Nhung Đen - Nha Nha Cật Tố Dã Cật Nhục
Chương 2: Giao Thừa Và Những Cô Em Nóng Bỏng
Nhung Đen - Nha Nha Cật Tố Dã Cật Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm giao thừa buông xuống.
Bằng Thành, thành phố hạng nhất phồn hoa, sau khi gột bỏ sự ồn ã ban ngày, khoác lên mình vẻ lộng lẫy rực rỡ dưới ánh đèn mờ ảo, tràn ngập không khí xa hoa, trụy lạc. Cuối năm, lễ hội nối tiếp nhau đổ về, các cửa hàng trên phố trang trí rực rỡ, ngập tràn sắc màu hân hoan. Những người ngày ngày bận rộn với công việc, tối đến liền gọi điện hẹn hò bạn thân hay người yêu, cùng nhau dạo phố, ăn uống. Nhưng cũng có không ít người vẫn lặng lẽ bám trụ vị trí của mình, miệt mài làm việc.
Sở Dao, như mọi hôm, giao ca với đồng nghiệp ca tối, rồi lững thững trở về căn phòng trọ. Cuộc sống nhân viên bán hàng ngày qua ngày lại giống hệt nhau, chán đến mức chỉ khác nhau ở khuôn mặt khách hàng. Hôm nay cũng vậy, cậu về nhà, gọi một phần cơm hộp, chẳng mảy may để tâm.
Chiếc áo sơ mi và veston phẳng phiu cậu mặc ban ngày được cẩn thận treo lên giá, chỉ khi cởi đến chiếc quần lót, Sở Dao mới cảm thấy cơ thể thật sự được giải thoát. Trong mắt người khác, đó là trang phục thời thượng, đẳng cấp. Nhưng với cậu, chúng chẳng khác nào lớp da ngụy trang, gò bó, khiến cậu không thể là chính mình.
Chỉ khi cởi bỏ tất cả, Sở Dao mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Bằng Thành mùa đông ấm áp bất ngờ, chẳng cần áo lông vũ, thậm chí áo dày cũng ít khi thấy. Mỗi lần tan làm, Sở Dao lại vội vàng thay đồ, khoác lên mình bộ trang phục mùa xuân hè.
Hôm nay cũng không ngoại lệ. Cậu cởi phăng áo khoác, áo sơ mi, chậm rãi bước đến đầu giường, nhặt chiếc váy ngủ buổi sáng vừa cởi ra, rồi khoác lên người.
Đúng vậy, váy ngủ —— mà lại là chiếc váy ngủ chữ V khoét sâu, gợi cảm đến mức khó che giấu.
Sở Dao là đàn ông.
Nhưng cậu có một sở thích đặc biệt: thích đồ nữ.
Cậu yêu tất cả những thứ con gái yêu —— dễ thương, quyến rũ, xinh đẹp. Trong tủ quần áo, bên phải là vest, áo sơ mi, trang phục nam bình thường. Còn bên trái, là cả một thế giới váy áo đủ kiểu dáng, phụ kiện nữ tính, từ đáng yêu đến táo bạo.
Mỗi khi rời khỏi công việc, Sở Dao luôn nghiêng về phía bên trái tủ quần áo.
Trước khi ra ngoài, cậu chọn lựa kỹ lưỡng từng bộ đồ theo thời tiết và tâm trạng, cẩn thận trang điểm, đeo hoa tai, từng chút một giải phóng con người thật của mình.
Trên bàn trang điểm, phấn nền, phấn má, phấn tạo khối không thiếu thứ gì. Mỗi kiểu tóc giả lại phối hợp với một phong cách trang điểm riêng, kết hợp cùng đôi giày cao gót thanh lịch. Ngẩng đầu, ưỡn ngực bước ra đường —— một mỹ nhân quyến rũ giữa lòng thành phố.
Đôi lúc, Sở Dao tự hỏi mình có phải đang mắc bệnh.
Nhưng nếu điều đó khiến cậu vui, lại không làm tổn hại ai —— thì mắc bệnh thì đã sao?
Cậu xuất thân từ một thành phố nhỏ, từng cho rằng thế giới này u ám và tàn nhẫn. Cậu giấu kín sở thích, cố gắng sống như một người bình thường.
Nhưng rồi, bằng nỗ lực của bản thân, cậu đặt chân đến thành phố lớn, tiếp xúc với nhiều con người khác nhau, và nhận ra —— thế giới này thật ra vẫn rất thú vị.
Nó có thể khắc nghiệt, nhưng cũng rất khoan dung.
Chỉ cần bạn dám nhìn nhận bản thân, sẽ luôn có người sẵn sàng nhìn nhận bạn.
Đêm nay là giao thừa, Sở Dao chẳng có kế hoạch gì đặc biệt.
Năm ngoái, còn có người bạn đồng tính thân thiết —— cậu bạn “tiểu khổng tước” —— cùng nhau trò chuyện, sưởi ấm. Năm nay, tiểu khổng tước đã lập gia đình, còn Sở Dao vẫn cô đơn một mình. Cậu cũng lười ra ngoài ăn —— khắp nơi đều là đôi tình nhân, nhìn phát bực.
Thế là, cậu bật loa trong phòng, vừa nghe nhạc rock điện tử yêu thích, vừa cắm mặt vào ăn cơm hộp. Ăn xong, vứt rác, rồi “bịch” một tiếng ngã phịch lên giường, bắt đầu chơi game.
Cậu nằm dài, chiếc váy ngủ lụa mỏng trượt từ lưng xuống tận đùi.
Sở Dao sinh ra đã đẹp. Mặc vest thì sang, mặc váy hai dây cũng chẳng hề kỳ dị. Ngược lại, với thân hình thon gọn, eo nhỏ, chân dài, da trắng, chỉ cần khoác chiếc váy ngủ, cậu cũng toát lên vẻ quyến rũ khó cưỡng.
Đặc biệt là cặp mông cong mẩy, đôi chân thon gầy đung đưa trên không —— nếu không để ý mái tóc ngắn và ngực phẳng, ai cũng phải thốt lên: “Ôi, báu vật!”
Mà “báu vật” lúc này đang đeo tai nghe, cố tình trầm giọng, làm nũng với đồng đội trong game.
“Tiểu ca ca ơi, em thiếu áo giáp cấp 3.”
“Ai da, sao em lại đáng yêu thế này ~ Cảm ơn ca ca nha!”
“Em bao lớn? Ca ca hỏi gì thế? Người ta có 36D, hung khí nhân gian đó, anh cẩn thận nha.”
Sở Dao vừa nói vừa cười khúc khích, tay vẫn thoăn thoắt bắn súng.
Tiếc là hôm nay đồng đội “phế” quá, dù cậu làm nũng, bán manh tới mức tốn cả năng lượng, cũng không carry nổi. Một chút sơ sảy là chơi tới mười giờ, chẳng giành được mấy lần chiến thắng.
Cậu trợn mắt bực bội, nhưng vẫn ngọt ngào nói: “Ca ca, lần sau chơi cùng nha”, rồi lập tức kéo đen luôn.
Đúng lúc đó, trên ứng dụng nhắn tin, khung chat của nhóm 【cô em nóng bỏng】bỗng vang lên tin nhắn. Có chị em rủ rê tham gia tiệc đêm.
[cô em nóng bỏng tiểu Tô:
Mấy cô em nóng bỏng ơi, SQ, mau tới đi!! Giao thừa rồi, lão công nhà tui đang đánh đĩa! Tới đông người cho vui!
]
[LadyM:
Không đi, lại bắt tụi tui ăn cẩu lương.
]
[cô em nóng bỏng tiểu Tô:
Tới đi tới đi, mời rượu miễn phí! Ở nhà một mình đêm giao thừa buồn lắm!
]
[Barbara:
Có soái ca không? (ˉ﹃ˉ)
]
[nữ hoàng sân nhảy xinh đẹp:
Nhảy lên, quẩy lên! Tối nay nhạc cực mạnh, mấy chị em mau tới quẩy thôi!
]
[LadyM:
Hừ hừ, đêm nay bà đây có hẹn với em trai bóng đá, chuẩn bị đại chiến 300 hiệp! Một lần làm hai năm, bắn pháo từ năm này sang năm sau!
]
【‘LadyM’ bị admin ‘cô em nóng bỏng tiểu Tô’ cấm nói 1 ngày】
[cô em nóng bỏng tiểu Tô:
@LadyM
Đàn bà dám phản bội tổ chức, đã bắn pháo cả đêm thì tối nay đừng nói chuyện nữa! Ngày mai mới được báo cáo tình hình chiến đấu.
]
[nữ hoàng sân nhảy xinh đẹp:
@tiểu ủy khuất dao
Dao Dao đâu rồi? Mau tới quẩy đi!
]
[cô em nóng bỏng tiểu Tô:
Loa loa, Dao Dao ra đây! Mau tới nhảy Disco, săn trai đẹp! Eo nhỏ vặn lên!
]
[Barbara:
Có soái ca không?!.`Д′.
]
[cô em nóng bỏng tiểu Tô:
@Barbara
Có có có! Văn nhã như soái ca cô thích, tui vừa thấy hai người ngồi ở quầy bar. Mau tới đi, chậm là mất lượt!
]
[cô em nóng bỏng tiểu Tô:
Có cả thuần đàn ông mà @tiểu ủy khuất dao
Dao Dao thích nữa nha! Nãy tui thấy một anh cao to, má ơi, lái siêu xe, mặc vest, chở một bà giàu vào bar, nam tính quá trời!
]
[Barbara:
Không hình thì không nói! Gửi hình lên, tụi tui mới tin còn làm hảo tỷ muội.
]
[cô em nóng bỏng tiểu Tô:
Xem hình có gì vui, tới tận nơi đi!
]
[Barbara:
ojbk, để bà đây đi hóa trang cái. Lập tức ra cửa.
]
Sở Dao lướt qua đoạn trò chuyện, vừa buồn cười vừa hết lời.
Đừng nhìn trong nhóm ai cũng gọi chị em ngọt xớt, thực ra toàn là các anh gay cả.
Hầu hết những người đến Bằng Thành làm ăn đều là dân tứ xứ, mỗi người một bóng, ngày ngày cắm mặt làm việc, chẳng có sở thích gì, dần dà cũng mất liên lạc với bạn bè cũ. Trong hoàn cảnh đó, họ tình cờ kết nối với nhau —— những người có cùng sở thích, không được xã hội chấp nhận.
Trong nhóm có “tài tử Kim Dung” ban ngày ký hợp đồng triệu đô với khách hàng; có đầu bếp hiền lành nấu ăn ngon như thần; có huấn luyện viên thể hình ngày ngày phát tờ rơi trên phố; có ông chủ tự thân lập nghiệp bị bạn trai lừa tiền, lừa tình đến rớt nước mắt.
Bỏ lại những vỏ bọc nghiêm túc ngoài đời, họ chỉ là những con người bình thường, có sở thích không “bình thường”.
Có người kín đáo như Sở Dao, thích mặc đồ nữ; có người cơ bắp cuồn cuộn nhưng lại thích bị khuất phục; có cặp đôi mê dụng cụ đặc biệt; có người chỉ muốn khám phá cảm giác mới lạ… Họ không hỏi danh tính thật, không dò xét quá khứ, chỉ dùng sự cởi mở và tôn trọng để đón nhận nhau.
Dù phần lớn chỉ là bạn trên mạng, chưa từng gặp mặt, nhưng Sở Dao lại cảm nhận được ở đây thứ ấm áp như gia đình —— nơi cậu không bị bài xích.
Vì thế, đôi khi cậu cũng tham gia các buổi offline: uống rượu, hát hò, nhảy Disco.
Đời người ngắn ngủi.
Vui vẻ là trên hết.
Tô Dật —— quản trị viên nhóm, cũng là tay “xã giao” bậc thầy. Nhà có tiền, có mối quan hệ, y mở một quán bar ở khu đông Bằng Thành, đặt tên Super Queen.
Vài năm qua, y theo đuổi mô hình độc đáo: mời dàn nhạc, làm truyền thông, kinh doanh phát đạt, biến Super Queen thành thiên đường quẩy thâu đêm của giới trẻ thành phố. Không quên “chị em” trong nhóm, Tô Dật thường xuyên rủ rê mọi người đến chơi. Cũng vì sở thích giống Sở Dao —— trang điểm, mặc đồ nữ —— nên hai người có rất nhiều điểm chung.
Sở Dao liếc đồng hồ, ánh mắt dừng lại ở dòng tin cuối cùng của Tô Dật:
“Có cả thuần đàn ông mà Dao Dao thích nữa nha…”
Cậu cắn nhẹ môi dưới đầy đặn, đầu óc lóe lên hình ảnh một bờ ngực rắn chắc, rộng dày, nam tính dưới lớp vest thẳng nếp.
Hứm.
Hy vọng tối nay ở quán bar, cũng gặp được một anh nào đó có thân hình nửa phần như anh vệ sĩ ngày trước thì tốt.
Nằm sấp trên giường, mông khẽ vểnh lên, Sở Dao đứng dậy, lựa lựa chọn chọn, rồi mặc vào một chiếc váy ngắn đỏ rực, hợp với không khí năm mới.
Trang điểm đậm hơn thường ngày. Trước khi ra cửa, cậu rút từ dưới tủ ra một đôi tất chân nửa trong suốt, lấp lánh ánh kim —— hàng mới tinh, vừa được cậu bán trong cửa hàng vài hôm trước.
Cậu vừa ngân nga, vừa tròng tất lên đùi như thói quen, vừa gõ điện thoại trả lời.
[tiểu ủy khuất dao:
Tới, cô em nóng bỏng ra phố đây.
]
[tiểu ủy khuất dao:
Khui rượu ngon, coi chừng anh trai, chờ tui.
]
***
cô em nóng bỏng – Dao Dao:
Tới bên trái cùng tui vẽ con rồng, qua bên phải vẽ một cái cầu vồng ~
còn chưa lên sân khấu – A Vinh:
Nhìn thèm.