùng thì hệ thống các ngươi đâu cần ngủ."
09 càu nhàu không vui: 【Nhưng mà——】
Thẩm Miên hờ hững thả một câu: "Một con dê nướng nguyên con."
Giọng điệu của 09 lập tức lung lay: 【Chỉ là... ký chủ, ta...】
Thẩm Miên nói thêm: "Ngày mai ta với Tống Thanh Ninh gọi thêm một phần gà rán."
Hệ thống nghe vậy thì rõ ràng phấn khởi hẳn lên, nhưng lại cố tình chớp chớp mắt, muốn nhân cơ hội vòi thêm chút lợi lộc.
Thế là nó cố tình ngập ngừng:【Ừm...】
Thẩm Miên lập tức mở mắt, cảnh cáo: "Ta nói trước, đừng có được đằng chân lân đằng đầu."
09: ......
Nó ngậm chặt miệng, miễn cưỡng đáp lời: 【Thế... cũng được.】
【Nếu Lục Chương phát sốt, ta sẽ gọi Người.】
Thẩm Miên trải qua một ngày mệt mỏi, giờ phút này đã mơ mơ màng màng, thấy hệ thống đã đồng ý, y lại khép mắt, khẽ "Ừ" một tiếng: "Cảm ơn."
Hệ thống hừ một tiếng đầy kiêu ngạo, định nói thêm vài câu, nhưng quay sang đã thấy ký chủ ngủ say mất rồi.
Hệ thống: 【?】
Đúng là quá đáng!
Hơi thở Thẩm Miên dần trở nên đều đặn, một lát sau, người nằm bên cạnh bỗng mở mắt.
Lục Chương chống người dậy, chăm chú nhìn gương mặt đang chìm trong giấc ngủ của Thẩm Miên. Rất lâu sau, hắn mới cúi xuống đặt một nụ hôn thật khẽ lên giữa hai hàng chân mày của y.
Ngay sau đó, ánh mắt Lục Chương chợt trở nên sắc bén, rồi bất ngờ ngẩng lên nhìn về phía đỉnh đầu Thẩm Miên.
Vừa rồi, bên tai hắn vang lên một tiếng "tách" khe khẽ.
09 vội bịt miệng mình, luống cuống tay chân tắt vội âm thanh chụp ảnh.
— Lúc nãy nó đá vào người Lục Chương, tiện thể chỉnh lại tham số ẩn hình, kết quả quên chỉnh cả âm thanh chụp hình!
Theo lẽ thường, âm thanh nhỏ thế này thì không ai nghe thấy mới đúng.
Lục Chương là chó sao, sao lại nhạy cảm đến mức ấy!?
Phải mất một lúc lâu, hắn mới từ từ thả lỏng, trở lại nằm xuống, rồi khẽ nắm lấy bàn tay phải của Thẩm Miên.
Có lẽ hắn nghe nhầm rồi.
Cuối cùng hệ thống mới thở phào nhẹ nhõm, lau đi mồ hôi lạnh vốn không tồn tại, bắt đầu ca trực ban đêm.
Đúng là dọa chết nó mà!
.....
Sáng hôm sau, Thẩm Miên vừa mở mắt đã thấy ngay hệ thống đứng gác đầu giường với đôi mắt vô hồn.
"Làm sao vậy?"
Y ngáp một cái, ngồi dậy: "Tối qua không xảy ra chuyện gì chứ?"
Hệ thống vì thức trắng cả đêm mà ỉu xìu: 【Không có.】
"Ồ."
Thẩm Miên thuận tay nhéo nhéo cái đầu nhỏ mềm nhũn của hệ thống, rồi bước xuống giường thay y phục.
Xong xuôi, y quay đầu nhìn Lục Chương dường như vẫn còn đang ngủ.
Hệ thống lập tức chỉ ra: 【Ký chủ, tỉnh rồi, hắn tỉnh rồi!】
Thẩm Miên: ......
Y bất lực bước ra ngoài trướng, phân phó cung nhân chuẩn bị thuốc.
Đến khi quay lại, liền thấy Lục Chương đã ngồi ở mép giường.
Thẩm Miên liếc hắn một cái, giọng điệu lạ lùng: "Lục ái khanh hôm nay không giả vờ ngủ nữa à?"
Nghe giọng điệu của Bệ hạ, Lục Chương lập tức hiểu mình đã bị nhìn thấu.
Thẩm Miên lấy ra thuốc của Tống Thanh Ninh đưa cho hắn.
Y hơi do dự giữa việc cho uống hay bôi, cuối cùng vẫn quyết định nương tay cho hắn một lần.
"Thay thuốc trước đã."
Lục Chương lập tức đứng dậy, thấp giọng: "Thần tự mình làm—"
Thẩm Miên thẳng thắn nhìn hắn, đem thuốc đưa sang: "Ồ, vậy ta không giúp ngươi nữa, tự ngươi làm đi."
Lục Chương: ......
Hắn khựng lại một lát, rồi bình thản ngồi trở lại: "Tay trái của thần không tiện, chỉ sợ làm phí thuốc của Bệ hạ, không biết Bệ hạ có thể giúp thần được không—"
Lời còn chưa dứt, ngoài trướng đã vang lên giọng Lục Chiêu.
"Hả? Bệ hạ đã dậy rồi sao?"
Lục Chiêu đứng ở cửa trướng, quay sang nói với Mộc Tê: "Ta... ta muốn đến thăm đại ca ta. Đại ca ở bên Bệ hạ thế này cũng không tiện, hay là đợi đại ca tỉnh dậy, ta đưa đại ca về trướng của Vệ Quốc Công."
Hắn ta hăng hái, giọng điệu chắc nịch: "Đúng lúc ta cũng rảnh rỗi, có thể chăm sóc đại ca thật chu đáo!"